Trong phòng, Dương Khai đang ngồi trên ghế, dáng vẻ ung dung tự tại.
Ảnh Cửu và Địa Ma cùng bước vào. Phía sau họ, nữ tử thần bí đứng cách Dương Khai năm trượng.
Sau khi chịu đau đớn vài lần, nàng cũng đã trở nên khôn ngoan hơn. Nàng biết chỉ cần hình nhân chứa sợi tóc của mình còn nằm trong tay Dương Khai, bất kể thế nào nàng cũng không thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của đối phương.
Đôi tay nàng ôm chặt lấy vai, cho thấy nàng đang rất lo sợ, đầu nàng hơi cúi xuống, nhìn có vẻ như đang chịu khuất phục, nhưng đôi mắt ẩn sau mái tóc vẫn mở to, quan sát mọi động tĩnh của Dương Khai, chờ đợi thời khắc hắn để lộ sơ hở.
Thỉnh thoảng, khóe môi nhỏ nhắn xinh đẹp còn khẽ mấp máy vài cái, dường như đang thầm mắng người.
- Sự xuất hiện của ngươi khiến ta phải bận tâm đấy!
Dương Khai cất lời.
- Dường như ngươi cũng có chút năng lực đặc biệt, với kẻ như ngươi, nếu ta không thể lợi dụng, ta sẽ hủy diệt!
- Thật sao?
Nữ tử ngẩng đầu, có chút sợ hãi nhìn Dương Khai. Thấy thần sắc hắn nghiêm nghị, hiển nhiên không phải lời đe dọa suông. Nàng lập tức hoảng sợ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một nam nhân tàn nhẫn như vậy, dường như không hề biết thương hương tiếc ngọc.
- Đúng!
Dương Khai khẽ vuốt cằm.
- Cho nên, ta hỏi gì, ngươi trả lời ngay, nếu làm ta không hài lòng… Hậu quả ngươi tự gánh chịu.
- Được!
Nữ tử khẽ lau vệt mồ hôi trên trán ửng hồng. Cho dù cứng cỏi, mạnh mẽ đến mấy, nàng cũng không dám phản kháng lại.
- Tên ngươi là gì?
- Thủy Linh…
Nữ tử bĩu môi, có chút bất mãn đáp.
- Thủy Linh?
Dương Khai nhướn mày, cái tên này rất hợp với năng lực của nàng. Nhưng trong trí nhớ của Dương Khai thì không có ai tên như vậy, thậm chí ngay cả họ cũng khá kỳ lạ.
- Xuất thân từ đâu?
- Thủy Thần Điện…
Dương Khai càng nhíu chặt mày hơn nữa, trong đầu suy nghĩ về những thế lực mà mình đã biết, nhưng chưa từng nghe nói hay có liên quan đến Thủy Thần Điện. Thậm chí ngay cả tên của thế lực này cũng là lần đầu tiên hắn nghe nói tới.
Nhưng trái lại, Địa Ma đứng phía sau hắn khi nghe ba chữ Thủy Thần Điện, thần sắc bỗng trở nên kỳ dị. Trong đôi mắt hiện lên vẻ suy tư sâu xa, ẩn chứa chút hồ nghi, dường như trí nhớ trong đầu y đang hỗn loạn. Mãi một lúc sau, y chậm rãi lắc đầu. Trí nhớ của y vốn rất tệ, ba chữ Thủy Thần Điện chỉ làm cho y cảm thấy có chút quen tai, còn muốn truy cứu sâu xa hơn thì lại không tài nào nhớ ra.
- Không cần suy nghĩ, ngươi vốn không biết Thủy Thần Điện.
Thủy Linh nhìn thấy Dương Khai đang suy nghĩ, khẽ cười một tiếng, trong tiếng cười xen lẫn sự khinh bỉ, dường như đang châm chọc Dương Khai là một kẻ kiến thức nông cạn, ếch ngồi đáy giếng.
