Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 534: CHƯƠNG 534: NGƯƠI CÓ THỂ TRẢ GIÁ GÌ?

Trong Thiên Điện, Diệp Tân Nhu chớp mắt nhìn Dương Khai, ngẩn người một lúc rồi mới duyên dáng che miệng cười khẽ.

Vừa cười, nàng vừa nói:

- Tiểu công tử cũng hơi xem thường người khác rồi. Cớ sao ta phải phản bội Nhị công tử để đi theo người chứ? Nếu thật sự làm vậy, Diệp Tân Nhu ta chẳng phải đã trở thành kẻ bất nhân bất nghĩa rồi sao? Thiên hạ sẽ nhìn Diệp gia ta thế nào đây?

- Đùa một chút thôi, hà tất phải xem là thật.

Dương Khai lắc đầu mỉm cười.

Hắn cũng biết Diệp Tân Nhu tuyệt đối không thể làm vậy.

Đoạt Đích Chi Chiến là cuộc tranh đoạt do Dương gia chủ trì nhằm chọn ra người kế vị Gia chủ. Mọi thế lực lớn nhỏ trong thiên hạ tham gia, đa phần đều muốn nhân cơ hội này bám vào cây đại thụ Dương gia.

Nhưng Thất đại gia còn lại của Trung Đô thì không có ý định này.

Bản thân họ đã là gia tộc hiển hách, thế lực hùng mạnh, dù không bằng Dương gia nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu.

Hơn nữa, họ và Dương gia cùng ở Trung Đô, vốn đã có mối liên hệ phức tạp không thể tách rời, hà cớ gì phải đi nịnh bợ.

Các công tử, tiểu thư của Thất đại gia tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, chủ yếu là để rèn luyện bản thân. Bọn họ không quá đặt nặng thắng thua, thắng thì dĩ nhiên vui, mà thua cũng chẳng tổn thất gì nhiều.

Bởi vậy, dù tình hình phủ Dương Chiếu hiện tại chẳng mấy lạc quan, Diệp Tân Nhu cũng không thể nào phản bội hắn để về phe Dương Khai. Làm vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh danh của Diệp gia.

- Vậy ngươi muốn gì?

Dương Khai nhíu mày nhìn Diệp Tân Nhu.

- Nếu ta đoán không lầm, ngươi đã đợi bên ngoài mấy ngày rồi nhỉ?

Không thể nào hắn vừa ra khỏi phủ, nàng đã tìm đến ngay được.

Cách giải thích duy nhất là vị cô nương này đã ôm cây đợi thỏ từ lâu.

- Thật ra ta cũng chẳng muốn gì cả.

Diệp Tân Nhu lắc đầu.

- Chỉ là, thế cục trước mắt đã quá rõ ràng. Tiểu công tử giành chiến thắng chỉ là vấn đề thời gian. Thậm chí có thể nói, nếu muốn, ngay lúc này người đã có thể đánh bại hai đối thủ còn lại.

Dương Khai im lặng, trong mắt ánh lên vẻ cảnh giác. Hắn không biết Diệp Tân Nhu có phải đến để dò la tin tức hay không.

- Ngôi vị Gia chủ Dương gia tương lai, nhất định thuộc về tiểu công tử.

Đôi mắt Diệp Tân Nhu lóe sáng, dường như đã thấy được phong thái quân lâm thiên hạ của Dương Khai sau này. Hơi thở của nàng có phần dồn dập, gương mặt ửng lên sắc hồng quyến rũ.

- Vừa hay, ta lại rất có hứng thú với cường giả, mà tiểu công tử chính là kiểu người như vậy.

- Ngươi thật nhàm chán.

Dương Khai bĩu môi, vẻ mặt khinh miệt.

Trong mắt Diệp Tân Nhu thoáng lóe lên một tia băng giá, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, nàng lại cười khúc khích:

- Nói thẳng nhé. Lần này ta đến đây, chỉ để cầu xin một việc.

- Việc gì?

- Sau này khi tiểu công tử trở thành Gia chủ Dương gia, liệu có thể chiếu cố Diệp gia ta một chút được không?

Thần sắc Dương Khai trở nên quái dị, hắn liếc nhìn Diệp Tân Nhu:

- Diệp gia các ngươi chí ít cũng là một trong Bát đại gia, cần ta chiếu cố sao?

Diệp Tân Nhu chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt u sầu:

- Tiểu công tử không biết đó thôi. Bát đại gia đã có dấu hiệu suy tàn rồi. Nhiều cao thủ trong tộc thọ nguyên sắp cạn, còn con cháu đời sau thì thực lực bất nhất, đa số là phường công tử bột, chẳng làm nên trò trống gì. Trận chiến ở Thương Vân Tà Địa lần trước lại không thể diệt trừ tận gốc, uy danh của Bát đại gia cũng tổn hại nặng nề. Thời hoàng kim này không biết còn kéo dài được bao lâu. Ta luôn cảm thấy, tiểu công tử là người có thể tạo ra kỳ tích. Toàn bộ Đoạt Đích Chi Chiến này chính là sân khấu để người hết lần này đến lần khác tạo nên kỳ tích. Tương lai Dương gia dưới sự lãnh đạo của công tử, rất có thể sẽ hùng mạnh hơn bây giờ, còn Thất đại gia kia thì... Ha ha, ta thấy không có khả năng đó.

- Đến lúc đó, một bên suy, một bên thịnh. Dương gia có khả năng thực sự hùng bá Trung Đô, thống lĩnh thiên hạ, chứ không chỉ là hữu danh vô thực như hiện tại.

Dương Khai khẽ giật mình, chợt nhận ra mình đã xem thường tầm nhìn của vị cô nương này.

Không hổ là người xuất thân từ Bát đại gia, tạm không bàn đến nhân phẩm và tính cách, thì nhãn quang của nàng quả thật rất đáng nể.

Bát đại gia hiện giờ, tuy xem Dương gia là người đứng đầu, nhưng thế lực của bảy gia tộc còn lại cũng không yếu, gia tộc nào cũng có tham vọng thay thế Dương gia.

Nhưng đáng tiếc, họ không có cơ hội.

Song, bất luận là gia tộc nào, quả thật cũng đều đang đi xuống.

Vấn đề mà Diệp Tân Nhu nói, Dương Khai cũng thỉnh thoảng nghĩ tới, nhưng chưa từng suy xét sâu xa, vì hắn thấy chuyện này không liên quan nhiều đến mình.

Bây giờ nghe nàng phân tích, hắn mới cảm thấy rất có lý.

Những tháng ngày Bát đại gia ngang dọc tung hoành đã qua lâu rồi. Cái gọi là phú không quá ba đời, thịnh cực tất suy, sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày tàn lụi.

Hiện tại đã có dấu hiệu rồi.

Các công tử, tiểu thư ở Trung Đô, ai cũng tự cho mình hơn người, mà quên mất sự gian khổ và hiểm nguy mà các bậc tiền bối đã phải trải qua để tạo dựng nên thời hoàng kim này.

Những kẻ như Thu Tự Nhược, sau này đều có khả năng trở thành người đứng đầu Thu gia, vậy thì Thu gia còn hy vọng gì?

Những người như Cao Nhượng Phong, Khang Trảm, Mạnh Thiện Y, Liễu Khinh Diêu đều có năng lực. Nhưng dưới sự lãnh đạo của họ, liệu các gia tộc có chắc sẽ không suy yếu? Đây cũng là chuyện không ai đoán trước được.

- Có lẽ khi chúng ta còn sống vẫn chưa thấy được những điều này. Nhưng ta cũng chỉ là lo xa mà thôi, có chuẩn bị vẫn tốt hơn là không làm gì, đúng không?

Diệp Tân Nhu tự tin nhìn Dương Khai.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Dù sao đi nữa, ta thấy tiểu công tử không phải người tầm thường. Dương gia do công tử dẫn dắt, chắc chắn sẽ huy hoàng hơn hiện tại. Ta không tranh thủ tạo quan hệ với công tử bây giờ, sau này e là chẳng còn cơ hội nữa.

Diệp Tân Nhu nói rất thẳng thắn, thần sắc và ngữ khí đều không có chút giả tạo nào. Có thể thấy nàng thực sự có thành ý.

- Ta thừa nhận ngươi nói rất có lý.

Trầm ngâm một lúc, Dương Khai mới ngẩng đầu nhìn nàng, nhếch mép nói:

- Nhưng làm vậy, ta có lợi ích gì?

Diệp Tân Nhu khẽ nghiến răng, nũng nịu đáp:

- Tiểu công tử muốn lợi ích gì nào?

Lúc nói câu này, hai mắt nàng mơ màng, xuân tình và mị ý hiện rõ trên gương mặt, ý đồ đã không thể rõ ràng hơn.

Dương Khai ung dung nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu:

- Không biết, phải xem ngươi có thể trả giá gì thôi.

Diệp Tân Nhu bật cười khanh khách, từ tốn đứng dậy, từng bước đi về phía Dương Khai.

Khi còn cách hắn nửa thước, nàng dừng lại, xoay người một vòng rồi ngồi xuống đùi Dương Khai, hai tay quàng lấy cổ hắn, đôi môi anh đào kề sát, phả ra hơi thở thơm như lan:

- Tiểu công tử muốn ta trả giá gì cũng được.

- Thật không?

Mắt Dương Khai lóe sáng, vẻ mặt tâm đầu ý hợp. Hắn vươn tay bóp lấy bộ ngực căng đầy của Diệp Tân Nhu.

Một tiếng rên rỉ yêu kiều bật ra, Diệp Tân Nhu oán trách nhìn Dương Khai, bĩu môi nói:

- Tiểu công tử nhẹ tay một chút, sắp bị người ta bóp hỏng rồi.

Đôi môi đỏ mọng ấy, quyến rũ khôn cùng.

Trong đôi mắt ngập tràn xuân ý, chợt thoáng qua một tia đắc ý.

Dương Khai dù xuất sắc đến đâu, nói cho cùng cũng chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi! Dương Chiếu còn phải quy phục dưới váy nàng, bị thân thể nàng chinh phục, Dương Khai sao có thể thoát được? Diệp Tân Nhu thầm hừ lạnh.

Nói xong, nàng lại lướt ra khỏi vòng tay Dương Khai.

Phải nói rằng Diệp Tân Nhu là cao thủ trong trò lạt mềm buộc chặt này. Nàng biết, muốn khơi dậy ham muốn của đàn ông, thì không được để hắn đạt được quá dễ dàng.

Nàng cũng chẳng phải thiếu nữ ngây thơ, sao lại không hiểu tâm tư của đàn ông chứ?

Dương Khai không ngăn cản, chỉ mỉm cười nhìn nàng, vẻ mặt đầy mong đợi, ánh mắt tuy si mê nhưng lại không có chút dấu hiệu động lòng.

Vừa mới đứng dậy, y phục trên người Diệp Tân Nhu bỗng nhiên vỡ tan thành từng mảnh, rơi lả tả xuống đất.

Một thân hình với tỷ lệ hoàn mỹ đến cực điểm đột ngột phơi bày trong không khí, làn da trắng nõn như ngọc, tỏa ra ánh sáng mê hoặc, câu hồn đoạt phách.

Diệp Tân Nhu kinh ngạc thốt lên, hoàn toàn không ngờ chuyện này sẽ xảy ra.

Nàng lập tức hiểu ra. Vừa rồi khi Dương Khai chạm vào người mình, hẳn đã giở trò gì đó mà nàng không hề hay biết.

Trong lòng vừa hoảng hốt vừa sợ hãi, Diệp Tân Nhu vội vàng đưa một tay che trước ngực, tay kia che hạ thân, mặt nàng đỏ bừng, nghiến răng nhìn Dương Khai giận dữ:

- Ngươi...

Mới nói được một chữ, Diệp Tân Nhu lại vội dằn cơn giận xuống, đôi mắt long lanh ngấn nước, nàng giậm chân nói:

- Tiểu công tử, sao người lại làm vậy.

- Là chính ngươi tự dâng đến cửa mà.

Dương Khai khẽ hừ một tiếng, ngẩng đầu lên, dùng giọng điệu ngông cuồng ngạo mạn nói:

- Bỏ tay ra.

Diệp Tân Nhu lập tức bối rối, vẻ mặt do dự.

- Chẳng phải ngươi vừa nói trả giá gì cũng được sao?

Dương Khai cười nhạt.

- Sao nào, chỉ nói đùa thôi à?

- Đương nhiên là nói thật.

Diệp Tân Nhu thầm oán hận, khẽ cắn môi. Thật ra nàng không ngại chuyện mây mưa với Dương Khai, thậm chí còn khao khát điều đó, nhưng trước khi có được lợi ích thực tế và lời hứa của hắn, nàng cũng không muốn để hắn chiếm tiện nghi.

Nhưng hiện giờ, không muốn cũng không được nữa rồi.

Dằn lòng, Diệp Tân Nhu mới nhẹ nhàng nói:

- Vậy tiểu công tử đừng chê cười ta...

Dương Khai không nói gì, vẫn dùng ánh mắt ngạo nghễ đó nhìn nàng.

Diệp Tân Nhu lúc này mới từ từ buông hai tay ra, cúi thấp đầu, trông vô cùng xấu hổ.

Ánh mắt Dương Khai tràn ngập vẻ chiếm hữu, không chút che giấu, nhìn chằm chằm vào nàng.

Đôi gò bồng đào căng đầy, chiếc bụng phẳng lì không một chút mỡ thừa, nơi u cốc rậm rạp, làn da trắng hơn tuyết, phơi bày cảnh xuân mê đắm khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải huyết khí sôi trào, đẹp đến mức lưu luyến không rời, thèm thuồng khó dứt.

Diệp Tân Nhu không một mảnh vải che thân, cứ thế đứng trước mặt Dương Khai như một tác phẩm nghệ thuật, mặc cho hắn ngắm nhìn, đường cong lả lướt, thân hình rung động lòng người.

Không thể không thừa nhận, cô nương này rất có “vốn liếng”, nhất là thần thái e thẹn của nàng lúc này, càng khiến người khác nảy sinh dục vọng muốn đè nàng ra mà chà đạp, thưởng thức sự phản kháng và giãy giụa vô ích của nàng.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Dương Khai, cơ thể trắng nõn của Diệp Tân Nhu dần ửng lên một màu hồng khác thường, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Tuy nàng không còn trong trắng, nhưng dẫu sao cũng là nữ nhi, cứ đứng trần trụi thế này trước mặt một gã đàn ông, ít nhiều cũng có chút xấu hổ.

- Đẹp không?

Diệp Tân Nhu mặc cho ánh mắt hắn suồng sã lướt khắp người mình, nàng ngẩng đầu lên hỏi.

Dương Khai gật gù, hơi thở trở nên nặng nề.

- Chỉ cần công tử cho ta một lời hứa, tất cả những thứ này sẽ là của người...

Việc đã đến nước này, Diệp Tân Nhu cũng không thể tiếp tục chơi trò lạt mềm buộc chặt nữa, đành phải tung ra mồi nhử.

Hơn nữa, nhìn bộ dạng và trạng thái của Dương Khai lúc này, rõ ràng hắn cũng không thể chống lại sự quyến rũ chết người này, nàng hoàn toàn tự tin về điều đó!

Nàng là đại tiểu thư của Diệp gia, chỉ riêng thân phận thôi đã khiến vô số nam nhân muốn gần gũi, huống chi, bản thân nàng còn là một tuyệt sắc mỹ nhân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!