Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 47: CHƯƠNG 47: NGƯƠI CẢM THẤY TA BẨN?

Khi thân ảnh Dương Khai và Hồ Mị Nhi đã đi sâu vào trong rừng, hai bóng người khác lập tức vọt ra từ sau thân cây.

Một người trong số đó nhìn Dương Khai với vẻ mặt hận thấu xương, trên khuôn mặt tuấn tú còn lưu lại vết máu bầm tím, vừa nhìn liền biết rõ hắn đã bị đánh đập trong mấy ngày gần đây.

Người còn lại mang ánh mắt âm lãnh, nhìn chằm chằm vào cặp mông cong vút của Hồ Mị Nhi, trong mắt tỏa ra quang mang dâm tà khác thường.

- Thành sư đệ, ngươi lại bị hắn đánh sao?

Thanh niên mang thần sắc âm lãnh kia nhìn Thành Thiếu Phong, nghi hoặc hỏi:

- Mặc dù ngươi mới tiến vào Khai Nguyên Cảnh, nhưng tên tiểu tử kia sao có thể là đối thủ của ngươi? Hắn mới chỉ ở Thối Thể Cảnh thôi mà.

Sắc mặt Thành Thiếu Phong âm trầm:

- Lúc đó ta có chút khinh thường, hơn nữa tên kia rất cổ quái, chiến đấu căn bản là liều mạng không cần sống. Ta đâm kiếm tới, hắn lập tức dùng tay trần ngăn cản. Trường kiếm xuyên qua, nhưng hắn không thèm kêu một tiếng, chẳng những chế trụ được kiếm của ta, lại còn bắt được một cánh tay, chính vì thế ta mới bị thua.

- Hử? Có phần thú vị đấy, chẳng qua không biết so với ta thì ai hung ác hơn?

Thành Thiếu Phong cười nịnh nọt:

- Đương nhiên là Đào sư huynh lợi hại hơn rồi, hắn sao có thể so sánh với huynh.

- Ngươi đã điều tra rõ thân phận của hắn chưa? Chớ có chọc phải đại nhân vật nào đó.

Nộ Đào có phần không an lòng hỏi.

- Đã điều tra rõ rồi, tiểu tử này ở Lăng Tiêu Các chỉ là một tên đệ tử thí luyện, không có chút bối cảnh nào, cho dù bị giết cũng không ai lên tiếng.

- Ha ha, đệ tử thí luyện ư? Theo ta được biết thì Lăng Tiêu Các chỉ có không tới mười tên đệ tử thí luyện phải không? Hắn là một trong số đó sao?

Nộ Đào giống như nghe được chuyện gì buồn cười, nhưng khi nghe thấy bốn chữ "đệ tử thí luyện", vẻ lo lắng trong mắt hắn liền biến mất.

- Ừm, vốn ta còn đang băn khoăn sợ có người đi qua thì không tiện ra tay, không ngờ tiểu tử này lại ham luyến nữ sắc, cùng tiện nhân kia đi sâu vào rừng, quả thực là trời cũng giúp ta mà.

Nộ Đào cười dâm tiện nói:

- Xem ra lần này sư đệ chẳng những có thể báo thù, hơn nữa còn có diễm phúc, quả thực là một mũi tên trúng hai đích nha.

Thành Thiếu Phong nở nụ cười:

- Sư huynh nói gì vậy, huynh là do ta mời tới trợ giúp, nào có chuyện phúc mình ta hưởng? Đợi khi sư huynh xử lý xong Hồ Mị Nhi, ta sẽ vì huynh lược trận (canh chừng). Hồ Mị Nhi kia dù rất phóng đãng, nhưng tuổi còn nhỏ, thân thể đương nhiên rất thoải mái.

- Sư đệ quả nhiên hào sảng!

Nộ Đào có chút gấp gáp, lập tức nói:

- Đi thôi, việc này không thể chậm trễ, chúng ta mau đuổi theo, tìm cơ hội hạ thủ.

Trong mắt hai người, việc giết Dương Khai chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, có thể giữa ban ngày ban mặt, màn trời chiếu đất cùng Hồ Mị Nhi tiêu hồn khoái lạc mới là chuyện khiến bọn họ mong đợi nhất.

Về phần sau đó Hồ Mị Nhi có trả thù hay không cũng không cần suy tính tới. Đồ lẳng lơ này ai cũng có thể lấy làm chồng, chỉ cần khiến nàng hài lòng thì nàng vui mừng còn không kịp, nói gì đến trả thù? Nói không chừng khi đó nàng chỉ đắm chìm trong khoái cảm bị lăng nhục, chuyện gì cũng không nghĩ tới!

Hai người này vốn không phải hạng thiện lương, bình thường chuyên đi tầm hoa vấn liễu (tìm kiếm nữ sắc), đương nhiên biết những nữ nhân như Hồ Mị Nhi có sở thích đặc thù.

*

Sâu trong Hắc Phong Lâm, Dương Khai vừa đi, thỉnh thoảng quay đầu lại cười lạnh. Ban đầu Hồ Mị Nhi còn có chút bận tâm, nhưng giờ thấy Dương Khai chỉ là đang giả vờ hù dọa, nàng càng không sợ, lập tức đuổi theo Dương Khai, vô cùng thân mật kéo cánh tay hắn, cọ xát bộ ngực mềm mại lên đó.

Dương Khai vốn đang nghĩ ngợi lung tung, nhưng lại nhớ tới tác phong phóng đãng của nữ nhân này, lập tức mất hết hứng thú.