- Nhưng ta lại biết, có phải ngươi tùy tiện bịa đặt để lừa gạt ta sao?
Dương Khai hừ lạnh một tiếng, ánh mắt khinh thường kia khiến hắn có chút không thoải mái.
Rõ ràng bản thân đang bị bắt giam, nhưng Thủy Linh lại không hề lo lắng, giống như một đệ tử của một siêu cấp thế lực bị vài thế lực tầm thường bắt được vậy, hoàn toàn không hề sợ hãi.
- Ta không hề, là do ngươi ếch ngồi đáy giếng thôi.
Thủy Linh chậm rãi lắc đầu, mái tóc lam nhạt khẽ lay động sang hai bên, trông thật phiêu dật, linh động.
- Thủy Thần Điện, thế lực này quả thật tồn tại, ngươi không cần truy xét thêm. Khi nào đến lúc, ta sẽ nói với ngươi.
Trong lúc Dương Khai đang dần mất kiên nhẫn thì bên tai truyền đến giọng nói của Mộng Vô Nhai.
- Ta biết rồi.
Dương Khai cũng không hỏi nhiều, chỉ ngầm hiểu Thủy Thần Điện là một thế lực ẩn cư.
- Tuy nhiên nếu nha đầu này xuất thân từ Thủy Thần Điện thì ngươi phải ứng phó hết sức cẩn trọng, bằng không rất có khả năng sẽ mang đến họa diệt vong cho Dương gia các ngươi.
Khuôn mặt Dương Khai khẽ biến động.
Dương gia đã là đệ nhất Trung Đô, cho dù trong thiên hạ cũng là một thế lực siêu cấp!
Nhưng nghe Mộng Vô Nhai nói thì thực lực của Thủy Thần Điện dường như còn trên cả Dương gia!
Điều này sao có thể? Một thế lực ẩn cư lại có thực lực hùng hậu đến vậy sao?
Thần sắc khẽ động, Dương Khai tiếp tục hỏi:
- Tuổi?
Thủy Linh bĩu môi, hàm răng trắng nõn khẽ cắn môi, hạ giọng nói:
- Chuyện này có thể không trả lời không?
Dương Khai kiên định lắc đầu.
- Mười chín tuổi!
Thủy Linh vẻ mặt bất mãn. Đối với nữ tử mà nói, tuổi tác luôn là điều kiêng kỵ, nhất là khi đang bị nam nhân hỏi.
Dương Khai hít sâu một hơi, rồi đột nhiên cảm thấy khó tin.
Hắn ngầm đoán được, câu trả lời vừa rồi của Thủy Linh là nói thật. Nói cách khác, nàng thật sự mới chỉ mười chín tuổi! Hơn nữa, điều này cũng phù hợp với tính tình và cách nói chuyện của nàng.
Nhưng mới mười chín tuổi đã đạt đến Thần Du Cảnh Bát Tầng, nghĩ thế nào cũng thấy khó mà tin nổi! Tư chất và thiên phú như vậy đã vượt qua tất cả những thiếu niên tài năng mà Dương Khai biết.
Bọn họ đứng trước mặt nàng, dường như còn không có tư cách xách dép.
Trong nháy mắt, đánh giá của Dương Khai đối với Thủy Thần Điện đã tăng lên một bậc! Thế lực ẩn cư này có thể nuôi dưỡng được quái tài như Thủy Linh, nói nó còn vượt trên Dương gia cũng không phải vô căn cứ.
Nội tâm khiếp sợ, nhưng trên mặt hắn lại không hề biểu lộ chút nào, vẫn tỏ ra bình thản.
Nhìn thấy điều này, Thủy Linh lại cảm thấy có chút thất vọng. Nàng vốn đang chờ đợi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc đến sững sờ của Dương Khai.
- Vậy ngươi bao nhiêu tuổi?
Thủy Linh tò mò hỏi.
- Gần mười tám tuổi.
Dương Khai nói, thái độ hòa nhã.
- Không phải chứ?
