Diệp Tân Nhu vốn cho rằng lần này mình khó thoát kiếp nạn, nào ngờ vào thời khắc cuối cùng, Dương Khai lại dẫn theo nhiều cao thủ đến ứng cứu, xuất kỳ bất ý giải thoát cho Dương Uy và Dương Chiếu.
Lúc này, Âm Minh Quỷ Vương và Tuyệt Diệt Độc Vương đã bị Lăng Thái Hư và Lý Nguyên Thuần cầm chân, Diệp Tân Nhu thấy vậy, tự nhiên cũng muốn nhân cơ hội chạy trốn.
Nhưng ả căn bản không thể nhúc nhích. Độc Vương không biết đã động tay động chân gì, toàn thân chân nguyên của ả không thể vận dụng, tay chân mềm nhũn, chỉ có thể cất giọng cầu cứu Dương Khai.
Nghe tiếng, Dương Khai quay đầu nhìn ả một cái, ánh mắt toát lên vẻ tàn nhẫn tuyệt tình.
Diệp Tân Nhu trong lòng lạnh buốt, lúc này mới nhớ lại mối thù sâu đậm đã kết với Dương Khai cách đây không lâu. Chính mình còn tìm mọi cách châm chọc, chửi bới hắn, vậy mà bây giờ lại xem đối phương như cọng rơm cứu mạng, cầu cứu hắn quả thật có chút nực cười.
Độc Vương bỗng vung tay, một luồng độc vụ nồng đậm lấy tốc độ sét đánh bao trùm lấy Diệp Tân Nhu, cắt đứt liên hệ của ả với bên ngoài.
- Dương công tử, nên đi thôi!
Lý Nguyên Thuần lo lắng hô lên. Đối chiến với hai vị Tà Vương, Lý Nguyên Thuần cảm nhận được áp lực cực lớn. Hai người này chẳng những chân nguyên hùng hậu, cảnh giới cao thâm, mà công pháp sở tu lại quá mức ác độc quỷ dị, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Lý Nguyên Thuần tự biết nếu tiếp tục giao chiến, chỉ sợ chưa đến một chén trà, mình và Lăng Thái Hư chắc chắn sẽ bại trận.
- Đi!
Dương Khai quát một tiếng rồi vội vàng thối lui. Đám người Đường Vũ Tiên và Khúc Cao Nghĩa dìu theo bốn vị Huyết tùy tùng của Dương Uy, Dương Chiếu theo sát phía sau.
Lăng Thái Hư và Lý Nguyên Thuần đợi bọn họ đi xa mới đánh ra một chiêu, thoát khỏi vòng chiến.
Sau một trận đại chiến, phe Dương Khai không hề tổn thất mà còn thành công cứu được sáu người.
Điều này khiến Độc Vương và Quỷ Vương sắc mặt vô cùng khó coi. Cả hai đáp xuống đất, lẳng lặng nhìn về phương hướng bọn họ rời đi. Quỷ Vương cười lạnh nói:
- Còn có thể trốn đi đâu? Chủ Thượng sắp đến rồi.
Độc Vương vẫy tay xua tan độc vụ bao quanh Diệp Tân Nhu và Khang Trảm, liếc nhìn bọn họ một cái rồi bỗng nhiên cười nói:
- Tiểu cô nương dường như không được người nọ chào đón. Tiểu cô nương, ngươi cảm thấy vừa rồi nếu không phải ta ngăn trở, người trẻ tuổi kia có cứu ngươi không?
Diệp Tân Nhu ngẩn ra, cẩn thận ngẫm lại, khuôn mặt xinh đẹp không khỏi trở nên vặn vẹo.
Ả hiểu rõ, Dương Khai thuộc loại có thù tất báo, tính cách tàn nhẫn ích kỷ, chắc chắn sẽ không quản sống chết của mình.
Trong nháy mắt, lòng ả dâng trào nỗi phẫn nộ và thù hận vô biên.
