- Nếu ngươi thực sự muốn vậy, cứ việc thử xem.
Thần sắc Dương Uy bình tĩnh trở lại.
Mạnh Thiện Y lấy làm kinh ngạc.
Y dường như không ngờ Dương Uy lại không ngăn cản mình, để y tự ý hành động vượt quá chức phận, nhất thời ngẩn ngơ. Chợt mừng rỡ khôn xiết:
- Đa tạ Thiếu chủ đã thành toàn!
Dương Uy không ngăn cản y, ngược lại còn nhìn y với ánh mắt thương hại.
- Cửu công tử, đắc tội rồi!
Sắc mặt Mạnh Thiện Y trầm hẳn xuống, phất tay ra hiệu.
Trong khoảnh khắc, hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh lục tầng trở lên từ bốn phương tám hướng ập tới Dương Khai.
Đây là Thiên Điện phủ đệ của Dương Uy, không gian tuy không nhỏ, nhưng cũng chẳng quá rộng lớn! Mạnh Thiện Y không thể bố trí quá nhiều người vào trong, nhưng hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh lục tầng trở lên, trong đó lại có năm vị Thần Du Cảnh bát tầng, theo y nghĩ, đội hình hùng hậu như vậy đã đủ để bắt gọn Dương Khai.
Đồng thời khi ra lệnh, Mạnh Thiện Y cũng nheo mắt, tìm kiếm vị trí của Ảnh Cửu.
Ảnh Cửu không hiện thân, nhưng khi hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh kia còn cách Dương Khai khoảng ba trượng, khóe miệng Dương Khai khẽ cong lên.
Một luồng ánh sáng âm u lạnh lẽo bỗng nhiên từ trong cơ thể hắn tỏa ra, một sức mạnh u ám, tối tăm dao động lan truyền, cùng với tiếng kinh ngạc của hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh kia, các chiêu thức công kích tung ra lại như đá ném vào biển rộng, không hề tạo ra chút bọt sóng nào đã biến mất.
Trước sự kinh ngạc tột độ, mọi người đồng loạt lùi về sau.
Khi nhìn lại, sắc mặt tất cả đều khẽ biến.
Trên tay Dương Khai, không biết tự lúc nào đã xuất hiện một tấm cốt thuẫn. Tấm cốt thuẫn này hình thù kỳ quái, lớn chừng một cái cối đá, xung quanh vô cùng sắc bén, mà ở vị trí chính giữa, là một cái miệng lớn dính máu, lộ ra hàm răng nanh của mãnh thú, trông đáng sợ dữ tợn, khiến người ta không rét mà run.
Lúc này, dòng quang hoa lấp lánh lưu chuyển trên cốt thuẫn. Dương Khai chỉ cầm nó chắn phía trước, lẳng lặng đứng yên tại chỗ, lại mang đến cho mọi người cảm giác như một bức tường phòng thủ kiên cố.
Sắc mặt Dương Uy trở nên quái dị, cũng như Mạnh Thiện Y, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Tấm cốt thuẫn này, rõ ràng là mấy ngày trước bị Liễu Khinh Diêu đoạt được, nhưng sau đó lại rơi vào tay Dương Khai, đây là một kiện bí bảo Huyền cấp.
Từ đầu đến cuối không quá bảy ngày, làm sao Dương Khai đã luyện hóa thành công?
Bí bảo phòng ngự Huyền cấp. Muốn đột phá không phải dễ dàng. Nhưng không có nghĩa là không thể đột phá, vừa nãy mọi người chưa xuất toàn lực, nếu hơn mười vị võ giả Thần Du Cảnh lục tầng trở lên tung ra một kích toàn lực, chắc chắn đủ để phá vỡ phòng ngự của tấm cốt thuẫn.
Không còn thời gian suy nghĩ nhiều, Mạnh Thiện Y gầm lên một tiếng:
- Xông lên!
Hơn mười người thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị, không chút lưu tình, đồng loạt công kích vào dòng quang hoa đang nở rộ của bí bảo. Các chiêu thức đánh đến long trời lở đất, bao vây lấy Dương Khai.