Thủy Linh kinh ngạc.
- Ta thấy thủ đoạn và phong cách hành sự của ngươi hoàn toàn không giống vậy.
Dừng lại một chút nàng lại nói:
- Tuy nhiên tư chất của ngươi cũng không tệ.
Nàng đánh giá rất tự nhiên, không hề ý thức được mình đang bị giam cầm, thần sắc tự nhiên, dường như nàng cảm thấy mình có đủ tư cách để đánh giá.
Khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch lên, khẽ cười nói:
- Thủy Thần Điện các ngươi có nhiều người trẻ tuổi có thực lực cao cường như ta không?
Thủy Linh khẽ cười:
- Nếu ngươi đến Thủy Thần Điện của chúng ta, trong số những người trẻ tuổi, tư chất của ngươi xếp hạng khoảng ngoài một trăm.
- Vậy còn ngươi?
Vẻ mặt Dương Khai hiện rõ vẻ hứng thú.
Thủy Linh lập tức đắc ý, giơ lên ba ngón tay trắng nõn:
- Đứng thứ ba.
- Ồ, hiểu rồi.
Dương Khai khẽ gật đầu.
- Có thời gian nhất định phải đến Thủy Thần Điện của các ngươi một chuyến, so tài cùng các cao thủ trẻ tuổi của các ngươi.
Thủy Linh cười khinh miệt một tiếng:
- Dựa vào ngươi? E rằng ngươi không có tư cách đó, ta nói ngươi không tệ là nói ngươi chỉ là ở đây không tệ thôi, còn ở chỗ chúng ta, ngươi còn chưa đủ tư cách để ngẩng đầu nhìn.
- Chỗ này chỗ kia là ý gì?
Dương Khai khẽ nhíu mày.
- Hừ!
Thủy Linh ngẩng cao đầu kiêu ngạo, liếc nhìn Dương Khai đầy khinh thường:
- Ta biết ngươi lên mặt vì bắt được ta ở đây, thế thì sao? Sự thật là vậy, có phải ngươi cảm thấy bị đả kích lắm không?
Dương Khai mỉm cười nhìn nàng, trong đôi mắt dường như bùng lên chiến ý, bình tĩnh nói:
- Thủy Thần Điện, ta sẽ đến.
Vẻ cao ngạo của Thủy Linh dần tan biến, nhìn Dương Khai như nhìn một kẻ ngốc. Thật sự nàng nghĩ mãi không thông, vì sao nam nhân này sau khi nghe những lời đó lại còn tỏ vẻ hưng phấn đến vậy?
Đây rốt cuộc là người như thế nào?
- Ta còn có mấy vấn đề.
Dương Khai không tiếp tục dây dưa với đề tài vừa rồi nữa, nữ nhân này tuổi tác không lớn, tranh cãi với nàng thật sự không có ý nghĩa.
- Sau khi hỏi xong, ta có thể đi không?
Tròng mắt Thủy Linh khẽ đảo.
- Tùy ngươi.
Dương Khai cười cười.
- Vậy ngươi mau hỏi đi.
Thần sắc Thủy Linh trở nên kích động, mặt nàng tràn đầy hy vọng, ước gì giờ đây nàng có đôi cánh để bay khỏi nơi này.
- Ngươi nói mình tới đây để tìm người, tìm ai?
Thần sắc Dương Khai trở nên nghiêm túc, trầm giọng hỏi.
- Không biết.
Thủy Linh lắc đầu.
- Nàng che mặt, ta cũng không biết dung mạo ra sao…
- Tìm nàng làm gì?
Dương Khai nheo mắt lại, Thủy Linh bỗng nhiên cảm thấy kinh hãi như bị một con mãng xà độc nhìn chằm chằm, dường như nếu mình nói sai một câu, rất có khả năng sẽ bị hắn tàn nhẫn sát hại.
Trong lòng nàng không khỏi run rẩy, kinh ngạc nhìn chằm chằm Dương Khai, giật mình không hiểu sao hơi thở của hắn đột nhiên biến đổi. Mãi một lúc sau mới đáp thật cẩn thận:
- Thể chất của nàng vô cùng kỳ lạ, hơn nữa tư chất còn xuất chúng hơn ngươi, ta muốn mời nàng đến Thủy Thần Điện…
Dương Khai bỗng đứng dậy, Chân Nguyên toàn thân dâng trào mãnh liệt.
Thủy Linh hoảng sợ, vội vàng lui về phía sau vài bước, lập tức vào thế phòng ngự, run giọng hỏi:
- Ngươi định làm gì?
- Làm sao ngươi biết thể chất của nàng vô cùng kỳ lạ?
Dương Khai tiến dần về phía Thủy Linh, đem toàn bộ khí thế bao trùm lấy nàng.
Người mà Thủy Linh muốn tìm, không nghi ngờ gì nữa, chính là Hạ Ngưng Thường! Điều này có thể giải thích tại sao nàng lại phải lẻn vào khu vực lân cận đan phòng.
Chỉ là, nàng nhìn thấy thể chất đặc biệt của Hạ Ngưng Thường, điều này khiến Dương Khai cảm thấy bất an. Thể chất của Hạ Ngưng Thường quả thật không tầm thường, đó là Linh Dược Thánh Thể, là thể chất trời sinh để luyện đan, có thể đạt tới cảnh giới Luyện Đan Sư đỉnh cao!
Mộng Vô Nhai vẫn bảo vệ Hạ Ngưng Thường, không để nàng lọt vào tầm ngắm của kẻ khác. Nhưng nếu tin tức Hạ Ngưng Thường là Linh Dược Thánh Thể lan truyền ra ngoài thì cho dù là Mộng Vô Nhai e rằng cũng khó lòng bảo vệ tiểu sư tỷ chu toàn.
Đến lúc đó, bất kể tiểu sư tỷ rơi vào tay ai cũng không phải kết quả mà Dương Khai muốn thấy.
Dương Khai không thể không đề phòng những rắc rối có thể phát sinh. Nếu thật sự không còn cách nào khác, hắn sẽ không ngại giết người bịt miệng ở đây.
- Ta tự nhiên biết!
Thủy Linh hét ầm lên, nàng nhận ra sát khí trong mắt Dương Khai, trái tim sợ hãi tột độ, trong đôi mắt nàng cũng tràn đầy vẻ sợ hãi, liên tiếp lui về phía sau.
- Làm sao mà biết?
Dương Khai tiếp tục hỏi, không cho nàng thời gian để thở.
- Ta làm sao mà biết được, ngày đó khi nàng vào thành, ta nhìn thấy đã biết… Có thể là do có liên quan đến thể chất đặc biệt của ta!
Bước chân của Dương Khai dừng lại, cách Thủy Linh chưa đến nửa thước nhìn chằm chằm vào thượng hạ tam lộ của nàng vài lần.
Thủy Linh không khỏi rùng mình, dường như ánh mắt của hắn đã khiến nàng bị lột sạch, toàn bộ thân thể hiện lên trước mặt nam nhân này.
- Thể chất của ngươi cũng đặc biệt ư?
Dương Khai kinh ngạc.
Thủy Linh nhẹ nhàng gật đầu, thở hổn hển, bộ ngực phập phồng. Nàng chợt phát hiện, nam nhân này tuy nhỏ tuổi hơn mình nhưng lại mang đến cảm giác áp bức quá đỗi mạnh mẽ, ngay cả một tinh anh của Thủy Thần Điện như nàng cũng cảm thấy khó lòng chịu đựng.
Ở khoảng cách gần như vậy, nàng hoàn toàn có thể dựa vào chênh lệch lớn về cảnh giới mà tấn công hắn, nhưng Thủy Linh cũng không dám. Nàng có cảm giác, cho dù không có hình nhân kia chế ngự, mình cũng không thể sát hại nam nhân này.