Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 565: CHƯƠNG 565: DƯƠNG KHAI, CỨU CHÚNG TA!

Độc Vương hừ lạnh một tiếng, móng tay xanh biếc âm u nhẹ nhàng lướt qua gò má Diệp Tân Nhu.

Trên gương mặt trắng nõn lập tức hằn lên một vệt máu, máu tươi theo cằm nàng tí tách nhỏ xuống đất.

Diệp Tân Nhu nghiến chặt răng, mặt trắng bệch, đôi mắt đẹp trừng lớn, lệ bất giác tuôn rơi.

Ả cảm nhận được luồng tử khí nồng đậm chưa từng có đang ập đến.

Dưới luồng khí tức này, ả cảm giác như mình đã thật sự chết đi.

- Trả lời câu hỏi của lão phu, bằng không ngươi sẽ trở thành thức ăn trong miệng Quỷ Vương. Quỷ Vương rất thích ăn thịt những tiểu cô nương da mịn thịt mềm như ngươi đấy.

Diệp Tân Nhu kinh hãi, nhìn Âm Minh Quỷ Vương bên cạnh, bỗng nhiên nhớ tới lời đồn rằng Âm Minh Quỷ Vương cực kỳ tàn ác, thích ăn thịt người.

Trong cơn hoảng sợ tột độ, Diệp Tân Nhu không biết lấy dũng khí từ đâu, vội vàng nói:

- Không phải!

Vào thời khắc mấu chốt này, ả biết rõ Thương Vân Tà Địa và Bát Đại Gia như nước với lửa, thù hận không đội trời chung, nếu để hai Đại Tà Vương biết được thân phận của nhóm người mình, e rằng sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Xuất phát từ suy nghĩ đó, Diệp Tân Nhu một mực phủ nhận.

- Không phải?

Độc Vương cười âm trầm, thản nhiên gật đầu:

- Nếu không phải, vậy cũng không cần giữ lại làm gì.

Cao Nhượng Phong và Khang Trảm nghe vậy, thần sắc kinh hãi.

Ngay sau đó, dường như có thứ gì đó đang cựa quậy trong cơ thể Cao Nhượng Phong, khiến thân hình hắn đột nhiên phình to. Hắn còn chưa kịp kêu lên một tiếng, thân thể đã nổ tung thành một đám sương máu.

Bên cạnh, Khang Trảm và Diệp Tân Nhu bị máu của Cao Nhượng Phong tưới ướt đẫm cả người, thậm chí tròng mắt cũng bị máu tươi nhuộm đỏ.

Phóng mắt nhìn lại, cả thế giới chỉ còn một màu đỏ rực...

- Chúng ta phải!

Khang Trảm gào lên xé lòng:

- Chúng ta là dòng chính của Bát Đại Gia, ta là người thừa kế của Khang gia!

- Rốt cuộc là phải hay không?

Độc Vương trên mặt lộ ra một tia thích thú, âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm Diệp Tân Nhu.

Diệp Tân Nhu vô thức gật đầu, kinh ngạc nhìn về vị trí Cao Nhượng Phong vừa đứng, nơi đó giờ chỉ còn lại một vũng máu.

Người này đã không còn trên cõi đời.

Một trong những người thừa kế của Bát Đại Gia, người thừa kế Cao gia, cứ như vậy bỏ mạng ngay trước mắt ả.

- Độc Vương, nếu bọn chúng là dòng chính của Bát Đại Gia thì cứ giữ lại đi, có lẽ sẽ hữu dụng cho kế hoạch tấn công Trung Đô của chủ thượng. - Âm Minh Quỷ Vương bỗng nhiên mở miệng nói.

Độc Vương khẽ gật đầu, cũng không phản đối, chỉ cười lạnh nhìn Diệp Tân Nhu:

- Tiểu cô nương, một câu trả lời sai của ngươi đã hại chết một người bạn rồi đấy.

Hai mắt Diệp Tân Nhu vô thần, như bị mây đen che phủ, không nhìn thấy một tia sáng nào.

- Còn hai người kia.

Độc Vương ngẩng đầu, hướng về phía Dương Uy và Dương Chiếu đang được bốn vị Huyết Tùy Tùng bảo vệ.

- Bên cạnh bọn chúng hẳn là Huyết Tùy Tùng của Dương gia, vậy thì chắc chắn là dòng chính Dương gia rồi.

Khi nói, thần sắc hắn trở nên vô cùng âm trầm.

Bát Đại Gia và Thương Vân Tà Địa tuy có thù hận, nhưng nếu nói đến thù hận lớn nhất, không nghi ngờ gì chính là Dương gia.

Bởi vì đó là gia tộc đứng đầu Bát Đại Gia. Lần trước, Huyết Tùy Tùng của Dương gia đã bao vây tiễu trừ Thương Vân Tà Địa, đánh chết không ít võ giả Tà Địa, lập nên chiến công hiển hách, khiến vô số tà ma ngoại đạo nghe danh đã sợ mất mật.

Giờ đây nhìn thấy dòng chính Dương gia ở ngay trước mắt, Độc Vương tự nhiên nào chịu bỏ qua.

- Hai tên này để ta.

Âm Minh Quỷ Vương nói một tiếng, phi thân hóa thành một luồng hắc mang lao tới.

Mục tiêu của hắn chính là bốn vị Huyết Tùy Tùng cùng hai người Dương Uy, Dương Chiếu.

- Hai vị công tử đi mau!

Bốn vị Huyết Tùy Tùng cũng nhận ra Âm Minh Quỷ Vương đang đến gần, liền tranh thủ ném Dương Uy và Dương Chiếu vào đám người bên ngoài, đồng thời quay người đón đánh Quỷ Vương.

Dù biết không thể ngăn cản, họ vẫn vì việc nghĩa không chùn bước, muốn dùng tính mạng và máu tươi để tạo ra một con đường sống cho Dương Uy và Dương Chiếu.

- Lũ tôm tép nhãi nhép!

Âm Minh Quỷ Vương khặc khặc cười quái dị, âm minh quỷ khí trong cơ thể lại lần nữa tuôn trào, đặc quánh như thực chất, bay lên nghênh đón các Huyết Tùy Tùng đang thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật.

Âm phong gào thét, tiếng quỷ khóc ma gào vang lên, một con quái vật mặt mũi hung tợn đột nhiên xuất hiện trước mặt bốn người.

Con quái vật này thuần túy do quỷ khí trong cơ thể Âm Minh Quỷ Vương ngưng tụ thành, tuy không phải thực thể nhưng lại sở hữu sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ.

Bốn người hợp lực ngăn cản.

Không chờ họ ra tay, Âm Minh Quỷ Vương đã lướt tới đỉnh đầu Dương Uy và Dương Chiếu, vươn bàn tay khổng lồ chộp xuống.

Dương Uy và Dương Chiếu mặt xám như tro. Tuy hai người được xem là tài năng xuất chúng trong thế hệ trẻ, thực lực đã đạt đến Thần Du Cảnh, nhưng trước mặt cường giả như Âm Minh Quỷ Vương, họ chẳng là gì cả.

Căn bản không nảy sinh một tia ý niệm phản kháng nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn đôi quỷ trảo khổng lồ chụp tới.

Đúng lúc này, một đạo quang mang như dải lụa đột nhiên từ hư không hiện ra, chắn giữa Âm Minh Quỷ Vương và hai người Dương Uy, Dương Chiếu.

- Hử?

Quỷ Vương thấy vậy, mày nhíu lại, nhận ra sức mạnh ẩn chứa trong đòn tấn công này nên không dám tùy tiện tiến lên, vội vàng lùi về phía sau.

Xoẹt...

Hào quang kinh thiên lướt qua thân thể Âm Minh Quỷ Vương, bắn vào không trung.

Bóng người chợt lóe, Dương Khai đã xuất hiện bên cạnh Dương Uy và Dương Chiếu, một tay đưa ra, ném họ vào trong đám người của Đồ Phong.

Dương Uy và Dương Chiếu tuy không bị thương, cũng không phải chiến đấu với Quỷ Vương nhờ có bốn vị Huyết Tùy Tùng bảo vệ, nhưng vẫn không tránh khỏi ảnh hưởng của độc khí và quỷ khí, thần sắc vô cùng khổ sở. Đồ Phong đỡ lấy bọn họ, rồi không quay đầu lại, lập tức phá vây chạy về hướng phủ đệ.

- Còn có cao thủ?

Độc Vương mỉm cười, độc công toàn thân được thi triển, bao vây lấy đám người Dương Khai.

Lăng Thái Hư thần sắc ngưng trọng, cùng Lý Nguyên Thuần đồng thời ra tay, lực lượng huyền diệu mạnh mẽ bộc phát, khuấy động làn khói độc đang ăn mòn.

- Ồ? Cũng có chút bản lĩnh.

Độc Vương vẫn ung dung nhìn Lăng Thái Hư và Lý Nguyên Thuần, dường như không ngờ thủ đoạn của họ lại cao đến vậy.

Đôi mắt Âm Minh Quỷ Vương lóe lên ánh lục âm u, nhìn theo hướng bọn Đồ Phong chạy trốn, hừ nhẹ một tiếng, không có ý định truy đuổi, ngược lại cùng Độc Vương liên thủ đại chiến với Lăng Thái Hư và Lý Nguyên Thuần.

Lăng Thái Hư thần sắc thản nhiên, tuy y không muốn giao thủ với loại người có thủ đoạn hung tàn như vậy, nhưng đã ra tay thì cũng không thể qua loa được.

Ngược lại, Lý Nguyên Thuần thì một bụng bực tức.

Lão ở hải ngoại cũng là nhân vật tầm cỡ lão tổ. Thái Nhất Môn lại là siêu cấp thế lực duy nhất ở đó, cũng chỉ có vỏn vẹn ba vị Thần Du Chi Thượng.

Địa vị của Lý Nguyên Thuần có thể thấy được phần nào, ở hải ngoại, các đảo, các tông môn ai thấy lão mà không cung kính, khách khí?

Lần này dẫn đội đến Chiến Thành, hướng Dương Khai đòi lại trấn tông chi bảo đã mất trăm năm, có thể thấy các thế lực lớn coi trọng chuyện này đến mức nào.

Không ngờ vừa đến Chiến Thành đã bị cuốn vào loại thị phi này.

Lão vốn chẳng cần quan tâm đến việc đắc tội với Bát Đại Gia hay Thương Vân Tà Địa, nhưng muốn lấy lại được món đồ kia, trước hết phải trợ giúp đối địch, đây là điều mà Lý Nguyên Thuần không hề nghĩ tới.

Nhất là phải giao chiến với cao thủ như Tuyệt Diệt Độc Vương, càng khiến lão có chút không vui.

Lần này trở về, bất kể thế nào cũng phải lấy lại được mấy thứ ở chỗ tiểu tử Dương Khai kia, sau đó dẫn người của mình phủi tay rời đi! Lý Nguyên Thuần âm thầm hạ quyết tâm.

Độc Vương cùng Quỷ Vương bị hai người Lăng Thái Hư và Lý Nguyên Thuần ngăn cản, Dương Khai mới có thời gian quan sát tình hình xung quanh, cảnh tượng nhìn thấy khiến lòng hắn không khỏi lạnh đi.

Cứ cho rằng bảy tám trăm người kia đều là kẻ thù, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, ân oán gì, đối địch gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Bởi vì bảy tám trăm người này cơ bản đã bị diệt vong gần hết.

Trên mặt đất là một vũng máu đỏ sẫm, thi thể không toàn thây và thịt nát vương vãi khắp nơi.

Từ đầu đến cuối, tuy thời gian chỉ khoảng một chén trà, nhưng liên quân cường giả của Thất Đại Gia suýt nữa đã bị hai Đại Tà Vương liên thủ diệt sạch.

Dương Khai không khỏi có cảm giác không thật.

Cho dù hai Đại Tà Vương thủ đoạn thông thiên, công pháp đặc thù, bọn họ cũng không thể bại thảm hại như vậy chứ?

Sau khi nhìn kỹ lại, sắc mặt Dương Khai trở nên âm u lạnh lẽo.

Bởi vì hắn phát hiện, có rất nhiều người đã tản ra, liều mạng chạy trốn về hướng Trung Đô.

Mà những người này, đều là cao thủ hàng đầu trong số bảy tám trăm người.

Quỷ Vương và Độc Vương thần công quả thật cao cường, nhưng trong số bảy tám trăm người cũng có không ít cao thủ.

Thế nhưng những cao thủ này dưới sự tấn công của Quỷ Vương và Độc Vương, chẳng những không liên thủ đánh trả, ngược lại còn tự thân chạy trối chết, những kẻ không trốn thoát được tự nhiên đều chết thảm ở đây.

Nhất là cường giả của Thu gia, Hoắc gia, Liễu gia, bởi vì Thu Ức Mộng, Hoắc Tinh Thần, Liễu Khinh Diêu không có ở đây, nên bọn họ tổn thất không quá nhiều.

Ngược lại, võ giả của Diệp gia, Khang gia và Cao gia thì tổn thất thảm trọng. Bởi vì họ phải bảo vệ chủ nhân, không thể dễ dàng lui lại.

Mà sau khi Cao Nhượng Phong chết, những người còn lại của Cao gia cũng không dám ham chiến, vội vàng rút lui.

Bảy tám trăm người, có lẽ thoát được chưa tới một trăm, những người khác tất cả đều bỏ mạng lại nơi này, thậm chí đến góc áo của Quỷ Vương và Độc Vương cũng không chạm tới được.

- Bát Đại Gia!

Dương Khai hừ lạnh, khóe miệng nở nụ cười châm chọc, vung tay nói:

- Quay về!

Hắn đến đây lần này, mục đích lớn nhất là cứu viện Dương Uy và Dương Chiếu.

Lão đại Dương Uy, từ khi bắt đầu Đoạt Đích Chi Chiến đến nay không có va chạm gì với Dương Khai, thậm chí còn có một lần hợp tác, đối với vị đại ca này, Dương Khai vẫn tương đối kính trọng.

Còn nhị ca Dương Chiếu, cuối cùng lại không chịu nhận vị trí thống soái của liên quân Thất Đại Gia, mà ngược lại đem quyền chỉ huy giao cho Diệp Tân Nhu, hiển nhiên khinh thường việc dùng lực lượng liên quân để đánh bại Dương Khai.

Điều này cũng làm Dương Khai có chút xúc động.

Tình thân huyết mạch vẫn còn đó, nhị ca Dương Chiếu tuy lòng dạ âm hiểm, nhưng Dương Khai cũng không muốn so đo với hắn.

Hiện giờ kế hoạch đã thành công, Dương Khai cũng không có lý do gì để ở lại, hắn phải nhanh chóng rút lui.

Nghe được mệnh lệnh của hắn, nhóm Huyết Tùy Tùng theo tới nhất tề vây quanh Dương Khai, bảo vệ hắn an toàn chuẩn bị rời đi.

- Dương Khai, cứu chúng ta!

Thanh âm xé lòng của Diệp Tân Nhu truyền đến, trong đôi mắt đẹp của ả tỏa ra hào quang khác thường, dường như thấy được hy vọng, nhìn Dương Khai vội vàng la lên.

Dương Khai nhìn Diệp Tân Nhu, vẻ mặt lãnh đạm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!