- Tiểu công tử còn có việc, tạm thời ở lại Phong Thần Điện.
Ảnh Cửu cứ theo sự thật bẩm báo.
- Phong Thần Điện?
Thu Ức Mộng không khỏi hé mở đôi môi anh đào, giọng điệu đầy vẻ khó tin.
Phong Thần Điện, đương nhiên nàng không hề xa lạ. Bên trong có tám vị Thần Du Chi Thượng tọa trấn. Chuyện này, người trong cả Chiến Thành đều biết.
Nhưng nếu tám vị đó không triệu kiến, không một ai có thể bước vào.
Dương Khai đến Phong Thần Điện làm gì? Chẳng lẽ tám vị đại nhân đó cố ý chỉ điểm hắn?
Thu Ức Mộng lại không khỏi đa nghi, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nét mừng rỡ, thầm mừng thay cho Dương Khai, khẽ gật đầu nói:
- Ta biết rồi.
Nếu đã ở lại Phong Thần Điện, vậy thì sự an toàn của hắn đã không còn là vấn đề.
Trầm ngâm một lúc, nàng lại hỏi:
- Vậy đêm mai…
- Tiểu công tử nói, tất cả do cô chủ trì.
Thu Ức Mộng khẽ cắn đôi môi mọng, mắng yêu:
- Tên nam nhân thối tha, lại muốn làm chưởng quầy phủi tay!
- Lời đã chuyển, Ảnh Cửu cáo lui.
Dứt lời, thân hình Ảnh Cửu chợt biến mất không thấy tăm hơi.
Trở lại phòng, Thu Ức Mộng đã không còn buồn ngủ, nàng vội vàng lấy giấy bút ra, liệt kê số lượng trợ lực và cao thủ của phe mình cùng phe địch, cẩn thận suy tính mọi tình huống có thể xảy ra.
Tảng sáng, vô số võ giả tinh thần phấn chấn bước ra từ nơi bế quan, ai nấy đều thử nghiệm uy lực của bí bảo mình vừa luyện hóa.
Những bí bảo cướp được ở Phá Kính Hồ lần trước đều đã được Thu Ức Mộng phân phát. Mấy hôm nay, về cơ bản mọi người đều đang luyện hóa bí bảo, mãi cho đến hôm nay mới xuất quan.
Sau một đêm không ngủ, Thu Ức Mộng lập tức triệu tập những người đứng đầu các đại thế lực để bàn bạc chiến sự.
Nàng không nói quá tường tận, chỉ dặn dò những người được điểm danh chuẩn bị sẵn sàng, tối đến sẽ hành động.
Nghe được tin này, mọi người đều tỏ ra hào hứng, ai nấy đều hừng hực khí thế, mài đao xoèn xoẹt.
- Hai vị Hồ muội muội cũng đi cùng nhé.
Thu Ức Mộng mỉm cười nhìn Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi.
Hồ Kiều Nhi gật đầu:
- Được.
Trong lòng nàng biết lần này người của Huyết Chiến Bang đến không nhiều, cao thủ lại càng không có. Thu Ức Mộng sắp xếp như vậy, rõ ràng là muốn để Huyết Chiến Bang kiếm chút công lao.
Lãnh San có chút ngượng ngùng nói:
- Lần này e rằng Quỷ Vương Cốc chúng tôi không thể tham gia. Tất cả mọi người đều tạm thời không thể động dụng một môn võ kỹ.
- Vậy phiền chư vị ở lại phủ phòng thủ.
Thu Ức Mộng sắp xếp ổn thỏa.
- Đa tạ.
Lãnh San lộ vẻ cảm kích.
Một lúc lâu sau, mọi thế lực đều được sắp xếp ổn thỏa, hoặc là ở lại hoặc là xuất động. Thu Ức Mộng suy xét vô cùng chu đáo đến tâm tư của mỗi nhà, khiến tất cả mọi người đều vui vẻ phục tùng.
Sau khi giải tán, chúng nhân đều quay về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị, dưỡng tinh súc duệ, chỉ đợi đêm xuống.
Thời gian trôi nhanh, màn đêm buông xuống.
Vừa mới trải qua chiến dịch đoạt bảo ở Phá Kính Hồ mấy ngày, không một ai ngờ được tối nay lại có người xuất động với quy mô lớn.
Trong phủ Dương Uy, Mạnh Thiện Y đến bên ngoài phòng Dương Uy, khẽ gõ cửa:
- Đại thiếu, bên đó đã hành động.
Cửa phòng mở ra, Dương Uy từ trong bước ra, hai mắt tràn ngập tinh quang, khẽ gật đầu:
- Chúng ta cũng hành động.
- Đại thiếu, ta đột nhiên cảm thấy có chút không ổn.
- Chuyện gì?
- Cửu công tử muốn tấn công Ngũ công tử, chúng ta phụ trách kiềm chế Nhị công tử, nhưng còn Lục công tử và Thất công tử thì sao? Nếu họ nghe được tin, chẳng lẽ sẽ không thừa nước đục thả câu sao?
- Chỉ cần họ không ngốc thì chắc chắn sẽ làm vậy.
Dương Uy khẽ gật đầu.
- Vậy Cửu công tử…
Mạnh Thiện Y nói đến đây, thần sắc chợt hưng phấn:
- Nếu thật sự như vậy, dù Cửu công tử có đánh bại được Ngũ công tử, e rằng nội bộ cũng sẽ tổn thất nặng nề.
Dương Uy dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Mạnh Thiện Y, cười nói:
- Thiện Y, xem ra ngươi rất mong chờ được thấy cảnh tượng đó. Ngươi rất kiêng kỵ lão cửu sao?
Thần sắc Mạnh Thiện Y nhất thời ngượng ngập, nhưng vẫn trịnh trọng gật đầu, trầm giọng hỏi:
- Chẳng lẽ Đại thiếu không lo lắng chút nào sao?
- Lo lắng thì có tác dụng gì? Những gì cần làm ta đã làm rồi. Nếu thật sự tài nghệ không bằng người, ta cũng chẳng có gì để nói.
Dương Uy chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt lãnh đạm:
- Đêm nay nếu động tác của lão cửu đủ nhanh, không để lão lục và lão thất kịp phản ứng, thì còn có thể giữ được hậu phương của mình. Nếu chậm… chắc chắn sẽ bị tổn thất.
Thần sắc Mạnh Thiện Y sững sờ, cẩn thận suy ngẫm lời của Dương Uy, đột nhiên phát hiện ra y nói nếu Dương Khai hành động chậm, cũng chỉ là hậu phương bị tổn thất đôi chút, chứ không đến mức thất bại hoàn toàn.
Đại thiếu đánh giá Cửu công tử cao như vậy sao?
Tuy nhiên nghĩ lại, có hai sát thủ như Ảnh Cửu và Cốt Thuẫn, muốn nhanh chóng bắt sống Dương Kháng cũng không phải là không có khả năng.
Đêm khuya tĩnh mịch, một bầu không khí căng thẳng dường như đang bao trùm khắp nơi.
Trong phủ Dương Kháng.
Dương Kháng đang dốc lòng luyện hóa món bí bảo Huyền cấp mà mình đoạt được. Mấy ngày nay, việc rót chân nguyên vào đã có hiệu quả rõ rệt. Chỉ cần cho y thêm năm sáu ngày nữa, y có thể luyện hóa món bí bảo Huyền cấp hạ phẩm này vào nội thể. Đến lúc đó, thực lực của y sẽ tăng lên một bậc.
Có bí bảo Huyền cấp trong tay, dù đối mặt với cao thủ Thần Du Cảnh, y cũng dám buông tay đánh một trận. Có thể nói, kết quả của trận chiến đoạt bảo ở Phá Kính Hồ đã khiến thực lực của các công tử Dương gia có một bước nhảy vọt về bản chất.
Đang lúc nỗ lực luyện hóa, cánh cửa phòng đang đóng chặt bỗng nhiên mở toang.
Thần sắc Dương Kháng sững sờ, còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì thì đã thấy một bóng người thon dài trong bóng tối lóe lên vài cái. Dường như có hai thanh chủy thủ lóe lên hàn quang, vung lên những đường đao quang kiếm ảnh, bổ nhào về phía mình.
Toàn thân hắn căng cứng, một cảm giác nguy hiểm chết người theo bản năng ập tới.
- Ngũ công tử cẩn thận!
Tiếng quát của Đường Vũ Tiên vang lên bên tai, trong bóng tối bạo phát ra dao động tinh diệu của Thần Hồn Kỹ từ nàng.
Thân ảnh thon dài kia không hề tiếp tục ra tay với Dương Kháng, mà lại vội vàng thối lui về phía cửa.
Ánh trăng chiếu xuống, Dương Kháng nhìn rõ diện mạo của người này, lập tức lạnh sống lưng, sởn tóc gáy.
- Ảnh Cửu!
Ảnh Cửu nhếch miệng cười, thân hình dần mờ đi rồi biến mất không dấu vết.
Ngay sau đó, Đường Vũ Tiên liền xuất hiện bên cạnh Dương Kháng, giọng ngưng trọng hỏi:
- Ngũ công tử, ngài không sao chứ?
Dương Kháng đờ đẫn một lúc lâu mới dần xua tan nỗi sợ hãi và kinh hoàng trong lòng, chậm rãi lắc đầu:
- Không sao, may mà có Vũ Tiên cô nương phát hiện kịp thời.
Vừa rồi nếu không nhờ một chiêu Thần Hồn Kỹ của Đường Vũ Tiên ngăn cản, với thực lực của Ảnh Cửu, e rằng hắn đã sớm bị bắt rồi.
Vị Huyết Thị xuất quỷ nhập thần, vô ảnh vô hình này lại làm chuyện ám sát như vậy, thực sự quá kinh khủng, khiến người ta khó lòng phòng bị!
Nhưng, vừa rồi Ảnh Cửu hoàn toàn có thể thử thêm lần nữa, tại sao y lại bỏ cuộc chứ? Hơn nữa nụ cười trước khi y rời đi cũng có ý vị sâu xa.
Ngẩn người một hồi, Dương Kháng đột nhiên hiểu ra, chợt vỗ đùi nói:
- Khinh người quá đáng!
Huyết Thị tham gia Đoạt Đích Chi Chiến không thể chủ động xuất kích, chỉ phụ trách phòng ngự bị động. Như vậy có nghĩa là lúc nãy dù mình có đi đến trước mặt Ảnh Cửu, y cũng không thể làm gì mình.
Mà đòn tấn công của y, rõ ràng chỉ là hư chiêu, không hề có ý định ra tay thật với mình. Ngược lại, phản ứng của mình... quả là có chút khoa trương.
- Sao Ảnh Cửu có thể bình an vô sự?
Đường Vũ Tiên chau mày, lại đang suy nghĩ đến một vấn đề khác.
Trong trận chiến đoạt bảo ở Phá Kính Hồ, Đồ Phong mà Dương Kháng mang theo cũng trúng Phong Nguyên Chú, đến tận bây giờ vẫn đang bế quan để phá giải cấm chế. Ảnh Cửu cũng bị trúng Phong Nguyên Chú, vậy mà lại xuất hiện ở đây.
- Lão cửu!
Dương Kháng lộ vẻ lo lắng, không thèm nghĩ đến chuyện của Ảnh Cửu nữa, trong lòng chỉ còn lại mối hận thấu xương với Dương Khai.
Chính lúc này, sắc mặt Đường Vũ Tiên chợt biến, thất sắc nói:
- Ngũ công tử, có rất nhiều người đang kéo tới!
- Cái gì?
Dương Kháng kinh hãi.
- Ai đến?
- Ta cảm nhận được khí tức của Tiêu Thuận! Còn có các cao thủ khác, đều là người của phủ Cửu công tử. Xem ra Cửu công tử muốn ra tay với chúng ta rồi.
- Hắn điên rồi sao?
Dương Kháng không thể ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.
Lão cửu lúc này bị điên cái gì vậy? Mọi người còn chưa hồi phục sau trận chiến đoạt bảo ở Phá Kính Hồ, hơn nữa còn đang cần luyện hóa bí bảo. Hắn không chịu ngồi yên trong phủ, lại đi làm cái chuyện hại người không lợi mình này để làm gì?
Lúc này khai chiến, vừa làm lỡ thời gian luyện hóa bí bảo của hắn, lại làm lỡ tiến trình luyện hóa bí bảo của mình. Làm như vậy thì có lợi ích gì cho hắn chứ?
Dù hai huynh đệ không ưa nhau cũng không cần phải nhằm vào nhau như vậy chứ? Đợi những người khác luyện hóa bí bảo vào nội thể, chắc chắn họ sẽ chiếm được ưu thế.
Đang vội vã bước ra ngoài, bên tai lập tức truyền đến tiếng chém giết, những luồng năng lượng dao động lúc mạnh lúc yếu ập tới, khiến Dương Kháng lập tức nhận ra, lần này Dương Khai đến đánh thật.
Không hề cố ý lừa bịp, giả vờ nghi binh!
Những người đó, vừa đến phủ e là ngay cả một lời khách sáo cũng không nói, đã lập tức tấn công mạnh mẽ.
Trên không trung ngoài phủ đệ, một đoàn gần hai trăm người đang lơ lửng, lấy Thu Ức Mộng làm trung tâm.
Trợ lực của phủ Dương Khai, ngoại trừ hai thế lực đặc biệt là Dược Vương Cốc và Bảo Khí Tông, thì hiện tại có tổng cộng mười bốn nhà.
Mà lần này xuất động, ngoài Thu gia, Hoắc gia, còn có Huyết Chiến Bang, Đổng gia, Tử Vi Cốc, Vấn Tâm Cung, Thiên Nguyên Thành, Đoan Mộc gia tộc. Tổng cộng có tám nhà.
Thực ra, lực lượng của Thu gia không mạnh, dù sao người của Thu Vũ Đường cũng không phải cao thủ gì cho lắm.
Hoắc gia chỉ có hai vị Thần Du Cảnh ngũ tầng. Huyết Chiến Bang cũng chỉ có vài cao thủ Thần Du Cảnh. Ngoài ra, những nhà còn lại, đại đa số đều có bốn năm vị Thần Du Cảnh.
Thực lực và số lượng tổng thể căn bản không thể so sánh với cao thủ của phủ Dương Kháng.
Nhưng… Thu Ức Mộng vẫn tràn đầy tự tin.
Bởi vì lần này nàng dẫn theo hai vị Huyết Thị, còn có một cao thủ thần bí, âm trầm khó lường - Địa Ma.
Thu Ức Mộng không biết Địa Ma có bản lĩnh thế nào, nhưng nàng dám chắc thực lực của người này còn mạnh hơn cả Huyết Thị!
Có ba người như vậy, giải quyết phủ Dương Kháng chỉ là chuyện thời gian.
Cho nên lúc đến đây, ngay cả chào hỏi Thu Ức Mộng cũng không thèm, lập tức ra lệnh phát động tấn công.
Các võ giả của phủ Dương Kháng lập tức trở tay không kịp. Trong ánh hào quang của vũ kỹ và bí bảo, một đám người ngã xuống. Chỉ trong một lần giao tranh, phe họ đã tổn thất hơn mười người.
Sau khi phản ứng lại, họ vội vàng phòng ngự phản kích. Nhưng ai nấy đều tỏ ra có chút kinh hãi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Dương Kháng chưa hiện thân, những người này như rắn mất đầu, chỉ dựa vào một mình Cao Nhượng Phong của Cao gia, căn bản không thể xoay chuyển đại cục.
- Thu tiểu thư, năm người lão phu xin xuất chiến!
Một vị cao thủ của Đoan Mộc gia tộc sát khí đằng đằng, trầm giọng nói.