Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 50: CHƯƠNG 50: VỨT XÁC

Hồ Mị Nhi không dám nhiều lời, bởi nói nhiều ắt có sai, nàng sợ chọc giận Dương Khai.

- Ngươi tới đây!

Dương Khai đột nhiên ngoắc tay. Thân thể mềm mại của Hồ Mị Nhi run lên, đôi mắt ngấn lệ, nàng cắn chặt môi, vừa trông mong vừa sợ hãi nhìn Dương Khai, nhưng đôi chân lại không dám nhúc nhích.

- Sợ cái gì? Bảo ngươi tới thì cứ tới!

Dương Khai có chút mất kiên nhẫn.

Bất đắc dĩ, Hồ Mị Nhi chỉ có thể chậm rãi đi đến, dừng lại cách Dương Khai năm bước, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Thấy dáng vẻ hoảng sợ của nàng, Dương Khai thầm thấy buồn cười nhưng vẫn nghiêm mặt nói:

- Ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không làm gì ngươi.

Ánh mắt hắn mang theo vẻ bá đạo không cho phép kháng cự!

Hồ Mị Nhi lập tức gật đầu lia lịa:

- Ta nghe lời ngươi!

- Ừm.

Dương Khai hài lòng, cúi người vác thi thể Nộ Đào lên vai, rồi nhìn sang thi thể Thành Thiếu Phong, ra lệnh:

- Vác hắn lên.

Dù trong lòng sợ hãi, Hồ Mị Nhi cũng không dám trái lời, đành ủy khuất ngồi xổm xuống vác thi thể Thành Thiếu Phong lên. Tuy là thiếu nữ nhưng dù sao nàng cũng là võ giả, một vật nặng chừng trăm cân cũng chẳng thấm vào đâu.

- Đi theo ta!

Dương Khai liếc nhìn một lượt, sau đó cất bước đi sâu vào trong Hắc Phong Lâm.

Hồ Mị Nhi không biết hắn định làm gì, cũng không dám hỏi, chỉ có thể im lặng bám theo sau.

Dương Khai muốn phi tang thi thể. Mặc dù nơi này đã khá hẻo lánh, nhưng lỡ đâu có đôi uyên ương nào hứng chí tìm đến đây hẹn hò, vạn nhất bị người khác phát hiện thì sẽ rất phiền phức. Xác suất tuy nhỏ nhưng không thể không đề phòng.

Cái chết của Thành Thiếu Phong và Nộ Đào rất đặc biệt, cả hai đều bị nguyên lực nóng rực xuyên thủng yếu huyệt. Nếu Phong Vũ Lâu lần theo manh mối này mà tra xét…

Vì vậy, Dương Khai phải vứt thi thể ở một nơi thật xa, khiến cho Phong Vũ Lâu vĩnh viễn không thể tìm thấy.

Hai người cứ thế đi sâu vào trong rừng, mấy lần Hồ Mị Nhi định mở miệng hỏi nhưng cuối cùng vẫn nén lại.

Hơn một canh giờ sau, trước mặt họ đột nhiên hiện ra một hồ nước. Dương Khai sáng mắt lên, chính là nơi này.

Bảo Hồ Mị Nhi đặt thi thể xuống, Dương Khai tìm hai tảng đá lớn buộc vào thi thể của Thành Thiếu Phong và Nộ Đào, sau đó ném cả hai xuống hồ.

Phủi tay, Dương Khai trầm ngâm một lát rồi nói:

- Bây giờ ngươi là đồng lõa của ta, biết phải làm thế nào rồi chứ?

Nói xong, hắn nghiêng đầu nhìn nàng một cách thản nhiên.

Nghe vậy, Hồ Mị Nhi chẳng những không kinh sợ mà ngược lại còn mừng rỡ, gật đầu lia lịa:

- Ta biết rồi.

Dương Khai nói như vậy có nghĩa là hắn không có ác ý với mình, tính mạng đã được bảo toàn. Toàn thân Hồ Mị Nhi thả lỏng, bất giác thở phào nhẹ nhõm.

- Thông minh, cô nương thông minh sẽ có người yêu thích.

Dương Khai cười khẽ.

Nói đi cũng phải nói lại, lúc trước Dương Khai quả thực không biết nên xử trí Hồ Mị Nhi thế nào. Không giết thì sẽ là một mầm họa, bởi mọi chuyện hôm nay nàng đều đã chứng kiến. Giết, Dương Khai lại có phần không nỡ ra tay, từ đầu đến cuối Hồ Mị Nhi cũng không có ý định hại hắn, chỉ đứng bên cạnh xem kịch mà thôi, chẳng lẽ chỉ vì vậy mà cũng giết người ta? Thật quá vô lý.

Sau một quãng đường dài, Dương Khai cũng đã nghĩ thông suốt. Chuyện lần này là do Thành Thiếu Phong và Nộ Đào chủ động gây sự, mình không giết chúng thì chẳng lẽ ngồi yên chờ chết? Cho nên, dù Hồ Mị Nhi có đem chuyện này công khai ra ngoài, hắn cũng chẳng sợ.

- Ngươi từng giết rất nhiều người rồi sao?

Lá gan của Hồ Mị Nhi đã lớn hơn trước rất nhiều, nàng nhìn Dương Khai hỏi.

Dương Khai lắc đầu:

- Lần đầu tiên giết người.

- Nhưng ta thấy thủ pháp của ngươi rất lão luyện, lúc giết chúng không hề chớp mắt, không giống lần đầu tiên chút nào.

Hồ Mị Nhi tỏ vẻ nghi ngờ.

Bị nàng nói vậy, Dương Khai cũng nhíu mày. Đúng vậy, đây là lần đầu tiên mình giết người, tại sao lại không có chút sợ hãi nào? Dù không có cảm giác hưng phấn nhưng cũng chẳng hề run sợ. Lúc đó, tâm trí hắn chỉ tập trung vào trận chiến, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất là giết chết đối phương. Giờ nghĩ lại, chính hắn cũng cảm thấy khó tin.

- Tin hay không tùy ngươi.

Dương Khai không muốn giải thích nhiều.

Đi vòng quanh hồ một đoạn, cách xa nơi vứt xác, Dương Khai dừng bước rồi nhảy xuống hồ.

Trận chiến vừa rồi khiến trên người Dương Khai dính không ít vết máu, cần phải rửa sạch mới có thể trở về.

Hồ Mị Nhi đứng bên bờ hồ chờ đợi, trong lòng thầm nghĩ, nếu là hơn một canh giờ trước, nàng nhất định sẽ xuống nước trêu chọc Dương Khai, nhưng bây giờ nàng không còn lá gan đó nữa.

Đợi Dương Khai tắm rửa xong lên bờ, Hồ Mị Nhi mới lên tiếng:

- Chờ ta một lát, ta cũng muốn tắm.

Vừa rồi phải vác một cỗ thi thể đi xa như vậy, Hồ Mị Nhi cảm thấy toàn thân khó chịu.

Nữ nhân vốn yêu thích sạch sẽ.

- Được.

Dương Khai vắt khô y phục, nằm trên một phiến đá phơi nắng, thuận tiện hồi phục thể lực.

Không dám cởi bỏ y phục, Hồ Mị Nhi cứ thế xuống hồ. Thân thể mềm mại của nàng uyển chuyển như một con cá bơi lội trong nước, thỉnh thoảng lại liếc trộm Dương Khai, thấy đối phương không thèm mở mắt nhìn mình, điều này khiến Hồ Mị Nhi cảm thấy bị đả kích không nhỏ.

Lẽ nào hắn không hề động tâm chút nào sao?

Một lúc lâu sau, Hồ Mị Nhi mới lên bờ.

Y phục mỏng manh ướt sũng dán chặt vào người, làm nổi bật lên những đường cong tuyệt mỹ. Nàng không chút e dè đi tới bên cạnh Dương Khai, mặt đỏ bừng rồi ngồi xuống phiến đá phơi nắng.

Dương Khai mở mắt ra đánh giá nàng một lượt, Hồ Mị Nhi thấy vậy không khỏi ngượng ngùng cúi đầu.

- Vóc dáng rất đẹp.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Hồ Mị Nhi cắn môi, nói:

- Thật ra... ta chưa từng cùng nam nhân nào làm chuyện kia, người từng chạm vào thân thể ta... cũng chỉ có mình ngươi. Mấy năm nay ta làm vậy, thứ nhất là để chiêu dụ người mới cho Huyết Chiến Bang, thứ hai là để khích bác mối quan hệ giữa Lăng Tiêu Các và Phong Vũ Lâu. Dây dưa với ngươi cũng là vì mục đích này.

Dương Khai nghe vậy thì sững sờ, nhìn nàng một cách sâu xa.

- Ngươi không tin?

Gương mặt Hồ Mị Nhi đỏ bừng, bí mật này nàng chưa từng nói với ai. Người ngoài đều cho rằng nàng đêm đêm dâm loạn, ai cũng có thể là tình nhân. Miệng thì gọi nàng là tiểu công chúa, tiểu thư, nhưng sau lưng lại mắng nàng là tiện nhân, kỹ nữ!

- Ta tin!

Dương Khai gật đầu:

- Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến ta?

Sắc mặt Hồ Mị Nhi thoáng buồn bã, nàng cười khổ nói:

- Sau này ta sẽ không dây dưa với ngươi nữa.

Chuyện lần này đã tạo thành một đả kích quá lớn đối với nàng.

Nghe nàng nói vậy, gánh nặng trong lòng Dương Khai cuối cùng cũng được trút bỏ, thoát được cái phiền phức này.

Đợi y phục khô hẳn, hai người mới chậm rãi rời đi.

Để tránh tai mắt người khác, từ rất sớm Hồ Mị Nhi và Dương Khai đã tách ra, mỗi người đi một ngả để trở về tông môn.

Trở lại nhà gỗ nghỉ ngơi một lát, Dương Khai liền đi đến Khốn Long Giản. Sau trận đại chiến này, Chân Dương nguyên khí trong cơ thể hắn đã cạn kiệt, cần phải nhanh chóng bổ sung, nếu không lỡ gặp phải chuyện gì bất trắc sẽ không thể ứng phó.

Hơn nữa, hai lần vận dụng Dương dịch đã cho thấy uy lực kinh người, khiến Dương Khai vô cùng phấn chấn. Hắn thật không ngờ Dương dịch lại mạnh mẽ đến vậy. Hiện giờ hắn mới chỉ là Thối Thể cảnh tầng tám, nếu cảnh giới cao hơn, chẳng phải uy lực của Dương dịch sẽ càng khủng khiếp hơn sao? Bất kể là vì nguyên nhân gì, lúc này Dương Khai chỉ muốn nhanh chóng tu luyện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!