Thành Thiếu Phong và Nộ Đào mỗi người một câu, đã nói rõ mục đích đến đây. Trong lòng Dương Khai kinh hãi tột độ, không ngờ hai kẻ này lại độc ác đến vậy, chỉ vì một lần tranh cãi mà đã muốn đoạt mạng người.
Trong lúc cảnh giác, Hồ Mị Nhi cũng lén lút ghé tai Dương Khai thì thầm:
- Dương Khai, nếu như ngươi không muốn chết thì nghe lời ta. Nộ Đào nửa tháng trước đã đạt tới Khai Nguyên Cảnh ngũ trọng, thực lực không phải hạng người như Thành Thiếu Phong có thể sánh bằng, hơn nữa giờ hai người họ liên thủ, ngươi tuyệt đối không phải đối thủ.
- Ngươi có biện pháp gì?
Dương Khai nghi ngờ.
- Ta không đối phó được bọn hắn, nhưng khẳng định bọn hắn không dám giết ta. Chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, ta sẽ bảo vệ ngươi bình an vô sự.
Hồ Mị Nhi dựa vào thân phận của mình, nếu nàng muốn bảo vệ Dương Khai thì Thành Thiếu Phong và Nộ Đào cũng phải nể mặt đôi chút, nhiều nhất cũng chỉ dám đánh Dương Khai một trận cho hả giận.
- Không cần.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu.
- Ngươi thà chết cũng không đồng ý?
Hồ Mị Nhi nhìn Dương Khai như nhìn một kẻ điên, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ không tin nổi.
- Không tiện lắm, ta có chút thích sạch sẽ. Hơn nữa, ai sống ai chết, phải động thủ mới rõ!
Dương Khai bình tĩnh nhìn hai người ở đối diện.
Nghe đáp án này, sắc mặt Hồ Mị Nhi biến đổi không ngừng, chốc lát sau cười lạnh, nghiến chặt răng, oán hận nói:
- Nếu đã như vậy thì ngươi hãy tự bảo trọng!
Dứt lời, nàng lui ra sau mấy trượng, làm bộ bàng quan đứng nhìn.
Thành Thiếu Phong cười lớn:
- Mị Nhi tỷ tỷ thật ngoan ngoãn, ta biết tỷ tỷ sẽ không làm khó ta.
Hồ Mị Nhi nặn ra một nụ cười khó coi, không biết trong lòng suy nghĩ điều gì.
Nộ Đào cười quái dị vài tiếng, ánh mắt lướt qua toàn thân Dương Khai, đoạn chậm rãi lắc đầu:
- Ngươi gọi là Dương Khai đúng không? Đến Âm Tào Địa Phủ cũng chớ trách ta, chỉ trách bản thân ngươi cứ thích xen vào chuyện người khác. Ngươi tự kết liễu hay muốn ta động thủ?
Khẩu khí càn rỡ tới tột đỉnh, Dương Khai nhếch mép cười, nói:
- Muốn mạng của ta thì dùng bản lĩnh của ngươi tới mà lấy.
Vừa nói hắn vừa âm thầm vận chuyển Chân Dương Quyết.
Vừa vận chuyển Chân Dương Quyết, Dương Khai cảm nhận một luồng khí tức nóng bỏng từ ngực tuôn trào, theo huyệt vị chảy vào kinh mạch. Trong luồng khí nóng rực ấy ẩn chứa Dương khí khổng lồ, thiêu đốt khiến kinh mạch Dương Khai đau đớn tột cùng, nơi lồng ngực thậm chí bốc lên một làn khói xanh mờ ảo, da thịt dường như cũng bị nướng chín.
Dương Khai kinh hãi, chưa kịp phản ứng, kinh mạch đã thích nghi với cơn đau, một luồng Dương khí khổng lồ vẫn tiếp tục chảy vào.
Hầu như chỉ trong nháy mắt, Dương nguyên khí đã tràn ngập kinh mạch, căng phồng lên.
Tích tắc… một tiếng động khẽ vang lên từ sâu trong tâm linh, trong đan điền lại xuất hiện thêm một giọt Dương dịch.
Lại một chút sau, một tiếng tích tắc nhẹ nhàng vang lên.
Chỉ trong ba hơi thở, hai giọt Dương dịch đã thành hình, nhưng không rõ vì sao, một giọt Dương dịch đột nhiên biến mất không dấu vết.
Tới giờ khắc này, luồng Dương khí hung mãnh kia mới dừng lại.
Dương Viêm Thạch! Dương Khai chợt tỉnh thần, từ trong ngực lấy ra khối Dương Viêm Thạch mà hắn đã đổi bằng một lọ Tiểu Hồi Nguyên Đan. Nhưng khối Dương Viêm Thạch vốn tràn ngập Dương khí giờ đã hoàn toàn cạn kiệt? Bên trong không còn chút năng lượng nào, tất cả đều đã bị hắn hấp thu trong thời gian ngắn ngủi.
Và kết quả chính là hai giọt Dương dịch kia! Chỉ có điều một giọt trong số đó chẳng biết đã đi đâu, nhưng dù vậy, cộng thêm giọt có sẵn từ trước, hiện giờ trong đan điền vẫn còn hai giọt.
Tốc độ hấp thu này… quá nhanh rồi? Chẳng khác nào nhồi vịt. Ngay cả thời gian phản ứng cũng không có.
Biến hóa của Dương Khai cũng lọt vào trong mắt Thành Thiếu Phong và Nộ Đào. Bọn họ không rõ tình huống ra sao, nhưng Nộ Đào kinh nghiệm phong phú, lập tức vung tay lên:
- Thành sư đệ, theo ta tiến lên, chậm trễ e rằng sẽ sinh biến.
- Được.
Thành Thiếu Phong ước gì Dương Khai chết càng sớm càng tốt, không chút chần chờ, cầm trường kiếm xông lên, thần sắc hung ác.
Hai người một trái một phải, tấn công như tật phong, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt Dương Khai.
Dù sao thực lực Nộ Đào cũng cao hơn, cho nên động tác của hắn nhanh hơn, nguyên khí trên tay chấn động, giáng thẳng vào mặt Dương Khai.
Khai Nguyên Cảnh ngũ trọng đã tích tụ không ít nguyên khí trong cơ thể, bởi vậy lực chiến đấu không thể khinh thường.
Nộ Đào tấn công mang theo tiếng gió rít gào, hiển nhiên đã vận dụng vũ kỹ.
Dương Khai cũng không né tránh, một quyền đón đỡ.
Bịch một tiếng, cổ tay Dương Khai truyền đến tiếng xương cốt va đập, nắm tay như bị vô số lưỡi dao cắt xé, trong nháy mắt chi chít vết thương, thân thể không tự chủ lùi lại vài bước.
Nộ Đào hú lên quái dị, cảm giác nắm đấm của mình như đánh lên cục than hồng, da thịt nóng bỏng, hắn lớn tiếng hô:
- Nguyên khí thật nóng!
Với thực lực Khai Nguyên Cảnh ngũ trọng mà không thể ngăn cản nguyên khí của một võ giả Nguyên Khí Cảnh, điều này quả thực có phần quỷ dị.
Hai người giao thủ một phen, đều tự lui lại.
Thành Thiếu Phong cầm bảo kiếm xông tới, mang theo lửa giận báo thù, đâm về phía Dương Khai, muốn chém chết đối phương.
Chịu một quyền của Nộ Đào, máu tươi toàn thân Dương Khai sôi trào, xương cốt truyền đến một luồng ấm áp. Ngay sau đó, toàn thân hắn cảm thấy khí lực dồi dào không dùng hết, con ngươi từ từ chuyển sang màu đỏ tươi, dữ tợn và điên cuồng.
Đối mặt với một kiếm của Thành Thiếu Phong, Dương Khai một tay chộp tới.
Thành Thiếu Phong cười lạnh:
- Lần trước đã chịu thiệt, ngươi nghĩ bản thiếu gia sẽ phạm sai lầm lần nữa sao?
Đang khi nói chuyện, kiếm thế thay đổi, từ đâm chuyển sang chém, muốn chặt đứt ngón tay Dương Khai. Phản ứng của Dương Khai cũng không chậm, phát hiện đối phương thay đổi kiếm chiêu, ngón tay từ thế trảo hóa thành thế cầm.
Phốc một tiếng, trường kiếm đánh trúng ngón tay Dương Khai. Trên mặt Thành Thiếu Phong hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết. Hồ Mị Nhi bụm miệng, lộ vẻ không đành lòng, nhưng nghĩ đến thái độ của Dương Khai, nàng lại cảm thấy hắn đáng bị ngàn đao chém chết.
- Sao có thể?
Thành Thiếu Phong sợ hãi kêu lên, bởi hắn phát hiện một kiếm của mình không chặt đứt ngón tay Dương Khai. Dù sao đây cũng là lợi kiếm, một võ giả Thối Thể Cảnh, thân thể có thể cường hãn đến mức nào? Ngay cả một Khai Nguyên Cảnh dưới một kiếm này cũng khó lòng vô sự.
Dương Khai nhếch miệng nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng bệch. Thấy đôi mắt đỏ tươi của hắn, Thành Thiếu Phong có phần luống cuống, vội vàng lùi lại phía sau, lớn tiếng hô:
- Nộ sư huynh cứu ta!
Lời còn chưa dứt, Dương Khai đã xông tới, một giọt Dương dịch trong đan điền khẽ động, ngưng tụ nơi đầu ngón tay.
Một ngón tay điểm thẳng vào trán Thành Thiếu Phong.
Thành Thiếu Phong há to miệng, tiếng hô hấp dừng lại, ngửa mặt ngã xuống. Giữa trán hắn có một lỗ thủng lớn bằng đầu đũa, xuyên thẳng qua đỉnh đầu, vô cùng bằng phẳng, thậm chí không một tia máu chảy ra. Ánh mắt Thành Thiếu Phong trợn trừng, chết không nhắm mắt.
- A!
Hai tiếng kinh hô đồng thời vang lên, đó là giọng Nộ Đào và Hồ Mị Nhi.