Trong Trưởng Lão Điện, Dương Trấn giáo huấn Dương Khai một hồi, giải thích cặn kẽ từng chi tiết.
- Trưởng lão, huyết thị cam tâm đi theo đệ tử, chẳng lẽ không chứng minh được bản lĩnh và nhân phẩm của đệ tử có sức hút sao?
Dương Khai liếc nhìn lão.
- Ờ...
Dương Trấn bỗng ngây người, vội nói:
- Việc này chỉ nói lên ngươi có mắt nhìn xa trông rộng, sớm đã có tính toán hơn những người khác!
Ý lão dĩ nhiên là chỉ việc Dương Khai mạo hiểm chọn Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu, từ đó nhận được sự tôn kính của toàn thể cao thủ Huyết Thị Đường.
Ban đầu, lão cũng ngạc nhiên trước sự dũng cảm của Dương Khai, nhưng giờ nghĩ lại, rõ ràng tiểu tử này có khả năng chữa khỏi cho Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu, nên mới có tính toán trước như vậy.
Chỉ có điều, cũng chỉ có hắn làm được, còn các công tử Dương gia khác căn bản không có bản lĩnh đó.
- Chẳng lẽ đó không phải là bản lĩnh của đệ tử?
Dương Khai sắc mặt trầm xuống.
- Cứ tạm xem là vậy đi.
Dương Trấn trầm ngâm một lát rồi gật đầu thừa nhận.
- Phải nói thêm một điều nữa là, chuyện các huyết thị tham gia vào Đoạt Đích Chiến, theo chủ ý của gia tộc cũng là để bảo vệ các ngươi và lệnh kỳ trong thời kỳ đầu, điểm này từ xưa đến nay chưa từng thay đổi. Nếu ngươi thực sự dẫn theo một đội huyết thị đi công kích những người khác, thì tất nhiên đã đi ngược lại mục đích ban đầu của gia tộc khi để huyết thị tham chiến.
- Đó là do gia tộc tính toán sai lầm, đâu liên quan gì đến đệ tử?
Dương Khai cười khẩy, bất mãn nói.
Vất vả lắm hắn mới tụ tập được lực lượng vượt trội các huynh trưởng, đang tính tiêu diệt gọn kẻ địch còn lại để giành lấy thắng lợi cuối cùng, nhưng chính vào thời điểm quan trọng này, hắn lại bị Trưởng Lão Điện triệu hồi, hơn nữa còn đưa ra yêu cầu hà khắc đến vậy, Dương Khai làm sao có thể cam tâm?
- Đúng là gia tộc đã tính toán chưa chu toàn. Ai mà ngờ được có một vị hậu bối Dương gia có thể tụ tập nhiều huyết thị đến vậy.
Dương Trấn thở dài.
- Bao năm qua, vô số cuộc Đoạt Đích Chiến, Huyết Thị Đường Dương gia cũng thi thoảng tham chiến, nhưng trải qua bao nhiêu lần đó, cũng chưa từng có ai làm được như ngươi, về điểm này, ngươi đã khiến tất cả phải khâm phục, lão phu cũng rất kính nể.
- Trưởng lão, ngài không cần phải tâng bốc nữa, đệ tử không dám nhận đâu.
Dương Khai hừ lạnh một tiếng.
Dương Trấn thoáng hiện vẻ giận dữ trên mặt, nhưng rồi lại cố nhẫn nhịn, chư vị Trưởng lão khác đều bỗng thấy vui sướng khi nhìn thấy Dương Trấn phải nhượng bộ, nhất là trước mặt một vãn bối.
- Nguyên nhân thì ta đã cho ngươi biết rồi. Phần lớn huyết thị của ngươi bắt buộc phải triệu hồi về gia tộc.
Dương Trấn nhấn mạnh.
- Thế này thì rõ ràng là gia tộc đang chèn ép đệ tử!
Dương Khai lạnh lùng nói, tranh luận gay gắt:
- Bất luận bên cạnh đệ tử có bao nhiêu huyết thị, thì cũng là có được nhờ bản lĩnh của chính mình, gia tộc dựa vào đâu mà đòi triệu hồi chúng? Đệ tử muốn dùng những huyết thị này ra sao là quyền tự do của đệ tử! Nếu gia tộc thực sự muốn làm vậy, thì e là sẽ bị người đời cười chê, xin các Trưởng lão tự trọng! Đoạt Đích Chiến đã có từ bao nhiêu năm nay, đâu phải là trò trẻ con tập làm người lớn, các quy tắc cũng không phải các ngài muốn sửa là sửa được!
- Hỗn xược!
Dương Trấn kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Lão gầm lên giận dữ, giơ tay đập nát chiếc bàn bên cạnh thành mảnh gỗ vụn.
- Dám to tiếng với lão phu, ngươi muốn tạo phản sao?
- Các Trưởng lão có sai lầm, chẳng lẽ đệ tử không được nói? Đây là đạo lý gì vậy?
Dương Khai cười nhạt, ngạo nghễ nhìn thẳng vào Dương Trấn, không hề khiếp nhược.
Dương Trấn ấp úng vài tiếng, nhưng mãi chẳng thốt nên lời.
Các Trưởng lão đang có mặt thấy bầu không khí căng thẳng, liền có người đứng dậy nói:
- Dương Khai, ngươi cũng đừng nóng giận, lần này quả thật là gia tộc đã làm không đúng, dẫu sao thì chúng ta đều không ngờ nổi là ngươi có thể tụ tập hết các huyết thị. Nhưng Dương Trấn nói cũng có lý, ngươi nghĩ kỹ xem, nếu Đoạt Đích Chiến được định đoạt thắng thua chỉ nhờ vào huyết thị, thì còn vẻ vang gì? Song, ta nghĩ qua chuyện lần này, trong Đoạt Đích Chiến lần sau, gia tộc sẽ suy xét cẩn trọng vấn đề huyết thị.
- Đệ tử chỉ coi trọng kết quả, còn quá trình... thì không quan trọng!
Dương Khai chậm rãi lắc đầu:
- Vẻ vang hay không, đó là chuyện của Trưởng Lão Điện các ngài, Đoạt Đích Chiến lần sau cũng không liên quan gì đến đệ tử. Đệ tử tụ tập các huyết thị không phải dựa vào thủ đoạn đê tiện, cũng không dọa nạt uy hiếp ai, mà chính họ cam tâm tình nguyện đi theo. Tóm lại, gia tộc muốn triệu hồi huyết thị bên cạnh đệ tử là không thể!
Dừng lại một chút, hắn nói tiếp:
- Nếu gia tộc thực sự làm vậy, thế thì Đoạt Đích Chiến này đệ tử không tham gia cũng chẳng sao!
- Ngươi dám uy hiếp chúng lão phu?
Dương Trấn nheo mắt lại, khí tức dần trở nên đáng sợ.
- Nếu Trưởng lão nghĩ vậy, thì cũng được thôi. Chỉ là, quy củ cứ thay đổi liên tục, như trò trẻ con tập làm người lớn, đệ tử chẳng muốn tham gia.
Dương Khai cười nhạt, chắp tay nói:
- Xin cáo từ.
- Phản rồi!
Dương Trấn gầm lên giận dữ.
Thần sắc Dương Khai vẫn không thay đổi, nhưng vừa đi ra được vài bước, hắn đột nhiên dừng lại, vì phía trước hắn vừa xuất hiện thêm một người, thân hình khôi ngô, hai tay gác sau lưng, ung dung tiến vào.
Y mang vẻ mặt hờ hững, nhưng Dương Khai lại có ảo giác như một ngọn núi khổng lồ đè thẳng xuống mặt mình, không khỏi biến sắc, hơi thở bỗng trở nên dồn dập.
Chỉ trong chớp mắt, thứ áp lực kinh khủng đó liền tan biến.
Dương Khai hít sâu một hơi, chắp tay nói:
- Bái kiến Đại bá!
Người vừa xuất hiện lại chính là Gia chủ đương nhiệm của Dương gia, Dương Ứng Hào!
Dương Ứng Hào khẽ gật đầu, bước đến cạnh hắn:
- Khoan vội đi, ta cần nói chuyện với ngươi.
- Bái kiến Gia chủ!
Chư vị Trưởng lão trong Trưởng Lão Điện đồng loạt đứng dậy, khom người thi lễ. Mặc dù về thế hệ, họ hơn Dương Ứng Hào một hai thế hệ, nhưng ở Dương gia, Gia chủ đại diện cho sự uy nghiêm vô thượng, ngay cả Dương Trấn cũng không thể không hành lễ.
- Ngồi cả đi!
Dương Ứng Hào nhẹ nhàng nói, bước đến ngồi xuống vị trí vốn là của Dương Trấn, nhìn vào chiếc bàn giờ đã thành đống điêu tàn trước mặt, y chau mày:
- Trấn Trưởng lão, tính khí của ngài cần phải sửa đổi đấy.
Dương Trấn trợn tròn hai mắt, ấp úng:
- Đã nhiều năm vậy rồi, e là không sửa được.
Một vị Trưởng lão nào đó cười bảo:
- Sói lang bạt ăn thịt, chó hoang ăn phân, đó chính là đạo lý này đây.
Mọi người cười ha hả, bầu không khí bỗng dịu xuống phần nào.
Dương Ứng Hào đích thân đến đây, rõ ràng đã đoán trước được tình hình sẽ không mấy vui vẻ, nên đặc biệt đến tìm Dương Khai để nói chuyện. Gia chủ đã đích thân đến, tất nhiên phải nể mặt, dù Dương Khai có khó chịu đến đâu, cũng đành phải tạm nán lại.
- Nhìn các ngươi vậy, hẳn là Dương Khai đã biết rồi phải không?
Dương Ứng Hào hỏi.
- Vâng.
Dương Trấn cúi đầu đứng cạnh y gật gật.
Hướng mắt nhìn Dương Khai, Dương Ứng Hào nói:
- Lần này là sai lầm của gia tộc, Đại bá thay mặt gia tộc tạ tội với ngươi.
- Không dám ạ.
Thần sắc Dương Khai hơi mờ nhạt, tâm trạng cũng dần trầm xuống. Chỉ là, gia tộc đòi triệu hồi hơn phân nửa huyết thị của hắn, vẫn khiến hắn không thể chấp nhận, đối diện với cường thế của gia tộc và Trưởng Lão Điện, hắn không kìm nổi cảm giác bất lực đau đáu.
Nói thế nào thì hắn cũng là người nhà họ Dương, cha mẹ đều đang ở Dương gia. Nếu làm lớn chuyện, chỉ e là không có cách nào kết thúc được, huống hồ, hắn tham gia Đoạt Đích Chiến, vẫn còn một tâm nguyện chưa hoàn thành.
- Trong lòng ngươi thấy không vui, ta cũng biết, nhưng đây là quyết định của gia tộc, không thể thay đổi. Hơn nữa, những lần Đoạt Đích Chiến về sau cũng đều sẽ như vậy, huyết thị bên cạnh mỗi một vị công tử vĩnh viễn không được vượt quá hai người!
Dương Khai nghe vậy, liền nhếch miệng, cười khẩy:
- Thế tức là, kể cả sau này đệ tử có đánh bại được Nhị ca cùng những người khác, thì huyết thị của họ đệ tử cũng không được thu nhận?
- Không sai!
Dương Ứng Hào gật đầu.
- Huyết thị quá mạnh, nhất là khi thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, điểm này hẳn là ngươi đã lĩnh hội rồi!
- Coi như là quy tắc được sửa đổi để nhắm vào đệ tử phải không?
Dương Khai cười cợt.
- Đệ tử không biết nên tự hào hay sao đây, tóm lại thì hiện giờ, tâm trạng vô cùng phức tạp.
- Cũng không tính là nhằm vào ngươi được. Trước đây, các trưởng bối trong tộc cũng đều lo lắng việc xuất hiện tình trạng tụ tập mọi huyết thị như ngươi hiện tại. Nhưng đa số đều cho rằng chuyện này khó mà xảy ra, nên không mấy chú ý. Nhưng giờ thì ngươi đã làm được, bất đắc dĩ phải để ngươi chịu oan ức một lần thôi.
Dừng lại một chút, y lại nói:
- Huống chi, phủ ngươi có người của Dược Vương Cốc và Bảo Khí Tông, đã giúp ngươi chiếm được uy thế cực lớn rồi! Hai nhóm này vốn không nên tham gia vào Đoạt Đích Chiến, hẳn là ngươi đã nghe nói rồi, khi đám người Dược Vương Cốc đó vào phủ ngươi, con cháu Dương gia liên kết kháng nghị, chẳng qua gia tộc không xử lý, vì đó là chuyện giao thiệp của ngươi, gia tộc không thể can thiệp. Nhưng huyết thị thì khác, huyết thị là của Dương gia, không thể tính vào phạm vi giao thiệp.
Dương Khai sắc mặt lạnh đi, không nói lời nào, có điều những lời này của Dương Ứng Hào, đã nắm bắt rất đúng điểm mấu chốt của vấn đề.
- Gia tộc rất công bằng, yêu cầu triệu hồi phần lớn huyết thị của ngươi thì tất nhiên sẽ có bồi thường, có yêu cầu gì ngươi cứ việc nói, chỉ cần làm ngươi hài lòng, thì gia tộc nhất định sẽ không chối từ, tóm lại là không để ngươi chịu thiệt là được.
Đã nói đến nước này rồi, Dương Khai cũng biết mình không thể phản kháng nữa. Hắn hiện giờ vẫn chưa có tư cách, cũng không có năng lực đối kháng với gia tộc, cuồng ngôn tiếp e chỉ phí sức chứ chẳng được lợi lộc gì.
- Đệ tử thực sự có một thỉnh cầu!
Dương Khai trầm ngâm một lát, gật đầu nói.
- Nói đi.
Dương Ứng Hào ra hiệu.
- Chính danh cho sư môn của đệ tử, Lăng Tiêu Các!
Dương Khai ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Dương Ứng Hào.
- Lăng Tiêu Các không phải là tà tông, chẳng qua chỉ sinh ra một vị Tà chủ mà thôi!
Nghe vậy, tất cả mọi người đều không khỏi biến sắc, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêng kị, kể cả Thần Du Chi Thượng như Dương Ứng Hào cũng không ngoại lệ!
Tà chủ!
Trong cuộc đại chiến với Thương Vân Tà Địa, Dương Ứng Hào cũng từng nhìn thấy người này, cùng là Thần Du Chi Thượng, nhưng gã lại khiến y có một cảm giác bị áp chế.
Thậm chí, khi đối diện với gã, Dương Ứng Hào còn có cảm giác lý trí bản thân muốn tan biến đến nơi!
Y biết, trong số các Thần Du Chi Thượng, Tà chủ này là kẻ cường đại nhất.
- Thỉnh cầu này ư?
Dương Ứng Hào liền khó xử rõ ràng. Chuyện liên quan đến Tà chủ là vô cùng hệ trọng, y là Gia chủ Dương gia, thủy hỏa bất dung với Thương Vân Tà Địa, đột nhiên phải chính danh cho tông môn xuất thân của Tà chủ, quả thật rất khó.
- Chỉ có thỉnh cầu này thôi!
Dương Khai nghiêm túc nói.
Hắn tham gia Đoạt Đích Chiến, không hề vì vị trí Gia chủ Dương gia như những người khác! Mục đích lớn nhất của hắn, chỉ là dùng sức mạnh của chính mình để chính danh cho Lăng Tiêu Các, đó là tâm nguyện của cả hắn và Dương Tứ gia.
Miễn là tông môn được chính danh, Lăng Tiêu Các và các Trưởng lão, cùng những đệ tử Lăng Tiêu Các đang phiêu bạt bên ngoài sẽ có được một mái nhà, sẽ được trở về nơi nuôi dưỡng họ.
- Nếu Gia chủ có thể đồng ý với thỉnh cầu này của đệ tử, thì đừng nói là triệu hồi huyết thị, bảo đệ tử rút khỏi Đoạt Đích Chiến ngay bây giờ cũng chẳng sao!
Dương Khai trầm giọng nói.
Tất cả những ai đang có mặt, không ai không khỏi kích động, kinh ngạc nhìn hắn.