Cách Chiến Thành một ngàn dặm, một tòa thạch thành tửu lầu hai tầng, khách khứa đông nghịt, buôn bán hưng thịnh. Võ giả đến nghỉ chân uống rượu, ngồi chật ních hơn mười chiếc bàn bát tiên.
Tại một bàn gần cửa sổ, thoạt nhìn có một người trung niên thân hình gầy yếu, da bọc xương, thần sắc lãnh đạm ngồi đó.
Trên bàn y, bày đầy bầu rượu lớn nhỏ, ít nhất cũng có mấy chục bầu. Người trung niên này tửu lượng kinh người, uống nhiều như vậy mà mặt không đỏ, thần thái vẫn ổn định.
Chỉ có điều ánh mắt y âm u, lạnh lẽo, lặng lẽ quan sát dòng người qua lại trên đường.
Mỗi khi nhìn thấy người luyện võ có thực lực xuất sắc đôi chút, hai tròng mắt hung ác đến cực điểm, tỏa ra từng đợt u quang lạnh lẽo khiến người ta kinh hãi, tựa như mãnh thú đói khát lâu ngày vừa gặp được mồi ngon, chỉ muốn nuốt chửng.
Thần sắc y vật lộn, do dự, ngần ngừ, hồi lâu mới trở lại bình thường. Y không kìm được thở dài, dốc bầu rượu lên uống cạn.
"Lão phu đói chết mất thôi." Người trung niên nhẹ giọng nói thầm.
Đôi mắt gian tà của y quét một lượt khắp các tân khách trên lầu hai, trong yết hầu truyền ra âm thanh cổ quái bị kìm nén đến cực điểm. Thần sắc y không ngừng biến hóa, dường như trong lòng đang cố nén một ý niệm hành động, đầy rục rịch và rối rắm.
"Vẫn là Thương Vân Tà Địa tốt, muốn làm gì thì làm." Người trung niên kia lại thở dài.
Tiểu nhị liên tiếp đưa rượu ngon lên, trong lòng run rẩy quay đi. Mỗi khi đến gần người trung niên da bọc xương, tiểu nhị luôn cảm thấy một cảm giác nguy hiểm đến tính mạng, dường như y sẽ hóa thân thành ác quỷ ngay lập tức mà nuốt chửng mình.
Đang lúc người trung niên này vẻ mặt khó chịu và buồn bực, có âm thanh truyền đến.
Họ nói chuyện về đoạt bảo đại chiến mấy hôm trước, giống như tận mắt chứng kiến, miêu tả cảnh chiến trường của đoạt bảo đại chiến kia một cách sinh động.
"Các ngươi còn không biết đấy, đệ nhất công tử Trung Đô hiện nay không còn là Liễu Khinh Diêu của Liễu gia nữa rồi."
"Có người đánh bại Liễu Khinh Diêu ư?" Mọi người sợ hãi.
"Cũng không phải đánh bại, chỉ có điều vị công tử nhỏ tuổi nhất Dương gia dựa vào tu vi Chân Nguyên Cảnh bát tầng đối kháng hai chiêu với Liễu Khinh Diêu Thần Du Cảnh tam tầng. Thực lực chênh lệch lớn như vậy, nhưng vẫn có thể đánh nhau ngang sức ngang tài. Đợi cho vị tiểu công tử kia trưởng thành và đạt tới trình độ của Liễu Khinh Diêu, nhất định có thể thắng được y."
"Có thật vậy không?"
"Đương nhiên, chuyện này cực kỳ chính xác, ta tận mắt nhìn thấy. Vị tiểu công tử kia, tuổi còn trẻ, tu vi tinh thâm, dưới trướng tụ tập hơn mười trợ lực nhất đẳng. Ta thấy hắn rất có thể là người cười cuối cùng trong đoạt đích chi chiến."
"Sao có thể như vậy? Chẳng phải nói vị công tử kia không có chút nhân mạch nào sao?"
"Giả chết bắt quạ, ngươi hiểu không? Giả bộ yếu thế hơn địch, sau đó đột nhiên bộc phát thực lực, ai có thể ngăn cản?"
"Ta nhớ ra rồi, vị công tử nhỏ tuổi nhất có phải tên là Dương Khai không?"
"Đúng đúng đúng. Chính là Dương công tử…"
Vừa nghe đến hai chữ Dương Khai, người trung niên đang uống điên cuồng bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về hướng bên kia, tựa hồ khá hứng thú với điều này.
Người kia nói chuyện không hề giấu giếm, khiến tất cả mọi người trên lầu hai đều nghe rõ. Lập tức có người châm biếm phản bác:
"Ngươi thì biết cái gì. Liễu công tử ngày đó rõ ràng không xuất toàn lực, cho nên Dương Khai mới có thể chống đỡ hai chiêu. Lúc ấy ta cũng tận mắt nhìn thấy, biết Liễu công tử nói cái gì không?"
Khẽ cười một tiếng, y úp úp mở mở, lúc này mới ung dung nói:
"Liễu công tử nói, Dương Khai ngươi không phải đối thủ của ta, ta chờ ngươi lớn lên, chúng ta mới tiếp tục đánh nhau một trận. Đây mới là khí độ và phong độ đệ nhất công tử Trung Đô nên có, người ta mới đỡ được hai chiêu, ngươi đã cho rằng Dương Khai tài giỏi lắm rồi ư?"
Người lúc trước nói chuyện lập tức có chút không phục:
"Đây chẳng qua là Liễu Khinh Diêu nói mà thôi, chiêu thứ ba mà đánh xuống còn chưa biết ai thắng ai thua. Dương Khai hiện tại mới là Trung Đô đệ nhất."
"Thối lắm!"
Cuộc cãi vã của hai người nhanh chóng lan rộng ra. Người luyện võ khắp Đại Hán hiện giờ đều đang chú ý đến đoạt đích chi chiến, đương nhiên sẽ có cách nghĩ riêng của mình về xu thế và cục diện tương lai của đoạt đích chi chiến.
Không lâu sau, người luyện võ trên lầu chia làm hai phe cánh, la hét ầm ĩ không ngớt.
Duy chỉ có người trung niên gần cửa sổ, thấp giọng ha hả nhe răng cười độc ác, không nói một lời. Chẳng qua, cặp mắt y phát ra hào quang ngày càng nguy hiểm, càng khiến người ta sợ hãi.
Mọi người cãi vã nửa ngày, cũng không ra kết quả.
Người nói chuyện lúc đầu đỏ mặt tía tai, quay đầu nhìn lại, vừa hay lại nhìn thấy người trung niên kia, không kìm nổi hét lên:
"Này tên kia, ngươi nói một chút, hiện tại rốt cuộc ai là Trung Đô đệ nhất nhân?"
"Cần lão phu nói sao?" Người trung niên nhân kia thần sắc ngạc nhiên, kinh ngạc hỏi.
"Đúng vậy, muốn ngươi nói xem. Thấy ngươi trầm mặc ít lời, hiển nhiên là có cái nhìn của mình, nói ra cho mọi người chúng ta nghe một chút. Nhưng mà ngươi bao nhiêu tuổi, tự xưng lão phu cái gì? Ha ha ha."
Mọi người cũng đều có chút buồn cười, hoài nghi người trung niên nhân có phải thích cậy già lên mặt hay không.
Trên lầu hai lập tức yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào người trung niên kia, trưng cầu ý kiến của y.
Người trung niên kia nhẹ nhàng gật gật đầu, trầm ngâm một hồi, lúc này mới nói:
"Thật muốn lão phu nói, Trung Đô đệ nhất nhân nhất định là Dương Khai công tử, chẳng những Trung Đô đệ nhất nhân mà tương lai đệ nhất thiên hạ cũng là hắn, ha hả."
Tất cả mọi người ngạc nhiên không thôi, ngay cả đám người ra sức ủng hộ Dương Khai cũng cảm thấy người trung niên này có chút thần trí không rõ ràng, âm thầm lắc đầu liên tục.
Nói Dương Khai là Trung Đô đệ nhất nhân còn có thể tin, nhưng muốn nói hắn là đệ nhất thiên hạ trong tương lai thì lại quá khoa trương.
Võ đạo vô biên, cho đến tận lúc này ngay cả những cao thủ Thần Du Chi Thượng cũng không dám tự nhận là thiên hạ đệ nhất nhân.
"Tên điên này..." Những người xem trọng Liễu Khinh Diêu tỏ vẻ khinh miệt: "Nói nhảm cái gì thế, Dương Khai là cái gì mà có thể là thiên hạ đệ nhất nhân?"
Lời còn chưa dứt, y bỗng nhiên khựng lại, dường như yết hầu bị một lực vô hình bóp nghẹt, không thể thốt ra tiếng nào.
Mọi người quay đầu nhìn về phía y, không khỏi đột nhiên biến sắc.
Chỉ thấy sắc mặt người luyện võ kia trong giây lát trở nên tối đen vô cùng, tựa như trúng kịch độc. Trong hốc mắt y tràn đầy tơ máu đỏ sẫm, thất khiếu lại tuôn ra máu tươi.
Ngay sau đó, một cỗ năng lượng hữu hình từ đỉnh đầu người này bay ra, lượn vài vòng trong không trung rồi bắn thẳng về phía người trung niên gần cửa sổ.
Người trung niên há miệng rộng, trực tiếp hấp thu toàn bộ cỗ năng lượng kia.
Vô cùng quỷ dị, sau khi nuốt cỗ năng lượng này, thân thể người trung niên da bọc xương bành trướng hơn một chút. Tuy vẫn còn gầy yếu, nhưng không còn khủng bố như vừa rồi.
Bịch một tiếng, võ giả mặt mày đen kịt kia ngã nhào xuống nền, hoàn toàn mất đi sức sống.
Trong đầu mọi người dâng lên cảm giác lạnh buốt, khiến tất cả các võ giả cảm thấy như rơi vào hầm băng.
Không ai biết y chết như thế nào, nhưng nhìn thấy cảnh lúc nãy, bất kể là ai cũng hiểu, đây nhất định là do người trung niên đáng sợ kia gây ra.
Khí tức khủng bố, lạnh lẽo, âm u, hung bạo bỗng nhiên bộc phát, bao phủ toàn bộ tửu lầu.
Người trung niên hơi cúi đầu, trong cổ họng truyền đến tiếng cười khặc khặc quái dị. Tiếng cười lọt vào tai, khí huyết của những người luyện võ đều bốc lên, sắc mặt trong phút chốc trướng đến đỏ bừng, dường như trong nháy mắt máu của mình bị đun sôi.
"Khặc khặc khặc khặc..." Tiếng cười càng lúc càng lớn, càng ngày càng càn rỡ, vô cùng biến hoá kỳ lạ, âm trầm.
"Lão phu đói bụng. Các ngươi đã đụng chạm, lão phu sẽ không khách khí. Nếu sau này thiếu chủ có truy cứu, lão phu cũng có cớ!" Người trung niên nói như vậy, thân hình bất động.
Ba ba ba...
Từng đám hào quang như hoa hồng nở rộ bạo phát trong cơ thể người luyện võ, ngũ tạng lục phủ vỡ nát, máu tươi đầy đất. Cứ mỗi một người chết, lại có một cỗ năng lượng hữu hình bay ra từ những thi thể không lành lặn kia, bị người trung niên nuốt vào.
Thân hình gầy yếu của người trung niên bành trướng ra từng vòng, dần trở nên có chút phong thần tuấn lãng. Duy chỉ có hàn quang hung ác nham hiểm trong đôi mắt y là không hề thay đổi.
Trong nháy mắt, tửu lầu thành Tu La Địa Ngục, hơn hai mươi người luyện võ chết thảm oan uổng.
Những người còn sống lạnh run lên, không có dũng khí phản kháng. Trên khuôn mặt hiện lên vẻ xót thương, nhìn về phía người trung niên kia như muốn khóc.
"Chưa ăn no." Người trung niên vỗ bụng vẫn chưa thỏa mãn, ánh mắt u ám nhìn mấy người sống sót, thần sắc rục rịch.
Bị y nhìn như vậy, tất cả mọi người đều bật người phủ phục trên mặt đất, mạnh mẽ dập đầu, miệng không ngừng cầu xin tha thứ.
Người trung niên do dự một hồi, cũng không hiểu sao y lại không đuổi tận giết tuyệt, chỉ có điều thân hình nhoáng lên một cái, hóa thành một màn sương đen, biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Sau khi đợi cho y rời đi, những người sống sót liếc nhìn nhau, không hiểu sao kẻ hung tàn đó lại buông tha bọn họ.
Với biểu hiện, tính tình tàn nhẫn của y mà nói thì giết thêm mười mấy người cũng không sao.
Nhìn nhau đánh giá, họ phát hiện những người ủng hộ Dương Khai đều sống sót, còn những người phản đối thì đều chết hết.
Những người sống sót sau tai nạn không khỏi cảm thấy có chút may mắn.
Nhìn lại máu tanh xung quanh, sắc mặt tất cả mọi người đều trắng bệch, nôn ra hết những thứ vừa ăn.
Dù họ đều từng trải qua cảnh đao kiếm đổ máu, nhưng không hề khủng khiếp như ở đây.
Những người chết kia cơ hồ như biến thành những khối vụn và bột thịt.
Bên ngoài thạch thành, màn sương đen đột nhiên xuất hiện, người trung niên kia chậm rãi hiện ra, đưa mắt nhìn Chiến Thành cách ngàn dặm, trên mặt lộ ra một nụ cười độc ác, nhẹ giọng thầm nói:
"Thời gian dài như vậy không gặp, cũng không biết thiếu chủ thế nào. Bộ dạng này của lão phu có thể dọa hắn nhảy dựng lên không?"
Y sợ run lên, lại âm thầm ảo não không thôi:
"Cũng không biết thiếu chủ có trách tội ta lưu lại ở Thương Vân Tà Địa lâu như vậy hay không."