Vừa rồi, Dương Uy hiển nhiên đã nhìn ra manh mối, nên mới bảo huyết thị lập tức thối lui, nhưng vẫn chậm một bước.
Dương Uy nhất định là biết huyền bí trong đó.
Nghe Dương Chiếu hỏi như vậy, Dương Uy thần sắc lãnh đạm, cũng không có ý nói ra, nhưng quay đầu lại nhìn thấy những lam sắc năng lượng kia đang giằng co, đứng tại chỗ không nhúc nhích, y vẫn nhíu mày gật đầu.
Những tin tức này dù có tiết lộ cũng không ảnh hưởng toàn cục, huống hồ, nếu y không nói, chỉ cần những người này sau khi trở về hỏi huyết thị cũng sẽ rõ.
Liễu Khinh Diêu tuy rằng dựa vào uy lực của Thủy Nguyệt Bích Đào Giáp đã ngăn chặn lam sắc năng lượng xâm nhập cơ thể, nhưng nhất thời vẫn không thể hóa giải được sự tấn công quỷ dị kia. Y gật đầu với Dương Uy, không khỏi nhìn qua, lắng nghe.
- Dương gia ta có bốn vị trưởng lão, đều ở cảnh giới Thần Du Chi Thượng, cộng thêm gia chủ là tổng cộng năm vị.
Dương Uy thần sắc thản nhiên nói:
- Những Thất đại gia khác cũng tương tự như thế. Nhưng những vị Thần Du Chi Thượng này đều đã già nua, bình thường sẽ không giao thủ với người khác. Dù là giao chiến với Thương Vân Tà Địa cũng chỉ xuất động có hai vị, trong đó có một người nổi danh với phương pháp giam cầm trói buộc, chính là vị thái thượng trưởng lão xuất thân từ Huyết Thị Đường!
- Hoàng Cửu Châu?
Dương Chiếu kinh nghi.
Dương gia thái thượng trưởng lão, chỉ có một vị xuất thân từ Huyết Thị Đường. Khi trẻ, lão cũng là huyết thị Dương gia, nhưng vì Dương gia lập được công lao hiển hách, lại đột phá được Thần Du Chi Thượng, đạt đến đỉnh cao võ đạo mới được phong làm thái thượng trưởng lão.
Đại danh của lão trên dưới Dương gia không ai không biết. Giờ đây, tất cả cường giả Huyết Thị Đường đều lấy lão làm gương, chỉ mong một ngày kia, cũng có thể đạt tới trình độ cao thâm như Hoàng Cửu Châu.
- Không sai.
Dương Uy gật gật đầu, đưa tay chỉ Liễu Khinh Diêu, nói:
- Những thủ đoạn này đều là do lão, Phong Nguyên Chú, khóa chặt một thân chân nguyên trong kinh mạch, khiến nó không thể vận dụng!
- Hóa ra là lão làm.
Dương Chiếu bừng tỉnh đại ngộ, sắc mặt một trận kinh hãi:
- Huyết thị của chúng ta…
- Cũng bị khóa chân nguyên rồi. Tuy thực lực của họ có thể phá vỡ Phong Nguyên Chú, nhưng phải mất hai ba tháng.
Dương Uy nhẹ giọng giải thích.
Đám người Dương gia nhất thời sắc mặt khó coi.
Mỗi người đều có hai vị huyết thị, một vị phụ trách thủ hộ chính mình, một vị phụ trách thủ hộ lệnh kỳ. Hiện tại đã bị thủ đoạn xảo quyệt của Hoàng Cửu Châu phế bỏ một vị. Dù là xuất kích hay phòng thủ, lực lượng đều bị suy giảm.
Nghĩ đến đây, tất cả mọi người quay đầu nhìn Dương Khai, không khỏi có chút hâm mộ ghen tị.
Chỉ có Dương Khai có ba vị huyết thị, tổn thất như vậy, hắn vẫn có thể gánh vác được.
Hoàng Cửu Châu sở dĩ dùng Phong Nguyên Chú trong tám bộ Huyền cấp bí bảo cũng là do Dương gia an bài, cũng là một thủ đoạn tăng tốc đoạt đích chi chiến. Bớt đi sáu vị huyết thị hô phong hoán vũ trong đó, thế cục so với trước kia sẽ càng sáng tỏ hơn đôi chút.
- Xứng đáng!
Dương Kháng lại nhìn Liễu Khinh Diêu đang chiến đấu với Phong Nguyên Chú giữa không trung, vui sướng khi người khác gặp họa:
- Liễu công tử, huyết thị Dương gia ta đều không đỡ nổi Phong Nguyên Chú. Ta thấy ngươi nên chấp nhận đi là vừa, ngoan ngoãn giao mấy món bí bảo ra đây, chuyện vừa rồi, huynh đệ ta sẽ không so đo.
Liễu Khinh Diêu thần sắc lãnh mạc, hừ nhẹ một tiếng, không để ý.
Dương Kháng lập tức có chút căm tức. Quát lạnh nói:
- Liễu Khinh Diêu đừng có không nể mặt, đoạt đích chi chiến là chuyện của Dương gia, ngươi xen vào làm gì.
- Huyền cấp bí bảo, ta cũng muốn!
Liễu Khinh Diêu rốt cục cũng đã mở miệng nói chuyện, giọng điệu ôn hoà, không có chút nào bối rối vì thân thể bị cầm cố.
Huyền cấp bí bảo số lượng không nhiều lắm, Dương gia lần này có thể lấy ra nhiều như vậy cũng phải đổ máu rất nhiều. Có thể đây là mỗi người góp một bộ, nếu không con số không trùng hợp như vậy.
Liễu Khinh Diêu động tâm với Huyền cấp bí bảo tham dự cướp đoạt cũng không có gì đáng trách.
Vậy có thể hiểu sao y lại chạy đến đây, chỉ có điều chẳng ai ngờ rằng, xuất hiện bên trong bí bảo lại còn có Phong Nguyên Chú của Hoàng Cửu Châu, khiến y cùng huyết thị đều trúng chiêu.
- Ngươi nếu nói như vậy, cũng đừng trách huynh đệ không khách khí.
Dương Kháng cười lạnh liên tục, ngoái đầu nhìn bốn phía, nói:
- Chi bằng chúng ta đoạt bí bảo trên tay Liễu công tử rồi tính sau?
Cấm chế của một bộ bí bảo và Phong Nguyên Chú cũng đã phát ra rồi, đương nhiên lấy lại có thể dùng, còn bộ còn lại kia bị rơi vào trong Phá Kính Hồ, tạm thời tìm kiếm không được.
Đề nghị của Dương Kháng khiến Dương Thận và Dương Ảnh rất là tâm động, lập tức có chút nóng lòng muốn thử.
Liễu Khinh Diêu lúc mạnh nhất bọn họ đâu dám đánh, nhưng hiện tại, y phải khổ cực ngăn Phong Nguyên Chú, đâu thể đánh với người bên ngoài.
Dương Uy không lộ vẻ gì, Dương Chiếu cũng cười mỉm, không biết trong lòng y nghĩ gì.
Dương Kháng không tiện hỏi thăm hai người bọn họ, chỉ có thể nhìn Dương Khai:
- Lão cửu, nói gì đi chứ.
Dương Khai nhún nhún vai:
- Các ngươi tùy ý.
- Lão cửu!
Dương Kháng lập tức lộ vẻ lo lắng:
- Tuy nói mọi người là kẻ địch nhưng cũng nên nể mặt Ngũ ca, đồ y lấy vốn dĩ là của chúng ta.
Dương Khai không thể không bố trí, thản nhiên nói:
- Muốn cái gì ta sẽ tự cướp lấy.
- Được!
Dương Kháng cười lạnh một tiếng, cũng không dây dưa nữa, quay đầu nhìn Liễu Khinh Diêu nói:
- Liễu công tử, đừng vùng vẫy, vô ích thôi.
Liễu Khinh Diêu hừ nhẹ, một thân chân nguyên bỗng nhiên chuyển động kịch liệt. Thủy Nguyệt Bích Đào Giáp trên người y lúc sáng lúc tối, hình ảnh Trường Giang, Hoàng Hà, con cá và vầng trăng khuyết dần dần trở nên hư ảo, như sắp tan biến.
Đám người Dương Kháng sắc mặt đại biến, quát ầm lên:
- Liễu Khinh Diêu ngươi điên rồi, đây chính là Huyền cấp bí bảo!
Liễu Khinh Diêu không nói một lời, vẫn thúc giục chân nguyên.
Ầm… Hình ảnh Trường Giang và Hoàng Hà trên Thủy Nguyệt Bích Đào Giáp bỗng nhiên bạo vỡ. Nương theo sự biến mất của Trường Giang và Hoàng Hà, chú ấn của Phong Nguyên Chú đột nhiên trở nên mờ nhạt.
Ầm...
Vầng trăng khuyết cũng đã biến mất, Phong Nguyên Chú lại ảm đạm không ít.
Ầm...
Con cá vỡ vụn, lam sắc Phong Nguyên Chú nát vụn như gương, ầm ầm nổ tung.
Thủy Nguyệt Bích Đào Giáp trên người Liễu Khinh Diêu cũng hóa thành tro bụi, từng mảnh chia lìa.
Trên bầu trời bay lả tả vô số điểm huỳnh quang, dần dần ảm đạm, một kiện Huyền cấp bí bảo đã hoàn toàn hủy diệt tại đây.
Liễu Khinh Diêu tựa mãnh hổ thoát khỏi gông xiềng. Đang lúc mọi người không thể tưởng tượng nhìn chăm chú, y khẽ quát một tiếng:
- Chỉ là Phong Nguyên Chú tầm thường mà cũng vọng tưởng giam cầm ta, Dương gia các ngươi cũng quá đỗi coi thường ta rồi!
Đồng tử đám người Dương Kháng kịch liệt co rút, nhìn vị đệ nhất công tử Trung Đô này lắc đầu cười khổ không ngừng.
Mi mắt Dương Khai cũng chợt co rút, thầm bội phục. Liễu Khinh Diêu này quả thực vô cùng kiên cường, thà ngọc nát còn hơn ngói lành.
Sáu vị huyết thị bó tay trước Phong Nguyên Chú, không phải là bọn họ không có thực lực, mà là bởi vì bọn họ không có nội tình giống như Liễu Khinh Diêu.
Liễu Khinh Diêu hiến tế Thủy Nguyệt Bích Đào Giáp mới có thể phá được Phong Nguyên Chú, cái giá phải trả là rất lớn.
Hơn nữa, cũng không phải là mỗi bộ bí bảo đều có chức năng như vậy, Thủy Nguyệt Bích Đào Giáp hiển nhiên có năng lực này.
- Chư vị muốn đơn đả độc đấu, hay cùng nhau tiến lên? Liễu mỗ ta xin tiếp chiêu!
Liễu Khinh Diêu chăm chú nhìn vào đám người vẻ mặt cao ngạo thản nhiên.
Dương Kháng thần sắc lập tức lúng túng.
Vừa rồi y thấy Liễu Khinh Diêu không thể làm gì, nhưng giờ tình thế quay ngược lại, y đâu còn dám đảm đương chim đầu đàn. Nếu thật bị Liễu Khinh Diêu đánh bại ở đây, sĩ diện cũng mất hết.
Dương Thận và Dương Ảnh cũng là thần sắc khó coi, chỉ mong trông cậy vào lời nói của Dương Uy.
Liễu Khinh Diêu nói ra, đám huynh đệ không ai tỏ vẻ gì cả. Sợ chuyện này lan truyền ra ngoài, chỉ e là thế nhân sẽ khinh thường Dương gia.
- Bí bảo ở đây!
Liễu Khinh Diêu khua bí bảo vừa cướp đoạt được trên tay, cười lạnh:
- Các ngươi ai có thể tiếp được Liễu mỗ ba chiêu, bí bảo Liễu mỗ tự tay dâng!
Lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu khích, khiến thần sắc con cháu Dương gia tất thảy đều trở nên căng thẳng.
Thậm chí ngay cả người có lòng dạ sâu nhất như Dương Chiếu cũng không thể nhịn được, trong lòng dấy lên chút lửa giận.
Các huynh đệ đả sinh đả tử, dù thế nào cũng là tranh đấu nội bộ, Liễu Khinh Diêu lại dẫm lên sĩ diện, liên tiếp ăn nói ngông cuồng, khiến y làm sao có thể nhịn được?
Nhưng mọi người tại đây, thực lực mạnh nhất cũng chỉ là Dương Uy, Thần Du Cảnh nhị tầng. Trước đây y còn giao thủ qua với Liễu Khinh Diêu nên cũng biết đôi chút, y cũng không dám thuận miệng ứng chiến với Liễu Khinh Diêu. Những người khác lại nào dám đáp lời?
Tất cả mọi người cảm thấy xấu hổ vô cùng!
Nhất là mọi người còn mang danh Dương gia đứng đầu Trung Đô.
Dương Uy cau mày, biết tiếp tục giằng co cũng không phải biện pháp. Liễu Khinh Diêu khiêu chiến, nếu không có người ứng chiến, sẽ khiến những người chứng kiến dưới kia khinh thường Dương gia.
Đang định ứng chiến, lấy sự khó chịu của bản thân để hóa giải tổn thất danh dự cho Dương gia thì Dương Khai lại khẽ mỉm cười, bước về phía trước trong hư không, thần sắc tùy ý, cất lời nói:
- Bất kỳ ai cũng có thể tiếp ngươi ba chiêu sao?
Liễu Khinh Diêu nhíu mày, dường như không ngờ lại là Dương Khai, cũng là chính sắc gật đầu:
- Không sai.
- Tiếp được ngươi ba chiêu, bí bảo liền thuộc về ta?
- Đúng.
- Một lời đã định, ta tới thử xem!
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, không hề lộ ra chút vẻ khẩn trương nào.
Lời nói vừa ra, Dương Uy khẩn trương nói:
- Lão cửu, đừng kích động.
- Không sao.
Dương Khai khoát tay áo, nói:
- Đại ca xem là được rồi, người của Dương gia chúng ta không dễ bị ức hiếp.
Dương Uy vẻ mặt ngây dại, sững sờ.
Đám người Dương Chiếu cũng ngây ngẩn cả người, không rõ hắn lấy đâu ra sự tự tin lớn đến nhường ấy. Tuy giao thủ vài lần biết thực lực Dương Khai không kém, nhưng đối thủ lần này không phải là người thường.
Đây là danh dự của đệ nhất gia tộc Trung Đô!
Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng trước sự bộc phát bất ngờ của Dương Khai.
Chân Nguyên Cảnh bát tầng so chiêu với cao thủ Thần Du Cảnh tam tầng, chênh lệch lớn đến nhường ấy, căn bản không có chút hy vọng chiến thắng nào.
Bọn họ càng không biết Dương Khai dựa vào cái gì, Huyền cấp bí bảo vừa mới đoạt được, nếu không luyện hóa, căn bản không thể sử dụng.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe