Dù đã suy nghĩ kỹ lưỡng, Thủy Linh vẫn không thể ngưng tụ chân nguyên.
- Thể chất của ngươi là gì?
Dương Khai hỏi nàng. Nghe lời nàng nói, Dương Khai lập tức nhận ra nữ tử trước mặt cũng sở hữu thể chất đặc thù.
Về thể chất đặc thù, Dương Khai từ trước đến nay chỉ từng gặp duy nhất tiểu sư tỷ. Loại thể chất này bẩm sinh đã có, là do trời ban, cực kỳ hiếm thấy. Hơn nữa, mỗi loại thể chất đặc thù đều mang công dụng khác nhau, việc hai người sở hữu thể chất giống nhau là điều vô cùng hiếm gặp.
Thể chất của tiểu sư tỷ đặc biệt phù hợp với việc luyện đan. Giờ đây lại xuất hiện một người sở hữu thể chất đặc thù, Dương Khai đương nhiên vô cùng hứng thú, muốn tìm hiểu thêm chi tiết.
Thủy Linh cảnh giác nhìn Dương Khai, dường như không muốn trả lời.
Cũng như Hạ Ngưng Thường muốn giữ kín bí mật về Linh Dược Thánh Thể, thể chất của Thủy Linh cũng là điều nàng luôn cố gắng che giấu. Nhưng giờ đây nàng đang nằm trong tay đối phương, đành phải cúi đầu.
Chần chừ một lúc lâu, Thủy Linh mới chậm rãi cất lời:
- Thủy Linh Chi Thể.
Dương Khai khẽ gật đầu, biết nàng không lừa hắn. Qua những biểu hiện trước đó của nàng, thể chất này hẳn có liên quan mật thiết đến thủy thuộc tính. Hơn nữa, có lẽ nàng cũng được đặt tên dựa trên thể chất này.
- Có gì đặc biệt không?
Dương Khai ôn hòa hỏi.
- Ta có thể hóa thân thành nước.
Thủy Linh nói xong liền ngưng tụ chân nguyên, biểu diễn một phen. Dương Khai cũng không cần đề phòng nàng, những ánh mắt trong phòng đều chăm chú dõi theo. Thân hình nhỏ nhắn với mái tóc màu lam nhạt của nàng dần trở nên trong suốt như nước, chỉ còn giữ lại hình dáng con người, rồi từ từ biến thành một quả cầu nước.
Ngay cả người điềm tĩnh như Ảnh Cửu cũng không khỏi há hốc mồm, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
- Năng lực chẳng lẽ chỉ có vậy thôi sao?
Dương Khai mỉm cười, đưa tay chạm vào quả cầu nước trước mặt.
“Bùm” một tiếng, quả cầu nước bỗng nhiên nổ tung, hơi nước tản mát khắp nơi. Thân hình quỷ dị của Thủy Linh lại hiện ra bên cạnh Dương Khai, mặt đỏ bừng, hai tay ôm lấy vòng ngực, nghiến răng giận dữ, nàng tức giận đến mức run rẩy.
Dương Khai ngạc nhiên, vuốt nhẹ mấy ngón tay của mình, nhướn mày nói:
- Động vào chỗ không nên động sao?
- Ngươi còn dám nói!
Thủy Linh gào lên, hai hàm răng cắn chặt vào nhau.
- Ta không cố ý, hơn nữa… chẳng có cảm giác gì cả.
Dương Khai thản nhiên nói, vừa rồi hắn cũng chỉ cảm thấy mình chạm vào một dòng nước, cũng không hề có cảm giác chạm vào thân thể nữ nhân. Nhưng đối với Thủy Linh, e rằng lại khác, nếu không nàng đã chẳng nổi giận đến thế.
- Ta nhớ kỹ ngươi rồi!
Thủy Linh nói xong, ánh mắt tràn đầy thù hận.
- Người nhớ ta có rất nhiều.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, không thèm để ý.
- Tuy nhiên những người đó đều không có kết cục tốt đẹp đâu. Nói tiếp đi, năng lực hóa thân thành nước của ngươi, ta rất muốn biết.
Thấy vẻ mặt hắn thản nhiên như không có chuyện gì, xem ra đã bỏ qua chuyện vô lễ vừa rồi, Thủy Linh không khỏi cảm thấy bất lực.
Nàng chưa từng thấy một nam nhân không biết xấu hổ đến vậy, đúng là đã dùng toàn bộ tu vi để tôi luyện da mặt.
- Không có tâm trạng nói.
Thủy Linh hừ lạnh một tiếng.
- Muốn chém muốn giết tùy ngươi.
Dương Khai khẽ gãi trán, biết hành động vô tâm vừa rồi đã thực sự chọc giận đối phương, cũng không muốn bức bách nàng. Hắn đề phòng nữ tử thần bí này chỉ vì trước đây không biết mục đích và xuất thân của nàng.
Giờ đây sau khi đã biết rõ, hắn cũng không còn quá bận tâm. Chỉ cần nàng không phải thủ hạ của mấy vị huynh trưởng, chỉ cần nàng không muốn ra tay độc ác với Hạ Ngưng Thường, Dương Khai cũng sẽ không làm khó nàng.
- Còn có gì muốn hỏi không? Nếu không còn gì để hỏi, ta sẽ rời đi.
Dương Khai lắc đầu.
Thủy Linh kinh ngạc chớp chớp mắt, không ngờ hắn lại dễ nói chuyện đến vậy. Chợt nàng giơ tay nói thẳng thừng:
- Trả tóc lại cho ta.
- Điều này không thể.
Dương Khai khẽ cười.
- Ngươi có thể đi, ta không ngăn cản ngươi, nhưng thứ này nhất định phải nằm trong tay ta. Bởi vì ta không biết những lời vừa rồi của ngươi là thật hay giả, ta cũng không biết sau này ngươi có tới chỗ ta gây rối hay không!
- Sao ngươi có thể làm vậy chứ?
Thủy Linh buồn bực.
- Ngươi cầm thứ đó, cả đời này ta cũng không thoát khỏi sự khống chế của ngươi, lại còn lớn tiếng nói sẽ thả ta đi, ta có thể đi đâu được chứ?
- Tùy ngươi, chỉ cần không đến phủ ta quấy rối là được. Trời đất bao la, ngươi muốn đi đâu thì đi.
Dừng lại một lát, Dương Khai mỉm cười:
- Đương nhiên, nếu như ngươi nguyện ý phục vụ ta, ta rất hoan nghênh.
- Phục vụ ngươi?
Thủy Linh cười mỉa mai:
- Ngươi có tư cách này sao?
- Nếu không phục vụ thì chúng ta cũng có thể hợp tác, chỉ cần ngươi đồng ý ở lại, mọi chuyện đều có thể thương lượng.
Dương Khai tiếp tục thuyết phục.
- Chỉ có quỷ mới muốn ở lại!
Thủy Linh hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi. Nàng ngầm ngưng tụ một phần chân nguyên trong cơ thể, đề phòng Dương Khai nói dối trắng trợn mà đánh lén mình.
Nhưng cho đến khi nàng rời khỏi Dương Khai Phủ, phía sau vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, đối phương hiển nhiên cũng không muốn làm khó nàng.
Ngoảnh đầu nhìn lại, Thủy Linh không khỏi tức giận dậm chân. Đây đúng là một sự thua thiệt quá lớn, chẳng những không thoát khỏi sự khống chế của đối phương mà ngay cả thân thể thuần khiết của mình cũng bị kẻ khác sờ soạng, mà đương sự còn nói chẳng có cảm giác gì!
Thật đúng là tức chết đi được!
Còn nữa, hình nhân kia rốt cuộc là do ai tạo ra? Sao có thể gắn liền với tinh thần của mình?
Tên chết tiệt khốn kiếp, sớm muộn gì ta cũng phải giết hắn! Thủy Linh âm thầm nảy sinh suy nghĩ ác độc.
Trong phủ, Dương Khai đứng lên, tâm trạng lo lắng trong mấy ngày gần đây đã được giải tỏa.
- Thiếu Chủ, tại sao không giữ nàng ta lại? Năng lực của nàng nếu biết cách phát huy thì rất có lợi với ngài.
Địa Ma thắc mắc hỏi.
- Dưa hái xanh không ngọt.
Dương Khai lắc đầu, tung tung hình nhân trong tay, nói:
- Dựa vào thứ này, ta quả thật có thể cưỡng ép nàng ở lại, nhưng sau đó thì sao? Nếu chẳng may nàng có ý định trả thù, gây loạn trong phủ thì ai có thể áp chế được nàng?
- Nếu đánh nhau, khẳng định nàng không phải đối thủ của lão nô, thậm chí vài vị Huyết Tùy Tùng trong phủ cũng có thể thắng được nàng, nhưng thể chất của nàng quả thật khiến người ta phải đau đầu.
Địa Ma gật đầu, thân thể của Thủy Linh quả thật vô cùng quỷ dị.
Nếu không phải ngày đó Dương Khai dùng Phá Kính Hồ chém đứt một lọn tóc thì Địa Ma cũng không có cách nào đối phó với Thủy Linh.
- Huống chi, chỉ cần có thứ này, nàng cũng sẽ không đi quá xa khỏi ta, sau này lúc nào muốn dùng nàng, còn sợ nàng không khuất phục sao?
Dương Khai cười.
- Thiếu Chủ thật cao kiến.
Địa Ma không khỏi rùng mình, cảm thấy lo lắng cho Thủy Linh. Nha đầu kia xem ra đã tin lời Dương Khai nói, nghĩ rằng nàng và Dương Khai từ nay về sau nước sông không phạm nước giếng, chẳng ngờ Dương Khai chỉ muốn biến nàng thành một quân cờ tùy ý sai khiến mà thôi.
- Mười chín tuổi, Thần Du Cảnh tầng tám…
Dương Khai lầm bầm, hít sâu một hơi, trong ánh mắt không khỏi toát lên vẻ mong đợi. Thủy Thần Điện này, rốt cuộc là thế lực như thế nào? Không ngờ có thể nuôi dưỡng được một thiên tài như vậy, hơn nữa Thủy Linh còn nói nàng chỉ xếp hạng ba trong Thủy Thần Điện.
Điều này có nghĩa là, trong Thủy Thần Điện còn có ít nhất hai người có cùng cấp bậc với Thủy Linh, thậm chí còn lợi hại hơn nàng.
Trong thiên hạ này lại tồn tại một thế lực như vậy! Dương Khai không khỏi nảy sinh ý muốn đến đó học hỏi một phen.
- Mộng Chưởng Quầy!
Trầm ngâm hồi lâu, Dương Khai mới đột nhiên lên tiếng gọi.
Giọng nói của Mộng Vô Nhai lập tức truyền vào tai hắn:
- Đừng hỏi gì cả, lúc nào nên nói với ngươi, lão phu tự khắc sẽ nói, còn hiện giờ ngươi mau chóng đột phá Thần Du Cảnh đi.
- Được.
Dương Khai thở dài.
Việc đêm nay giao chiến cùng Thủy Linh, ngoại trừ Mộng Vô Nhai, Địa Ma và Ảnh Cửu, trong phủ đệ không có bất kỳ ai biết được. Có lẽ vài vị Huyết Tùy Tùng thực lực cường đại cũng điều tra được một chút động tĩnh tại đây, nhưng không có sự cho phép của Dương Khai, bọn họ cũng không dám tùy tiện tiếp cận, đương nhiên không thể nắm rõ nội tình bên trong.
Sau đêm đó, Dương Khai tuyên bố bế quan để chuẩn bị đột phá Thần Du Cảnh. Thu Ức Mộng tiếp quản toàn bộ mọi việc lớn nhỏ trong phủ.
Hiện giờ thế cục Đoạt Đích Chi Chiến khó bề phân định. Dương Khai chỉ có thể sử dụng được hai vị Huyết Tùy Tùng, mặc dù hắn đang có ưu thế rất lớn về tài lực, vật lực, nhưng nhân lực bên Dương Chiếu Phủ đã vượt qua Dương Khai không ít.
Tùy tiện hành động chỉ khiến cho kẻ thù thừa cơ tấn công, cho nên trong một khoảng thời gian ngắn, Dương Khai cũng không muốn phân định thắng bại với Dương Chiếu, chỉ dặn Thu Ức Mộng có thể dẫn người đi quấy nhiễu Dương Chiếu.
Bên phía đại ca Dương Uy tuy thực lực cũng không yếu, nhưng lại khá thấp, không nghi ngờ gì nữa chính là người yếu nhất trong số ba huynh đệ, đã sớm bị thế nhân loại khỏi danh sách có thể đạt được thắng lợi cuối cùng ở Đoạt Đích Chi Chiến.
Mọi ánh mắt đều tập trung vào hai người Dương Khai và Dương Chiếu. Gia chủ kế nhiệm của Dương gia tất nhiên sẽ là một trong hai người này.
Nhưng đối với Dương Khai và Dương Chiếu mà nói, chẳng ai muốn đi tấn công Dương Uy, mặc dù bọn họ có thừa khả năng và thực lực.
Thứ nhất, tấn công Dương Uy tất nhiên sẽ phải trả một cái giá không hề nhỏ, sẽ làm suy yếu thực lực bản thân.
Thứ hai, sau khi đánh hạ Dương Uy, hai Huyết Tùy Tùng ở bên cạnh Dương Uy cũng không thể trở thành trợ lực trong Đoạt Đích Chi Chiến. Những đồng minh của Dương Uy chắc chắn cũng sẽ chọn gia nhập vào phe bên kia, khiến quân địch càng thêm lớn mạnh.
Sự thay đổi này nói không chừng có thể xoay chuyển cục diện của Đoạt Đích Chi Chiến.
Chính vì có chế ước như vậy, cho nên tuy Dương Uy thực lực yếu nhất nhưng cũng là chỗ an toàn nhất.
Thậm chí còn có khả năng là Dương Chiếu và Dương Khai hai người lưỡng bại câu thương, còn Dương Uy ngư ông đắc lợi! Điều này không phải ai cũng có thể nhận ra được, chỉ có nhân tài có tầm nhìn xa trông rộng mới có thể nhìn ra được.
Thoáng chốc, đã hai tháng trôi qua! Mà sau sự kiện chiến thành lần trước cũng đã yên tĩnh suốt hai tháng.
Thỉnh thoảng, một vài người có phát sinh giao chiến nhỏ lẻ, nhưng đều biết kiềm chế, vẫn chưa xuất hiện quá nhiều thương vong.
Càng về sau, những thành viên của những thế lực tham dự Đoạt Đích Chi Chiến đều đang cố gắng tập luyện, nâng cao thực lực bản thân.
Dương Khai Phủ trải qua hai tháng phát triển, mặc dù không có sự thay đổi thuộc hạ, nhưng thực lực cũng đã tăng lên không ít.
Mỗi ngày đều có Huyền Đan dùng, còn có Bảo Khí Tông, Luyện Khí Sư đến tinh luyện Bí Bảo, thực lực mà còn trì trệ không thăng tiến thì quả là kỳ lạ.
Mỗi ngày đều có rất nhiều người luyện võ đột phá võ công của bản thân, tấn thăng đến tầng tiếp theo. Mà trong khoảng thời gian này, lại có rất nhiều người trẻ tuổi cũng tấn thăng đến Thần Du Cảnh!
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn