Âm Dương Yêu Sâm bùng nổ, lỗ chân lông trên khắp da thịt Dương Khai và Tô Nhan bất giác giãn nở, điên cuồng hấp thu toàn bộ năng lượng thần kỳ xung quanh vào cơ thể, thấm sâu vào ngũ tạng lục phủ.
Trong cõi mông lung, hai người dường như lại có thêm một tầng liên kết sâu sắc hơn.
Đó là tác dụng huyền diệu của Âm Dương Yêu Sâm, nó đã trở thành một cây cầu nối liền hai người lại với nhau.
Chân nguyên vận chuyển vù vù, Dương Khai đột nhiên phát hiện dù mình không chủ động vận chuyển công pháp, chân nguyên trong cơ thể vẫn tự động lưu chuyển với tốc độ cực nhanh. Hắn khẽ cảm nhận một lượt, phát hiện Tô Nhan cũng tương tự.
Hơn nữa, tốc độ vận chuyển công pháp lúc này còn nhanh chóng và mãnh liệt hơn bình thường rất nhiều.
Nếu chủ động vận chuyển, tốc độ này sẽ còn tăng lên nữa. Dương Khai tức thì thông suốt, vẻ mặt tràn đầy vui mừng.
Thì ra là vậy, tác dụng của Âm Dương Yêu Sâm không phải là phục dụng nó, mà là sau khi hắn và Tô Nhan thực sự tâm đầu ý hợp, nó sẽ tự động phát huy tác dụng.
Âm Dương Yêu Sâm đã không còn tồn tại, nó hóa thành một luồng sức mạnh thần kỳ, kết nối tinh thần và thể xác của Dương Khai và Tô Nhan.
Chỉ cần hai người không cách nhau quá xa, dù không vận chuyển công pháp cũng có thể hấp thụ linh khí đất trời bất cứ lúc nào để cường hóa bản thân. Nếu vận chuyển công pháp, hiệu quả tu luyện sẽ tăng lên gấp bội.
Tính thêm cả sự hỗ trợ của Âm Dương Hợp Hoan Công, thành quả này quả thực kinh người.
- Cảm giác như là con của chúng ta vậy.
Tô Nhan vuốt ve lồng ngực mình, cảm nhận sự liên kết giữa nàng và Dương Khai do Âm Dương Yêu Sâm tạo ra, trong đôi mắt đẹp ánh lên vẻ dịu dàng và hào quang của tình mẫu tử.
- Nàng muốn có một đứa sao?
Dương Khai nghiêng đầu nhìn nàng, cười đầy ẩn ý.
Tô Nhan lập tức đỏ mặt, lườm hắn một cái.
Dương Khai liếm môi, vẻ mặt rục rịch ham muốn.
Vừa nhìn thấy biểu cảm của hắn, Tô Nhan liền biết ngay hắn đang nghĩ gì. Nàng thoáng chốc có chút bối rối, toàn thân khô nóng, khẽ cúi đầu, im lặng không nói.
Hơi thở của Dương Khai lập tức trở nên nặng nề, dáng vẻ của Tô Nhan đã kích thích nhiệt huyết đang sôi trào trong hắn.
Đang định làm càn một phen thì bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng giao đấu cùng tiếng la hét. Từng đợt dao động năng lượng mãnh liệt thỉnh thoảng lại truyền từ bên ngoài phủ tới.
Thần sắc Dương Khai sững lại, vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.
Đang lúc quan trọng lại bị người khác quấy rầy, tâm trạng tốt đẹp của Dương Khai lập tức tan thành mây khói.
Tô Nhan thả thần thức ra, khẽ “ồ” lên một tiếng:
- Hình như có người đến Chiến Thành, sau đó đánh nhau với Yêu Nữ Mị Vương.
- Ta ra xem sao.
Dương Khai hít sâu một hơi, đứng dậy, sa sầm mặt mày đi ra ngoài.
Dù sao đi nữa, Phiến Khinh La cũng có chút quan hệ với hắn, hắn không thể bