Bước tới Khốn Long Giản, Dương Khai vừa xếp bằng ngồi xuống chuẩn bị tu luyện thì bỗng nhớ ra một chuyện.
Hắn thò tay vào trong ngực áo, mò mẫm một lúc lâu mới lấy ra một hạt giống. Đây là hạt giống mà hôm nay chủ quầy hàng của Huyết Chiến Bang đã tặng kèm khi hắn mua Dương Viêm Thạch.
Nghe nói đây là hạt giống của Tam Dương Quả, một loại Linh quả Địa cấp hạ phẩm.
Dương Khai định bụng gieo nó xuống đất. Tuy không biết phải mất bao nhiêu năm cây mới trưởng thành, nhưng dù sao cũng chẳng tốn mấy công sức. Hơn nữa, nơi này Dương khí nồng đậm, quả là mảnh đất màu mỡ nhất để gieo trồng loại linh thực này.
Thế nhưng, vừa lấy hạt giống ra, Dương Khai liền phát hiện điểm bất thường.
Ban ngày khi nhìn thấy, hạt giống này trông không có gì đặc biệt, bên trong chỉ ẩn chứa một tia Dương khí yếu ớt, gần như có thể bỏ qua không kể.
Vậy mà giờ đây, hạt giống lại trở nên đỏ rực, óng ánh long lanh, tựa như một viên hồng ngọc hoàn mỹ. Nắm chặt trong lòng bàn tay, Dương Khai còn có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp rung động khẽ khàng từ bên trong.
Tựa như…
Tựa như nhịp đập của một trái tim, tràn trề sinh cơ mãnh liệt.
Hơn nữa, Dương khí ẩn chứa trong hạt giống lúc này còn đậm đặc hơn ban ngày gấp mấy lần.
Sững sờ một lúc, Dương Khai mới bừng tỉnh! Hắn chợt hiểu ra giọt Dương Dịch trong đan điền của mình đã biến đi đâu mất.
Rõ ràng là đã bị hạt giống này hấp thu! Nếu không, một hạt giống bình thường sao có thể xảy ra biến hóa long trời lở đất như vậy? Một giọt Dương Dịch, nếu không có ngoại vật trợ giúp, Dương Khai muốn ngưng luyện cũng phải tốn không ít thời gian.
Dương Khai suýt chút nữa đã không kìm được ý định hấp thu ngược lại Dương Dịch từ trong hạt giống!
Nhưng nghĩ lại, hắn vẫn kìm lòng. Hạt giống này đã có chuyển biến lớn đến thế, nếu gieo xuống, đợi đến lúc khai hoa kết quả thì sẽ là cảnh tượng thế nào đây?
Lòng hiếu kỳ và ham muốn khám phá của một thiếu niên là vô cùng mãnh liệt. So với một giọt Dương Dịch quý giá, Dương Khai càng muốn xem thử sau khi gieo trồng, nó sẽ sinh ra biến hóa kỳ diệu đến mức nào.
Đắn đo giây lát, Dương Khai liền hành động. Hắn tìm một khoảnh đất tơi xốp gần đó, cẩn thận đào một cái hố nhỏ, đặt hạt giống xuống, sau đó lại tìm chút nước suối tưới lên.
Làm xong tất cả, Dương Khai mới ngồi xuống vận chuyển Chân Dương Quyết.
Hi sinh một giọt Dương Dịch, không biết sẽ gặt hái được kết quả ra sao.
Một đêm tĩnh lặng trôi qua, sau nhiều ngày khổ luyện, tốc độ hấp thu Dương khí của hắn đã nhanh hơn thấy rõ. Trải qua một đêm tu luyện, Dương khí trong kinh mạch lại trở nên dồi dào.
Ước chừng thêm vài ba ngày nữa là có thể ngưng luyện ra một giọt Dương Dịch mới. So với lần đầu tiên, hiệu suất đã cao hơn không biết bao nhiêu lần.
Sáng sớm hôm sau, Dương Khai luyện Thối Thể Thiên nửa canh giờ.
Việc tu luyện Thối Thể Thiên chưa ngày nào hắn gián đoạn. Công việc mỗi ngày của hắn, ngoài quét tước, chính là tu luyện Thối Thể Thiên, sau đó tìm một sư đệ nào đó để “thị uy”, kiếm chút điểm cống hiến, thời gian còn lại đều dành cho tu luyện không ngừng nghỉ.
Nửa canh giờ sau, Dương Khai thu công! Vô tình liếc mắt nhìn nơi gieo hạt Tam Dương Quả, hắn bất giác ngây người.
Trên mảnh đất tơi xốp kia, lúc này đã mọc lên một chồi non cao gần một thước! Thân cây mảnh dẻ, vươn ra vài phiến lá xanh non mơn mởn. Bên trong thân cây nhỏ bé ấy, có thể thấy rõ những đường vân màu đỏ sẫm đang lưu chuyển. Tuy nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, như đang gồng mình thoát khỏi sự trói buộc của đất trời để vươn lên.
Không thể nào? Dương Khai cảm thấy đầu óc mình có chút mơ hồ. Chỉ một đêm thôi mà cây Tam Dương Quả đã lớn thế này ư? Trong thoáng chốc, hắn còn tưởng mình đã tu luyện đến mức quên cả tháng ngày.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì không phải, Chân Dương nguyên khí trong cơ thể chưa tăng thêm bao nhiêu, rõ ràng chỉ mới qua một đêm. Chẳng lẽ đây là tác dụng của giọt Dương Dịch kia?
Cũng không phải không có khả năng này. Theo những gì Dương Khai biết, người ta chỉ nói Dương Dịch thần diệu vô cùng, chứ chưa từng nói nó chỉ có thể dùng trong chiến đấu.
Nếu quả thật là Dương Dịch khiến hạt giống sinh ra dị biến, vậy thì cảnh tượng trước mắt cũng có thể giải thích được.
Mới một đêm đã cao một thước, có khi vài ngày nữa là có thể khai hoa kết quả rồi? Nghĩ đến đây, Dương Khai không khỏi phấn chấn. Tam Dương Quả là Linh quả Địa cấp hạ phẩm, năng lượng thuộc tính dương ẩn chứa bên trong cực kỳ hữu dụng với Chân Dương Quyết của hắn, một quả thôi cũng đủ để hắn tu luyện mấy ngày.
Nghĩ vậy, Dương Khai chợt thấy khoản đầu tư này vô cùng sáng suốt. Việc cần làm bây giờ chính là chờ đợi thời gian kiểm chứng, xem thử cái cây này rốt cuộc mất bao lâu mới ra quả.
Nơi này nằm cạnh Khốn Long Giản, bình thường không một bóng người. Dương Khai tu luyện ở đây nhiều ngày, ngoài vị Thập Nhất trưởng lão kia ra thì chưa từng gặp ai khác, nên cũng không lo bị người khác phát hiện.
Trở lại căn nhà gỗ, Dương Khai định hoàn thành công việc quét dọn hôm nay. Thế nhưng, tìm một lúc lâu cũng không thấy cây chổi đâu, hắn không khỏi nghi hoặc.
Đợi một lát, hắn thấy một đệ tử Lăng Tiêu Các đi tới, mồ hôi nhễ nhại, trên tay cầm chính cây chổi của hắn.
Dương Khai cũng biết người này, y là một trong số thuộc hạ của Tô Mộc, thực lực chỉ mới ở Thối Thể cảnh tầng năm, tên là Trịnh Nguyên.
Thấy Dương Khai đứng đó, Trịnh Nguyên vội vàng bước tới:
- Dương sư huynh, huynh về rồi à?
- Ừ, Trịnh sư đệ đang làm gì vậy? Sao lại cầm chổi của ta?
Trịnh Nguyên cười nói:
- Đệ giúp huynh quét dọn. Sau này sư huynh không cần phải lo mấy việc vặt này nữa, mỗi ngày bọn đệ sẽ cử một người đến giúp huynh, huynh chỉ cần chuyên tâm tu luyện là được.
- Như vậy sao được.
Dương Khai nghe xong, vội vàng xua tay. Việc quét dọn tuy không nặng nhọc nhưng khá tốn thời gian. Nếu không phải vì muốn ở lại Lăng Tiêu Các, hắn đã sớm bỏ công việc này. Nhưng thân là đệ tử thí luyện, nếu không làm những việc này thì không có lý do gì để nán lại tông môn.
Trịnh Nguyên nói:
- Sư huynh nói gì vậy, huynh đệ với nhau, giúp đỡ lẫn nhau là lẽ thường tình. Lần trước nếu không phải huynh ra tay hạ gục Thành Thiếu Phong, cơn giận của bọn đệ cũng không biết trút vào đâu. Hơn nữa bọn đệ đông người, mỗi ngày một người thay phiên, tính ra một tháng mỗi người cũng chỉ quét vài lần thôi. Sư huynh không cần phải dậy sớm phí sức, lại lãng phí thời gian. Sư huynh đừng từ chối, nếu huynh còn xem bọn đệ là huynh đệ thì cứ để bọn đệ giúp, còn nếu không thì thôi vậy.
Người ta đã nói đến mức này, Dương Khai còn có thể từ chối sao? Hắn đành nói:
- Vậy thì phiền các đệ rồi. Trịnh sư đệ vào uống chén nước đã.
- Thôi ạ, Tô thiếu đã ra lệnh, tất cả đều phải khổ luyện, ai dám lười biếng thì không còn là huynh đệ nữa. Đệ về đây, sư huynh cũng cố gắng nhé.
Trịnh Nguyên nói xong, đặt cây chổi xuống rồi quay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của y, Dương Khai cảm thấy ấm áp trong lòng. Ngày đó ra tay cứu Tô Mộc quả là không sai, tên này quả thật biết điều, ta kính y một thước, y trả ta một trượng.
Xem ra, sau này không cần phải tốn thời gian vào việc quét dọn nữa. Dương Khai vui vẻ sải bước ra ngoài, chộp bừa một gã đệ tử trông có vẻ là Thối Thể cảnh tầng bảy bên đường, chắp tay nói:
- Sư đệ, xin chỉ giáo!
Tên đệ tử này lập tức méo mặt:
- Dương sư huynh… Nhiều người như vậy, sao huynh cứ nhè đệ mà tóm thế?
Khoảng thời gian này, mỗi ngày Dương Khai đều khiêu chiến một người, sớm đã uy danh lừng lẫy. Trong số các đệ tử Lăng Tiêu Các, hễ là Thối Thể cảnh, chỉ cần nhìn thấy Dương Khai là đều e sợ. Dương Khai cũng không còn là tấm bia đỡ đòn bách chiến bách bại như trước nữa. Giờ đây, hắn đã thắng liên tiếp mấy ngày, mà trận nào cũng thắng vô cùng dứt khoát.