Rầm rầm rầm…
Tiếng nổ lớn vang vọng, Thiên Điện rung chuyển kịch liệt. Trên vách tường nứt ra vô số khe nhỏ.
Dương Khai liên tục lùi lại, sắc mặt ửng đỏ, chân nguyên điên cuồng vận chuyển. Xem ra hắn đã phải chịu áp lực cực lớn, nhưng tấm cốt thuẫn trên tay vẫn kiên quyết chắn phía trước như cũ. Những chiêu thức võ công và năng lượng bí bảo công kích vào cốt thuẫn, tất cả đều bị miệng thú ở chính giữa tấm cốt thuẫn kia nuốt chửng, không còn tăm hơi.
Điều càng khiến người ta thấy kỳ lạ là, cùng với sức mạnh nuốt chửng, tấm cốt thuẫn vốn chỉ bằng cái cối đá đã nhanh chóng bành trướng to lớn.
Dưới một loạt công kích, diện tích của tấm cốt thuẫn đã to hơn trước gấp hơn ba lần, che kín Dương Khai ở phía sau.
Đồng tử Mạnh Thiện Y co rụt, y không ngờ một kiện bí bảo phòng ngự Huyền cấp lại có thể ngăn cản được sức tấn công cường đại đến vậy từ các cao thủ Thần Du Cảnh!
Bí bảo Huyền cấp, y cũng sở hữu, nhưng không hề có tác dụng thần kỳ như tấm cốt thuẫn này.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Đang lúc kinh ngạc, chợt phát hiện ánh mắt Dương Khai bắt đầu trở nên nguy hiểm, hắn nhẹ nhàng ném tấm cốt thuẫn xuống đất, khiến mặt đất nứt ra một cái hố lớn.
Sau đó, những xương gai sắc nhọn dựng đầy xung quanh tấm cốt thuẫn, bắn ra tứ phía.
Xoẹt xoẹt xoẹt…
Những xương gai sắc bén vô cùng, khí thế như cầu vồng, những tiếng xé gió đầy sát thương cứ thế liên tiếp vang lên.
Trong nháy mắt, sắc mặt hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh lục tầng trở lên đại biến, nhao nhao thi triển phòng ngự.
Ầm…
Bên trong miệng thú ở giữa tấm cốt thuẫn chợt phát ra một chùm tia sáng mang sức mạnh kinh hãi, dường như là năng lượng vừa nuốt chửng khi nãy, nay được phản trả lại.
Đạo tia sáng kia xen lẫn hơi thở hủy diệt, to bằng bắp đùi, cứ thế lao thẳng về phía Mạnh Thiện Y.
Áp lực khủng bố đột nhiên giáng xuống, đối mặt với lời gọi của tử thần, cả người Mạnh Thiện Y phát lạnh, không kịp né tránh.
- Quý Lễ!
Dương Uy nổi giận gầm lên một tiếng.
Một thân hình bỗng xuất hiện trước Mạnh Thiện Y. Người này có khuôn mặt chữ điền, đôi mắt thần quang rực rỡ, không giận mà uy.
Một trong hai vị Huyết Thị của Dương Uy!
Quý Lễ vừa hiện thân liền trầm quát một tiếng, trên thân thể khôi ngô bỗng hiện ra kim quang chói mắt, cả người như hóa thành kim thân, lớp da thịt bên ngoài tỏa ra hào quang lấp lánh.
Song quyền xuất ra, nghênh đón tia sáng kia.
Một tiếng nổ mạnh vang lên, Quý Lễ lộn nhào bay ra ngoài, kim quang trên người ảm đạm tiêu tán, mà chùm sáng kia cũng biến mất.
Mạnh Thiện Y ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, trên trán mồ hôi như mưa, lòng vẫn còn đầy sợ hãi.
Nhìn lại Dương Khai, ánh mắt y không khỏi lộ vẻ sợ hãi và kiêng kị.
Xoẹt xoẹt xoẹt…
Hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh kia cũng đánh bật những xương gai trở lại, những xương gai này một lần nữa quay về xung quanh tấm cốt thuẫn. Mà tấm cốt thuẫn phồng lớn kia, sau khi chùm tia sáng bắn ra ngoài, lại trở lại nhỏ như cái cối đá, mất đi sức uy hiếp vốn có.
