Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 442: CHƯƠNG 442: THIẾU NỮ HOÀI XUÂN, ĐỘNG LÒNG NGƯỜI NHẤT

Luyện Đan Chân Quyết quá đỗi uyên thâm, bên trong không chỉ ẩn chứa các loại linh trận luyện đan thần kỳ mà còn có vô số tâm huyết và kinh nghiệm của các luyện đan đại sư. Những thứ này đủ để Dương Khai nghiền ngẫm cả đời, nhưng muốn lĩnh hội thông tin từ Luyện Đan Chân Quyết lại phải tiêu hao rất nhiều thần thức.

Thần thức cứ tổn hao rồi lại được bồi bổ, tốc độ tăng trưởng tự nhiên cũng được nâng cao.

Thời gian gấp gáp, với nguồn vật tư khổng lồ làm hậu thuẫn, tu vi và sức mạnh thần thức của Dương Khai đều tăng lên rõ rệt.

Mỗi sáng sớm khi mặt trời mọc, Dương Khai đều tu luyện Ngạo Cốt Kim Thân Quyết, đồng thời mỗi ngày cũng dùng một giọt Vạn Dược Linh Dịch.

Thời gian dài tích lũy như vậy, công hiệu tẩy kinh phạt tủy của Vạn Dược Linh Dịch đã dần hiển hiện, khiến tốc độ tu luyện của Dương Khai nhanh hơn rất nhiều so với trước kia, hiệu quả ngày càng thấy rõ.

Hơn nữa, lợi ích này sẽ theo hắn suốt đời. Về sau, khi thực lực nâng cao, công hiệu của việc kiên trì dùng Vạn Dược Linh Dịch mỗi ngày sẽ càng lúc càng lớn.

Hiệu ứng như quả cầu tuyết lăn!

*

Chiến thành, phía Đông, phủ của lão đại Dương Uy.

Sau mấy ngày bế quan, Dương Uy tĩnh tâm xuất quan, vừa ra ngoài đã bắt gặp Mạnh Thiện Y của Mạnh gia đang đứng trong sân, dường như đang đợi hắn. Mạnh Thiện Y đi đi lại lại, chân mày cau lại, không biết đang suy nghĩ điều gì mà có chút xuất thần.

- Mạnh huynh.

Dương Uy cất tiếng gọi.

- Đại thiếu gia.

Mạnh Thiện Y nghe tiếng gọi, thần sắc vui vẻ, bước nhanh tới, chợt hai mắt tỏa sáng:

- Đại thiếu gia dường như công lực lại có đột phá.

Dương Uy nhẹ nhàng gật đầu, thản nhiên nói:

- Ừm. Sắp tấn thăng lên Thần Du Cảnh nhị tầng, chắc chỉ trong vài ngày tới thôi.

Mạnh Thiện Y không khỏi khâm phục và hâm mộ. Hắn tuy là trưởng tử Mạnh gia, tư chất cũng không tệ, nhưng cho đến nay vẫn chỉ là Chân Nguyên Cảnh cửu tầng, mặc dù sắp đột phá Thần Du Cảnh nhưng vẫn không thể so sánh được với Dương Uy.

Thế hệ trẻ ở Trung Đô quả là lắm kẻ tài ba! Mạnh Thiện Y thầm thổn thức trong lòng.

Liễu Khinh Diêu của Liễu gia không cần phải nói, Thu Ức Mộng đại tiểu thư của Thu gia đã đột phá đến Thần Du Cảnh nhất tầng từ hai tháng trước, những người còn lại tuy chưa có ai đạt tới Thần Du Cảnh nhưng cũng không chênh lệch bao xa, đều sắp đạt đến cấp độ này.

Điều này không khỏi làm Mạnh Thiện Y ý thức được một vài nguy cơ.

Tuy hắn thân là công tử Mạnh gia, dù thực lực bản thân không tốt lắm cũng không sao, nhưng nam nhân nào mà không hy vọng mình trở nên hùng mạnh?

- Ngươi ở đây làm gì?

Dương Uy hỏi.

- Là thế này, đại thiếu gia. Từ khi ngài đến Chiến thành vẫn luôn bế quan, đến nay đã là ngày thứ tư rồi, ta muốn báo cáo động tĩnh bên ngoài một tiếng.

Dương Uy nhẹ nhàng gật đầu, xoay người nói:

- Vào trong nói đi.

Trong phòng, hai người ngồi đối diện, Dương Uy trầm mặc không nói, yên lặng lắng nghe chuyện xảy ra ở phủ của lão tam Dương Thiết trong đêm đầu tiên của Đoạt Đích Chi Chiến, vẻ mặt không hề thay đổi, dường như tất cả đều nằm trong dự liệu của hắn.

Nhưng khi nghe được Dương Khai giết người giữa ban ngày, chẳng những cướp cờ mà còn cướp cả người đi, hai tròng mắt hắn không khỏi hơi co lại, trên khuôn mặt cuối cùng cũng hiện ra một tia kinh ngạc.

Mạnh Thiện Y cười khổ:

- Lão cửu nhà ngài làm việc thật khiến người ta không thể lường trước. Dương Kháng và Dương Ảnh lần đó đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo, thua lỗ không ít. Hơn nữa, hắn dường như đã thả Dương Thiết về Trung Đô, không hề mang y đi đổi lấy vật tư.

- Hắn lại làm như vậy sao?

Dương Uy ngạc nhiên thốt lên.

- Cho nên mới nói hắn làm việc rất khó lường.

Mạnh Thiện Y lắc đầu không ngừng.

- Dù sao ta cũng không đoán được bước tiếp theo hắn định làm gì. Vốn ta cho rằng hắn sẽ thừa cơ truy kích, thừa dịp những người khác đều đang nghỉ ngơi lấy lại sức mà bắt Dương Tuyền, nhưng không ngờ bên đó lại không có động tĩnh gì.

- Hắn nếu đủ thông minh thì sẽ không làm như vậy!

Dương Uy ánh mắt lóe lên.

- Ừm, lúc đầu ta không rõ, sau đó mới nghĩ ra, Dương Khai đương nhiên không muốn cây to đón gió, cho nên mới án binh bất động.

Mạnh Thiện Y trên mặt hiện ra một chút khâm phục:

- Hắn quả thật nhìn xa trông rộng.

- Ngươi đừng xem thường cửu đệ của ta, ta cảm thấy hắn không hề đơn giản.

Dương Uy nhíu mày, hồi tưởng lại cảnh tượng lần đầu gặp Dương Khai trước Trưởng Lão Điện, chân nguyên của mình bất giác dao động.

- Ý của đại thiếu gia là…

- Cửu đệ có thể là địch nhân lớn nhất, còn đáng gờm hơn cả nhị đệ!

- Sao có thể?

Mạnh Thiện Y vẻ mặt không tin, dường như cảm thấy Dương Uy có chút đánh giá quá cao Dương Khai.

- Tuy rằng mấy ngày nay có không ít người đi đầu nhập vào hắn, nhưng phủ của các vị công tử khác đều như thế. Những bằng hữu mà đại thiếu gia kết giao mấy năm bên ngoài, bây giờ đã tụ tập lại, bọn họ đều muốn gặp ngài một chút.

- Ừm.

Dương Uy nhẹ nhàng gật đầu.

- Ta sẽ sắp xếp gặp bọn họ.

Mạnh Thiện Y không khỏi có chút hưng phấn hỏi:

- Có phải đại thiếu gia muốn hành động rồi không?

- Hành động gì?

Dương Uy nghi hoặc nhìn hắn.

Mạnh Thiện Y nhíu mày:

- Đại thiếu gia không muốn đi tấn công Dương Tuyền sao? Dương Khai hiện tại không muốn lớn mạnh quá sớm, không muốn bị người khác chú ý quá mức. Trừ ngài ra, những người khác đều đang nghỉ ngơi lấy lại sức, bây giờ là cơ hội tốt hiếm có. Chỉ cần đại thiếu gia mang những bằng hữu lúc trước đến, có lẽ Dương Tuyền cũng không dám phản kháng. Dù sao ngài cũng là lão đại, luôn có uy tín trong lòng các huynh đệ.

Bên chỗ Dương Tuyền chỉ có một vị huyết thị Thần Du Cảnh bát tầng, gia tộc bên ngoại của y cũng chỉ là thế lực hạng hai. Lực lượng phòng thủ như vậy, căn bản không chịu nổi một đòn trước mặt Dương Uy.

- Hiện tại đi đánh bát đệ, chắc chắn là có thể thắng.

Dương Uy cũng không phản bác quan điểm của Mạnh Thiện Y:

- Cho dù y có phản kháng cũng vô ích.

- Vậy đại thiếu gia còn do dự điều gì?

Mạnh Thiện Y khó hiểu.

- Chuyện không có lợi, ta không làm.

Dương Uy lắc đầu.

- Đề tài này dừng ở đây đi. Đến thời điểm nên tấn công, ta tự khắc sẽ tấn công. Mạnh huynh, bây giờ hãy theo ta đi gặp những người đó.

Nói xong, Dương Uy liền đứng dậy.

Mạnh Thiện Y tuy trong lòng buồn bực, nhưng cũng không tiện nói thêm. Chỉ có điều… đánh hạ Dương Tuyền, sao lại không có lợi chứ? Tạm không nói đến bản thân Dương Tuyền và lệnh kỳ đều có thể đổi lấy vật tư từ Hướng gia, sau khi đánh bại y còn có thể thu nạp trợ lực hiện tại của y nữa.

Sao lại không có lợi!

*

Cùng lúc đó, cách Chiến thành ba trăm dặm.

Trên một vùng hoang vu, hai mỹ phụ đoan trang, xinh đẹp vừa đi vừa cười nói. Bên cạnh hai người còn có hai thiếu nữ. Một người trong đó có vẻ khá hoạt bát, miệng không ngừng gọi dì Hương, dì Lan, nói chuyện vui vẻ, khiến hai thiếu phụ cười không ngớt.

Thiếu nữ còn lại thì có vẻ rất điềm tĩnh. Nàng che một tấm mạng che mặt, không nhìn rõ dung mạo nhưng đôi mắt long lanh như nước hồ thu, đẹp đến mê hồn. Trên trán nàng còn có một viên bảo thạch màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh lịch thoát tục, giống như tiên nữ hạ phàm.

Khi nhìn về phía Chiến thành, đôi mắt của thiếu nữ che mạng tràn đầy chờ mong, vui sướng, còn ẩn chứa cả sự thẹn thùng. Hình bóng trong ký ức hiện lên, dường như đôi gò má dưới tấm mạng che cũng đã ửng hồng.

Thiếu nữ hoài xuân, động lòng người nhất.

Nàng lúc này là khoảnh khắc đẹp nhất trong đời, dáng vẻ này khiến hai mỹ phụ nhìn thấy cũng không khỏi có chút kinh diễm.

Thiếu nữ hoạt bát bỗng nhiên chạy tới, khoác tay thiếu nữ che mạng:

- Hạ tỷ tỷ đang nghĩ đến biểu ca của muội phải không?

Hạ Ngưng Thường nghe vậy, thẹn thùng vô hạn, vành tai nhỏ nhắn đỏ ửng lên, ngập ngừng nói:

- Đâu… đâu có, muội đừng nói bậy.

- Ha ha.

Đổng Khinh Yên cười gian liên tục:

- Còn nói không có, muội vừa nhắc tới hắn, tỷ đã đỏ mặt rồi đấy.

- Ta đỏ mặt sao?

Hạ Ngưng Thường bất giác đưa tay lên che má, chợt bỗng nhiên tỉnh ngộ, mình còn đang mang mạng che mặt, dù có đỏ mặt người ngoài cũng không thể nhìn thấy.

Tuy nhiên, gương mặt của mình thật sự rất nóng.

- Xem tỷ căng thẳng chưa kìa.

Đổng Khinh Yên không buông tha, tiếp tục ép hỏi:

- Hạ tỷ tỷ, tỷ rốt cuộc thích biểu ca của muội ở điểm nào? Muội thấy hắn cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt cả.

- Ta không thích hắn.

Hạ Ngưng Thường nhăn chiếc mũi nhỏ xinh, quả quyết phủ nhận.

- Vậy sao tỷ vừa nghe nói hắn tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, liền lập tức muốn rời Vân Ẩn Phong? Sư phụ không nỡ để tỷ đi, tỷ đi rồi, không còn ai cùng Người nghiên cứu thảo luận Luyện Đan chi đạo nữa.

- Ta là tiểu sư tỷ của hắn, sư tỷ chiếu cố sư đệ, là chuyện đương nhiên.

Hạ Ngưng Thường khẽ cắn môi đỏ mọng, thấp giọng đáp, dường như cảm thấy lý do này rất gượng ép, ngay cả chính mình cũng không thể tin nổi.

Dì Hương và dì Lan nghe đoạn đối thoại của hai thiếu nữ cũng bật cười.

Đối với Hạ Ngưng Thường nhu thuận điềm tĩnh, ngây thơ hồn nhiên, hai mỹ phụ đều cực kỳ yêu thích. Hai người cả đời không có con cái, trong mấy tháng nàng ở Vân Ẩn Phong, họ đã xem nàng như con ruột. Hạ Ngưng Thường thích Dương Khai, họ cũng biết và cũng đồng tình.

Họ cảm thấy trong thiên hạ này, cũng chỉ có công tử Dương gia mới xứng đôi với Hạ Ngưng Thường, mới có khả năng bảo vệ nàng.

- Thật sự không thích à?

Đổng Khinh Yên lém lỉnh đảo tròn mắt.

Hạ Ngưng Thường trông cực kỳ miễn cưỡng, gian khổ gật đầu.

- Vậy thì tốt quá, sau này muội có thể gả cho biểu ca rồi.

Đổng Khinh Yên hì hì cười, nói ra một câu kinh thiên động địa.

- Hả…

Hạ Ngưng Thường kinh hãi, ngây ngốc nhìn Đổng Khinh Yên, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ kinh hoàng.

- Được rồi, Khinh Yên, đừng trêu Hạ tỷ tỷ của con nữa, trêu nữa nó lại khóc đấy.

Dì Hương không nhịn được, kéo Đổng Khinh Yên đến bên người, trừng mắt nhìn nàng một cái, lúc này mới thấp giọng an ủi Hạ Ngưng Thường:

- Đừng nghe nó nói bừa, nó lừa con đấy.

Hạ Ngưng Thường nhẹ nhàng gật đầu, cười yếu ớt nói:

- Đổng muội muội muốn gả cho sư đệ cũng được mà, các người vốn là bà con, nếu thật sự kết thành vợ chồng, thì chẳng phải là thân càng thêm thân sao?

Lần này đến lượt Đổng Khinh Yên trợn tròn mắt, vội vàng xua tay:

- Ta mới không cần, biểu ca thối, ta chướng mắt lắm. Người ta muốn lấy, tốt nhất là một người bình thường một chút, cả đời chỉ yêu một mình ta, như vậy mới hạnh phúc.

Dì Hương âm thầm kinh ngạc trước sự rộng lượng của Hạ Ngưng Thường. Cô nương này rõ ràng là cực kỳ để ý Dương Khai, ở Vân Ẩn Phong nhớ nhung đến đứt ruột, nhưng nghe nói có người muốn gả cho Dương Khai, lại không hề phản đối, ngược lại còn mỉm cười đồng tình.

Rốt cuộc là thế nào?

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!