Thấy cảnh tượng này, Hồ Mị Nhi đang bị giam cầm lập tức thốt lên:
- Tỷ tỷ, tỷ thật vô liêm sỉ!
Nhưng tiếng kêu của nàng làm sao truyền ra ngoài được? Nóng lòng như lửa đốt mà cũng đành bất lực. Thủ đoạn này thật quá hèn hạ! Với thực lực của tỷ tỷ, muốn đùa bỡn một tên võ giả Thối Thể cảnh chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay hay sao?
Nếu cứ nói chuyện bình thường, Hồ Mị Nhi tin rằng Dương Khai nhất định sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng, nhưng nếu tỷ tỷ đã ngấm ngầm bày trò, vậy thì khó mà nói trước được.
Trong phòng, Hồ Kiều Nhi bất chợt đứng dậy, yêu kiều tiến về phía giường rồi nhẹ nhàng bước lên, quay đầu lại mỉm cười:
- Ngươi đợi một lát, ta lấy thứ này cho ngươi.
- Được.
Dương Khai khẽ nhíu mày, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng rốt cuộc là không ổn ở đâu thì lại không thể nói rõ.
Đến bên giường, Hồ Kiều Nhi cúi người, quỳ trên đó ra vẻ tìm kiếm thứ gì. Tấm y sam mỏng manh vốn chẳng thể che giấu được nét phong tình, giờ đây lại càng bó sát vào thân thể, tôn lên vòng ba đầy đặn và kiêu hãnh, phô bày một sức quyến rũ chí mạng.
Tim Dương Khai đập mỗi lúc một nhanh, yết hầu khô rát như bốc lửa.
Nàng vẫn giữ nguyên tư thế đầy mê hoặc ấy. Một lúc sau, nàng đột nhiên thét lên một tiếng kinh hãi.
- Sao vậy?
Dương Khai giật mình, vội vàng bước tới.
Đúng lúc này, Hồ Kiều Nhi như thể mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại, ngã thẳng vào lòng Dương Khai, hai tay thuận thế ôm chặt lấy hắn.
Cả hai cùng mất đà, ngã lăn ra giường.
Hồ Kiều Nhi ở trên, Dương Khai ở dưới. Thân thể mềm mại nóng bỏng của nàng nằm trọn trong lòng hắn, cổ họng Dương Khai càng thêm khô rát. Ngước nhìn gương mặt kiều diễm và đôi môi căng mọng kề sát trong gang tấc, Dương Khai cố nén dục vọng đang trào dâng, cất tiếng hỏi:
- Sao thế?
- Có trùng tử!
Hồ Kiều Nhi quả là một diễn viên tài tình, hai tay nàng siết chặt lấy áo Dương Khai không buông, dáng vẻ sợ hãi tột cùng.
Dương Khai bật cười:
- Ở đâu?
- Ở trong đó...
Nhìn theo hướng Hồ Kiều Nhi chỉ, Dương Khai quả nhiên thấy một con trùng nhỏ đang từ từ bò ra. Hắn thầm nghĩ nữ nhân này thật thú vị, đường đường là một võ giả mà lại sợ một con trùng nhỏ bé đến vậy. Hắn đưa tay ra bóp chết nó, rồi vỗ nhẹ lên vai nàng:
- Không sao rồi, ta giết nó rồi.
- Chắc chắn vẫn còn...
Hồ Kiều Nhi được đằng chân lân đằng đầu, vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh, vài sợi tóc mai mềm mại khẽ lướt qua gò má và môi Dương Khai, khiến ngọn lửa hắn vừa dằn xuống lại có dấu hiệu bùng lên.
- Hết rồi.
Dương Khai thấy tình thế này không ổn, nếu có ai xông vào thấy cảnh tượng này của mình và Hồ Mị Nhi, e là có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
- Hết thật rồi sao?
Trong mắt Hồ Kiều Nhi thoáng hiện một tia kinh ngạc. Nàng không ngờ Dương Khai lại có thể chính nhân quân tử đến vậy, không hề nhân cơ hội làm càn.
Nếu vừa rồi Dương Khai dám có hành động vượt quá giới hạn, e rằng kết cục của hắn sẽ là gãy tay gãy chân.
Tuy trong lòng có chút thất vọng, nhưng Hồ Kiều Nhi cũng không tiếp tục giở trò nữa mà ngoan ngoãn đứng dậy khỏi người Dương Khai.
Dương Khai cũng ngồi dậy, có chút ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn Hồ Kiều Nhi, phát hiện nàng cũng đang đỏ mặt, bước chân khập khiễng đi tới ngồi xuống bên cạnh.
- Chân cô nương sao vậy?
Dương Khai hỏi.
- Vừa rồi lúc ngã, hình như muội bị trẹo chân rồi.
Hồ Kiều Nhi kế này không thành lại bày kế khác, thầm nghĩ: “Hôm nay lão nương đành hy sinh một chút, nhất định phải moi tim ngươi ra xem nó đen hay đỏ!”
- Để ta xem...
Dương Khai cúi người, đỡ lấy bàn chân của Hồ Kiều Nhi, quả nhiên thấy mắt cá chân đã hơi sưng đỏ, xem ra đúng là bị trật rồi.
Nhưng đây cũng không phải là vết thương thật. Để thử lòng Dương Khai, lần này Hồ Kiều Nhi cũng xem như đã hạ vốn lớn.
Dương Khai cũng chẳng kiêng dè. Hắn vẫn nghĩ người trước mặt là Hồ Mị Nhi, một cô nương vốn chẳng câu nệ tiểu tiết. Trước kia nàng còn chủ động quyến rũ mình, giờ mình cầm chân nàng thì có là gì?
- Cô nương đừng cử động!
Dương Khai dặn dò, rồi thò tay vào ngực lấy ra một lọ đan dược.
Đây là một lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao của Lăng Tiêu Các. Sau khi lấy ra, động tác của Dương Khai chợt khựng lại, dường như đang suy nghĩ điều gì. Một lát sau, hắn mới mở nắp lọ, đổ một ít cao dược ra, cẩn thận xoa lên chỗ sưng tấy trên chân Hồ Kiều Nhi.
Một luồng Chân Dương Nguyên Khí yếu ớt cũng được hắn vận chuyển, giúp dược lực thẩm thấu nhanh hơn.
Hồ Kiều Nhi bất chợt run lên, thầm than lần này đúng là lỗ vốn nặng rồi! Bao năm qua, tấm thân băng thanh ngọc khiết này chưa từng có nam nhân nào chạm đến, vậy mà hôm nay chỉ vì một lần cá cược với tiểu muội mà vừa bị ôm, vừa bị chạm vào. Nàng lại không thể nổi giận, càng không thể bắt đối phương chịu trách nhiệm.
Trong lòng uất ức là thế, nhưng cảm giác trên thân thể lại hoàn toàn khác.
Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng xoa bóp mắt cá chân nàng, thần thái chuyên chú, động tác ôn nhu. Sự thô ráp từ bàn tay hắn cọ xát trên làn da mịn màng, mang đến một cảm giác tê dại kỳ lạ.
Dáng vẻ nghiêm túc của hắn toát lên một sự trầm ổn không hề tương xứng với tuổi tác.
Theo từng động tác của Dương Khai, những suy nghĩ miên man của Hồ Kiều Nhi dần bị cắt đứt, trong lòng không ngừng dâng lên những cảm xúc lạ thường. Cảm giác ấy khiến nàng tâm tư rối loạn, trái tim thiếu nữ bỗng đập thình thịch. Một luồng nhiệt nóng rực bỗng trào dâng từ bụng dưới, lan tỏa khắp cơ thể, khiến nàng bất giác phải kẹp chặt hai chân, sợ rằng nếu không làm vậy, luồng nhiệt ấy sẽ tuôn trào ra ngoài mất.
- Dương Khai...
Một thanh âm khác lạ phát ra từ miệng Hồ Kiều Nhi, khiến nàng xấu hổ muốn chết. Nàng hoàn toàn không ngờ rằng, bản thân lại có ngày phát ra thứ âm thanh như vậy.
- Hửm?
Dương Khai ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt ngập nước của nàng đang nhìn mình, gương mặt đã đỏ bừng như ráng chiều.
- Ngươi... có muốn làm chút chuyện khác không?
Hồ Kiều Nhi cắn chặt đôi môi đỏ mọng, tung ra đòn sát thủ cuối cùng!
Nếu Dương Khai đồng ý, nàng sẽ lập tức gạt bỏ hết những cảm xúc kỳ lạ lúc này, rút lui triệt để và chắc chắn sẽ không tha cho hắn!
Hắn sẽ đồng ý hay từ chối? Hồ Kiều Nhi vô cùng căng thẳng. Nàng vừa mong hắn đồng ý, để nàng có cớ nổi giận và kết thúc màn kịch này. Lại vừa mong hắn từ chối, để chứng minh rằng tiểu muội không nhìn lầm người, và chính bản thân nàng... cũng không nhìn lầm người! Cảm giác mâu thuẫn giằng xé này khiến nàng đứng ngồi không yên.
Hồ Kiều Nhi lo lắng, Hồ Mị Nhi đang bị giam cầm sao có thể không lo lắng? Giờ phút này nàng không còn gào thét nữa, mà găm chặt ánh mắt vào Dương Khai, không biết hắn sẽ trả lời ra sao.
Dương Khai nhìn thẳng vào Hồ Kiều Nhi, dường như có chút động lòng, khiến nàng càng thêm lo sợ, chỉ sợ hắn sẽ thốt ra chữ “được”.
Bất chợt, Dương Khai mỉm cười. Hắn chậm rãi thu lại lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao, cẩn thận cất vào trong ngực áo.
- Cô nương!
Dương Khai ngập ngừng.
- Hả?
Hồ Kiều Nhi căng thẳng đến mức không nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của Dương Khai.
- Lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao ta vừa dùng cho cô nương là một trong những thứ trân quý nhất của ta. Giá trị của nó có thể không cao, nhưng nó là minh chứng cho chút hơi ấm tình người mà ta nhận được trong suốt những năm qua.
- Ý ngươi là gì?
Hồ Kiều Nhi ngẩn người, mình đang hỏi hắn có muốn hay không, hắn nói những lời này với mình làm gì? Có ẩn ý gì chăng?
Dương Khai đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Hồ Kiều Nhi:
- Ta nói điều này để cô nương biết, ta dùng thứ thuốc quý giá này trị thương cho cô nương, xem như là bồi thường cho sự mạo phạm vừa rồi. Màn kịch này, chúng ta dừng ở đây thôi.