- Không ra ngoài?
Thần sắc Dương Chiếu lập tức trở nên đầy ẩn ý, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, một lúc lâu sau mới hỏi:
- Trong phủ của lão Cửu có động tĩnh gì không?
Diệp Tân Nhu lắc đầu:
- Không có động tĩnh gì cả.
Dương Chiếu bỗng đứng bật dậy, trên mặt nở một nụ cười có phần hưng phấn, nắm tay nói:
- Không có động tĩnh chính là tốt rồi.
- Nhị công tử, ta không hiểu. – Diệp Tân Nhu nhíu mày. - Vì sao không có động tĩnh lại là tốt?
- Không có động tĩnh, nghĩa là đã có động tĩnh rồi! – Dương Chiếu khẽ cười. - Lão Cửu và Ảnh Cửu đã xuất động.
- Đã xuất động? – Diệp Tân Nhu nghe vậy thì cả kinh, nếu lời Nhị công tử nói là thật, Dương Khai này cũng quá to gan rồi.
- Ảnh Cửu tinh thông ẩn nấp ám sát, y đến vô ảnh đi vô tung, ra vào Chiến Thành, người của chúng ta đều không thể phát hiện được. – Dương Chiếu kiên nhẫn giải thích.
- Vậy tiểu công tử thì sao, hắn cũng có bản lĩnh này à? – Diệp Tân Nhu không khỏi bĩu môi, theo bản năng cảm thấy Dương Khai dù có cường đại đến đâu cũng không thể nào vô thanh vô tức biến mất như Ảnh Cửu.
Phải biết rằng, bốn phía phủ đệ của hắn đã được Dương Chiếu sắp xếp vô số thám tử, bên kia chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là lập tức truyền đến đây ngay.
- Ta vốn cũng không dám tin, nhưng ta cảm thấy lão Cửu có năng lực như thế. Lần trước lúc hắn tấn công phủ lão Ngũ, đại ca đã dẫn người đến kiềm chế ta, ngươi có biết vì sao không?
- Chẳng phải là đại công tử và tiểu công tử đã kết minh rồi sao? – Diệp Tân Nhu nghi hoặc. - Điểm này ta tự nhiên biết, nhưng có vấn đề gì à?
- Vấn đề nằm ở chính chỗ này, tất cả mọi người đều không biết lão Cửu kết minh với đại ca từ lúc nào. Điều này cho thấy hắn có năng lực đến phủ của đại ca, mật đàm một phen mà chúng ta không hề hay biết. Nếu không, đại ca sẽ không dễ dàng ra tay như vậy. Lúc ấy hắn đã làm được, hiện tại tự nhiên cũng có thể!
- Huống chi, Bàng Trì kia vào phủ lão Cửu rồi không ra nữa, hiển nhiên là mang theo tình báo cực kỳ quan trọng nên mới bị tạm thời giữ lại. Nếu tình báo này không trọng yếu, Bàng Trì đã sớm rời đi rồi…
Diệp Tân Nhu nghe Dương Chiếu phân tích, đôi mắt đẹp không khỏi sáng ngời, cũng cảm thấy y nói rất có lý.
- Thú vị… – Dương Chiếu mỉm cười. - Trúc Tiết Bang là thế lực dưới trướng của lão Cửu, điểm này ta đã sớm biết. Ta cũng biết hắn cho người của Trúc Tiết Bang giúp hắn tìm kiếm thứ gì đó, rốt cuộc là tìm người, hay là tìm vật đây...
- Bất kể là tìm người hay tìm vật, đối với tiểu công tử mà nói, khẳng định là rất quan trọng. Và hiện tại, hắn đã có được tin tức mình muốn. – Trong đôi mắt đẹp của Diệp Tân Nhu lóe lên tia sáng kỳ dị, tư duy của nàng cũng được Dương Chiếu khai sáng, ý nghĩ dần dần trở nên rõ ràng. - Nếu đã như vậy, chúng ta ngược lại có thể động tay động chân một chút.
- Ta cũng đang nghĩ vậy. – Dương Chiếu khẽ cười. - Mấu chốt là ta không biết mục tiêu của lão Cửu, nếu biết…
Cuộc đoạt đích chi chiến đã giằng co hơn hai tháng, tuy thời gian dài như vậy thế lực của mình lớn mạnh hơn không ít, nhưng bên phía Dương Khai cũng không hề kém cạnh. Dương Chiếu tự nhiên hy vọng dùng mọi cách để phá vỡ cục diện bế tắc này.
Dương Khai ra ngoài, không thể nghi ngờ chính là cơ hội tốt nhất. Chỉ cần bắt được hắn, vậy trong phủ của hắn dù có nhiều cao thủ hơn nữa cũng không có đất dụng võ.
Dương Chiếu cũng vô cùng kiêng kỵ những cao thủ trong phủ của Dương Khai.
- Nhị công tử, có cần ta trở về Trung Đô một chuyến, tìm người của Trúc Tiết Bang dò hỏi không? – Diệp Tân Nhu bỗng nhiên đề nghị. Từ phủ của Dương Khai chắc chắn không thể moi được bất cứ tình báo gì, nhưng tin tức này nếu bắt nguồn từ Trúc Tiết Bang, vậy bên kia hẳn là có người biết rõ tình hình.
- Trúc Tiết Bang... Theo ta được biết, từ khi đoạt đích chi chiến bắt đầu, bang phái này đã thâu tóm không ít thế lực nhỏ. Bàng Trì năng lực hữu hạn, quản lý không mấy xuất sắc, nội bộ cũng không đoàn kết, nhất là sau khi Mộc Nam Đấu gia nhập, cũng không chịu phục Bàng Trì, đối với lão Cửu lại càng không trung thành, chẳng qua là khiếp sợ uy danh của Dương gia mới an phận đến bây giờ. Ngươi hãy đi tìm y! Chỉ cần đưa ra điều kiện thích hợp, ta nghĩ, y sẽ nguyện ý hợp tác. – Dương Chiếu nói.
- Nếu y không chịu hợp tác thì sao?
Dương Chiếu cười nhạt một tiếng, giơ tay nắm lấy cằm của Diệp Tân Nhu, khẽ nâng lên:
- Chuyện này không cần ta phải dạy ngươi.
- Ta biết rồi. – Hai má Diệp Tân Nhu ửng hồng, trong đôi mắt đẹp ánh lên vẻ mê ly, nhẹ nhàng gật đầu.
- Việc này không nên chậm trễ, ngươi lên đường ngay đi. Chậm nhất là xế chiều ngày mai, ta phải có được tin tức chuẩn xác!
Diệp Tân Nhu khẽ mỉm cười, xoay người lao vào màn đêm.
...
Trong đêm tối, hai bóng người lướt đi như điện xẹt, trong nháy mắt đã vượt trăm trượng, nhanh như tia chớp.
Dương Khai lao đi phía trước, Ảnh Cửu theo sát phía sau. Mặc dù thực lực cách biệt một đại cảnh giới, Ảnh Cửu cũng phải vận dụng đến tám phần thực lực mới có thể đuổi kịp tốc độ của Dương Khai.
Trong lòng biết Dương Khai nhất định đang nóng như lửa đốt, Ảnh Cửu cũng chỉ lặng lẽ theo sau, không nói một lời, chỉ có tiếng gió rít bên tai và tiếng y phục phần phật xé tan màn đêm.
Bay ròng rã một ngày một đêm, cho dù mạnh mẽ như Ảnh Cửu, hơi thở cũng có chút dồn dập. Y đã phải dùng không ít đan dược để bổ sung chân nguyên, duy trì trạng thái đỉnh cao nhằm đề phòng mọi tình huống bất trắc. Ngược lại, Dương Khai lại mặt không đỏ, tim không đập nhanh, ngoại trừ thần sắc ngày càng mong chờ và kích động ra thì không hề có chút mệt mỏi nào.
Ảnh Cửu thậm chí không thấy Dương Khai sử dụng một viên đan dược nào!
Y không khỏi kinh hãi trong lòng, thật sự không biết trong cơ thể Dương Khai rốt cuộc chứa đựng bao nhiêu chân nguyên mới có thể vân đạm phong khinh như thế.
Một ngày một đêm, gần hai nghìn dặm đường, Ảnh Cửu có thể xác định tiểu công tử đang toàn lực phi hành ở tốc độ cao nhất. Chẳng lẽ điều này đối với hắn vốn không có chút gánh nặng và tiêu hao nào sao?
Không dừng lại nghỉ ngơi, lại qua một đêm nữa, khi mặt trời ló dạng ở phương đông, Dương Khai mới đột ngột dừng lại, đứng giữa không trung, đưa mắt quan sát phía dưới.
Phía dưới là một khu rừng rậm rạp, tựa như Thập Vạn Đại Sơn, trùng trùng điệp điệp, nhìn không thấy điểm cuối. Cổ thụ che trời, xanh um tươi tốt, hơi nước lượn lờ, lúc ẩn lúc hiện như một chốn thế ngoại tiên cảnh.
Trong núi rừng kia, dường như vẫn còn dấu vết hoạt động của yêu thú, cũng có không ít thảo dược cấp bậc cao.
Hơn trăm người của Lăng Tiêu Các đang ẩn cư trong núi rừng này.
Thật ra đây cũng là một nơi tốt! Dương Khai khẽ mỉm cười, thần thức cường đại lập tức khuếch tán ra bốn phía. Hắn nhắm mắt lại, nơi thần thức lướt qua, mọi cảnh vật hiện lên rõ mồn một như chính mắt mình trông thấy, từng cành cây ngọn cỏ cũng cực kỳ rõ ràng.
Đám người của Trúc Tiết Bang có thể tìm tới nơi này, chỉ sợ cũng là do may mắn chiếm phần lớn. Nơi này quả thật không dễ bị phát hiện.
Một lát sau, Dương Khai mới thu hồi thần thức, trên mặt lộ ra một chút thất vọng. Thần thức của hắn bây giờ tuy bao trùm phạm vi rất lớn, nhưng vẫn không cảm nhận được hơi thở của con người, thậm chí ngay cả dấu vết hoạt động của con người cũng không thấy.
- Tiểu công tử, có cần chia nhau ra tìm không? – Ảnh Cửu dò hỏi.
- Không cần. – Dương Khai lắc đầu. - Chỉ cần đến gần một phạm vi nhất định, ta có thể cảm nhận được.
Ảnh Cửu tuy không hiểu rốt cuộc Dương Khai dùng phương pháp gì để phát hiện, nhưng cũng không hỏi thêm.
Tấm bản đồ Bàng Trì đưa cho Dương Khai chỉ có vị trí đại khái, miêu tả cũng không mấy tỉ mỉ, nhưng có nó, Dương Khai vẫn có thể đoán được phương hướng mình cần tìm.
Một lúc lâu sau, Dương Khai đang lao đi vun vút lại một lần nữa dừng lại, trên mặt bỗng nhiên hiện lên vẻ vui mừng, quay đầu nhìn về một hướng.
- Đi theo ta!
Nói với Ảnh Cửu một tiếng, hắn nhanh chóng bay về phía bên kia.
Sau khoảng thời gian một chén trà, Ảnh Cửu quả nhiên phát hiện trong một khe núi có mấy túp lều tranh mới được dựng lên cách đây không lâu.
Sự xuất hiện của hai người dường như đã kinh động đến những người ẩn cư nơi đây, lập tức có mấy cao thủ Thần Du Cảnh từ trong nhà bước ra, ngưng thần nhìn về phía này, trong mắt tràn ngập vẻ đề phòng.
Ảnh Cửu lặng lẽ liếc qua, phát hiện những người này cao nhất cũng chỉ mới đạt Thần Du Cảnh tứ tầng, hơn nữa tuổi tác cũng không còn trẻ, chân nguyên trong người lại không mấy tinh thuần.
Y không khỏi cảm thấy kỳ quái. Tông môn mà tiểu công tử xuất thân chẳng phải nên có cao thủ trên Thần Du Cảnh sao? Nơi có thể sinh ra một nhân tài như tiểu công tử, sao thực lực của những người này lại kém cỏi như vậy?
Những người bên dưới dường như đã thấy rõ diện mạo của Dương Khai, không khỏi đồng loạt ồ lên, chỉ trỏ lên phía trên, vẻ mặt đề phòng cũng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là niềm vui sướng.
Người còn chưa tới, Dương Khai đã mỉm cười vẫy tay xuống dưới. Người phía dưới cũng nhanh chóng đáp lại, một người trong đó hét lên một tiếng. Trong khoảnh khắc, tất cả cửa phòng đều được mở ra, từ bên trong lục tục đi ra gần trăm người, ai nấy đều hưng phấn dị thường.
Dương Khai nhìn thấy đám người Tô Mộc và Lý Vân Thiên, không khỏi dâng lên một cảm giác thân thiết.
Trong chốc lát, Dương Khai và Ảnh Cửu đã hạ xuống, bước nhanh tới, ôm quyền nói:
- Đệ tử bái kiến các vị sư thúc!
- Sao con lại tìm được đến đây? – Một vị sư thúc khoảng hơn bốn mươi tuổi nghi hoặc hỏi. - Con không phải đang ở Chiến Thành tham gia đoạt đích chi chiến sao?
- Bên kia không có việc gì. Đệ tử vẫn luôn cho người tìm kiếm hành tung của mọi người, mãi đến mấy ngày trước mới có tin tức chính xác, liền lập tức chạy đến đây. – Dương Khai hít sâu một hơi, vừa trả lời vừa đưa mắt nhìn khắp bốn phía. Những gương mặt hoặc quen thuộc hoặc xa lạ khắc sâu vào tầm mắt, mặc kệ có quen biết hay không, giờ phút này ai nấy đều kích động vạn phần nhìn hắn.
- Tỷ phu! – Tô Mộc len lên phía trước hô.
Dương Khai cười ha hả, vỗ vỗ vai y.
Nhìn lại Tô Mộc, hắn không khỏi có chút động dung. Hắn phát hiện ra hơn một năm không gặp, Tô Mộc không ngờ cũng đã từ Ly Hợp Cảnh cửu tầng tấn thăng lên Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng. Thực lực này trong giới trẻ tuy không được coi là cao, nhưng đối với y mà nói thì đã rất tốt rồi.
- Vào trong nói chuyện! – Các vị sư thúc của Lăng Tiêu Các nhiệt tình hô lớn.
Nơi này được xây dựng rất đơn sơ, đại khái chỉ cần có thể ở là được. Vào trong phòng, các vị sư thúc vô tình hay cố ý dò hỏi thân phận của Ảnh Cửu. Sau khi biết y là Huyết Thị của Dương gia, tất cả đều lộ vẻ kinh hãi, trở nên câu nệ vạn phần.
Dương gia Huyết Thị, đối với bọn họ mà nói, là tồn tại cao cao tại thượng mà họ chỉ có thể ngưỡng vọng. Ảnh Cửu cũng không làm khó ai, bất luận người nào đến hàn huyên đều khẽ gật đầu ra hiệu. Chẳng qua trời sinh một khuôn mặt lạnh lùng, khiến đám người Lăng Tiêu Các không dám lại gần.
Sau khi dâng trà, Dương Khai mới bắt đầu hỏi thăm tình hình của họ trong một năm qua. Mấy vị sư thúc cũng người một câu ta một câu, kể lại tường tận những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