Cảnh tượng đột nhiên trở nên yên lặng, không ai còn dám động đậy nữa.
Dương Khai chỉ dựa vào một kiện bí bảo Huyền cấp, đã ngăn chặn được toàn bộ công kích của mọi người, trong khi Ảnh Cửu ẩn mình trong bóng tối còn chưa ra tay!
Lúc này cho dù có bắt được Dương Khai, cũng phải trả một cái giá cực đắt.
- Công thủ vẹn toàn, Lão Cửu, ngươi có được kiện bí bảo tốt đấy.
Như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ánh mắt Dương Uy nóng rực nhìn tấm cốt thuẫn trên tay Dương Khai, lộ rõ vẻ hâm mộ.
- Bí bảo Đại ca có được cũng đâu phải kém cạnh?
Dương Khai cười ha hả, thu hồi tấm cốt thuẫn.
Dương Uy chỉ cười, không nói nhiều. Nhưng cả hai người đều hiểu rõ, cho dù bí bảo của Dương Uy có không kém, chắc chắn cũng không thể sánh bằng tấm cốt thuẫn này.
Nhìn tác dụng của tấm cốt thuẫn vừa nãy, kiện bí bảo này quả thực vô cùng đặc biệt, có thể nuốt chửng công kích rồi phản kích trở lại. Trên đời hiếm có bí bảo nào như vậy.
Dương Uy đang thầm nghĩ, tấm cốt thuẫn này trên tay những người khác nhau, tác dụng phát huy ra có lẽ cũng không giống nhau.
- Cửu công tử.
Mạnh Thiện Y vẫn chưa hoàn hồn, nhìn thẳng vào Dương Khai, trầm giọng hỏi:
- Ngươi vừa nãy… thật sự muốn lấy mạng ta?
Chùm sáng kia chứa lực sát thương quá lớn, ngay cả kiện bí bảo Huyền cấp trên người Mạnh Thiện Y, e rằng cũng khó lòng ngăn cản, trong lòng y thiếu đi sự tự tin.
Nếu bị đánh trúng, không biết giờ mình đã thành ra bộ dạng gì rồi.
Cuộc chiến đoạt đích. Không phải không có người chết. Nhưng cái chết cũng không phải chuyện gì quá quan trọng. Như đám công tử tiểu thư của Bát Đại Gia Trung Đô, chắc chắn không ai dám hạ sát thủ. Qua bao năm tháng, bao thế hệ, chưa từng có vị công tử tiểu thư nào bỏ mạng trong cuộc chiến đoạt đích, thậm chí tỉ lệ bị thương cũng rất nhỏ.
Vừa rồi nếu không phải Quý Lễ ở thời khắc mấu chốt ngăn chặn chùm tia sáng kia, Mạnh Thiện Y đoán chừng mình đã là người mở đầu rồi.
Mạnh Thiện Y có chút bận tâm, liệu Dương Khai vừa rồi có thật sự muốn lấy mạng mình không.
- Ngươi nói xem?
Dương Khai không đáp, chỉ nhếch miệng cười khẩy với y.
Sắc mặt Mạnh Thiện Y tối sầm. Tim y đập thình thịch, Cửu công tử này, xem ra thật sự có ý định đoạt mạng y.
- Đại ca, chuyện vừa nãy đã xong. Lão Cửu xin cáo từ trước.
Dương Khai chào Dương Uy một tiếng, che mặt, ung dung rời đi.
Không ai ngăn cản, Mạnh Thiện Y không dám khinh suất ra lệnh, Dương Uy cũng không có ý định giữ Dương Khai. Hơn mười vị cao thủ Thần Du Cảnh lục tầng trở lên kia đương nhiên cũng không dám tùy tiện hành động.
Sau khi Dương Khai rời đi, Dương Uy mới thờ ơ liếc Mạnh Thiện Y một cái, rồi nói:
- Lão Cửu chỉ cảnh cáo ngươi thôi, không có ý định lấy mạng ngươi.
