Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 483: CHƯƠNG 482: NHÂN HỌA ĐẮC PHÚC

Dương Khai khẽ nhíu mày, cảm nhận được ánh mắt dò xét của lão, song không nói gì thêm, chỉ đáp:

- Đệ tử không rõ lai lịch của y.

- Không rõ?

Dương Lập Đình nhíu chặt mày, lập tức tỏ vẻ không vui. Dù cảm thấy Dương Khai có ý giấu giếm, nhưng quan sát thần sắc và lời nói của hắn, lại không phát hiện chút dấu hiệu dối trá nào.

Dương Khai quả thật là không rõ lai lịch của Địa Ma. Khi thu phục lão trong Truyền Thừa Động Thiên, Địa Ma chỉ là một khối linh thể, ký ức hỗn loạn mơ hồ, đến cả tên của mình cũng không thể nhớ rõ. Sau này sống chung, Dương Khai cũng chưa từng hỏi nhiều về quá khứ của lão, bởi vậy hắn quả thực không biết lai lịch của Địa Ma.

- Tuy không rõ, nhưng đệ tử có thể xác định, y không phải là người của Thương Vân Tà Địa.

Dương Khai cũng hiểu Dương Lập Đình đang lo lắng điều gì, vội vàng nghiêm nghị đáp.

Dương Lập Đình không tỏ thái độ gì, chỉ nhíu mày không thôi, mãi một lúc lâu sau mới cất lời:

- Đoạt Đích Chi Chiến, theo lý mà nói thì người trong toàn thiên hạ này đều có thể tham gia. Chỉ cần là bằng hữu mà các thanh niên các ngươi kết giao đều có thể tham gia. Dù sao thì đây cũng chính là chiến dịch khảo nghiệm nhân mạch của các ngươi. Nếu lão phu nói đuổi y ra khỏi Chiến Thành, hoặc kích sát ngay lập tức, e rằng ngươi sẽ không phục. Làm như vậy là chèn ép ngươi, không phù hợp với ước nguyện ban đầu khi chúng ta trấn thủ chiến trường.

Trong lòng Dương Khai lạnh lẽo, nhưng nét mặt không mảy may để lộ.

- Lần này gọi ngươi đến cũng không phải vì chuyện gì đặc biệt. Vậy thì, y có thể tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, cũng có thể ở lại Chiến Thành. Nhưng cũng chỉ có thể như vậy thôi, nếu lão phu phát hiện y làm chuyện gì khác, nhất định sẽ không thủ hạ lưu tình. Sau khi ngươi trở về thì nói rõ cho y.

Thần sắc Dương Lập Đình lãnh đạm, nhắc nhở thêm:

- Ngoài ra, sau khi Đoạt Đích Chi Chiến kết thúc, y phải lập tức rời đi, nếu không đừng trách lão phu không nể mặt ngươi.

- Đệ tử nhớ rồi.

Nét mặt Dương Khai thờ ơ, đáp lại một tiếng.

Tuy hắn còn trẻ, còn có một tương lai xán lạn. Một ngày nào đó, không chừng hắn cũng có thể quát nạt trời cao, vung tay xé rách thương khung. Nhưng bây giờ hắn chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ bé, chỉ cần làm trái lời Dương Lập Đình, e rằng sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp.

Tuy Dương Lập Đình là Thái Thượng Trưởng Lão của Dương gia. Dựa vào danh nghĩa mà nói thì Dương Khai là đồ tử đồ tôn của lão, nhưng lần tiếp xúc này lại như người dưng. Sự cảnh cáo của Dương Lập Đình còn mang ý không cho phép phản bác.

- Ngươi đi đi.

Dương Lập Đình xua tay, quay người bay vút lên không trung, tiếp tục đại chiến với bảy người kia.

Không hiểu sao trong lòng Dương Khai có cảm giác buồn bực, định rời đi nhưng lại không biết phải đi bằng cách nào.

Ngẩn ngơ một hồi lâu cũng không tìm được đường ra, đang định mở miệng hỏi thì một âm thanh như sấm nổ vang trời truyền vào tai hắn:

- Còn chưa đi?

Thanh âm vừa truyền tới, một cỗ lực đẩy cực lớn lập tức đẩy thân thể Dương Khai đi. Trước lực đẩy mạnh mẽ ấy, tất cả mọi phản kháng của Dương Khai đều trở nên vô ích. Trong lúc thân hình đang vội vã lùi lại, cảnh sắc xung quanh nhanh chóng lướt qua tầm mắt hắn.

Mắt hoa lên, rồi lại trở về điện đường. Trước mắt vẫn là viên đài kia, tám vị Thần Du Chi Thượng tọa trấn phía trên, ở giữa vẫn là quả cầu phát quang cực lớn. Tám người vẫn không ngừng truyền từng đạo năng lượng vào bên trong, luận bàn cảm ngộ của mình đối với võ đạo thông qua phương thức thần kỳ đó.

Soạt, soạt, soạt

Dương Khai bất giác ngã ra phía sau, Ảnh Cửu thất sắc kinh hô một tiếng, vội vàng đỡ hắn dậy.

Sau khi đứng vững, chân nguyên trong nội thể quay cuồng không ngừng, thần thức trong đầu vô cùng hỗn loạn, đau đớn như bị kim chích.

Phun ra một ngụm máu tươi, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Sắc mặt Ảnh Cửu biến đổi, không rõ rốt cuộc Dương Khai gặp chuyện gì mà lại bị chút thương tổn.

Sau khi đến đây, Dương Khai đứng đó không nói gì. Ảnh Cửu cũng không tiện mở miệng, chỉ âm thầm chờ đợi. Bỗng nhiên xảy ra biến cố như vậy, đương nhiên Ảnh Cửu chẳng hiểu mô tê gì hết.

- Chúng ta đi!

Dương Khai lau khóe miệng, liếc nhìn lên đài cao, rồi dẫn Ảnh Cửu rời đi.

Trong thế giới thần kỳ bé nhỏ đó, hỗn chiến của tám người đột nhiên dừng lại. Bảy người khác đều khẽ lắc đầu nhìn Dương Lập Đình. Lão giả hơi mập lúc trước cất tiếng nói:

- Dương huynh, đối xử với một hậu bối như vậy, hơi quá đáng thì phải không?

- Đúng vậy, tuy nói ánh mắt hắn hơi bá đạo, sắc nhọn, nhưng thanh niên mà, có ai không huyết khí phương cương chứ? Hơn nữa hắn lại chẳng hề giận dữ trước mặt ngươi.

- Ngươi làm như vậy, không chừng sẽ khiến hắn không gượng dậy nổi. Tên tiểu tử này không tệ, sau này Dương gia các ngươi có thể phải trông cậy vào hắn. Nếu mất mát, ngươi không đau lòng sao?

Bảy lão giả, bảy cái miệng cùng lên tiếng. Đều không hiểu tại sao lúc nãy Dương Lập Đình lại đối phó với một đệ tử hậu bối như vậy.

Dương Lập Đình hừ lạnh một tiếng, nói:

- Phế thì phế, Dương gia ta còn sợ không có người kế tục sao? Lúc nãy lão phu nói với hắn, rõ ràng hắn có ý không muốn nghe. Đó chỉ là một lời cảnh cáo, bây giờ chắc chắn hắn sẽ rất để tâm đến lời của lão phu!

- Vẫn hơi quá đáng, ngươi cũng có tuổi rồi, so đo với đám trẻ làm gì?

- Dương huynh, lần này quả thật ngươi hơi quá đáng. Hắn có thể dựa vào năng lực của mình để xông vào trong ý thức của tám người chúng ta, chỉ riêng tư chất này thôi cũng đã là độc nhất vô nhị rồi. Dương gia ngươi còn có người khác có thể làm được? Ta không tin, đừng nói là Dương gia các ngươi, ngay cả người trẻ tuổi của bảy nhà chúng ta cũng không có ai có thể làm được.

Người vừa lên tiếng không ngừng lắc đầu.

- Được rồi, lão phu làm việc có chừng mực, không đến lượt các ngươi xen vào. Có đánh tiếp không?

Thần sắc Dương Lập Đình không vui, bảy người chỉ trích một mình lão, đương nhiên là lão không vui.

- Đánh! Đến khi tiểu tử này bị phế rồi, ta sẽ đợi nhìn bộ dạng hối hận của ngươi, ha ha ha!

- Hửm… hình như không đúng!

Thái Thượng Trưởng Lão Thu Đạo Nhân của Thu gia bỗng nhiên hốt hoảng lên tiếng, sắc mặt trở nên cổ quái.

Bảy người khác cũng lần lượt lộ vẻ mặt kinh nghi, rồi liếc nhìn nhau.

- Xem ra, tên tiểu tử này đã nhân họa đắc phúc rồi.

Lão giả hơi mập mạp kia cười lớn, nhìn Dương Lập Đình đầy ẩn ý.

- Quả thật là nhân họa đắc phúc.

- Dương huynh, đây không phải là mục đích thực sự của ngươi sao?

Có người nghi hoặc nhìn Dương Lập Đình.

Dương Lập Đình lắc đầu, khẽ đáp, thần thức cũng hơi động. Lúc nãy lão đối phó với Dương Khai, không mảy may kiêng dè khoảng cách thực lực và bối phận, chính là muốn hắn suy nghĩ cho kỹ, xem việc kết giao với tà ma có đúng hay không.

Không ngờ, dưới áp lực cực lớn của mình, tiểu tử này lại có dấu hiệu sắp đột phá.

Quái lạ! Dương Lập Đình nhíu mày, thực sự không biết tên đồ tôn trẻ tuổi này của mình rốt cuộc có tâm tính như thế nào. Bị đả kích một trận, lại nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ mọi trở ngại trong lòng, tìm thấy cơ hội đột phá.

Trong Phong Thần Điện, bước chân Dương Khai đột nhiên dừng lại, sắc mặt trở nên khó chịu.

Ảnh Cửu không hiểu, còn cho rằng hắn bị ám thương, vội vàng tiến lên hỏi han.

Dương Khai xua tay, nói:

- Ngươi về trước đi, nói với Thu Ức Mộng rằng hành động đêm mai cứ vậy mà làm, mọi thứ do nàng điều hành, nàng sẽ sắp xếp ổn thỏa.

- Tiểu công tử, ngài…

- Ta còn có chút việc.

Nói xong, Dương Khai quay đầu nhìn quanh, tìm bừa một căn phòng, rồi chui vào trong.

Ảnh Cửu ngạc nhiên, ngẩn ngơ một lúc, cũng không dám chậm trễ, lập tức rời khỏi Phong Thần Điện.

Kỳ thực Phong Thần Điện rất lớn, bên trong cũng chỉ có tám người, ngay cả thị nữ hay người hầu đều không có. Tám vị Thần Du Chi Thượng đó không cần ai phục vụ.

Căn phòng Dương Khai tìm được đương nhiên là phòng không chủ.

Sau khi vào phòng, hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống.

Khí cơ trên người hắn di động, thực ra là đã đến ranh giới sắp đột phá, nhưng vẫn chưa đến cực hạn. Lúc đột phá, nếu đã đạt đến cực điểm thì quá trình đó sẽ diễn ra rất nhẹ nhàng, dễ dàng.

Nhưng tình hình hiện tại của Dương Khai có chút đặc biệt. Vốn dĩ không có hiện tượng sắp đột phá, chẳng qua chỉ là dưới áp lực cực lớn của Dương Lập Đình, chân nguyên trong cơ thể và khát vọng trong lòng đã làm tăng sự phản ngược của tâm tình mà thôi.

Sự phản ngược chèn ép lần này đã khiến hắn lần ra cánh cửa Chân Nguyên Cảnh cửu tầng.

Chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi!

Đại chiến đêm mai sắp bắt đầu, Dương Khai cũng hy vọng có thể ứng phó trận chiến kia với tu vi cao hơn.

Ninh tâm tĩnh thần, vận chuyển Chân Dương Quyết, Dương Khai nhắm hai mắt, hồi ức cảnh tượng nhìn thấy được trong thế giới nhỏ lúc nãy, để mặc khí cơ trong cơ thể di động.

Lúc nãy Dương Khai không thấy được nhiều, nhưng mỗi một động tác của tám vị Thần Du Chi Thượng kia đều ám hợp thiên đạo. Thăm dò thâm ý ẩn chứa trong những động tác này cũng là đang lĩnh ngộ võ đạo của họ.

Đối với bất kỳ ai cũng có trợ giúp lớn lao.

Thời gian trôi qua, tâm tình của Dương Khai dần dần bình tĩnh trở lại, lần lượt thu lại những điều mình nhìn thấy, bên tai lại vang lên tiếng vang kỳ diệu kia.

Tiếng róc rách êm tai, chim hót hoa nở trước mắt, như đang ở trong tiên cảnh, khiến người ta lưu luyến quên đường về, toàn thân nhẹ nhõm.

Dương Khai Phủ.

Ánh nến như hạt đậu tỏa ra, khuôn mặt Thu Ức Mộng hiện lên vẻ lo lắng, tay chống cằm ngồi bên bàn, nín thở ngưng thần lắng nghe động tĩnh từ quý phủ, đồng thời thần thức không mạnh cho lắm cũng thăm dò mọi lúc.

Phàm là có tiếng người đi truyền lại, đôi mắt đẹp của Thu Ức Mộng lại sáng lên, âm thầm chú ý, nhưng lần nào cũng khiến nàng thất vọng.

Ban ngày, Dương Khai nói với nàng về hành động và kế hoạch buổi tối. Nàng bất chấp lễ nghĩa kéo tay hắn không buông, nào ngờ tên nam nhân thối tha này không hề nể mặt nàng, thoát khỏi sự quấy rầy của nàng.

Buổi tối quả nhiên hắn đã lén lút chạy đi, khiến nàng lo lắng không yên. Trong lòng không khỏi thầm hận, chỉ mong là tối nay Dương Khai đừng về!

Bộ dạng và thần thái lúc này của nàng, chắc chẳng khác gì oán phụ đã thành thân nhưng trượng phu lại hoa thiên tửu địa ở ngoài suốt đêm không về khuê phòng.

Nghĩ đến đây, mặt Thu Ức Mộng đỏ bừng lên, hơi nóng, vội vàng lắc đầu, xua đuổi những suy nghĩ lung tung này đi.

Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng gõ cửa lộc cộc, Thu Ức Mộng nhíu mày, lạnh giọng nói:

- Ai?

- Thu tiểu thư.

Thanh âm của Ảnh Cửu truyền tới.

Thần sắc Thu Ức Mộng vui vẻ, vội vàng đứng dậy mở cửa, chỉ nhìn thấy đôi mắt sáng của Ảnh Cửu trong bóng tối, hồ nghi nhìn ra phía sau y, nghiêm nghị hỏi:

- Tên khốn kia về rồi?

Ảnh Cửu chậm rãi lắc đầu.

- Xảy ra chuyện gì rồi?

Thu Ức Mộng không khỏi hoa dung thất sắc.

Ảnh Cửu vẫn luôn theo sát bên cạnh Dương Khai, nửa bước không rời. Nhưng bây giờ y lại về một mình, Dương Khai không rõ tung tích. Chẳng lẽ…

Thu Ức Mộng không dám nghĩ tiếp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!