Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 473: CHƯƠNG 472: VẬN MỆNH KHÓ LƯỜNG

Nhớ tới thiếu chủ, thần sắc người trung niên cũng có chút phức tạp.

Kỳ thật, bản chất mối quan hệ của y với thiếu chủ không hề hòa thuận. Ngay từ thời điểm gặp gỡ lần đầu tiên, y đã dùng thần hồn của mình, âm mưu đoạt xá thân thể hắn, không ngờ lại bị hắn khắc chế, dùng thần hồn khống chế.

Sau đó phải làm kẻ nô dịch. Lúc đó, bề ngoài người trung niên ngoan ngoãn, trung thành tận tâm, kỳ thực không lúc nào là không nghĩ đến cách thoát khỏi sự nô dịch của thiếu chủ, khôi phục tự do.

Nhưng theo thời gian trôi qua, người trung niên cũng dần dần phát hiện thiếu chủ có tiềm lực rất lớn. Tuy rằng trí nhớ của y cũng không khôi phục được bao nhiêu, nhưng y vẫn có nhãn lực độc đáo.

Thiếu chủ không giống với người luyện võ bình thường, trên người hắn bao phủ đủ loại quang mang thần bí. Mặc dù ngày đêm ở chung với hắn, nhưng y cũng không thể nhìn thấu được sự thần bí ấy, ngược lại càng ngày càng hoang mang. Điều đó khiến y thu liễm tâm tư, âm thầm chờ mong thiếu chủ trưởng thành.

Sau đó, dưới Khốn Long Giản, khi tìm được ma thể, thiếu chủ lại cho phép thần hồn của y nhập vào.

Nói thật, lúc đó y có chút lo lắng, sợ thiếu chủ vô cớ nghi ngờ mình. Nếu hắn không cho phép y nhập ma thể, y chắc chắn sẽ hận hắn, tìm cách thoát khỏi sự khống chế.

May mà thiếu chủ đã cho phép.

Điều này khiến y cảm động đến rơi lệ.

Cẩn thận ngẫm lại, thiếu chủ dường như đối với y cũng không tệ. Vì khối ma thể này, y có thể giúp hắn một tay. Trong thần hồn của y còn có dấu ấn của hắn, nếu khiến hắn tức giận, y chỉ có thể tan thành tro tàn.

Quyết định đã hạ. Thần sắc người trung niên kiên định, không còn chút chần chừ.

Tuy nhiên, nếu một mình đến đó e rằng có chút bất ổn. Chẳng may thiếu chủ hỏi tới, lẽ nào y lại nói mình ở Thương Vân Tà Địa lưu luyến quên lối về, quên đi ước định khắc trên phiến đá hay sao?

Nhíu mày trầm tư một chút, người trung niên thả thần thức ra.

Đang muốn tìm một cái cớ có thể lợi dụng, bỗng nhiên thần thức người trung niên dao động kịch liệt trong chớp mắt, dường như có một luồng thần hồn quen thuộc truyền đến.

- A?

Người trung niên thần sắc không khỏi kinh nghi, nhìn xa một cái, chợt nhớ ra điều gì đó. Y khẽ "ha hả" cười, thân hình nhoáng lên, nhanh như điện xẹt mà rời đi.

Ngoài trăm dặm, một đám người đang hốt hoảng chạy trốn.

Số người không quá đông cũng chẳng quá ít, chừng ba mươi người. Kẻ cầm đầu cũng chỉ ở Thần Du Cảnh tầng bốn mà thôi, còn lại cũng không có mấy cao thủ Thần Du Cảnh, phần lớn đều là Chân Nguyên Cảnh.

Bốn phía, vô số bóng người lướt đi như bay, bao vây đám người kia. Chúng không lập tức ra tay, chỉ bám theo không rời nửa bước.

Những võ giả vây quanh đám người đó dường như không thuộc cùng một thế lực, tổng cộng có vài nhóm, chúng đang cảnh giác lẫn nhau.

- Mấy người này cũng thật đáng ghét, theo chúng ta cũng hơn mười ngày rồi, không dứt ra.

Trong đám người đó, một thiếu nữ xinh đẹp đang vội vã chạy trốn, miệng không ngừng oán thán.

- Lần này phiền toái rồi.

Một nam tử bên cạnh nàng cười khổ một tiếng.

- Cứ thế này, e rằng chúng ta khó lòng đến được Chiến Thành.

- Sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ?

Cô gái kia lo lắng hỏi.

- Đến đâu hay đến đó.

Nam tử kia cũng không có cách nào, chỉ chạy như bay theo sau trưởng bối sư môn.

Lúc hai người nói chuyện, một nữ tử với thần sắc lạnh lùng, thanh khiết lại tiến sát đến. Nữ tử này dáng người tinh tế thon thả, cử chỉ thướt tha mềm mại, đúng là mỹ nữ hiếm gặp, nhưng cũng khiến cho người ta thấy kỳ quái: những dải lụa trắng quấn quanh tay, hoàn toàn che khuất hình dáng đôi tay.

