Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 536: CHƯƠNG 536: TRẢ LẠI TỰ DO CHO CÁC NGƯƠI

- Ta đã nói rồi, đợi ngày ta tăng lên cảnh Thần Du, sẽ trả lại tự do cho ngươi!

Nhìn vẻ hồ nghi của Lãnh San, Dương Khai khẽ cười, thần sắc ôn hòa:

- Bây giờ, là lúc thực hiện lời hứa rồi.

Hai mắt Lãnh San lóe sáng, trong mắt lập tức ngập tràn vẻ mong đợi.

Mấy năm trước, trong khi khắc khổ tu luyện ở nơi đất khách, nàng và Tử Mạch của Thiên Lang Quốc đều bị Dương Khai khắc dấu ấn thần hồn, bị hắn khống chế. Lúc mới bắt đầu, Lãnh San và Tử Mạch tìm mọi cách muốn thoát khỏi sự khống chế của Dương Khai, nhưng sau một lần cùng nhau trải qua hoạn nạn, Lãnh San mới dần dần thay đổi thái độ và cách nhìn với Dương Khai.

Sau này, trong Hung Sát Tà Động, Dương Khai đứng mũi chịu sào, bằng sức lực bản thân cứu bảy tám đệ tử của Dược Vương Cốc, Lãnh San đã cảm động khôn xiết.

Trong Đoạt Đích Chi Chiến, đệ tử của Quỷ Vương Cốc hết sức hỗ trợ, Lãnh San cũng chỉ là muốn có qua có lại, đáp tạ ân tình của Dương Khai ngày trước đã đối với đệ tử của Dược Vương Cốc.

Nàng đã không còn bận tâm đến dấu ấn thần hồn Dương Khai để lại trong người mình nữa, giải trừ hay không giải trừ cũng chẳng hề gì, nói cho cùng Dương Khai cũng chẳng thể làm gì bất lợi cho nàng, cũng chưa từng lợi dụng dấu ấn đó ra lệnh cho nàng làm những chuyện mà mình không thích.

Mặc dù không bận tâm, nhưng cứ nghe thấy Dương Khai nói đến chuyện này, Lãnh San lại có chút phiền muộn.

Nam nhân này, thực sự rất giữ lời hứa.

Gật nhẹ đầu với Dương Khai, Lãnh San đến trước mặt hắn khoanh chân ngồi xuống.

- Thả lỏng tâm thần chút.

Dương Khai khẽ cười một tiếng, nhìn ra nàng có chút căng thẳng.

Ngay sau đó, một luồng thần thức khổng lồ, tinh thuần ngưng tụ, trực tiếp xâm nhập vào não hải Lãnh San.

Bây giờ Lãnh San đã đạt tới cảnh giới Chân Nguyên tầng chín, tuy rằng chưa đạt Thần Du Cảnh, cũng chưa khai mở thức hải, nhưng phàm là sinh linh, thần hồn của nàng bẩm sinh đã tồn tại.

Thần thức quét qua trong đầu Lãnh San một lượt, Dương Khai lập tức tìm thấy nguồn gốc của luồng khí tức đồng nguyên với mình.

Đó chính là dấu ấn thần hồn trong cơ thể của Lãnh San đã mấy năm nay!

Cẩn thận thăm dò, Dương Khai cẩn thận dẫn dắt những dấu ấn đó, dùng chân nguyên khí tức của bản thân để thu hút, khiến chúng quay về.

Đó cũng không phải chuyện gì phiền toái, đối với Dương Khai đã ở Thần Du Cảnh mà nói, là dễ như trở bàn tay.

Chỉ khoảng thời gian uống nửa chén trà, Dương Khai đã thu hồi thần thức, mỉm cười nói:

- Tốt rồi.

Lãnh San từ từ mở mắt, nhìn Dương Khai kinh ngạc, tâm tình vô cùng phức tạp.

Trở lại thân thể tự do, đáng lẽ là việc nên vui mừng, nhưng Lãnh San lại cảm thấy như mất đi điều gì đó, điều này khiến nàng có chút không thích nghi ngay.

- Cám ơn ngươi.

Lãnh San đứng lên, nhẹ nhàng nói lời cảm tạ.

Từ nay về sau, nàng và Dương Khai sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào. Sau khi cuộc Đoạt Đích Chi Chiến kết thúc, nàng có lẽ sẽ dẫn đệ tử tông môn trở về Quỷ Vương Cốc, sẽ không đặt chân đến Trung Đô và Chiến Thành nữa.

- Là điều nên làm thôi.

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

Lãnh San khẽ mỉm cười, xoay người đi ra ngoài.

Ngoài phòng, Địa Ma cười ha hả:

- Lãnh cô nương, chúc mừng.

Lại không ngờ, Lãnh San lại liếc xéo hắn, khiến Địa Ma lập tức mơ hồ, cũng không biết mình đã làm gì đắc tội nàng.

- Địa Ma, ngươi vào đây.

Tiếng Dương Khai từ trong phòng vọng ra.

Địa Ma nhanh chóng đi đến, khom người hỏi:

- Thiếu chủ có gì phân phó?

- Ngươi ngồi đi.

- A…

Địa Ma cả kinh, lập tức ý thức được Dương Khai muốn làm gì, không khỏi kích động đến đỏ cả mặt, lẩm bẩm nói:

- Thiếu chủ…

- Cho ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi, phí lời nhiều vậy.

Địa Ma cơ trí, lập tức đến ngồi trước mặt Dương Khai, vẻ mặt vừa nghiêm túc, căng thẳng lại chờ mong.

- Buông lỏng phòng ngự thức hải đi.

Dương Khai nói.

Địa Ma vội vàng nghe theo.

Ngay sau đó, Dương Khai nhanh chóng tiến vào, trong thức hải đó, tìm kiếm sợi thần hồn vốn thuộc về mình.

Lát sau, Dương Khai và Địa Ma đồng thời mở mắt, người trước thần sắc cổ quái, người sau vẻ mặt ngượng ngùng.

- Ha ha…

Dương Khai ngoài mặt cười nhưng trong lòng không khỏi thầm mắng Địa Ma:

- Ta hình như đã thấy thứ kinh khủng gì đó.

Vừa rồi hắn xâm nhập vào thức hải của Địa Ma, đập vào mắt là một biển máu đỏ tươi.

Thức hải của Địa Ma, hoàn toàn do huyết dịch ngưng tụ thành, tràn ngập tà ma sát khí vô song, ngay cả thần thức mạnh mẽ như Dương Khai hiện tại, khi tiến vào cũng cảm thấy hoảng sợ bất an.

Lúc qua lại trong thức hải như biển máu kia, Dương Khai thầm dò xét một vài tạp niệm của Địa Ma, trong đó bao gồm cả ý đồ phản kháng hắn từng có với mình ngày trước.

Nhưng mà cả hai suy cho cùng đều là nam nhân, Dương Khai cũng không tò mò nhiều, nếu không thì quá đáng, sau khi tìm được sợi thần hồn thuộc về mình, liền lập tức rút ra.

Địa Ma xấu hổ vô cùng:

- Thiếu chủ thứ tội, đó là suy nghĩ của lão nô rất lâu về trước rồi, lão nô hiện tại, trung thành tận tâm với thiếu chủ, trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi rọi.

- Được rồi.

Dương Khai đứng lên,

- Không cần tỏ lòng trung thành với ta, nếu ta không muốn buông tha cho ngươi, thì sẽ không để ngươi tự do.

- Thiếu chủ minh xét!

Địa Ma cảm động.

- Từ nay về sau, lão nô sẽ luôn ở bên thiếu chủ như bây giờ, tuyệt không hai lòng.

Dương Khai khẽ gật đầu, không nói thêm gì.

Địa Ma cũng không có ý muốn lập tức rời đi, xoa xoa hai bàn tay lớn, vẻ mặt như có điều muốn nói.

Dương Khai nhìn hắn, chậm rãi chờ hắn mở lời.

- Thiếu chủ, lão nô đã từng hiểu lầm người.

Địa Ma cười khan một tiếng.

- Nếu vẫn là suy nghĩ ngày trước của ngươi, thì không cần nói nữa.

- Không phải.

Địa Ma nghiêm túc lắc đầu:

- Là liên quan đến cách người khống chế người khác.

- Đó là cách của ngươi.

- Đúng đúng, là cách của lão nô.

Địa Ma liên tục gật đầu, bất luận là bản thân hắn, hay là Lãnh San, Tử Mạch, đều là lúc trước Địa Ma động tay động chân nên Dương Khai mới có thể khống chế được ba người.

Trong quá trình này, Dương Khai chỉ phụ trách cung cấp sợi thần hồn của mình, là đã ngồi mát ăn bát vàng, toàn bộ là sức lực bỏ ra ở chỗ Địa Ma.

Dương Khai ngày đó thực lực còn khá thấp, căn bản không thể dùng sức mạnh thần thức để gieo dấu ấn vào não hải của người khác.

- Cách này của lão nô nói thế nào nhỉ… là có lợi cũng có hại đây.

Địa Ma lén lút liếc nhìn Dương Khai, thấy sắc mặt hắn trầm xuống, trong lòng không khỏi khẽ động, nói tiếp:

- Mặt lợi là thuận tiện, thiếu chủ chắc là cũng đã cảm thấy, có lão nô giúp đỡ, chỉ cần một tia thần hồn của người, cũng có thể dễ dàng khống chế người khác.

- Còn bất lợi?

Dương Khai thấy đây mới là trọng điểm, hắn trước kia chưa từng nghe Địa Ma nói qua.

Địa Ma lung túng cúi đầu, lâu sau mới nói:

- Bất lợi chính là tổn hại lẫn nhau…

- Nói rõ chút.

Dương Khai nhíu mày.

- Nếu thần thức của người bị khống chế đó bị hủy diệt, thì thiếu chủ cũng có thể bị thương…

Địa Ma cắn răng nói thẳng ra.

Dương Khai giật mình, cũng đã nghĩ ra:

- Vì sợi thần hồn của ta, vẫn còn trong não hải của người khác, đúng không?

- Đúng vậy, nhưng may là bất luận là lão nô hay Lãnh San cô nương, thời gian này đều bình an vô sự.

Địa Ma lau mồ hôi lạnh trên trán, nhỏ giọng nói:

- Nhưng mà… dường như… vẫn còn một nha đầu tên Tử Mạch…

Dương Khai cười dữ tợn, biết Địa Ma muốn nói cái gì rồi.

- Nếu thiếu chủ lo lắng, lão nô lập tức sẽ đến Thiên Lang Quốc, đưa nàng ấy về đây.

Địa Ma vội vàng lên tiếng.

- Ngươi có bản lĩnh đó sao?

Dương Khai trừng mắt nhìn hắn.

Thiên Lang Quốc dù không lớn bằng Đại Hán, nhưng cũng là nơi tụ tập của võ giả, Lâm Sa Điện của Tử Mạch, là thế lực đứng đầu của Thiên Lang Quốc, nơi đó có cường giả Thần Du Cảnh tọa trấn.

Địa Ma cho dù mạnh, cũng không thể cướp người từ Lâm Sa Điện.

Trước đây lão không nói cho mình biết điều này, e là cũng muốn lợi dụng điểm này để phản phệ mình, Dương Khai trong lòng hiểu rõ, cũng không định truy cứu chuyện này, bây giờ lão nói với mình, đã thể hiện sự thành khẩn và lòng trung thành của lão.

Hơn nữa, với Dương Khai mà nói, đây cũng không phải chuyện gì quá lớn.

Chỉ cần Tử Mạch không chết, thì mình cũng sẽ không bị thương.

- Sau này có thời gian thì đi.

Dương Khai khẽ thở dài.

- Vâng.

Địa Ma vẻ mặt áy náy, chỉ có thể gật đầu.

Sợi thần thức của mình còn trong đầu người khác, không chỉ là chuyện này. Dương Khai chỉ có thể đợi sau khi kết thúc Đoạt Đích Chi Chiến, có thời gian sẽ đi tìm Tử Mạch.

Nhớ đến nữ nhân to gan đó, Dương Khai không khỏi lộ ra thần sắc cổ quái.

Ở nơi đất khách ấy, suýt chút nữa đã nuốt chửng nàng ấy rồi…

Tuổi trẻ nông nổi, Dương Khai liên tục lắc đầu.

Hai ngày sau, sáng sớm, phủ Dương Khai có khách không mời mà tới.

Thị vệ bên ngoài phủ vội vàng bẩm báo, đợi đến khi Dương Khai bước vào Thiên Điện, chợt phát hiện, vị trưởng lão Dương Trấn của Dương gia Trưởng lão Điện, lại đích thân giá lâm, đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Cùng đến với hắn, còn có vài người Dương Khai chưa từng gặp qua, thực lực của mỗi người đều phi phàm, ít nhất cũng đạt tới Thần Du Cảnh tầng tám.

Có khoảng bốn năm người.

Nhướng mày, Dương Khai tiến lên phía trước hành lễ:

- Bái kiến trưởng lão.

Dương Trấn khẽ gật đầu, thần sắc nghiêm nghị.

- Trưởng lão, mấy vị đây là…

Dương Khai nhìn qua mấy người kia.

- Đều là trưởng lão của Dương gia.

Dương Trấn đáp.

Thành viên trong Dương gia Trưởng lão Điện, không chỉ có những người Dương Khai từng gặp qua, những người này, công lao đối với Dương gia càng cao, tuổi tác càng lớn, được phong làm trưởng lão, tọa trấn Trưởng lão Điện, ngoài việc xử lý một vài chuyện vặt vãnh ra, thì là an hưởng tuổi già.

Thực sự quản lý những việc lớn nhỏ của Dương gia, còn có một nhóm trưởng lão khác, những người này mới là những nhân vật nắm giữ đại quyền của Dương gia.

Chính như mấy người trước mặt kia.

Dương Khai khẽ gật đầu, lần lượt hành lễ.

Những người kia đều mang vẻ cao cao tại thượng, không buồn đáp lễ.

Dương Khai cũng không bận tâm, những bậc bề trên của Dương gia, đều là như vậy. Không chỉ Dương gia, toàn bộ Bát Đại Gia Tộc cũng đều như thế.

- Xin hỏi lần này trưởng lão tới quý phủ là có điều gì chỉ giáo?

Dương Khai trầm giọng hỏi, trong lòng dâng lên một tia bất an.

Lần trước vì vấn đề tùy tùng, Dương Khai từng bị gia tộc triệu kiến một lần, lần này mấy vị trưởng lão đích thân giá lâm, hiển nhiên vấn đề còn nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều, nếu không sẽ chẳng đến mức như vậy.

- Biết rõ còn hỏi!

Dương Trấn hừ lạnh một tiếng, uy nghiêm quát lớn:

- Ngươi trước mặt vạn người ở Chiến Thành, sát hại người thừa kế của Nam gia và Hướng gia, đúng là vô pháp vô thiên, ngươi thật sự coi mình là nhân vật lớn rồi sao?

- Là vì chuyện này sao?

Dương Khai kinh ngạc nhìn Dương Trấn, khẽ cười:

- Các trưởng lão không cần làm quá lên như vậy chứ?

- Làm quá lên sao?

Một nam nhân mặc lam bào bên trái chợt quát lên:

- Đó là người thừa kế của nhất đẳng thế gia, không phải chó mèo để ngươi tùy tiện giết chóc!

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!