Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 474: CHƯƠNG 473: KHÔNG DỐC SỨC CHO DƯƠNG KHAI SAO?

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng kỳ thực trong lòng Đào Dương cũng thiếu tự tin.

Đoàn người Quỷ Vương Cốc đều là đệ tử trẻ tuổi, không một ai đạt tới Thần Du Cảnh. Còn người của Bảo Khí Tông tuy có vài vị Thần Du Cảnh, bí bảo trên người cũng rực rỡ muôn màu, chủng loại phong phú, nhưng nếu thực sự giao chiến, chắc chắn không phải là đối thủ của đám cao nhân đang vây quanh kia.

Nếu có thể lén lút phái người ra ngoài truyền tin cho Dương Khai thì tốt biết mấy. Đào Dương tin rằng chỉ cần Dương Khai biết được tình hình bên này, hắn nhất định sẽ dẫn theo đại lượng nhân mã đến nghênh đón. Chỉ cần có hắn chủ trì, việc tiến vào Chiến Thành sẽ không gặp bất kỳ khó khăn nào.

Chỉ có điều hiện tại, y căn bản không có cơ hội cho người đi báo tin.

"Đào sư huynh, thật xin lỗi, đã khiến huynh bị Ngũ tiền bối trách mắng rồi."

Lãnh San áy náy. Nàng và đám người Thẩm Dịch cũng không còn cách nào khác mới đi tìm Đào Dương. Dù sao lúc trước đi ra từ Hung Sát Tà Động, đám người Đào Dương cũng lưu lại ở Quỷ Vương Cốc một thời gian, mọi người coi như đã quen thuộc.

"Không sao đâu, sư thúc ngoài miệng nói vậy thôi chứ không nỡ lòng đâu."

Đào Dương khẽ mỉm cười, khoát tay nói.

Người của Bảo Khí Tông thưa thớt, tổng cộng cũng chỉ có chừng trăm người mà thôi, đệ tử chọn lựa rất nghiêm khắc, còn hơn cả Dược Vương Cốc.

Nhưng mỗi đệ tử của Bảo Khí Tông đều có thiên tư và thành tựu luyện khí chi đạo không gì sánh được. Mà Đào Dương lại là người xuất sắc nhất trong thế hệ này.

Sự phát triển hưng thịnh của Bảo Khí Tông đều trông cậy vào y, Ngũ Nham đương nhiên không nỡ lòng trục xuất y khỏi sư môn.

Nói xong thần sắc Đào Dương cũng trầm xuống. Đám người xung quanh hộ giá đi theo, nhìn như phong quang vô hạn nhưng thật khiến người ta buồn khổ.

Đánh không lại, nói cũng không nghe. Chắc chắn bọn họ sẽ không nghe lời mình.

Hơn nữa, theo thời gian trôi qua, càng ngày càng tiếp cận Chiến Thành, đám người này dường như cũng sắp mất kiên nhẫn, thần sắc như muốn có mưa gió nổi lên.

Địa vị của Bảo Khí Tông dù sao cũng không siêu thoát như Dược Vương Cốc, khiến không ai dám đắc tội.

Tuy Bảo Khí Tông có danh tiếng, nhưng cũng có một số người không quan tâm.

Mấy năm nay, không biết có bao nhiêu thế lực âm mưu thâu tóm Bảo Khí Tông, dùng đủ loại âm mưu quỷ kế, đả kích ngấm ngầm hay công khai nhiều không kể xiết.

Cũng may mạng lưới quan hệ của Bảo Khí Tông không kém, lần nào cũng đều hóa giải dễ dàng.

Nhưng kéo dài thời gian như vậy cũng không phải là cách, nhất định phải có một thế lực siêu nhiên che chở, mới có thể tiếp tục sinh tồn.

Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, cao tầng Bảo Khí Tông mới đáp ứng thỉnh cầu của Đào Dương tham gia Đoạt Đích Chi Chiến. Chỉ cần thương lượng điều kiện với Dương Khai, giúp đỡ hắn một chút cũng không hề gì.

Đoàn người lại bay về phía trước lao đi nửa canh giờ. Khoảng cách Chiến Thành cũng chỉ vẹn vẹn có tám trăm dặm.

Đến lúc này, đám người của các công tử Dương gia đã lộ vẻ mất kiên nhẫn, thần sắc phức tạp, hiển nhiên là đã chuẩn bị động thủ.

Bọn người Bảo Khí Tông và Quỷ Vương Cốc nhận thấy được không khí dị thường, cũng không khỏi biến sắc, âm thầm đề phòng.

Quả nhiên đám người bên trái đã mở miệng. Vị cao thủ Thần Du Cảnh kia hừ lạnh nói:

"Ngũ tiên sinh. Xem ra quý tông quyết tâm bao che đám tà tông này rồi. Nếu Ngũ tiên sinh không muốn giao người, ta đây có gì mạo phạm, xin tiên sinh lượng thứ."

Ngũ Nham nghe vậy sắc mặt lạnh lùng, phẫn nộ quát:

"Các ngươi muốn làm cái gì?"

Người nọ khẽ cười nói:

"Chính tà không cùng tồn tại, ta cũng chỉ vì muốn trừ gian diệt ác. Ngũ tiên sinh tốt nhất bảo con cháu quý tông an phận, nếu không, động thủ bị thương cũng khó nói."

Ngũ Nham cười lạnh:

"Chỉ sợ đám người trẻ tuổi phía sau Ngũ mỗ đều là người của Tà tông. Mặc kệ bọn họ có động thủ hay không, các ngươi cũng sẽ không bỏ sót một ai."

"Làm sao lại như vậy?"

Người nọ chậm rãi lắc đầu:

"Tối thiểu, đại đệ tử Đào Dương của quý tông, ta cũng biết. Người khác có phải hay không, bắt về liền biết ngay."

Nói nói đến nước này, bất kể là ai cũng hiểu được những người này muốn mượn danh nghĩa chèn ép Quỷ Vương Cốc để đối phó Bảo Khí Tông. Bọn họ cũng sẽ không giết người, chỉ bắt con cháu Bảo Khí Tông để dốc sức cho mấy vị công tử Dương gia.

Huống chi nếu đánh nhau thật thì đám người Đào Dương không động thủ sao? Một khi động thủ, liền cho đối phương cái cớ danh chính ngôn thuận bắt người.

Những ẩn ý trong đó đã bày ra rõ ràng như ban ngày.

Sắc mặt Ngũ Nham trầm xuống, thấp giọng dặn dò:

"Xem ra Bảo Khí Tông lần này tránh không khỏi kiếp nạn rồi. Đợi lát nữa đánh nhau có thể bỏ chạy, chạy không thoát cũng chớ phản kháng, bọn họ sẽ không giết người. Đào Dương, ngươi khẩn trương đi Chiến Thành tìm Dương Khai, để hắn ra mặt xử lý việc này!"

"Đệ tử nhớ kỹ rồi!"

Đào Dương trầm giọng đáp.

"Nói cho hắn biết, nếu Bảo Khí Tông có một người thương vong, sau này đừng hòng lão phu luyện khí cho hắn nữa!"

Ngũ Nham lại một lần nữa nhắc lại.

"Xem ra, Ngũ tiên sinh đã suy nghĩ kỹ?"

Người nọ lại thúc giục không ngừng, hừ nhẹ nói:

"Nếu như thế, ta đây đành đắc tội."

Nói xong năm nhóm người ngựa gần như là đồng thời xuất động, mục tiêu là nhóm đệ tử Bảo Khí Tông.

Bảo Khí Tông lần này xuất động hơn hai mươi người, phân chia ra thì số lượng không phải là ít, ít nhất khi trở về Chiến Thành cũng có thể ăn nói với các công tử Dương gia.

Bọn người Bảo Khí Tông và Quỷ Vương Cốc đang chạy cũng dừng lại. Đang lúc chạy tứ tán theo lời Ngũ Nham để tìm đường sống, bỗng nhiên một bóng người quỷ dị xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.

Người này xuất hiện vô cùng quỷ dị, không ai nhìn thấy y xuất hiện bằng cách nào, dường như y vẫn luôn ẩn mình lơ lửng trên đỉnh đầu mọi người.

Khi bóng người hiện thân, một luồng sức mạnh Thần Thức khủng khiếp bao trùm khắp nơi.

Năm đoàn người ngựa kia đột nhiên im bặt, bọn họ đều kinh hồn bạt vía, vội vàng thúc giục Chân Nguyên chống đỡ áp lực khủng bố, đôi mắt kịch liệt run rẩy, không thể tin được nhìn chằm chằm người nọ.

Ngược lại bọn người Bảo Khí Tông và Quỷ Vương Cốc sắc mặt hồ nghi khó hiểu.

Đặc biệt là Lãnh San, khi người này xuất hiện, trong đầu nàng dường như có một chút dao động truyền đến. Lúc nàng phản ứng muốn điều tra tỉ mỉ thì dao động đó lại biến mất không còn dấu vết.

Nhìn chằm chằm người trung niên trong hư không, lông mày kẻ đen hơi nhíu.

Đối phương cũng liếc mắt nhìn nàng một cái, mỉm cười hiền hòa rồi đưa ánh mắt nhìn đi chỗ khác.

Con ngươi y trở nên âm u lạnh lẽo, một luồng hơi thở tàn bạo, khát máu, âm trầm tản ra, người trung niên cười ha hả một cách dữ tợn:

"Ỷ nhiều bắt nạt ít, có ý tứ!"

Thái độ của y hàm chứa ý vị sâu xa, không thể nói rõ là thân mật, cũng không thể nói rõ là căm thù, dường như y chỉ là người đi ngang qua đây, ngẫu nhiên ghé lại xem náo nhiệt.

Không ai dám trả lời, dưới sức mạnh khủng khiếp đó bất luận động tác nhỏ gì cũng gây ra hậu quả ác liệt.

Khi cầm cự được, sắc mặt năm nhóm người đó khó coi đến cực điểm, vô cùng cẩn thận, không dám động đậy một chút nào. Từng đôi mắt hoảng sợ lại kiêng kị nhìn chằm chằm người trung niên kia, trên trán dần dần chảy xuống những hạt mồ hôi lớn.

"Câm điếc hết rồi à?"

Trung niên nhân kia thần sắc mãnh liệt, lạnh giọng.

Giống như tiếng sấm nổ vang, chấn động màng nhĩ mọi người. Một trận ù ù khiến mọi người buộc phải lùi lại, thần sắc vô cùng hoảng sợ.

Nhận thấy được điểm này, các cao thủ lợi hại nhất trong năm nhóm đó nhìn nhau. Vẫn là người bên trái kia kiên trì cung kính, chắp tay hỏi:

"Xin hỏi các hạ cao tính đại danh? Ta chính là Định Quang Môn ở Lôi Châu..."

Chưa nói hết câu liền bị người trung niên ngắt lời, có chút không vui nói:

"Định Quang Môn? Chưa nghe nói qua!"

Định Quang Môn là thế lực nhất đẳng, không ngờ bị người ta coi thường, nhưng người này lại không dám tức giận, cười nói:

"Tạm thời giúp đỡ cho Nhị công tử Dương gia tại Trung Đô."

Y nghĩ rằng người trung niên này thực lực sâu không lường được, pháp lực thông thiên, khẳng định cũng là nhân vật ngang tàng. Nếu y không quan tâm đến Định Quang Môn, thì Dương gia Trung Đô chắc chắn không thể không biết đến chứ?

Nói đến nhị công tử nói không chừng có thể làm cho y biết khó mà lui.

"Nhị công tử?"

Quả nhiên, trung niên nhân kia vừa nghe ba chữ kia, không khỏi lộ ra một chút cảm thấy hứng thú:

"Dương gia nhị công tử tên là gì?"

"Dương Chiếu!" Người nọ mỉm cười đáp, vẻ mặt cũng buông lỏng, cho rằng lời mình nói đã có tác dụng.

"Vậy còn các ngươi?"

Người trung niên quay đầu nhìn đám người khác.

Mọi người nào dám chậm trễ, phía sau tiếp trước mà báo danh tông môn và công tử của mình.

Không ngoài dự đoán, người trung niên đang nở nụ cười, sau khi nghe xong, thần sắc không ngờ dần dần trở nên không thoải mái, sau cùng là âm u như đêm trước bão táp.

Hỏng rồi! Mọi người đoán ý qua lời nói và sắc mặt, trong lòng không khỏi chợt lạnh, trong lòng bàn tay bàn chân đều đổ mồ hôi.

"Những kẻ này không dốc sức cho Dương Khai sao?" Người đó nhếch miệng, nụ cười lạnh lẽo như mũi đao.

"Tiền bối, chúng ta chính là đi giúp Dương Khai đấy." Đào Dương đảo mắt, khẩn trương ôm quyền nói, y đã nhìn ra điểm tinh tế.

"Hả?" Người trung niên kia cúi đầu nhìn xuống, thần sắc hơi mờ mịt, cười lớn nói: "Được, được, được, tiểu tử ngươi có nhãn lực, không tệ không tệ, đi theo Dương Khai, có ngày ngươi sẽ nổi danh thiên hạ!"

"Tạ ơn tiền bối tán thưởng!"

Đào Dương vui mừng lộ rõ trên nét mặt.

Ngũ Nham gương mặt lạnh lùng, hung hăng trừng mắt nhìn y. Biểu hiện vừa rồi của Đào Dương hiển nhiên là hành vi của kẻ sợ chết, khúm núm nịnh nọt.

Quả thực mất hết thể diện của Bảo Khí Tông!

"Ừ, nếu các ngươi đã đầu quân cho Dương Khai, lão phu nói gì cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!" Người trung niên nhẹ nhàng gật đầu, vung tay lên: "An toàn của các ngươi, lão phu phụ trách!"

Nghe y nói như vậy, bất kể là người của Quỷ Vương Cốc hay Bảo Khí Tông đều lộ vẻ vui mừng khôn xiết, hoàn toàn không ngờ lại có một cao thủ tuyệt đỉnh che chở cho bọn họ, lập tức trong lòng cảm kích không thôi.

Ngược lại năm nhóm người kia, thần sắc buồn bã, cũng không dám lỗ mãng. Lĩnh giáo Thần Thức của người này, tự nhiên đều biết rằng y không phải dễ chọc vào.

Người lúc trước nói chuyện ôm quyền, gượng cười, nói:

"Nếu các hạ đã ra mặt, ta đây không dám làm phiền nữa, xin cáo từ!"

Vừa nói, y vừa phất phất tay, cảnh giác vạn phần lùi dần về phía sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!