Độc Vương và Quỷ Vương đồng thời mỉm cười âm u, bọn họ dường như rất thích thú khi nhìn thấy vẻ mặt như vậy.
Bên trong Chiến thành, một mảnh hỗn loạn.
Khi đám người Dương Khai rút về, họ phát hiện vô số người đang tranh nhau chạy trối chết.
Toàn bộ Chiến thành, vì Đoạt Đích Chi Chiến mà hội tụ mấy vạn người. Giờ đây, năm đại Tà Vương của Thương Vân Tà Địa nội ứng ngoại hợp tấn công, những người này tự nhiên không thể ngồi yên.
Chẳng đợi họ thoát khỏi Chiến thành, vô số yêu thú đã phá tan tường thành, mang theo hơi thở tử vong bao trùm lấy tòa thành trì này.
Đây là yêu thú của Lôi Đình Thú Vương. Có thể dễ dàng nhận ra tất cả đều là cao giai yêu thú, xem ra vì lần tấn công Trung Đô này, Lôi Đình Thú Vương đã dốc không ít tâm huyết.
Khắp mặt đất và bầu trời đều là những yêu thú hung mãnh với thực lực đáng sợ.
Mấy vạn người trong Chiến thành, rất ít người là cao thủ thực lực xuất chúng, bị đội hình yêu thú hùng hậu này chặn đánh, căn bản không có sức chống cự.
Mùi máu tươi nồng đậm nhanh chóng lan ra khắp thành. Tường đổ vách xiêu, đất đai khô cằn, chim chóc kinh hãi bay tán loạn, cả đại địa chìm trong tiếng rên siết.
Ngược lại, phủ của Dương Khai lại bình an vô sự.
Dường như bầy yêu thú cũng biết người ở đây không dễ chọc nên đã cố ý tránh vị trí Dương Khai phủ mà chỉ tàn sát bừa bãi ở những nơi khác.
- Chữa thương cho bọn họ!
Dương Khai cho người đưa Dương Uy, Dương Chiếu và bốn vị Huyết tùy tùng vào nội phủ rồi nói với Thu Ức Mộng.
Thu Ức Mộng vội vàng gật đầu, lập tức đứng lên sắp xếp.
Dương Uy và Dương Chiếu vốn không bị thương, chỉ bị độc khí và quỷ khí ảnh hưởng, tự mình ngồi xuống vận công vài ngày là khỏi, không đáng lo ngại. Ngược lại, bốn vị Huyết tùy tùng của họ, sau khi hứng một chiêu của Độc Vương đã bị thương rất nặng, phải cần đến Vạn Dược Linh Nhũ mới có thể xua tan thương thế trong cơ thể.
Tính từ lúc lên kế hoạch đến khi cứu được Dương Uy, Dương Chiếu trở về chưa quá nửa chén trà. Sắp xếp xong mọi việc, Dương Khai lại phóng thần thức ra bên ngoài Chiến thành, cảm ứng một chút, sắc mặt không khỏi trầm xuống.
Trận chiến bên ngoài Chiến thành không ngờ đã kết thúc.
Cuộc đối đầu giữa bảy người của Phong Thần Điện và tam đại Tà Vương đã có kết quả.
Ba luồng khí tức tà ác vẫn còn đó, ngược lại bảy người Phong Thần Điện đã không thấy bóng dáng, chỉ còn lại một luồng khí tức yếu ớt đang bay tới.
Ngẩng đầu nhìn lại, một thân ảnh bê bết máu tươi, thương tích khắp người, thân hình nặng trịch rơi thẳng từ trên cao xuống, vừa vặn đáp ngay trước Dương Khai phủ.
Dương Khai vội vàng lao ra, đưa người đó trở về.
Mọi người nhìn kỹ lại, sắc mặt đều trở nên bi ai.
Người này chính là lão giả mập mạp của Hoắc gia. Nửa người lão đã bị đánh nát, lục phủ ngũ tạng hoàn toàn lộ ra ngoài, hai chân vỡ nát, máu tươi ở nhiều chỗ đã khô cạn.
Thương thế như vậy, nếu là người bình thường chỉ sợ đã mất mạng từ lâu.
Nhưng lão giả mập mạp này lại dựa vào tu vi thâm hậu, kéo dài được hơi tàn cuối cùng, gắng gượng bay đến đây.
Hoắc Tinh Thần vừa thấy lão tổ tông nhà mình bị dồn đến thảm cảnh thế này, trong phút chốc liền luống cuống tay chân, không biết phải làm gì, chỉ biết ngẩn người tại chỗ.
- Tà Vương chi uy... quả nhiên danh bất hư truyền.
Lão giả mập mạp mặt cắt không còn giọt máu, vừa ho vừa gian khổ nói, giơ tay nắm chặt lấy Dương Khai, trong mắt vẫn lóe lên một tia sáng, trầm giọng nói:
- Dương gia tiểu tử, nếu ngươi có thể thoát được kiếp nạn này, hãy cao chạy xa bay, đợi khi tu vi đại thành, nhất định phải trở về báo thù rửa hận cho đám người lão phu!
Dương Khai lãnh đạm nhìn lão, tuy trong lòng có chút tiếc nuối nhưng vẫn chậm rãi lắc đầu:
- Tiền bối, qua trận Đoạt Đích Chi Chiến này, ta và Bát đại gia tộc đã không còn quan hệ.
Nghe hắn nói vậy, hào quang trong mắt lão giả mập mạp đột nhiên ảm đạm, cũng không biết lấy đâu ra khí lực, không ngờ lại rống giận đứng lên:
- Ngươi thực sự vô tình máu lạnh đến vậy sao?
Một tiếng rống giận này dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của lão, lão suy sụp nói:
- Tuy đúng là Bát đại gia tộc chúng ta có lỗi với ngươi... Ngươi nên chạy đi thôi, không biết bây giờ còn kịp hay không.
Thanh âm càng lúc càng yếu ớt, nói đến chữ cuối cùng, hai mắt lão giả mập mạp mất đi thần thái, trừng lớn mắt không hề nhúc nhích.
- Lão tổ tông!
Hoắc Tinh Thần ngã quỵ xuống đất, cất tiếng gào xé ruột gan.
Dương Khai hít một hơi sâu, giơ tay vuốt cho đôi mắt đang trừng lớn của lão giả khép lại.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, bảy người của Phong Thần Điện không ngờ đã toàn quân bị diệt. Những cao thủ Thần Du Chi Thượng được thế nhân ngưỡng mộ cứ như vậy mà chết đi, Dương Khai cũng không biết có nên trào phúng một tiếng hay không.
Xem ra bảy người của Phong Thần Điện này, quả thực chỉ là hạng thấp nhất trong các cao thủ Thần Du Chi Thượng mà thôi.
Dương Khai chưa đạt tới cảnh giới này, không biết được huyền bí trong đó, nên cũng chẳng thể bình luận gì về cuộc đời của họ.
Ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài phủ, đã thấy bóng dáng ba người một thú.
Bá Thiên Lực Vương, Thiểm Điện Ảnh Vương, Lôi Đình Thú Vương, và cả con yêu thú nhện mẫu thất giai kia nữa!
Vút vút...
Lại có hai người bay đến, đứng ở một phương hướng khác.
Tuyệt Diệt Độc Vương và Âm Minh Quỷ Vương cũng đã đuổi tới.
Ngũ Đại Tà Vương cùng lúc xuất hiện, đều dùng ánh mắt miệt thị, châm chọc nhìn về phía Dương Khai phủ, trên mặt mang vẻ thong dong pha chút tò mò.
Bọn họ không hiểu tại sao người trong phủ này lại chậm chạp không chạy trốn. Toàn bộ mọi người trong Chiến thành đang liều mạng tháo chạy, còn bọn họ lại bất động như núi.
Bá Thiên Lực Vương nhếch miệng cười, đối diện với Dương Khai, lộ ra một tia thần sắc đầy hứng thú. Gã phát hiện thanh niên này không hề tỏ ra sợ hãi trước mặt mình, mà thần sắc còn vô cùng bình thản.
Đối mặt với Ngũ Đại Tà Vương, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy áp lực cực lớn.
Mọi người trong phủ đều biến sắc.
Lý Nguyên Thuần trong lòng vô cùng căng thẳng, đã quyết định nếu thật sự không thể chống cự, hắn nhất định phải mang theo Dương Khai chạy trốn.
- Mộng chưởng quầy, nên động thủ thôi, nếu không chúng ta khó lòng sống sót.
Dương Khai nhìn năm vị Tà Vương, nhẹ giọng nói với Mộng Vô Nhai ở phía sau.
Cho đến giờ, hắn vẫn không rõ Mộng Vô Nhai rốt cuộc ẩn giấu thủ đoạn gì có thể đảm bảo an toàn cho mọi người trong phủ, nhưng hiện tại không phải là lúc để giải đáp thắc mắc.
Mộng Vô Nhai nhẹ gật đầu, cũng không tiếp tục thừa nước đục thả câu mà giơ tay lên, trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện một bí bảo hình tiểu cung điện.
Kiện bí bảo này quang hoa rực rỡ, tràn ngập màu sắc, nhìn qua vô cùng xa hoa. Tiểu cung điện giống như được tỉ mỉ tạo tác, rường cột chạm trổ khéo léo tuyệt vời.
Tiểu cung điện này vừa xuất hiện liền thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Dương Khai sắc mặt hơi động, bởi vì hắn phát hiện kiện bí bảo này khác xa với những bí bảo bình thường, so ra Huyền cấp bí bảo của chính mình còn kém sắc hơn không ít.
Hắn không rõ Mộng Vô Nhai lấy đâu ra bí bảo bậc này, nhưng có thể khẳng định nó tuyệt đối vô cùng cường đại.
Năm Đại Tà Vương cũng đồng loạt nhìn chằm chằm với ánh mắt tham lam, hận không thể chiếm bí bảo làm của riêng để hảo hảo nghiên cứu công năng của nó.
Mộng Vô Nhai thần sắc thản nhiên, chân nguyên điên cuồng rót vào bên trong.
Theo chân nguyên rót vào, tiểu cung điện nhanh chóng bành trướng. Chỉ sau một hơi thở, nó đã phình to đến cực đại, trở nên hư ảo, xuyên qua thân thể mọi người, bao bọc toàn bộ phủ đệ vào trong.
Từ bên ngoài nhìn lại, toàn bộ Dương Khai phủ bây giờ được một tòa cung điện trong suốt bao bọc. Mặc dù vẫn có thể trông thấy mọi động tĩnh bên trong, nhưng đã có một tầng năng lượng thần bí ngăn cản thần thức của năm Đại Tà Vương dò xét.
Năm người nhíu mày, có chút không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
- Dựng lên một cái kết giới mà muốn ngăn cản lão tử, đúng là si tâm vọng tưởng!
Bá Thiên Lực Vương nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình khôi ngô nhưng lại vô cùng linh hoạt, nhanh chóng vọt tới trước Dương Khai phủ, mạnh mẽ tung ra một quyền.
Oanh...
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ Chiến thành dường như cũng rung chuyển không ngừng.
Bá Thiên Lực Vương, chính là người có lực lượng mạnh nhất thiên hạ!
Gã thi triển toàn lực, một kích xuất ra đủ để dời non lấp biển. Nếu chỉ so về lực lượng, dù là Tà Chủ Dương Bách Đô cũng không phải là đối thủ của gã.