Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 57: CHƯƠNG 57: MỘT BÊN TO, MỘT BÊN NHỎ

- Ngươi đang nói gì vậy?

Sắc mặt Hồ Kiều Nhi khẽ biến, nàng gượng cười:

- Ta không hiểu.

Lẽ nào hắn đã phát hiện ra mình không phải tiểu muội? Không thể nào! Hắn rõ ràng chỉ là một tên Thối Thể cảnh tầng chín, còn mình đường đường là võ giả Chân Nguyên cảnh, sao hắn có thể nhìn thấu thủ đoạn của mình được? Huống hồ, mình và tiểu muội giống nhau như tạc, bất kể giọng nói hay dáng hình đều không chút khác biệt, ngay cả các lão nhân trong bang cũng thường xuyên nhầm lẫn, hắn lấy đâu ra bản lĩnh đó chứ?

Dương Khai thản nhiên nhìn nàng, khẽ cười:

- Cô nương nói vậy, là không muốn thừa nhận sao?

- Thừa nhận cái gì? Ta thật sự không biết ngươi đang nói gì.

Hồ Kiều Nhi vẫn cố gắng chối cãi đến cùng.

Dương Khai xoa trán, bất đắc dĩ nói:

- Xem ra ta đành phải nói thẳng vậy. Cô nương không phải Hồ Mị Nhi, ta đoán... người hẳn là tỷ tỷ song sinh của nàng.

Hồ Kiều Nhi sững sờ, rồi lập tức bật cười:

- Vì sao ngươi lại nói vậy?

Lần này, nàng không kịch liệt phủ nhận nữa mà hứng thú nhìn Dương Khai, cũng muốn biết xem rốt cuộc mình đã để lộ sơ hở ở đâu. Nếu Dương Khai không nói ra được nguyên do, vậy thì rõ ràng hắn chỉ đang nói bừa để lừa mình.

Có lẽ bây giờ hắn chỉ đang nghi ngờ chứ chưa dám khẳng định, nên mới muốn mình tự thừa nhận. Hồ Kiều Nhi thầm đoán.

- Cô nương nói vậy là muốn thử nhãn lực của ta rồi.

Dương Khai không giận mà còn cười ha hả, xoay người bước đến bên bàn, nâng chén trà lúc nãy lên nhấp một ngụm rồi nói:

- Thật ra, ban đầu ta vẫn chưa dám chắc cô nương có phải là Hồ Mị Nhi hay không, nhưng bây giờ thì ta có thể khẳng định, cô nương không phải là nàng!

Hồ Kiều Nhi sững sờ, giận đến nghiến răng ken két. Hóa ra câu nói vừa rồi chỉ là để thăm dò! Tức chết mất! Bổn cô nương đường đường là võ giả Chân Nguyên cảnh, vậy mà lại bị một tên nhãi ranh Thối Thể cảnh lừa, đúng là lật thuyền trong mương, mất hết cả mặt mũi!

Phủ nhận thêm nữa cũng vô ích, Hồ Kiều Nhi bỗng cười duyên một tiếng, nghiêng người ngồi xuống mép giường, đường cong cơ thể lả lướt như ẩn như hiện. Nàng liếc mắt đưa tình nhìn Dương Khai, nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi bắt đầu nghi ngờ từ khi nào?

- Từ lúc uống trà. - Dương Khai gõ nhẹ vào chén trà trên tay. - Hương trà tuy thơm ngát, nhưng vẫn không che được mùi hương của nữ tử còn vương lại, hơn nữa trên miệng chén còn có một vết son mờ. Ta đoán, không lâu trước đây đã có người dùng qua chén này, và người đó mới thực sự là Hồ Mị Nhi cô nương.

- Chỉ dựa vào điểm này mà ngươi dám nói ta không phải Mị Nhi?

Hồ Kiều Nhi ngạc nhiên.

- Dĩ nhiên không chỉ có vậy. - Dương Khai chậm rãi lắc đầu. - Điều thứ hai khiến ta nghi ngờ chính là khí chất của cô nương! Ta không nghĩ chỉ sau mười mấy ngày mà khí chất của một nữ nhân lại có thể thay đổi lớn đến thế. Nói một câu thật lòng, vẻ đẹp của Mị Nhi cô nương có phần non nớt, còn vẻ đẹp của cô nương lại là trời sinh quyến rũ.

- Câu này nghe xuôi tai đấy. - Hồ Kiều Nhi che miệng cười khúc khích. - Nói tiếp đi, còn gì nữa không?

- Thứ ba, mùi hương trên người cô nương và Mị Nhi cô nương tuy rất giống, nhưng nếu cảm nhận kỹ sẽ thấy khác biệt. Hương thơm của Hồ Mị Nhi ngọt ngào quyến rũ, còn của cô nương lại trong trẻo thanh nhã.

- Tên tiểu tử thối!

Gò má Hồ Kiều Nhi hơi ửng hồng. Câu nói trơ trẽn này của Dương Khai khiến nàng vừa thẹn vừa giận. Nhớ lại lúc nãy mình đã phải chủ động quyến rũ để thử lòng hắn, Hồ Kiều Nhi chỉ hận không thể tát cho tên này một cái.

- Thứ tư...

Dương Khai lờ đi ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Hồ Kiều Nhi, tiếp tục nói.

- Vẫn còn sao...

Hồ Kiều Nhi kinh ngạc, nàng không thể ngờ tên nhãi ranh Thối Thể cảnh này lại có thể nhìn ra nhiều sơ hở đến vậy. Nàng vốn tưởng kế hoạch của mình đã hoàn hảo lắm rồi.

- Ha ha, điểm thứ tư chính là vết thương ở chân cô nương. Vết thương đó trông thì như bị trật chân, nhưng thực chất là nội thương do chính cô nương vận công tạo ra. Đây chính là sơ hở lớn nhất. Mị Nhi cô nương tuy còn là thiếu nữ nhưng cũng là người luyện võ, sao có thể dễ dàng bị trật chân như vậy được?

- Đây đúng là sơ suất của ta.

Hồ Kiều Nhi khẽ gật đầu, lúc đó nàng chỉ mải nghĩ cách để Dương Khai sập bẫy chứ không suy tính sâu xa.

Ngẩng đầu lên, thấy Dương Khai vẫn còn đang trầm ngâm, Hồ Kiều Nhi nói:

- Đừng nói với ta là ngươi còn nhìn ra sơ hở nào nữa đấy.

Hồ Kiều Nhi vô cùng không phục. Tại sao kế hoạch mà nàng cho là thiên y vô phùng, khi đến miệng hắn lại đầy rẫy sơ hở? Hắn còn phân tích rành mạch từng điểm, khiến người ta không tài nào phản bác.

Tên tiểu tử thối này thật đáng ghét!

Hắn mà còn dám nói ra thêm một sơ hở nào nữa, bà đây nhất định sẽ cho hắn biết tay! Đúng là cái tên không biết nhìn sắc mặt người khác!

- Vậy thì không nói nữa.

Dương Khai cau mày.

Nghe hắn nói vậy, Hồ Kiều Nhi lại càng không vui, đôi mắt lạnh như băng, nàng cười như không cười, nghiến răng nói:

- Nói!

- Thôi không nói nữa!

Dương Khai lắc đầu.

Hồ Kiều Nhi nổi giận:

- Ta bảo ngươi nói thì cứ nói đi, sao cứ thích chọc tức người khác vậy hả?

Dương Khai cười khổ:

- Ta sợ nói ra sẽ chọc giận cô nương.

Hồ Kiều Nhi nheo mắt:

- Chọc giận ta? Vậy chắc chắn không phải lời hay ý đẹp gì rồi?

- Đúng vậy.

- Vậy thì ta càng phải nghe.

- Nhưng cô nương phải hứa là không được nổi giận.

- Ngươi không nói thì làm sao ta biết mình có giận hay không?

- Vậy thì thôi.

- Ngươi... Ngươi không biết nhường nhịn nữ tử một chút nào sao?

Hồ Kiều Nhi oán giận vô cùng, tên tiểu tử này nhìn thì có vẻ tinh ranh, nhưng thực chất lại là một khúc gỗ không hiểu phong tình.

- Nhường nhịn thì ta sẽ bị thiệt, ta thấy... mình đánh không lại cô nương.

Dương Khai nói rất nghiêm túc.

- Coi như ngươi thức thời! - Hồ Kiều Nhi đắc ý cười, duyên dáng bước xuống giường, khoan thai đi tới bên bàn, y phục phiêu lãng. Nàng ngồi xuống đối diện Dương Khai, ánh mắt đầy phong tình, trầm ngâm một lát rồi nói: - Được, ta hứa sẽ không nổi giận với ngươi.

- Cũng phải hứa không được đánh ta.

- Được! - Hồ Kiều Nhi nghiến răng. - Nói cho ta biết, sơ hở cuối cùng là gì?

Dương Khai nghiêm mặt:

- Thật ra cũng không hẳn là sơ hở, chỉ là một điểm không giống nhau giữa cô nương và Mị Nhi cô nương mà thôi.

- Chỗ nào không giống?

Hồ Kiều Nhi ngạc nhiên, nàng và tiểu muội giống nhau như hai giọt nước, làm sao có thể có điểm khác biệt được?

Dương Khai chép miệng, do dự một hồi rồi mới thì thầm:

- Mông của cô nương... một bên to, một bên nhỏ! Không cân đối như của Mị Nhi cô nương!

Dứt lời, gương mặt Hồ Kiều Nhi đỏ bừng, nguyên khí Chân Nguyên cảnh cuồng bạo bộc phát, cả căn phòng tức thì nổi lên một trận cuồng phong.

- Cô nương phải giữ lời hứa đấy!

Sắc mặt Dương Khai vẫn không đổi, thản nhiên nhắc nhở.

Khí thế kinh người của Hồ Kiều Nhi chợt thu lại. Nàng giận đến toàn thân run rẩy nhưng không thể phát tác, chỉ biết nghiến chặt răng, một lúc sau mới đập mạnh xuống bàn, quát:

- Đồ hạ lưu!

Đường đường là đại tiểu thư khuê các mà cũng phải thốt ra lời mắng chửi như vậy, đủ biết Hồ Kiều Nhi đã tức giận đến mức nào.

Tên tiểu tử đáng bị băm vằm ngàn mảnh này lại dám nhận xét mông của mình một bên to một bên nhỏ, đây là lời mà một nam nhân nên nói sao? To nhỏ chỗ nào chứ? Rõ ràng là vô cùng cân đối mà!

Tiểu tử thối, ngươi không biết chữ “tử” viết như thế nào đúng không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!