Trong Thiên Điện, đối mặt với sự mị hoặc trắng trợn của Diệp Tân Nhu, Dương Khai đứng dậy, sải bước tiến về phía nàng.
Diệp Tân Nhu e lệ ngước nhìn hắn. Trong lồng ngực, tiếng tim đập thình thịch không ngừng. Gương mặt nàng thoáng hiện vẻ mong chờ.
Với Dương Khai, Diệp Tân Nhu quả thực có vài phần hứng thú. Được ân ái một phen với thiếu niên bá chủ này, hẳn cũng là một cơ duyên hiếm có.
Dương Khai càng đến gần, hơi thở của Diệp Tân Nhu càng trở nên gấp gáp.
Một lát sau, Dương Khai lướt qua vai nàng, một giọng nói châm chọc trầm thấp vang lên bên tai nàng.
- Thật xin lỗi, ta không có hứng thú với những nữ nhân lẳng lơ.
Vẻ mong đợi trên mặt Diệp Tân Nhu tức thì vụt tắt, gương mặt kiều diễm lập tức trở nên u ám đến đáng sợ, thân thể run bần bật. Nàng quay phắt người lại, gằn giọng quát:
- Dương Khai, ngươi đứng lại cho ta!
Dương Khai phớt lờ nàng, vẫn thản nhiên sải bước ra ngoài.
Diệp Tân Nhu giận đến tái mặt, lập tức đuổi theo. Nhưng chưa kịp đến gần Dương Khai, nàng liền bị một luồng sóng khí vô hình đẩy văng. Đến khi nàng rơi xuống đất, Dương Khai đã biến mất không dấu vết.
- Dương Khai, ngươi dám đối xử với ta như vậy, ta phải khiến ngươi không được chết tử tế!
Diệp Tân Nhu gào thét, quá khích như một nữ nhân điên loạn.
Bên ngoài Thiên Điện, Thu Ức Mộng nhìn Dương Khai đi ra với vẻ mặt cổ quái, gò má nàng ửng hồng, nói:
- Ngươi cũng hơi quá đáng rồi thì phải. Làm vậy với một nữ nhân.
- Có gì mà quá đáng.
Dương Khai khẽ hừ một tiếng.
- Chưa gọi Hoắc Tinh Thần đến đã là nhân từ lắm rồi với ả ta. Ta xưa nay vốn rất nhân từ với nữ nhân. Hừm, giờ ả ta là của ngươi đấy.
- Hì hì...
Thu Ức Mộng bật cười, bất giác lộ ra vẻ mong chờ.
Tuy với thân phận và địa vị của Diệp Tân Nhu, Thu Ức Mộng cũng không thể làm gì nàng, nhưng cho nàng nếm chút trái đắng cũng không sao. Hai nữ nhân này vốn chẳng hợp nhau chút nào, giờ Diệp Tân Nhu lại câu dẫn Dương Khai trắng trợn, khiến ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Thu Ức Mộng bùng lên dữ dội.
Đợi Dương Khai đi rồi, Thu Ức Mộng mới nhẹ nhàng vỗ tay.
Lập tức có vài tên thị vệ chạy đến, cung kính hỏi:
- Thu tiểu thư có gì cần sai bảo?
Thu Ức Mộng khẽ nhếch môi, nở nụ cười ma mãnh, cao giọng nói:
- Canh chừng bên ngoài Thiên Điện, không có lệnh của ta, không ai được phép vào!
- Vâng!
Trong Thiên Điện, Diệp Tân Nhu mặt mày thất sắc, không kìm được mà kêu lên:
- Thu tỷ tỷ, Thu tỷ tỷ, tha cho muội muội lần này đi, muội muội sai rồi, Thu tỷ tỷ...
Thu Ức Mộng lẩm bẩm một mình:
- Ầy, lớn tuổi rồi, tai hơi lãng, các ngươi có nghe thấy tiếng gì không?
Mấy tên thị vệ đang canh giữ bên ngoài Thiên Điện lắc đầu nghiêm nghị.
- Vậy là ta nghe nhầm rồi, cứ tưởng có người đang gọi ta chứ.
Thu Ức Mộng cười khanh khách, nghênh ngang rời đi.
Mấy tên thị vệ liền rùng mình ớn lạnh.
Họ chợt nhận ra, Thu Ức Mộng cũng có một mặt đen tối đến thế, rồi lại đưa mắt nhìn về phía Thiên Điện, bất giác lộ vẻ cảm thông.
Bên trong đó, vẫn còn một Diệp Tân Nhu đang lõa thể toàn thân...
Trong phòng, Dương Khai ngồi khoanh chân, tâm trạng dao động.
Không phải vì Diệp Tân Nhu, mà là vì chuyện hắn chuẩn bị làm.
Bảy ngày trước, khi vừa thăng lên Thần Du Cảnh, Dương Khai vẫn chưa phát giác. Đợi đến khi nhận ra thì lại có quá nhiều việc vướng bận, mãi không kịp xử lý. Đến tận bây giờ, hắn mới có thời gian rảnh rỗi để xử lý.
Vô Tự Hắc Thư lại có phản ứng rồi!
Khẽ động tâm niệm, cuốn Vô Tự Hắc Thư được chế tạo từ Trấn Hồn Thạch xuất hiện trên tay hắn.
Kể từ sau khi có được cuốn Vô Tự Hắc Thư này, Dương Khai đã tiến bộ như bay trên con đường võ đạo.
Trong đó, có một phần trợ giúp đến từ mỗi lần Vô Tự Hắc Thư giải phong ấn, còn nguyên nhân lớn hơn lại nằm ở sự nỗ lực của chính Dương Khai.
Đến nay, Dương Khai vẫn còn nhớ như in.
Khi trang thứ nhất của Hắc Thư giải phong ấn, hắn đã có được Ngạo Cốt Kim Thân.
Trang thứ hai, Ngạo Cốt Kim Thân Quyết.
Trang thứ ba, lư hương thần kỳ.
Trang thứ tư, Chân Dương Quyết, bộ công pháp đã đặt nền móng vững chắc cho thành tựu chân nguyên của hắn.
Trang thứ năm, đã dẫn hắn đến Dược Vương Cốc, lấy được kho báu tuyệt thế dưới Vạn Dược Đàm.
Đồng thời, trang thứ sáu được giải phong ấn, đã mở ra không gian Hắc Thư.
Từ đó đến nay, Vô Tự Hắc Thư đều không có bất kỳ động tĩnh nào. Cho tới sau khi đã thăng lên Thần Du Cảnh, Dương Khai mới cảm giác được cấm chế của trang thứ bảy đã có thể cảm nhận được.
Có thể cảm nhận được, tức là công lực và tu vi hiện tại của hắn đủ sức phá giải cấm chế, giải phong ấn của nó, khám phá những bí mật ẩn chứa trong trang thứ bảy.
Có thể nói, khi mỗi một trang Vô Tự Hắc Thư được giải phong ấn, đều mang đến những lợi ích to lớn cho Dương Khai.
Giờ khắc này lại đến, Dương Khai không kích động sao được?
Hít sâu một hơi, xoa dịu tâm tình khấp khởi, chạm vào Vô Tự Hắc Thư, hắn mở ra, rồi trút chân nguyên vào trong.
Nhưng rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện một điều bất thường.
Trước kia, mỗi khi trút chân nguyên vào trong Vô Tự Hắc Thư, nó đều nuốt chửng, khi đạt đến một mức độ nhất định, cấm chế sẽ bị phá giải. Nhưng lần này, nó lại từ chối nhận chân nguyên, tất cả đều bị bắn ngược ra ngoài.
Dương Khai chìm vào suy tưởng.
Cách hắn vận dụng không đúng chăng? Hay là chân nguyên không đủ mạnh?
Hoặc là... căn bản không phải làm theo cách này.
Trang thứ bảy, sau khi hắn thăng lên Thần Du Cảnh, khai mở thần thức, hắn mới cảm nhận được sự tồn tại của cấm chế.
Nói vậy, thức hải và thần thức mới là mấu chốt của vấn đề.
Nghĩ đến đây, Dương Khai lập tức có kết luận trong đầu, không tiếp tục phí phạm chân nguyên vào Hắc Thư nữa, mà ngưng tụ sức mạnh thần thức, phóng vào trang thứ bảy.
Ngay khoảnh khắc sức mạnh thần thức tiếp xúc, trang sách đen kịt liền lóe sáng, đồng thời, sức mạnh thần thức cũng được nuốt chửng.
Thấy vậy, Dương Khai càng thêm chắc chắn suy đoán của mình: muốn giải cấm chế của trang thứ bảy, buộc phải dùng sức mạnh thần thức.
Đã không làm thì thôi, một khi đã làm thì phải làm đến cùng. Hắn điên cuồng ngưng tụ thần thức, liên tục đánh vào Hắc Thư.
Mỗi một luồng thần thức tiếp xúc, đều được Hắc Thư nuốt chửng. Nhưng Dương Khai có thể nhận thấy rõ ràng, cấm chế của Hắc Thư đang dần dần nới lỏng, đang suy yếu, tựa như núi băng ngàn năm tan chảy từng giọt dưới ánh mặt trời rực lửa.
Rất chậm, nhưng có thể phát giác được.
Thời gian trôi dần, ánh trăng mờ ảo đã lấp ló, Dương Khai cũng không biết đã qua bao lâu rồi. Hắn đã dùng đến mấy viên đan dược bổ sung thần thức, trước sau đã ba lần tiêu hao cạn kiệt toàn bộ thần thức, cuối cùng cũng phá giải thành công cấm chế của Hắc Thư.
Trên trang thứ bảy, lấp lánh những tia sáng hoa văn, đan xen ngang dọc, phức tạp mà huyền diệu.
Hình như là một trận pháp.
Khi tất cả hoa văn trên trận pháp đó đã được thắp sáng hoàn toàn, ở vị trí trung tâm trang sách, xuất hiện một lốc xoáy nho nhỏ. Lốc xoáy này tựa như có khả năng thôn tính vạn vật, chậm rãi xoay tròn.
Giữa vòng xoay, có một vật nổi lên từ trong trang sách.
Dương Khai đột nhiên bỗng thấy kinh hãi, thần hồn trong thức hải tựa như bị một sức mạnh vô hình lôi kéo, muốn thoát ly khỏi thức hải.
Dương Khai mặt mày thất sắc, vội nín thở tập trung tinh thần, ổn định tâm thần mới chống cự được.
Nếu bị hút mất thần hồn, thì ắt sẽ biến thành kẻ ngớ ngẩn mất hết tri giác!
Ngay khoảnh khắc này, tất cả mọi người trong phủ, thậm chí cả Mộng Vô Nhai và Lăng Thái Hư, đều nảy sinh cảm giác tâm thần bất an mãnh liệt.
Cảm giác này chỉ thoáng qua trong nháy mắt, đến nhanh mà đi cũng vội, nhưng lại khơi dậy sự cảnh giác cao độ ở hai cường nhân này.
Họ đồng loạt tập trung tâm thần, hướng về phía Dương Khai mà dò xét. Ở đó chỉ có một vùng hư vô, tựa như có thứ gì đó ngăn cách không cho thần thức của họ thăm dò vào.
Điều này khiến cả hai người đều nảy sinh nghi hoặc, không biết tại sao lại có tình trạng này.
Trong phòng, Dương Khai sững sờ nhìn thứ vừa nổi lên từ trang thứ bảy của Hắc Thư, thần sắc đầy cổ quái.
Đó là một vật nhỏ bằng quả trứng gà, hai đầu nhọn, ở giữa tròn, viền dẹt, trên đó có rất nhiều hoa văn, hệt như những nếp nhăn của con người, lại tựa như những khe rãnh đan xen ngang dọc trên mai rùa ngàn năm.
Nhìn thoáng qua, vật này trông như loại quả gì đó.
Nhưng nhìn sao cũng cảm thấy nó giống một con mắt đang nhắm chặt.
Tâm thần bất giác lạnh tê tái, khiến hắn sởn gai ốc khắp toàn thân.
Hắn cũng không biết đó rốt cuộc là thứ gì. Trước đây khi Hắc Thư được giải phong ấn, đều sẽ truyền ra một đoạn tin tức, cho hắn biết hắn đã lấy được thứ gì, nhưng lần này thì không.
Mức độ khó của việc phá giải cấm chế lần này, cũng vượt ngoài dự kiến của Dương Khai.
Mơ hồ, hắn cảm thấy nó nhất định là một thứ vô cùng ghê gớm. Nghĩ nát óc vẫn không thể biết tác dụng của nó, chỉ có thể cảm nhận được, giữa nó và thần hồn của mình có một mối liên kết thoắt ẩn thoắt hiện kỳ lạ.
Chỉ một tâm niệm khẽ động, vật vừa giống con mắt đang nhắm chặt vừa giống trái cây kia lập tức biến mất. Cùng lúc đó, Dương Khai nhận ra, trong thức hải của mình, xuất hiện thêm vài dấu vết.
Đắm chìm vào tâm thức, hắn lần mò trong thức hải một lượt.
Quả nhiên, vật đó đã nhập vào thức hải của hắn, lặng lẽ lơ lửng trên hòn đảo được hóa thành từ Ôn Thần Liên ngũ sắc, vô cùng hài hòa, cứ như hắn đã luyện hóa nó vậy.
Trong thức hải, trừ nó và Ôn Thần Liên ra, còn có một thanh tiểu kiếm.
Chính là bí bảo thần hồn đã giết chết Nam Sênh.
Để luyện hóa thanh kiếm này, Dương Khai đã bỏ ra rất nhiều công sức. Nhưng vật vô danh kia lại len lỏi vào thần thức hắn mà không phí chút sức lực nào.
Lắc đầu, Dương Khai không hiểu nổi thâm ý trong đó...
Bên tai có tiếng vang vọng, Dương Khai khẽ động ý niệm, thoát ra khỏi thức hải.
Cửa phòng mở ra, bên ngoài, Lăng Thái Hư, Mộng Vô Nhai nghiêm nghị bước vào, sững sờ nhìn Dương Khai. Sau khi dùng thần thức cường đại quét một vòng quanh thân hắn, không thu được gì, hai người nhìn nhau với vẻ mặt khó hiểu. Không hỏi gì thêm, rồi lại im lặng rời đi.
- Thiếu chủ, không sao chứ?
Ngay sau đó, Địa Ma cũng rụt rè hỏi một câu.
- Không sao.
Dương Khai lắc đầu, biết là họ đang lo lắng cho mình, bất giác thấy ấm lòng.
- Không sao là tốt rồi.
Địa Ma thở phào, rồi lại rụt cổ lại.
- Đợi đã.
Dương Khai đột nhiên gọi lão lại.
- Thiếu chủ còn gì muốn sai bảo?
- Đi gọi Lãnh San đến đây.
- Vâng.
Chỉ giây lát sau, Lãnh San của Quỷ Vương Cốc đã theo sau Địa Ma bước vào phòng.
Hiếu kỳ nhìn Dương Khai, Lãnh San hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Ngồi đi.
Dương Khai không đứng dậy, ra hiệu cho nàng.
Lãnh San ngẩn người, chưa hiểu dụng ý của Dương Khai.