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Dương Khai có phần căm tức hỏi.

- Theo ta một lần! Từ nay về sau ta liền... không dây dưa ngươi nữa!

Bốn bề yên tĩnh, Hồ Mị Nhi không chút kiêng kỵ, ngay cả lời lẽ trơ trẽn như vậy cũng dám nói ra.

- Ngươi nằm mơ đi!

- Ta không đẹp sao?

Hồ Mị Nhi mị nhãn như tơ:

- Vóc người không chuẩn sao? Chẳng lẽ ngươi không động tâm chút nào?

- Một nữ nhân được phân chia thành vẻ ngoài và nội tâm. Ngươi vẻ ngoài không tệ, cũng có vốn để kiêu ngạo, nhưng nội tâm lại quá khó coi.

Dương Khai lạnh lùng nhìn nàng.

Lời này vừa thốt ra, Hồ Mị Nhi nghe xong liền trầm mặt xuống, lạnh lùng nói:

- Ngươi cảm thấy ta rất bẩn sao?

- Đúng vậy!

Dương Khai thẳng thắn đáp.

Hồ Mị Nhi cười lạnh một tiếng:

- Ngươi chỉ là một tên đệ tử thí luyện của Lăng Tiêu Các, mặc dù thực lực của ta không cao, nhưng ta là tiểu công chúa của Huyết Chiến Bang. Ta coi trọng ngươi đã là phúc khí của ngươi rồi, không ngờ ngươi lại không biết hưởng! Ngươi biết có bao nhiêu người muốn đánh chủ ý vào ta không?

- Vậy tiểu công chúa điện hạ có thể đi tìm những người đó, đâu cần tới dây dưa với ta?

Dương Khai thần sắc lạnh nhạt nói.

- Dương Khai, ta đã cho ngươi mặt mũi, ngươi chớ có không biết xấu hổ! Nếu ta trở về nói với phụ thân rằng ta bị ngươi vũ nhục, cho dù ngươi là người của Lăng Tiêu Các cũng tuyệt đối không thấy được mặt trời ngày mai!

Hồ Mị Nhi khàn giọng quát, thái độ của Dương Khai đã hoàn toàn chọc giận nàng, khiến nàng mất hết mặt mũi. Dù sao thân phận của nàng không hề thấp, đã bao giờ phải chịu vũ nhục như vậy.

Dương Khai cũng lạnh lùng cười một tiếng:

- Xin hỏi tiểu công chúa điện hạ, nếu ngay bây giờ ta giết ngươi ở đây, ngươi còn có cơ hội trở về tố cáo sao?

Hồ Mị Nhi nghe vậy liền sửng sốt, vừa rồi nàng lửa giận công tâm (nóng giận mất khôn), hồn nhiên quên mất đây là sâu trong Hắc Phong Lâm. Nếu thực sự Dương Khai dám động thủ, nàng tuyệt đối không có cơ hội rời khỏi. Hơn nữa nơi đây tuyệt đối là chỗ giết người vứt xác tốt nhất, có thể nói nếu chết ở đây coi như nàng chết vô ích.

Nghĩ vậy, Hồ Mị Nhi sợ hãi nhìn Dương Khai, lui về sau mấy bước, run giọng hỏi:

- Ngươi nói đùa sao?

- Sự kiên nhẫn của ta là có hạn.

Dương Khai thản nhiên nói.

Hồ Mị Nhi nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt tràn đầy vẻ khuất nhục cùng tức giận, nhưng cũng không dám phát tác, nàng không dám chắc lời của Dương Khai là đùa hay thật.

Đúng lúc Hồ Mị Nhi đang đắn đo suy nghĩ, thần sắc Dương Khai khẽ động, cảnh giác nhìn về một phía.

Không biết là vô tình hay cố ý, Dương Khai khẽ động cước bộ, chắn trước mặt Hồ Mị Nhi, nhìn vào một cây đại thụ lớn, quát khẽ:

- Đi ra!

Hồ Mị Nhi nghe vậy kinh ngạc không thôi, nhưng ngay sau đó nàng liền hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Hai người từ sau thân cây hiện ra, vừa cười lạnh vừa đi tới, giọng nói dâm đãng vô cùng. Một người nhìn chằm chằm Dương Khai, còn người kia thì nhìn chằm chằm vào Hồ Mị Nhi.

- Thành Thiếu Phong, Nộ Đào?

Hiển nhiên Hồ Mị Nhi nhận ra bọn họ, lập tức nghi ngờ lên tiếng, chỉ có điều ngay lập tức nàng hiểu tại sao hai người này lại xuất hiện ở đây. Lần này e là Dương Khai gặp nguy hiểm rồi.

Bị ánh mắt dâm uế của Nộ Đào không chút kiêng kỵ nhìn chằm chằm, toàn thân Hồ Mị Nhi cảm thấy không tự nhiên, nàng không khỏi nhíu mày, lặng lẽ lui ra sau lưng Dương Khai.

- Mị Nhi tỷ tỷ, lần này chúng ta chỉ muốn lấy tính mạng tiểu tử này, ngươi nhanh lui sang một bên, chớ để bị thương!

Thành Thiếu Phong dừng lại cách Dương Khai khoảng năm thước, chậm rãi rút bội kiếm bên hông, nói với Hồ Mị Nhi.

Nộ Đào dâm đãng cười nói:

- Đúng vậy nha, nếu làm ngươi bị thương ta sẽ rất đau lòng đó!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!