Không chỉ nàng mà rất nhiều người trong nhóm này cũng dùng vải trắng quấn tay như che giấu một vài bí mật không cho ai biết.

- Đào sư huynh, nếu thật sự không ổn, chúng ta hãy tách ra.

Đôi mắt đẹp của nàng lóe lên hàn quang, mấy ngày nay bị truy đuổi nàng cũng nổi giận:

- Mục tiêu của bọn chúng là Quỷ Vương Cốc chúng ta. Nếu chúng ta tách ra, bọn chúng sẽ không gây phiền toái cho Bảo Khí Tông các ngươi nữa.

Đào Dương nghe vậy lắc đầu:

- Lãnh sư muội, muội nghĩ quá đơn giản rồi. Muội thật sự cho rằng bọn chúng chỉ nhằm vào Quỷ Vương Cốc các muội sao?

- Tuy rằng không hoàn toàn, nhưng chúng ta cũng có một phần trách nhiệm.

Lãnh San thần sắc buồn bã, nàng không phải ngu ngốc, nàng biết nhóm người kia đuổi theo nhưng không tấn công trực tiếp vì không muốn đắc tội với Bảo Khí Tông.

Quỷ Vương Cốc chỉ là cái cớ cho bọn chúng mà thôi.

Lần này, e rằng đã phạm phải sai lầm lớn!

Mấy tháng trước, tin tức về đoạt đích chi chiến cũng đã truyền đến Thương Vân Tà Địa, những người Quỷ Vương Cốc này tự nhiên cũng nghe ngóng được phong thanh.

Những người đó cũng giống như Trần Học Thư. Sau khi Lãnh San nghe được danh tính Dương Khai, cũng không khỏi nghi ngờ, không biết vị thiếu gia Dương gia này có phải là người mình quen biết hay không?

Hỏi thăm nhiều lần, lúc này mới xác nhận được.

Thân phận Lãnh San ở Quỷ Vương Cốc không hề thấp, nàng thỉnh cầu Quỷ Lệ cho phép dẫn dắt người trong tông môn tham gia đoạt đích chi chiến.

Quỷ Lệ cự tuyệt.

Quỷ Vương Cốc dù sao cũng là tông môn của Thương Vân Tà Địa, đệ tử tùy tiện rời khỏi Thương Vân Tà Địa, khẳng định không có kết quả tốt đẹp. Trung Đô Dương gia đoạt đích chi chiến, làm sao y dám tham gia?

Không chỉ cự tuyệt, y còn giam lỏng Lãnh San, ra lệnh nàng khi nào chưa đạt Thần Du Cảnh thì tuyệt đối không được phép rời đi.

Sau đó, sư huynh Thẩm Dịch và Trình Anh lén đem nàng ra, ba người tập hợp một nhóm hung thần từng chịu ơn huệ của Dương Khai, lén rời khỏi Quỷ Vương Cốc để đến Trung Đô.

Chỉ vì muốn báo đáp ân tình Dương Khai đã năm lần bảy lượt cứu mạng họ trước đây. Lần đó trong Hung Sát Tà Động, nếu không có Dương Khai, những đệ tử Quỷ Vương Cốc này đã sớm bỏ mạng rồi.

Nhưng dấu hiệu của đệ tử Quỷ Vương Cốc lại rất rõ ràng.

Đôi tay trắng bệch như quỷ, không chút huyết sắc nào, khi bị người khác nhìn thấy sẽ biết xuất thân tà tông. Người của tà tông du đãng ở bên ngoài, sẽ bị người ta giết chết.

Cho nên bọn người Quỷ Vương Cốc mới quấn băng lên tay, tuy rằng nhìn quái dị, nhưng ít ra cũng có thể che giấu thân phận.

Nhóm người trẻ tuổi này, ngoại trừ Lãnh San một lần rời khỏi Thương Vân Tà Địa ra, những người khác hầu như chưa đi ra ngoài bao giờ, như những con ruồi không đầu, trốn tránh khắp nơi.

Sau cùng, suy nghĩ một lát, Thẩm Dịch quyết định đến Bảo Khí Tông tìm Đào Dương trước, lợi dụng Bảo Khí Tông để yểm hộ, cùng nhau đi tới Trung Đô.

Y nghĩ rằng đám người Đào Dương của Bảo Khí Tông nhất định sẽ giúp Dương Khai.

Đào Dương đã sớm biết tin tức Dương Khai, bất đắc dĩ không thuyết phục được trưởng bối trong tông môn, chỉ có thể dựa vào mấy huynh đệ quen biết với Dương Khai nên lực lượng cũng không đáng kể.

Lúc bọn người Quỷ Vương Cốc đến Bảo Khí Tông, Đào Dương đang sứt đầu mẻ trán, nhìn thấy bọn người Lãnh San và Thẩm Dịch rất vui sướng, vội vàng sắp xếp cho họ lén lút trú ngụ tại đây.

Một thời gian ngắn sau, đám người Lãnh San và Đào Dương mỗi ngày nhõng nhẽo trưởng bối của Bảo Khí Tông, rốt cuộc cũng thuyết phục được trưởng bối sư môn.

Vội vàng xuất phát.

Vừa rời khỏi Bảo Khí Tông, họ lập tức bị mấy nhóm người theo dõi.

Bên ngoài Bảo Khí Tông thường ngày vô cùng náo nhiệt, giống như Dược Vương Cốc, người đến cầu luyện khí nhiều không kể xiết. Nhưng nhóm người này không hề tầm thường, bọn họ chỉ theo dõi, không hề bắt chuyện, khiến người ta cực kỳ chú ý.

Sau một ngày bị bọn họ truy lùng, một Thần Du Cảnh của Bảo Khí Tông không nén được sự tò mò, hỏi thẳng thì được biết nhóm này là người của các công tử Dương gia phái đến, là thuyết khách muốn lôi kéo họ.

Đám người Dược Vương Cốc đã bị Dương Khai thu nạp, đương nhiên Bảo Khí Tông cũng là một miếng mồi béo bở.

Bất kể là Dương Chiếu, Dương Cang, Dương Thận, Dương Ảnh, thậm chí là Dương Uy, tất cả đều phái người đến.

Đám người Đào Dương làm sao lại chấp nhận sự lôi kéo?

Sau khi cự tuyệt, đám người kia cũng không nóng nảy, vừa cảnh giác lẫn nhau, vừa không chịu thuận theo, không buông tha, bày ra thái độ kiểu như: cho dù không thể lôi kéo, người khác cũng đừng hòng có được.

Đi theo như vậy suốt mấy ngày, cuối cùng những người đó cũng đã tìm được cơ hội.

Một đệ tử Quỷ Vương Cốc không cẩn thận bại lộ thân phận, lập tức khiến đám người kia rục rịch hành động.

- Ngũ tiên sinh, chỉ cần ngài giao ra mấy người Quỷ Vương Cốc, ta sẽ không làm khó quý tông. Dù sao thuật luyện khí của quý tông độc bá thiên hạ. Nếu không, về sau e rằng sẽ có phiền phức.

Một cao thủ Thần Du Cảnh tầng sáu mỉm cười nói.

Lời này lập tức khiến những người khác phụ họa theo, đều gật đầu đồng ý, lần lượt bày tỏ thái độ của mình. Ám chỉ rằng chỉ cần Bảo Khí Tông giao đám người Quỷ Vương Cốc ra, bọn họ sẽ không để việc Bảo Khí Tông câu kết tà tông truyền ra ngoài.

Ngũ Nham, người đứng đầu, hừ nhẹ một tiếng, không muốn đáp lời.

Y làm sao có thể không nhìn ra dụng ý của nhóm này? Chính vì đã nhìn ra nên y càng kiên quyết bài xích.

- Đào Dương! Quay lại đây!

Ngũ Nham một bụng căm tức không chỗ giải phóng, hét một tiếng.

Đào Dương rụt cổ lại, vội vàng vọt tới trước, cung kính hỏi:

- Sư thúc, có gì chỉ bảo?

Ngũ Nham "ha hả" cười lạnh hai tiếng:

- Tiểu tử ngươi, lớn rồi gan cũng lớn hơn hả? Đám người Quỷ Vương Cốc mà ngươi cũng dám tiếp nhận, ngươi bảo sư thúc ta phải nói gì đây?

Ngũ Nham cũng là mấy ngày trước, do đệ tử Quỷ Vương Cốc để lộ dấu vết, mới biết được thân phận thật sự của họ.

Nếu sớm biết, bề trên làm sao có thể cho phép bọn Lãnh San ở trong tông môn?

Đào Dương tỏ vẻ lơ đễnh, "ha hả" cười nói:

- Là sinh tử chi giao mà sư thúc. Con cùng Triệu Dung sư muội và vài người lần trước đi Hung Sát Tà Động, ít nhiều bọn họ đã chiếu cố, bằng không chúng con đã sớm về Tây Thiên rồi.

Ngũ Nham trợn mắt:

- Người chiếu cố các ngươi không phải Dương Khai sao? Tại sao lại biến thành đám người Quỷ Vương Cốc? Ngươi vẫn chưa nói thật sao?

- Đều chiếu cố, đều chiếu cố cả!

Đào Dương lộ rõ vẻ mặt không nghiêm chỉnh.

- Hơn nữa sư thúc, Bảo Khí Tông chúng ta giống như Dược Vương Cốc, mở rộng cửa đón khách, tứ hải ngũ hồ đều là bằng hữu. Cái gì tà tông chính tông, chúng ta đâu cần bận tâm?

- Hừ! Dù sao ngươi cũng đã gây ra phiền toái, tự mình giải quyết cho lão phu. Bằng không, lần này sau khi trở về, ta sẽ trục xuất ngươi khỏi tông môn!

- Đừng mà sư thúc, con đang nghĩ cách đây.

Đào Dương thần sắc khổ muộn.

- Ngươi tốt nhất nên nghĩ ra cách giải quyết đi!

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!