- Phải là đệ cảm tạ họ mới đúng. Đệ cũng muốn cảm tạ tam ca đã tặng cho năm vị cao thủ.
Dương Khai mỉm cười. Trong trận đầu tiên của Đoạt Đích Chi Chiến, Dương Khai đã bắt được Dương Thiết nhưng không dùng y để đổi chác với gia tộc mà trực tiếp thả đi. Dương Thiết cũng có qua có lại, để năm vị cao thủ của Đoan Mộc gia tộc đi theo hắn, việc này cũng khiến Dương Khai có chút bất ngờ.
Có điều, những ngày qua, sau mấy trận chiến đấu, năm vị cao thủ của Đoan Mộc gia tộc quả thật đã góp không ít sức, dù sao họ cũng là năm vị Thần Du Cảnh, trong đó còn có một vị Thần Du Cảnh bát tầng, tác dụng tiềm tàng không hề nhỏ.
Dương Thiết khẽ gật đầu, chợt, sắc mặt y trở nên nghiêm nghị, hạ giọng nói:
- Lần này đến Trưởng Lão Điện, tuyệt đối không được yếu thế, nếu không... đệ sẽ phải chịu thiệt thòi lớn đấy.
Dương Khai sững sờ, đang định hỏi cho rõ thì Dương Thiết đã vội vã rời đi, không cho hắn cả cơ hội mở miệng.
"Tam ca biết gì đó sao?"
Dương Khai thầm phỏng đoán.
Dương Thiết tuy thực lực cá nhân tầm thường, biểu hiện trong Đoạt Đích Chi Chiến cũng không có gì nổi bật, nhưng phụ thân của y lại có chút tiếng nói ở Dương gia.
So với Dương tứ gia, địa vị của phụ thân Dương Thiết rõ ràng cao hơn nhiều, cũng có thể tiếp xúc với một số cơ mật của Dương gia.
“Chẳng lẽ tam ca nghe được tin gì từ phụ thân huynh ấy?”
Dương Khai khẽ nhíu mày, tỉ mỉ suy nghĩ lời tam ca vừa nói, thần sắc lãnh đạm.
Đã đến thì cứ an lòng ở lại, rốt cuộc Trưởng Lão Điện triệu kiến ta vì lý do gì, lát nữa sẽ biết ngay thôi.
Bật cười một tiếng, hắn sải bước tiến vào Trưởng Lão Điện.
Đây là lần thứ ba Dương Khai đến Trưởng Lão Điện. Lần thứ nhất là vì chuyện của Kim Vũ Ưng, lần thứ hai là vì huyết thị. Lần nào đến, Dương Khai cũng cảm thấy mấy vị trưởng lão râu tóc bạc phơ gần đất xa trời của Dương gia này có phần nhàn rỗi, ăn no không có việc gì làm.
Nhưng lần này, tình hình lại có chút khác biệt.
Lúc cùng Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên bước vào Trưởng Lão Điện, Dương Khai kinh ngạc nhận ra, có đến hơn mười vị trưởng lão đang ngồi ngay ngắn bên trong.
Họ ngồi chia làm hai hàng, người nào người nấy cũng uy nghiêm, thần sắc lạnh lùng.
Và cả Dương Trấn, người từng có vài lần giao thiệp với Dương Khai, đang ngồi ở vị trí hàng đầu, cũng mang vẻ mặt y hệt.
Dường như bọn họ đang đợi hắn.
Trận thế này... có hơi giống như đang hội thẩm thì phải. Dương Khai tự hỏi mình cũng đâu có làm chuyện gì thương thiên hại lý trong Đoạt Đích Chi Chiến, các trưởng lão bày ra trận địa xa hoa như thế để làm gì?
Trong lòng hồ nghi, nhưng ngoài mặt hắn vẫn điềm tĩnh, chắp tay nói:
- Dương Khai bái kiến chư vị trưởng lão!
Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên cũng cùng hành lễ.
- Hai ngươi lui ra đi!
Dương Trấn phất tay ra lệnh cho Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên, đôi mắt lóe lên tinh quang không ngừng quét qua người Ảnh Cửu.
Không chỉ lão, mà hơn mười vị trưởng lão khác cũng vậy, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc trong ánh mắt.
Ảnh Cửu, người từng bị tổn thương căn cơ, lại trúng phải Phong Nguyên Chú, giờ không những bình an vô sự trở về cùng Dương Khai, mà dường như còn mạnh hơn trước, sao các trưởng lão có thể không để tâm cho được.
Họ đều không biết tại sao lại như vậy.
Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên liếc nhìn nhau, không dám làm trái lệnh Dương Trấn, bèn cúi người lui ra.
Dương Khai khẽ nhướng mày, ánh mắt trở nên thâm thúy.
Mấy vị trưởng lão này không những nghênh tiếp hắn bằng một đội hình hoành tráng, mà còn đuổi hai huyết thị hắn đưa đến, khiến hắn phải đơn độc đối mặt với sức ép từ hơn mười người bọn họ.
Đổi lại là người khác, nhất định sẽ thấp thỏm lo âu, khí thế suy yếu đi mấy phần. Đến lúc đó, các trưởng lão nói gì cũng chỉ có thể nghe theo, e rằng ngay cả dũng khí để tranh luận cũng không có.
Đây là muốn ra oai phủ đầu sao?
Rốt cuộc bọn họ muốn làm gì?
Đợi cho Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên rời khỏi, hơn mười vị trưởng lão mới âm thầm quan sát phản ứng của Dương Khai. Nhận thấy hắn vẫn không hề biến sắc, ung dung bình tĩnh như ban đầu, họ không khỏi kinh ngạc.
Một hậu bối có gan dạ và định lực như vậy, họ cũng là lần đầu tiên được thấy. E rằng ngay cả Dương Uy cũng không bì được.
- Không biết chư vị trưởng lão triệu đệ tử về tộc là có việc quan trọng gì?
Dương Khai mặc kệ ánh mắt dò xét của họ, đi thẳng vào vấn đề, hỏi Dương Trấn.
- Triệu ngươi về tộc, dĩ nhiên là có chuyện.
Dương Trấn quanh năm trấn thủ Trưởng Lão Điện, xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong gia tộc, đã sớm luyện được một bộ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, người bình thường nhìn thấy lão liền không kìm được hoảng sợ.
- Lão phu hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi đã dùng cách gì giúp Ảnh Cửu hồi phục thương thế, còn giải trừ được cấm chế Phong Nguyên Chú cho hắn? Ngoài ra, theo lão phu được biết, các huyết thị ở phủ ngươi thường xuyên bị thương, nhưng nhiều nhất chỉ một hai ngày là đều bình phục hoàn toàn. Rốt cuộc trong chuyện này có huyền cơ gì?
Dương Khai nhíu mày:
- Các vị trưởng lão triệu đệ tử về vào thời khắc quan trọng này, chẳng lẽ chỉ để hỏi mấy chuyện vặt vãnh đó thôi sao?
Ngữ khí tuy bình thản, nhưng ai cũng nghe ra ý chất vấn trong lời nói của hắn.
Thời gian này vô cùng quan trọng đối với các công tử Dương gia trong Đoạt Đích Chi Chiến. Nếu chỉ vì chuyện nhỏ này mà triệu Dương Khai về, thì rõ là hơi khoa trương.
Mấy lão già ở Trưởng Lão Điện này trông thì mắt mờ chân chậm, nhưng cũng chẳng nhàm chán đến mức đó.
Dương Trấn khẽ hắng giọng, nghiêm mặt nói:
- Tất nhiên là không!
- Vậy câu hỏi đó là gia tộc muốn hỏi, hay là... trưởng lão?
Dương Trấn sững người, dường như không ngờ được Dương Khai lại có thể bình tĩnh, tư duy rõ ràng đến thế khi đối diện với hơn mười vị trưởng lão, đành mặt dày nói:
- Coi như lão phu hỏi thay cho chư vị trưởng lão đang có mặt, mọi người đều rất hiếu kỳ, ngươi làm được thế bằng cách nào.
- Nếu không phải là ý của gia tộc...
Dương Khai lắc đầu cười:
- Xin thứ cho đệ tử không thể trả lời được.
Hơn mười vị trưởng lão liền chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt thất vọng, sắc mặt Dương Trấn thì lại càng khó coi hơn.
Không ngờ nổi Dương Khai lại dám cự tuyệt trả lời câu hỏi này, hơn nữa lý do của hắn lại vô cùng cao minh.
Không phải ý của gia tộc, thì hắn cũng không bắt buộc phải trả lời. Mấy lão già này không thể cậy già lên mặt, ức hiếp hắn được.
- Trưởng lão, đệ tử rất bận, nếu ngài có gì muốn nói thì cứ nói thẳng ra đi ạ.
Giọng điệu Dương Khai dần mất kiên nhẫn. Từ lúc vào Trưởng Lão Điện đến giờ, biểu hiện của mấy trưởng lão này cũng đã khiến Dương Khai nhìn ra không ít vấn đề.
Họ muốn giáng đòn phủ đầu, dùng khí thế để áp bức hắn, hẳn là để nói một vài chuyện ảnh hưởng đến lợi ích của hắn, nếu không thì cần gì phải bày ra thế trận lớn như vậy?
Nếu là chuyện ảnh hưởng xấu đến lợi ích của mình, cộng thêm những lời cảnh tỉnh vừa rồi của tam ca Dương Thiết vẫn còn văng vẳng bên tai, Dương Khai tự biết không cần phải khách khí gì cả.
- Nếu vậy, lão phu cũng không vòng vo với ngươi nữa.
Dương Trấn gật đầu, hai mắt sáng quắc ghim chặt vào Dương Khai, trầm giọng nói:
- Liên quan đến các huyết thị dưới trướng ngươi, gia tộc đã có vài quyết định.
- Huyết thị dưới trướng đệ tử?
Dương Khai nhíu mày, mơ hồ có dự cảm không lành, hắn nhìn thẳng vào Dương Trấn không chút e dè.
Bị hắn nhìn như vậy, Dương Trấn bất giác nảy sinh ý nghĩ muốn né tránh, nhưng cuối cùng vẫn nén lại được, lão bình tĩnh gật đầu:
- Đúng vậy, theo lão phu được biết, hiện tại cao thủ Huyết Thị Đường tập trung dưới trướng ngươi đã có bảy vị rồi phải không?
- Vâng.
Dương Khai hít sâu một hơi.
Ảnh Cửu và Khúc Cao Nghĩa là hai người đầu tiên đi theo Dương Khai. Tiêu Thuận tự mình đầu quân sau khi lão bát Dương Tuyền bị loại. Bốn người Đồ Phong, Đường Vũ Tiên, La Hải, Nghiêm Lệnh Hành thì quy thuận Dương Khai sau trận chiến đánh bại Dương Kháng và Dương Thận.
Tính cả trước và sau, Dương Khai đã có tổng cộng bảy vị huyết thị, và đều có tu vi Thần Du Cảnh bát tầng.
- Nếu ngươi không có khả năng giải trừ cấm chế Phong Nguyên Chú, cũng không có bản lĩnh giúp huyết thị bị trọng thương nhanh chóng bình phục, thì cũng thôi! Bảy người này ở cạnh ngươi, e rằng cũng không phát huy được sức chiến đấu quá mạnh. Nhưng ngươi lại làm được chuyện mà người thường không thể.
Dương Trấn đứng dậy, chắp tay sau lưng đi vài bước rồi dừng lại, ngoảnh lại nhìn Dương Khai:
- Nếu lão phu đoán không lầm, có phải hiện tại bảy vị huyết thị này ở phủ ngươi đã khôi phục đến trạng thái đỉnh phong rồi không?
Suy đoán từ tình hình của Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên, kết quả này đã quá rõ ràng rồi.
- Vâng.
Dương Khai khẽ gật đầu.
- Tiếp theo ngươi muốn làm thế nào, lão phu cũng biết, không ngoài việc dùng bảy người này để quét sạch từng đối thủ còn lại với thế bất bại. Và trong quá trình đánh bại chúng, ngươi vẫn có thể thu phục các huyết thị hiện đang phục tùng chúng. Lão phu nói có sai không?
- Trưởng lão nói không hề sai, nếu không bị chư vị triệu hồi, thì đêm nay đệ tử sẽ hành động!
Dương Khai thản nhiên thừa nhận.
Dương Trấn khẽ khàng thở ra một hơi:
- Bảy vị huyết thị, ha ha, quả thật không ai có thể cản trở được, coi như ngươi đã tạo ra một kỳ tích, khiến mấy lão già bọn ta cũng phải kinh hãi! Bên cạnh Dương Uy, Dương Chiếu, Dương Ảnh tuy có không ít thế lực trợ giúp, nhưng huyết thị của chúng đã bị phế mất một người rồi. Ngươi chỉ cần dẫn bảy người này tiến công một phen, ắt có thể dễ dàng đánh bại chúng, giành lấy thắng lợi cuối cùng.
Lúc nói những lời này, dường như lão đã thấy được cảnh Dương Uy, Dương Chiếu vô lực phản kháng, hơn nữa, đó cũng là việc Dương Khai muốn làm!
- Nhưng...
Dương Trấn chợt đổi giọng, nghiêm nghị nói:
- Việc này không phù hợp với ý định ban đầu của Đoạt Đích Chi Chiến và của cả việc Dương gia điều động huyết thị tham chiến.
Dương Khai cười khẩy, sự đã đến nước này, hắn mà còn không biết lý do Trưởng Lão Điện triệu hồi mình thì đúng là đồ ngốc.
Cơn thịnh nộ dâng lên trong lồng ngực, Dương Khai hít sâu một hơi, nhìn Dương Trấn đầy châm chọc:
- Chẳng lẽ các vị trưởng lão muốn triệu hồi các huyết thị của đệ tử?
Tuy đã phát giác ra sự thay đổi trong thái độ và ngữ khí của hắn, nhưng Dương Trấn cũng chẳng hề để tâm. Người trẻ tuổi huyết khí phương cương, nếu lúc này mà Dương Khai còn không tức giận, thì hắn cũng chẳng phải người trẻ tuổi nữa rồi.
- Không sai, ngươi hiểu được là tốt rồi!
Dương Trấn thản nhiên gật đầu.
- Đệ tử không hiểu!
Sắc mặt Dương Khai xám xịt, thái độ cứng rắn vô cùng, hoàn toàn không quan tâm việc đối phương là trưởng lão Dương gia, thậm chí là trưởng bối của mình.
Dương Trấn nói:
- Như lão phu vừa nói, ngươi lãnh đạo bảy vị huyết thị tấn công các điệt nhi khác của Dương gia, điều này không phù hợp với ý định ban đầu của Đoạt Đích Chi Chiến. Đoạt Đích Chi Chiến so tài về điều gì, chắc hẳn ngươi cũng rõ. Đó là để so tài về khả năng giao thiệp với bên ngoài và sức hút bản thân của các công tử đích hệ! Quan hệ rộng rãi, bản thân có sức hấp dẫn, thì trợ lực tự nhiên sẽ nhiều. Vì cái mà các ngươi tranh đoạt là quyền thừa kế vị trí gia chủ tiếp theo, tương lai sẽ trở thành chủ nhân Dương gia, nếu không giành được sự ủng hộ từ đại đa số thế lực, thì làm sao gánh vác nổi vị trí này? Ngươi chỉ dựa vào các huyết thị vốn thuộc về Dương gia để giành chiến thắng, như vậy căn bản không chứng minh được gì cả.