- Ai mà biết được.
Mạnh Thiện Y hít sâu một hơi, cố gắng cân bằng nội tâm đang hỗn loạn và hoảng sợ.
- Dù sao cũng xem như ta đã lĩnh giáo uy phong của Cửu công tử.
Cười khổ lắc đầu:
- Nhưng mà quả thực như Đại Thiếu đã nói, hắn dám một mình xông vào đây, là có điểm tựa. Tấm cốt thuẫn kia… thật sự rất kỳ lạ. Dù là bí bảo phòng ngự Huyền cấp, cũng không thể sở hữu khả năng công kích cường đại đến thế.
Nếu bí bảo Huyền cấp lợi hại đến vậy, còn tu luyện làm gì nữa?
Thông thường mà nói, bí bảo phòng ngự Huyền cấp không thể chịu nổi công kích của nhiều cao thủ như vậy.
- Lão Ngũ e rằng đã xong đời rồi!
Ánh mắt Dương Uy trở nên sâu xa.
- Ta cũng nghĩ vậy.
Mạnh Thiện Y đồng tình gật đầu.
Luyện xong bí bảo phòng ngự Huyền cấp sớm trước thời hạn nhiều ngày như vậy, hơn nữa Ảnh Cửu đột nhiên giải được Phong Nguyên Chú, khôi phục thực lực, ưu thế Dương Khai đang có lớn hơn Dương Kháng rất nhiều.
Lấy hữu tâm đối vô tâm, Dương Kháng làm sao ngăn cản nổi?
Chỉ sợ ngày mai khi Dương Khai dẫn người tấn công Dương Kháng, y e rằng vẫn còn đang cố gắng luyện hóa bí bảo mình vừa đoạt được? Một người tới có chuẩn bị, một người gấp gáp không kịp chuẩn bị, hơn nữa với khoảng cách về Huyết Thị và bí bảo, Dương Kháng thua không còn gì để nghi ngờ!
- Thiện Y, ngươi không thích hợp với những trò mưu kế.
Dương Uy khẽ nhíu mày:
- Nếu ta là ngươi, sẽ không để người động thủ trong điện, mà sẽ phái người đến phủ của kẻ khác tiết lộ hành tung của Cửu đệ, chỉ cần ngồi yên xem trò vui.
Nghe Dương Uy nói vậy, Mạnh Thiện Y không khỏi ngẩn người, ngạc nhiên lẫn kinh ngạc nhìn y, không ngờ người trước nay luôn ngay thẳng, cô độc như Dương Uy lại cũng có một mặt âm hiểm đến vậy.
Nhưng mà nghĩ lại, đề nghị này của Dương Uy quả thực rất tuyệt diệu! Vừa nãy nếu thực sự làm vậy, bên ta đã có thể ngồi trên núi cao xem hổ đấu rồi.
Lập tức không khỏi chán nản hỏi:
- Đại Thiếu, nếu ngươi đã nghĩ đến điều này, sao không nói ra?
Dương Uy chậm rãi lắc đầu:
- Sau này an phận một chút đi, trước khi kết thúc cuộc chiến đoạt đích, ta không định khai chiến với Lão Cửu!
- Ta đã rõ.
Mạnh Thiện Y khẽ gật đầu, hồi tưởng lại cảnh tượng lâm nguy vừa nãy, vẫn thấy lạnh sống lưng, không dám nói nhiều nữa.
Bên ngoài phủ đệ Dương Uy, Dương Khai một mình bước đi trong bóng đêm. Vừa rồi gây ra động tĩnh lớn như vậy, đương nhiên đã khiến không ít người chú ý đến phủ đệ của Dương Uy.
Hắn lén lút rời đi, rất nhanh ẩn mình vào bóng tối, không khiến ai chú ý.
Ảnh Cửu không một tiếng động, vô hình vô ảnh đi theo bên cạnh. Đi đến một chỗ tối trong hẻm nhỏ, lúc này Dương Khai mới dừng bước, hít sâu một hơi, điều hòa khí huyết đang cuồn cuộn trong ngực.