Kể từ sau khi rời đi, bọn họ vẫn che giấu tung tích, lưu lạc khắp nơi. Sau này biết được tin tông môn bị hỏa thiêu rụi, Chưởng môn cùng các vị Trưởng lão không rõ tung tích, cũng không dám tùy tiện trở về, chỉ đành tìm một nơi tạm trú, chờ thời cơ thích hợp.
Một khi đã dừng chân, liền ở lại cho đến tận bây giờ.
Tin tức Dương gia đoạt đích chi chiến, thật ra bọn họ cũng có nghe nói. Tuy rằng ẩn cư, nhưng hàng tháng bọn họ đều phái người đi ra ngoài thăm dò tin tức từ các phương diện. Cũng chính vào lúc này bọn họ mới biết được thân phận thật sự của Dương Khai cùng chuyện đoạt đích chi chiến.
Nhưng đúng như Dương Khai đã nói, mặc dù biết đến đoạt đích chi chiến, cũng rất muốn đi giúp Dương Khai, nhưng vẫn không tiện đến Chiến Thành.
Bởi vì danh hiệu tà tông của Lăng Tiêu Các chưa được xóa bỏ, bọn họ đi Chiến Thành cũng chỉ mang đến cho Dương Khai phiền phức không đáng có.
Sống ở đây đã hơn một năm, tuy rằng việc liên hệ cùng ngoại giới không quá thuận tiện, nhưng cũng không có tranh chấp. Ngoài những cuộc tập kích ngẫu nhiên của mấy con yêu thú ra, thì hầu hết mọi người đều khổ luyện tu hành, chờ mong một ngày có thể trọng chấn uy danh tông môn!
-Nói như vậy, các ngươi cũng không biết việc tông môn đã được xây dựng lại rồi?
Dương Khai chờ bọn họ nói xong, mới mở miệng hỏi một câu.
-Tông môn đã được xây dựng lại?
Các vị sư thúc đều lộ vẻ ngạc nhiên.
-Ừ, hẳn là xong rồi, nhưng tạm thời vẫn không dám công khai. Hơn nữa bây giờ Lăng Tiêu Các chỉ có thể xem như là thuộc tài sản của ta. Chỉ có thể chờ sau khi khôi phục danh dự của tông môn, mới có thể khôi phục lại.
-Sư điệt có tâm, chỉ sợ cũng chỉ có ngươi mới có thể làm được việc này!
Vài vị sư thúc đều nhìn ra điểm mấu chốt trong đó, nghiêm mặt nói:
-Sau này phải phiền sư điệt tốn nhiều tâm sức rồi.
Dương Khai nhẹ nhàng cúi đầu:
- Đây là việc thuộc bổn phận của đệ tử.
Lại hỏi:
-Các vị có tin tức của Chưởng môn cùng các vị Trưởng lão không?
Các vị sư thúc này thần sắc u ám:
-Tạm thời không có đầu mối, chúng ta cũng chỉ là hàng tháng phái vài người đi ra ngoài tìm hiểu một chút tình hình. Chưởng môn cùng các vị Trưởng lão cụ thể ở đâu, chúng ta cũng không biết.
-Như vậy à….
Dương Khai thở dài, an ủi nói:
-Không có việc gì, Chưởng môn đã là cao thủ Thần Du Chi Thượng, trong thiên hạ người có thể làm bị thương ông ấy cũng chẳng có mấy ai.
Nghe được tin tức này, tất cả mọi người không khỏi phấn chấn tinh thần hẳn lên, vô cùng kích động. Bọn họ tuy rằng đã sớm nghe nói, nhưng từ trong miệng Dương Khai nói ra thì lại khác.
- Lần này ta đến đây là muốn mời chư vị sư thúc và các sư huynh đệ theo ta quay về Chiến Thành. Nếu các sư thúc không có ý kiến, thì hãy lệnh cho các đệ tử thu dọn đồ đạc, chúng ta mau chóng khởi hành.
Các vị sư thúc liếc mắt nhìn nhau, một người cười nói:
-Chúng ta vốn cũng không muốn đi đến gây phiền phức cho ngươi, để tránh làm khó ngươi. Nhưng sư điệt đã chủ động đến mời, nếu chúng ta còn không đi, vậy thật là kỳ lạ. Ta nghĩ, cho dù bọn ta mang danh đệ tử của tà tông đệ nhất vào Chiến Thành, chỉ cần có sư điệt che chở, hẳn là cũng chẳng ai dám nói gì đâu nhỉ?
Dương Khai cười lạnh lẽo:
- Kẻ nào dám nói, nhất định không sống nổi!
Các vị sư thúc lúc này mới trút bỏ được nỗi lo trong lòng, lập tức truyền lệnh xuống.
-Ta đây đi tìm Tô Nhan trước.
Dương Khai gãi gãi cái mũi nói.
Thần sắc của các vị sư thúc nhất thời trở nên ám muội, người vừa nói chuyện lại nói:
-Đúng rồi đúng rồi, ta lại quên mất việc này, sư điệt chớ trách.
Quay đầu ra bên ngoài kêu lên:
-Tô Mộc!
-Có đệ tử.
Tô Mộc lên tiếng trả lời từ bên ngoài đi vào.
-Ngươi dẫn Dương sư huynh đi Hàn Băng Động.
-Vâng!
Tô Mộc mỉm cười, ra hiệu với Dương Khai:
-Tỷ phu, đi theo ta.
Dương Khai ho nhẹ một tiếng, chậm rãi bước ra ngoài.
Ảnh Cửu đang muốn đi theo, lại bị Dương Khai ngăn lại.
Cùng Tô Mộc đi ra ngoài, Dương Khai mới mở miệng hỏi:
-Hàn Băng Động? Đó là nơi nào?
-Là nơi tỷ tỷ tu luyện.
Tô Mộc đáp:
-Đúng là bởi vì phát hiện nơi đây có một vùng băng hàn, thích hợp để tỷ tỷ tu luyện, cho nên chúng ta mới tạm thời ở lại đây. Nhưng lần trước ta đi gặp tỷ tỷ, tỷ nói rằng mình phải bế quan, cũng không biết hiện tại đã xuất quan chưa.
-Ừ, nàng quả thật là đang bế quan.
Dương Khai gật gật đầu.
Nếu không phải đang bế quan, Tô Nhan sao có thể không ra chào đón hắn? Ở ngoài vài chục dặm, Dương Khai liền cảm ứng được sự tồn tại của Tô Nhan. Âm Dương Hợp Hoan Công làm cho thể xác và tinh thần của hai người đều có một loại ràng buộc không thể phá vỡ, Dương Khai có thể cảm ứng được nàng, nàng tự nhiên cũng có thể cảm ứng được Dương Khai.
Chẳng qua hiện tại, Tô Nhan e rằng không tiện lập tức rời khỏi nơi mình bế quan, cho nên mới chưa lộ diện.
Theo khoảng cách của hai người càng gần, chân nguyên trong cơ thể Dương Khai thậm chí đều ẩn ẩn dao động không thể khống chế, tựa hồ bên kia có một lốc xoáy vô hình, đang dẫn dắt chân nguyên của hắn.
Đó là năng lượng trong cơ thể Tô Nhan!
Một thời gian dài không tu luyện Âm Dương Hợp Hoan Công, hai người bất kể là ai, cũng đều vô cùng khát vọng sự giao hòa của đối phương.
Tâm tình vững vàng từ trước tới nay của Dương Khai cũng dần dần trở nên xao động.
Hàn Băng Động cách chỗ mọi người ở cũng không xa, chỉ ước chừng không đến ba dặm. Một lát sau, Tô Mộc liền dẫn Dương Khai đi đến trước một cửa động, hàn khí tỏa ra bốn phía.
Mặc dù đang đứng ở bên ngoài, cũng có thể rõ ràng nhìn thấy từng luồng sương lạnh lẽo từ trong động tràn ra, vô cùng kỳ ảo, mà ở quanh cửa động, lại không có một ngọn cỏ, khắp nơi đều là đất đá.
Tô Mộc đã tới Chân Nguyên Cảnh ngũ tầng, nhưng ở khoảng cách cửa động còn mười trượng liền dừng lại, mở miệng nói:
-Tỷ phu, tự ngươi vào thôi, nơi quỷ dị kia rất lạnh, cũng không biết là hình thành như thế nào, chỉ có tỷ tỷ có thể chịu được, ngay cả các vị sư thúc cũng không thể tiến vào.
-Được rồi, ngươi trở về đi.
-Hắc hắc, tỷ phu, huynh cứ từ từ tận hưởng!
Tô Mộc cười đầy ẩn ý, xoay người rời đi.
Dương Khai lắc lắc đầu, hít sâu một hơi, bước vào trong Hàn Băng Động.
Cảm giác lạnh lẽo từ bốn phía ập đến, tựa hồ ngay cả chân nguyên trong cơ thể cũng có thể bị đóng băng.
Vận chuyển Chân Dương Quyết, Dương Khai liền xua đi hàn khí xâm nhập, từng bước hướng vào phía trong.
Bốn phía lộ ra những khối băng bóng loáng, lạnh lẽo, Hàn Băng Động này không hề có dấu vết nhân tạo, nó hoàn toàn chính là một kỳ quan thiên nhiên.
Không biết từ nơi nào tỏa ra những đốm sáng lấp lánh, hào quang chiếu lên mặt băng trong suốt như gương, khúc xạ những hào quang này, cho nên trong động không hề tối tăm.
Càng đi sâu vào trong càng cảm thấy lạnh lẽo, tốc độ vận chuyển Chân Dương Quyết trong cơ thể Dương Khai cũng càng nhanh thêm.
Ước chừng đi được khoảng thời gian một chén trà, tầm nhìn của Dương Khai mới rộng mở. Nơi này hẳn là sâu nhất của Hàn Băng Động, hàn khí vô cùng nồng đậm, hơn nữa cũng không chật hẹp như lối đi vừa rồi, ngược lại là một không gian rộng lớn.
Liếc mắt một cái, Dương Khai liền thấy Tô Nhan.
Mái tóc đen nhánh như tơ, bồng bềnh như thác nước, che phủ vòng mông căng tròn, quyến rũ. Làn da trắng nõn như tuyết, vầng trán thanh tú sáng bóng, mũi ngọc lả lướt, má phấn ửng hồng, đôi môi anh đào khẽ hé, thở ra hơi thở như lan. Toàn thân nàng mềm mại trắng nõn như tuyết, trong suốt như ngọc.
Tô Nhan vẫn giống như trước kia, giống như một bức tượng bằng băng tinh xảo.
Giờ phút này, nàng đang khoanh chân ngồi trên chiếc giường băng trong suốt, nhắm mắt tĩnh tọa, thân thể mềm mại khẽ run rẩy, cho thấy nội tâm nàng đang vô cùng kích động.
Bỗng nhiên, chân nguyên trong cơ thể Tô Nhan chợt cuồng bạo, rõ ràng có thể thấy được thân thể mềm mại của nàng, khuôn mặt, thậm chí cả những phần da thịt lộ ra ngoài nhanh chóng phủ lên một lớp băng sương.
Dương Khai không khỏi biến sắc, thân hình vụt đến, liền xuất hiện ở trước mặt Tô Nhan, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy hai tay của nàng vận chuyển Âm Dương Hợp Hoan Công.
Cùng lúc đó, chân nguyên trong cơ thể Tô Nhan cũng dựa theo lộ tuyến vận hành công pháp của Hợp Hoan Công mà vận chuyển.
Luồng chân nguyên mất kiểm soát kia cũng ổn định trở lại, chân nguyên trong cơ thể hai người giao hòa, tiết tấu hô hấp cùng tần suất tim đập cũng dần dần bắt đầu hòa hợp với nhau.
Không biết qua bao lâu, Dương Khai mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, mở hai mắt ra.
Đối diện, đôi mắt đẹp Tô Nhan cũng chậm rãi mở ra, hàng lông mi thật dài khẽ run, tựa hồ có chút không dám tin Dương Khai có thể tìm được nơi này. Nhưng rất nhanh, trên khuôn mặt thanh lãnh liền hiện lên nụ cười hạnh phúc mê hoặc lòng người.
-Dù ta có đến đây, nàng cũng không nên kích động đến mức này chứ? Suýt chút nữa thì xảy ra biến cố!
Dương Khai khẽ cười nói.
Tô Nhan rõ ràng còn chưa kết thúc bế quan, bởi vì nhận ra Dương Khai đã đến nên khí tức hỗn loạn, nếu Dương Khai không hỗ trợ đúng lúc, e rằng sẽ xảy ra biến cố.
Khuôn mặt Tô Nhan đỏ hồng, đang muốn nói chuyện, lại cảm giác trước mặt một luồng đại lực mạnh mẽ ập đến, đẩy ngã nàng xuống giường băng, không khỏi khẽ kêu lên một tiếng, thần sắc hoảng loạn.
Giương mắt nhìn lên, chỉ thấy trong hai tròng mắt của Dương Khai có một ngọn lửa dục vọng bùng cháy cùng hơi thở dồn dập của hắn, hắn tựa như một mãnh thú đang muốn nuốt chửng con mồi.
Ánh mắt này giống như muốn nuốt chửng Tô Nhan, dục vọng chiếm hữu tràn ngập, không hề che giấu. Bị ánh mắt như thế nhìn chằm chằm, Tô Nhan cũng nhịn không được hơi thở trở nên dồn dập, lập tức ý thức được chuyện gì sắp xảy ra.
-Dương…
Vừa mới thốt ra được một chữ, Tô Nhan liền cảm giác được Dương Khai đè xuống người mình, đôi môi nàng đã bị lấp kín, những lời còn lại đều bị nuốt ngược vào trong. . .
Chỉ khẽ động đậy một chút, Tô Nhan liền vươn hai cánh tay trắng nõn quấn lên cổ Dương Khai, tùy ý để hắn làm càn.
Tiếng hít thở dần dần nặng nề, trong hoàn cảnh cực độ băng hàn này, trên giường băng trong suốt như ngọc một nam một nữ gắt gao quấn quýt lấy nhau. Không cần nói gì, chỉ có những va chạm kịch liệt và sự đáp trả hết mình.
Quần áo tán loạn, sự giá lạnh có thể đóng băng cả trời đất này cũng không thể đóng băng ngọn lửa dục vọng bùng cháy trong thể xác và tinh thần của hai người. Làn da trắng nõn như tuyết của Tô Nhan rất nhanh bại lộ trong không khí.
Đôi gò bồng đảo căng đầy, làn da tuyết trắng ửng hồng, hương thơm thoang thoảng từ nơi tư mật, ẩn hiện đầy mê hoặc, mỗi một tấc da thịt đều làm cho Dương Khai quyến luyến vô cùng, dư vị khó tả.
Tô Nhan mặt mày đỏ bừng, đôi mắt hiện lên ánh sáng khác lạ, nàng cảm giác Dương Khai giống như dã thú bị giam cầm vừa được giải thoát, ở trên thân hình mềm mại của nàng tận tình phóng thích dục vọng, không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào.
Chỉ hết lần này đến lần khác làm cho nàng cảm thấy xấu hổ tột độ, sự thô bạo ấy, càng làm cho nàng càng thêm khoái cảm, làm cho nàng tâm thần rung động, ý loạn tình mê.
Cùng với những tiếng rên rỉ mê hoặc lòng người, thân thể của Tô Nhan nhanh chóng căng cứng, khẽ cắn môi mỏng, nghênh đón những đợt trùng kích như cuồng phong bạo vũ ập tới.
Những đợt trùng kích tận tình, trên thân thể trắng nõn mềm mại tung hoành ngang dọc, tiếng rên của Tô Nhan cũng càng lúc càng lớn, càng ngày càng kích thích thần kinh Dương Khai. Thế gian hết thảy tựa hồ đều biến mất, chỉ còn hai người thỏa thích quấn quýt lấy nhau.
Long văn trên lưng Dương Khai cùng Phượng văn trên lưng Tô Nhan giống như sống dậy, ở trên da thịt hai người nhanh chóng di chuyển.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn