- Tiểu công tử! Giọng nói quan tâm của Ảnh Cửu từ phía sau truyền tới.
- Không sao!
Dương Khai khẽ lắc đầu, lộ vẻ mệt mỏi.
Dưới cái nhìn của Dương Uy và Mạnh Thiện Y, vẻ phong quang vô hạn của hắn vừa nãy, với sức mạnh một người một bí bảo ngăn chặn công kích mãnh liệt của mười cao thủ Thần Du Cảnh, kỳ thực nỗi khổ tâm ẩn chứa bên trong, chỉ mình Dương Khai thấu rõ.
Bí bảo Huyền cấp, cho dù có tinh xảo đến mấy, cũng không thể khiến một võ giả Chân Nguyên Cảnh phát huy sức mạnh to lớn đến nhường ấy.
Bí bảo và vũ kỹ có bản chất tương đồng, đều là dệt hoa trên gấm, nền tảng của một võ giả vẫn nằm ở sự mạnh yếu của bản thân.
Cốt Thuẫn quả nhiên phi phàm, có nó trong tay, cho dù là Đổng Khinh Hàn và những người khác, khi đối mặt với cao thủ Thần Du Cảnh ngũ tầng trở xuống cũng không cần lo lắng an nguy của bản thân.
Nhưng việc sử dụng vật này lại cực kỳ tiêu hao chân nguyên.
Vừa rồi trong khoảnh khắc, Dương Khai đã nhỏ vào Cốt Thuẫn mười mấy giọt Chân Nguyên Dương Dịch tích trữ được, nhờ vậy mới khiến Cốt Thuẫn đủ sức cắn nuốt toàn bộ công kích của các cao thủ kia.
Nếu đổi lại những võ giả khác cùng cảnh giới sử dụng, cho dù hao tổn hết toàn bộ chân nguyên, cũng đừng hòng đỡ được một chưởng của cao thủ Thần Du Cảnh bát tầng.
Lực phòng ngự và khả năng cắn nuốt của Cốt Thuẫn đạt đến cực hạn, ít nhiều có liên quan đến lượng chân nguyên mà võ giả rót vào trong nó.
Chân nguyên rót vào Cốt Thuẫn càng nhiều, sức công kích cắn nuốt của nó càng lớn, lực phòng ngự cũng theo đó mà tăng cường.
Tiêu hao nhiều đến vậy cũng khiến Dương Khai có chút đau lòng. Nhưng dù sao cũng đã thuyết phục được Dương Uy, xem như không đến nỗi không có chút thu hoạch nào.
Thực lực bản thân vẫn còn hơi thấp, nếu như đã đạt đến Thần Du Cảnh, mức tiêu hao trong tình huống vừa rồi sẽ giảm đi rất nhiều.
Dương Khai nóng lòng muốn nâng cao thực lực bản thân, ánh mắt dần trở nên kiên định, trong lòng không kìm nén nổi sự kích động và khát vọng trở về bế quan tu luyện, như ngọn lửa hừng hực bùng cháy.
Sự thay đổi tinh tế trong thần sắc của Dương Khai không thoát khỏi ánh mắt quan sát của Ảnh Cửu. Huyết Thị luôn cận kề như cái bóng này dường như cảm nhận được suy nghĩ trong lòng Dương Khai, không khỏi lộ vẻ quái dị.
Xem ra, tiểu công tử là kiểu người càng gặp khó khăn càng hăng hái.
Võ giả bình thường, sau khi chứng kiến các cao thủ cường đại thi triển bản lĩnh, nhất định sẽ lưu lại ám ảnh trong lòng. Đến lúc đó, đừng nói đến giao chiến, cho dù là đang tu luyện cũng có thể sinh ra những ràng buộc và tà niệm khó tránh khỏi, chịu ảnh hưởng của những ám ảnh ấy, cả đời cũng khó lòng thoát khỏi.
Nhưng tiểu công tử tính cách kiên cường, lòng theo đuổi võ đạo kiên định, không những không bị ảnh hưởng mà còn bộc lộ ý chí chiến đấu ngập trời. Với tính cách như vậy, chỉ cần có cơ duyên và thiên phú, mai sau ắt sẽ mặc sức vùng vẫy.
Nghĩ vậy, Ảnh Cửu thuận miệng hỏi một câu:
- Chúng ta bây giờ trở về sao?
Trong lòng hắn đoán rằng Thu Ức Mộng đêm nay e là khó lòng an giấc. Ban ngày nàng đã cố hết sức ngăn cản Dương Khai hành động một mình nhưng lại bất lực, giờ đây chắc chắn nàng đang lo lắng cho Dương Khai lắm.
Về sớm một chút, cũng để Thu tiểu thư thở phào nhẹ nhõm.
Thu Ức Mộng trong khoảng thời gian này cũng bận rộn đến mức đầu óc quay cuồng. Ảnh Cửu tuy không nhắc đến trước mặt Dương Khai nhưng cũng để ý thấy điều đó. Tự nhiên hắn có chút không đành lòng để một tiểu thư đại thế gia phải trải qua đêm khó ngủ.
- Còn muốn đi một nơi.
Dương Khai lộ vẻ bất đắc dĩ, bước về phía trước.
Ảnh Cửu khẽ gật đầu, không nói một lời, lặng lẽ theo sau Dương Khai.
Đi sâu vào Chiến Thành một lúc lâu, hai người mới đến trước một tòa cung điện nguy nga. Cửa cung điện rất lớn, không người canh gác, cổng chính cũng đóng chặt.
Dường như đây là một tòa cung điện bị bỏ hoang.
Nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên, Ảnh Cửu đột nhiên biến sắc.
Tòa cung điện to lớn này không phải nơi nào khác, mà chính là thánh địa quan trọng nhất của Chiến Thành - Phong Thần Điện!
Nơi tám vị Thần Du Chi Thượng của Trung Đô Bát Đại Gia trấn giữ!
Tiểu công tử đến nơi này làm gì? Trong lòng Ảnh Cửu dâng lên sự hoài nghi.
Nhìn bức hoành của Phong Thần Điện, Dương Khai cũng không còn cách nào khác. Vừa nãy, khi rời khỏi phủ Dương Uy, bên tai hắn bỗng truyền đến một âm thanh già nua, bảo hắn phải đến Phong Thần Điện một chuyến.
Đây là lời mời của Thái Thượng Trưởng Lão Dương gia, Dương Khai không thể không đến!
Xem ra, nhất cử nhất động của mình quả nhiên vẫn nằm dưới sự giám sát của tám vị kia, ngay cả một động tác nhỏ cũng không giấu được bọn họ.
Loại cảm giác này khiến Dương Khai không khỏi khó chịu, dù sao cũng là mùi vị bị người khác khống chế.
Trong lòng khó chịu, sắc mặt hắn tự nhiên cũng không tốt.
Đi đến trước cửa điện, Dương Khai còn chưa kịp tự giới thiệu, cánh cửa chính đang đóng chặt đã từ từ mở ra.
Dương Khai không khỏi liếc mắt, dẫn Ảnh Cửu bước vào. Sau khi hai người tiến vào, cánh cửa chính mới từ từ đóng lại. Toàn bộ quá trình không hề thấy một bóng người, Dương Khai thậm chí không cảm nhận được dấu vết năng lượng khởi động.
Trong lòng hắn không khỏi có nhận thức mới mẻ về bản lĩnh của các cao thủ Thần Du Chi Thượng.
Trong Phong Thần Điện trải thảm lông đỏ thẫm, trên vách tường bốn phía điểm xuyết đá quý lấp lánh, cho dù là trong đêm tối, cũng khiến tòa cung điện này sáng trưng, chói mắt như ban ngày.
Những cột đá mọc lên san sát, trên thân cột điêu khắc vô số hoa văn chim bay cá nhảy, sinh động như thật.
Nhưng khi Dương Khai hướng ánh mắt về phía những đá quý và hoa văn kia, thần sắc lại không khỏi có chút hoảng hốt. Hắn mơ hồ cảm thấy những thứ này đều không phải sắp xếp tùy ý, mà trong đó ẩn chứa một vài bí ẩn khó giải thích.
Đợi đến khi thật sự nhìn kỹ, lại không có chút thu hoạch nào.
Không kìm nổi khẽ lắc đầu, tiếp tục bước đi.
Thế nhưng, năng lượng đất trời trong Phong Thần Điện lại vừa mộc mạc vừa tự nhiên. Rõ ràng chỉ là một tòa cung điện, nhưng cách bố trí bên trong lại như đang ở Thập Vạn Đại Sơn, khi thì nghe thấy tiếng chim hót, lại có suối chảy cầu nhỏ, tiếng róc rách của khe núi truyền vào tai.
Khắp nơi đều toát lên một bầu không khí thần bí!
Không giống vẻ hiếu kỳ của Dương Khai, Ảnh Cửu lại tỏ ra vô cùng cẩn trọng, thân mình căng thẳng, thần sắc cẩn thận tỉ mỉ.
Không ai chỉ dẫn, cũng không có người dẫn đường, nhưng Dương Khai vẫn có cảm giác trong tối tăm, có một âm thanh đang chỉ dẫn mình đi hướng nào.
Trong lòng hắn lập tức trở nên nghiêm túc.
Bảy lần quặt tám lần rẽ, đi một lúc lâu, phía trước bỗng nhiên bừng sáng. Ánh sáng này xuất hiện vô cùng bất ngờ, không hề có báo trước.
Khi Dương Khai và Ảnh Cửu kịp phản ứng, mới phát hiện mình đã đến nơi.
Đây là một gian điện của Phong Thần Điện. Trên bục tròn phía trước, có tám vị lão nhân tóc trắng xóa, toàn thân xuất trần lãnh đạm, tiên phong đạo cốt, đang ngồi theo hình bát giác. Giữa mỗi vị cách nhau khoảng mười mấy trượng, còn ở vị trí trung tâm nơi họ ngồi, một quả cầu phát sáng cực lớn đang lơ lửng giữa không trung.
Dương Khai và Ảnh Cửu đến mà không hề kinh động đến tám vị lão nhân. Trên tay tám người họ đang kết pháp quyết kỳ diệu, khi thì nhíu mày trầm tư, khi thì mặt ẩn nét cười, đánh từng đạo sức mạnh vào quả cầu phát sáng ở giữa.
Sau khi những năng lượng này đánh vào, quả cầu phát sáng cũng sinh ra chút biến đổi cực kỳ kỳ diệu, không thể diễn tả rõ ràng.
Dương Khai và Ảnh Cửu đều không tự chủ nín thở, tập trung tinh thần vào quả cầu phát sáng kia, cố gắng tìm hiểu ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong động tác của tám vị lão nhân.
Thời gian vội vã trôi đi.
Cũng không biết qua bao lâu, Dương Khai đột nhiên cảm thấy hoa mắt. Đợi đến khi lấy lại tinh thần, hắn phát hiện vị trí của mình đã bị thay đổi. Ban đầu vốn là đứng cách xa bục tròn, nhưng giờ đây chân hắn đang đạp trên thảm cỏ xanh biếc, trên đỉnh đầu là trời xanh mây trắng, giữa không trung lại có tiếng chim hót líu lo.
Giữa không trung có người đang chiến đấu, năng lượng kịch liệt chấn động truyền đến, dường như khiến Dương Khai đứng không vững.
Ngẩng đầu nhìn lên, Dương Khai hô hấp chậm lại.
Những người đang giao chiến trên trời, không ngờ chính là tám vị Thần Du Chi Thượng kia. Họ xuất ra những chiêu thức khó có thể lường trước, cơ hồ không thể dùng chiêu thức để hình dung, mà là tùy ý xuất ra, không có quy luật, cũng không có quỹ tích, như hạ bút thành văn rồi lại như linh dương quải giác, không hẹn mà hợp nhau.
Tám người đang hỗn chiến, đều là địch thủ của nhau, đánh đến long trời lở đất, khó phân thắng bại. Giữa không trung không ngừng bùng lên từng lớp hào quang khổng lồ, gió mạnh thổi làm đổ sụp cây cỏ.
- Hử?
Có một vị lão nhân hô một tiếng, rời khỏi vòng chiến liếc mắt nhìn, rõ ràng phát hiện Dương Khai đang ở trong đó. Trên mặt lão lộ vẻ mê man và như thoáng chút suy nghĩ, nhất thời vô cùng kinh ngạc.
Động tác của lão cũng gây chú ý đến những người khác. Sau khi phát hiện ra trong thế giới nhỏ này có thêm một Dương Khai, tất cả đều dừng lại. Thần sắc ai nấy đều tỏ ra cổ quái.
- Dương huynh, đây là hậu bối nhà huynh sao?
Một vị lão nhân hơi thấp cười lớn.
Dương Lập Đình khẽ vuốt cằm, ánh mắt hứng thú nhìn Dương Khai.
- Dương Khai bái kiến bát vị tiền bối!
Dương Khai cũng vội vàng thu lại thần sắc, cung kính hành lễ.
- Rất tốt, không ngờ có thể tiến vào trong ý thức của chúng ta. Dương huynh, Dương gia huynh có người kế tục rồi.
Một vị lão nhân hơi thấp cười lớn.
Dù cho những vị lão nhân này đều bàng quan thế sự, tính cách thản nhiên, lúc này cũng không kìm nén được lòng hâm mộ. Dường như việc Dương Khai có thể tiến vào nơi đây đã khiến bọn họ sáng mắt.
Dương Lập Đình cũng không nói gì, càng không có động tác gì. Dương Khai chỉ cảm thấy hoa mắt, lão đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
- Bái kiến Thái Thượng Trưởng Lão.
- Ừ, ngươi tên Dương Khai đúng không?
Dương Lập Đình hai tay chắp sau lưng, thân hình cao lớn. Mặc dù tóc trắng xóa, tuổi đã cao nhưng vẫn tráng kiện, thản nhiên gật đầu.
- Vâng.
Dương Khai gật đầu, đúng mực. Dương Lập Đình trước mắt là một trong năm vị Thần Du Chi Thượng của Dương gia. Tính ra thì cũng không biết là tổ tông đời thứ mấy, tối thiểu cũng đã hai trăm năm tuổi.
Đã cách mấy đời, lại thêm bản thân Dương gia tình cảm lạnh nhạt, bởi vậy Dương Khai lúc này cũng không cảm nhận được cảm giác thân thiết của người thân.
- Biết tại sao ta lại gọi ngươi đến đây không?
Dương Lập Đình dường như cố ý thử Dương Khai, lại hỏi thêm một tiếng.
- Đoán được một ít.
Dương Khai khẽ mỉm cười.
Từ lúc Đoạt Đích Chi Chiến bắt đầu đến nay, đã trải qua một thời gian. Dương Lập Đình sớm không triệu kiến, muộn không triệu kiến, cố tình vào lúc này, Dương Khai hiển nhiên có thể đoán được nguyên do trong đó.
Đơn giản là bởi vì Địa Ma hiện thân tại Chiến Thành, tà khí trên người y khiến tám vị Thần Du Chi Thượng hơi cảnh giác.
Tám vị lão nhân không nhúng tay vào việc của Đoạt Đích Chi Chiến, trấn thủ nơi đây cũng chỉ là để bảo vệ thế hệ võ giả trẻ không bị Thương Vân Tà Địa áp chế. Bỗng nhiên xuất hiện một yêu ma với sức mạnh cao thâm như vậy, bọn họ muốn không chú ý cũng khó.
- Ta hỏi ngươi, người kia xuất thân từ đâu? Dương Lập Đình không nói lời vô ích, đi thẳng vào vấn đề. Khi hỏi câu này, đôi mắt thâm thúy của lão như muốn nhìn sâu vào linh hồn Dương Khai.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay