Chẳng những mấy người Dương gia kinh nghi bất định, mà ngay cả đám đông xem náo nhiệt phía dưới cũng đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, chăm chú nhìn lên bầu trời, nín thở chờ đợi.
Hành động của sáu người Dương gia vốn là tiêu điểm của mọi người, nên chuyện vừa xảy ra bọn họ đương nhiên cũng không bỏ sót.
Giữa không trung, Dương Uy có chút lo lắng, không ngờ cửu đệ này của mình lại có khí phách lớn đến vậy. Dù trong lòng y đoán được Dương Khai thần bí và cường đại, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán. Lúc nãy, trước khi tranh đoạt bí bảo, y cãi nhau với Liễu Khinh Diêu cũng chỉ là âm thầm đặt hy vọng vào Dương Khai chứ chưa hề nói thẳng ra.
Cửu đệ này của y, nếu trưởng thành chắc chắn có tư cách đối kháng với Liễu Khinh Diêu, nhưng lúc này thì vẫn còn quá sớm.
Đám người Dương Kháng sau khi sững sờ một lúc lại phá lên cười ha hả, vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa. Bọn họ tuy là huynh đệ của Dương Khai, nhưng hiện tại cũng là đối thủ, hắn mà bị Liễu Khinh Diêu đánh bại thì danh dự cũng mất hết.
Dương Khai lúc trước đã quá nổi bật rồi, hiện tại nên bị đả kích một phen.
- Tên này điên rồi sao?
Trong đám người, vang lên vài tiếng châm chọc khó hiểu.
- Lại dám ứng chiến với đệ nhất Trung Đô, dòng chính Dương gia quả nhiên ai cũng càn rỡ!
- Ngươi biết cái gì, hiện tại dù ứng chiến hay không cũng đều làm mất thể diện của Dương gia. Trong tình thế cấp bách, Dương gia dù sao cũng phải thể hiện, đưa người nhỏ tuổi nhất ra ứng chiến. Dù có thua, Dương gia cũng có cớ để nói, không phải người của Dương gia không bằng người của Liễu gia, chỉ là do cách biệt tuổi tác mà thôi.
Lời giải thích khôn khéo này khiến không ít người bừng tỉnh, gật đầu phụ họa.
Tuy nhiên, cũng có người lén lút nhìn Dương Khai, xem hắn có thủ đoạn kinh thiên động địa gì không.
Dáng vẻ của Dương Khai không giống kẻ không biết trời cao đất rộng. Dám ở trước mặt đệ nhất Trung Đô ăn nói ngông cuồng, hoặc là thần trí có vấn đề, hoặc là có bản lĩnh thật sự, mà Dương Khai hiển nhiên không phải loại thứ nhất.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều tập trung vào hai người họ. Bên kia, sáu nhóm võ giả đang kịch liệt tranh đoạt bí bảo Thiên cấp, không một ai chú ý.
Trước mắt bao người, Dương Khai cũng không có động tác gì khác thường, chỉ ung dung đứng giữa không trung, phong thái thản nhiên nhìn Liễu Khinh Diêu, vươn một tay ra hiệu:
- Liễu công tử, mời!
Liễu Khinh Diêu không khỏi nhíu mày, vẻ mặt kiêu căng lộ rõ vẻ bất mãn, hừ nhẹ một tiếng:
- Ta muốn xem xem ngươi đỡ ba chiêu của ta như thế nào!
Vừa dứt lời, một sức mạnh khủng khiếp đột nhiên bùng nổ.
Một luồng sức mạnh thần thức tràn ngập khí tức hủy diệt cuồng bạo lan tỏa trong khoảnh khắc, như một ngọn trường thương xé rách thương khung, đủ để phá tan bất cứ phòng ngự nào, hủy diệt ý chí của tất cả mọi người.
Vào lúc lực lượng thần thức này bạo phát, Liễu Khinh Diêu tựa như cự long say ngủ bừng tỉnh, giáng lâm hủy diệt thế gian.
Bí bảo trên người các công tử Dương gia bỗng nhiên lấp lánh hào quang, từng luồng sức mạnh vô hình tỏa ra từ người họ, chống đỡ dư chấn từ đòn tấn công của Liễu Khinh Diêu.
Mọi người đều biến sắc, Dương Uy vẻ mặt ngưng trọng. Lần trước giao thủ với Liễu Khinh Diêu, tuy y bại nhưng cũng không đến nỗi thê thảm. Nhưng hiện nay xem ra, Liễu Khinh Diêu khi đó vẫn chưa sử dụng toàn bộ thực lực.
Thảo nào y dám ngông cuồng hẹn ước ba chiêu, cho dù mình hiện tại đã thăng lên Thần Du Cảnh nhị tầng, muốn tiếp được ba chiêu của y, chỉ sợ cũng có chút khó khăn.
Người này không giống đám con cháu Dương gia, trên người y đâu đâu cũng là bí bảo Huyền cấp. Có thêm những bí bảo xa hoa đó, tu vi Thần Du Cảnh tam tầng của y được tăng lên gấp bội.
Vù vù!
Trong hư không truyền đến từng đợt âm thanh kỳ dị, âm thanh này lọt vào tai khiến người ta có cảm giác đất trời sụp đổ, dường như cả bầu trời rộng lớn cũng không chịu nổi sức công kích như vậy mà sắp vỡ tan.
- Sức mạnh thần thức thật đáng sợ!
Đám người xem náo nhiệt không khỏi kinh hô.
Những người có thực lực kém hơn, đối mặt với năng lượng cuồng bạo kia, sắc mặt trở nên thống khổ.
Bọn họ đột nhiên cảm thấy ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn, tựa như có một ngọn núi lớn đè nặng trên đỉnh đầu, khiến họ không khỏi có ảo giác muốn quỳ rạp xuống đất.
- Lão cửu cẩn thận!
Dương Uy trầm giọng quát lớn, vội vàng lui về phía sau, tránh đi đòn tấn công thần thức. Đám người Dương Chiếu cũng vội vàng thối lui, thoát ra chừng trăm trượng mới dừng lại, từ xa nhìn về phía bên này.
- Lợi hại!
Tại trung tâm cơn lốc sức mạnh thần thức, ánh mắt Dương Khai sáng rực, không kìm được mà khen một tiếng.
Đòn tấn công này của Liễu Khinh Diêu dù có sự trợ giúp của bí bảo Huyền cấp, nhưng bản thân y cũng phải có nền tảng nhất định. Quả nhiên y có chút bản lĩnh không tầm thường.
Dương Khai phỏng chừng, thần thức của Liễu Khinh Diêu không kém gì cao thủ Thần Du Cảnh ngũ, lục tầng.
Đôi con ngươi của Liễu Khinh Diêu sắc bén như chim ưng, gắt gao nhìn chằm chằm Dương Khai. Chiêu đầu tiên đã dùng thần thức tấn công, hiển nhiên y không định cho Dương Khai cơ hội chống đỡ đủ ba chiêu.
Y cũng cho rằng Dương Khai ra mặt chỉ vì là người nhỏ tuổi nhất, dù có thua cũng không quá mất mặt, nên muốn một chiêu đánh bại hắn, ra tay không hề lưu tình.
Nhưng rất nhanh, con ngươi Liễu Khinh Diêu trở nên run rẩy.
Đòn công kích thần thức của mình đánh ra, đối phương lại không hề hấn gì. Ngay cả Dương Uy và những người khác cũng phải tránh xa trăm trượng, vậy mà Dương Khai đứng ở trung tâm nơi thần thức bùng nổ lại chỉ như gió xuân mơn man, không có chút khó chịu nào, ngược lại vẻ mặt còn tràn đầy chiến ý.
Trong giây lát, sức mạnh khủng bố tan biến, Dương Khai vẫn đứng yên tại chỗ, thân hình không hề lay chuyển.
Công kích thần thức chính là thứ hắn không sợ nhất!
- Trời ạ, sao có thể như vậy? Hắn làm sao bình an vô sự được? Ta có nhìn nhầm không?
- Không thể nào, tuyệt đối không thể!
- Thần Du Cảnh có ưu thế tuyệt đối với Chân Nguyên Cảnh, chẳng lẽ trên người vị Dương công tử này cũng có rất nhiều bí bảo phòng ngự thần hồn cấp bậc cao?
Nhóm người xem đều kinh hô, không ngờ kết quả lại như vậy. Vừa rồi khi thần thức kinh khủng của Liễu Khinh Diêu xuất ra, mọi người đều nghĩ Dương Khai sẽ bị trọng thương, phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng của mình, nhưng họ thật không ngờ kết cục sau cùng.
Cho dù là có thần hồn bí bảo, cũng không đến mức phòng ngự triệt để đến vậy chứ? Bọn họ thậm chí không thấy trên người Dương Khai có dấu hiệu của thần hồn bí bảo nào, tựa như hắn dùng chính thân thể mình để chống đỡ đòn vừa rồi.
- Còn hai chiêu!
Dương Khai nhếch miệng cười với Liễu Khinh Diêu.
- Sao ngươi...
Liễu Khinh Diêu chau mày, trên mặt lộ vẻ hồ nghi. Thân là người ra đòn, y còn kinh ngạc hơn người ngoài gấp bội, thần sắc chợt tắt, cuối cùng trở nên nghiêm túc. Y nhẹ nhàng gật đầu:
- Ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh, là ta đã xem thường ngươi!
Đang nói, y bỗng bước ra một bước, theo đó, hơi thở của Liễu Khinh Diêu một lần nữa thay đổi. Trong tầm mắt của Dương Khai, vị đệ nhất công tử Trung Đô này dường như trở nên khổng lồ gấp mấy lần, nhưng định thần lại thì Liễu Khinh Diêu vẫn là Liễu Khinh Diêu, không có gì thay đổi.
Thần sắc hơi lạnh, Dương Khai biết đây là do vũ kỹ của đối phương gây ảo giác cho tâm thần mình, vội vàng trấn tĩnh tâm tư, ngưng trọng ứng đối.
Lại bước thêm một bước, Dương Khai phát hiện ngay cả khi mình đã hết sức chăm chú, cũng không ngăn được sự dao động tâm thần trong nháy mắt này. Trong mắt hắn, Liễu Khinh Diêu còn to lớn hơn lúc nãy gấp mấy lần, dù chỉ là thoáng qua.
Bước thứ ba...
Một cước kia đạp xuống, từ sâu trong hư không dường như truyền đến một tiếng trầm đục.
Giống như tiếng trống trận khổng lồ, vang vọng trong đầu mỗi người.
Cửu Khúc Bộ của Liễu gia!
Dương Uy sắc mặt khẽ biến, trầm giọng quát khẽ.
Năng lượng thiên địa biến hóa. Liễu Khinh Diêu dường như biến thành một cái động không đáy, đang điên cuồng cắn nuốt linh khí bốn phía.
Bước thứ tư...
Ầm!
Âm thanh còn vang động kịch liệt hơn vừa rồi, truyền thẳng vào tim, những người thực lực yếu một chút lập tức cảm thấy khí huyết trong lồng ngực cuộn trào, chân nguyên xáo động, có dấu hiệu mất khống chế.
Bước thứ năm...
Liên tiếp tiếng rên rỉ vang lên. Trong đám người xem náo nhiệt, võ giả Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng trở xuống không một ai ngoại lệ, toàn bộ đều phun ra một ngụm máu tươi.
Khoảng cách xa như vậy mà Liễu Khinh Diêu đã khiến họ có phản ứng mãnh liệt đến thế, thực lực của đệ nhất Trung Đô quả nhiên danh bất hư truyền!
Bước thứ sáu, bước thứ bảy...
Theo mỗi bước chân của Liễu Khinh Diêu, từng tiếng ầm ầm mạnh mẽ hữu lực lại truyền đến, thiên địa rung chuyển không ngừng, dường như cũng không chịu nổi những cú giẫm chân của y.
Mà theo số bước tăng lên, trong tầm mắt mọi người, Liễu Khinh Diêu lại càng thêm to lớn. Tới giờ khắc này, vị đệ nhất Trung Đô đã biến thành một gã khổng lồ, đầu đội trời chân đạp đất, bất kể là ai cũng chỉ có thể ngước nhìn y.
Bước thứ tám, bước thứ chín...
Trong mắt người xem, một chân của Liễu Khinh Diêu cũng có thể đạp nát Chiến Thành, với tốc độ vừa chậm rãi vừa quỷ dị đạp xuống đầu Dương Khai, khiến người ta cảm thấy nếu không tránh được sẽ bị nghiền thành bột mịn.
Ý nghĩ này khiến không ít người mặt xám như tro, toàn thân lạnh run.
Cửu Khúc Bộ của Liễu gia, vũ kỹ Huyền cấp trung phẩm, từ trước đến nay là bí mật bất truyền của Liễu gia.
Cửu bộ đạp xuất, Địa Diệt Thiên Tru!
Ngay lúc Dương Khai sắp bị bàn chân khổng lồ kia đạp trúng, vị công tử trẻ tuổi này mới có động tĩnh.
Tay phải nắm chặt, giữa ban ngày bỗng nhiên xuất hiện một tinh đồ lộng lẫy, mê ly, sao trời lấp lánh, rực rỡ huy hoàng. Nắm đấm phải vung lên, kéo theo tinh quang nhấp nháy, chói lòa mắt người.
Tinh Ngân! Dương Khai đã lâu không sử dụng chiêu này, không phải hắn không muốn dùng, mà là từ trước đến nay đều không có cơ hội.
Tất cả năng lượng chứa trong tinh đồ trên mu bàn tay, trong nháy mắt bùng nổ, trực diện đón đỡ bàn chân to lớn đang dẫm xuống kia.
Khí thế như hồng, hào quang kinh thiên, tựa hồ muốn đạp xuyên thiên địa.
Ầm!
Năng lượng khổng lồ va chạm kịch liệt, bùng nổ tứ phía rồi triệt tiêu lẫn nhau.
Tinh quang nhanh chóng ảm đạm, nhưng ảo ảnh khổng lồ của Liễu Khinh Diêu cũng gần như bị đánh cho tan tác. Bàn chân đủ để giẫm đạp trời đất kia, bất luận thế nào cũng không thể hạ xuống được nữa.
Cửu Khúc Bộ của Liễu gia, không ngờ bị chặn lại chính diện!
Hơn nữa, người làm được điều này chỉ có tu vi Chân Nguyên Cảnh bát tầng!
Mọi người đều kinh hãi, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt, đầu óc trống rỗng, khó mà chấp nhận được sự thật này.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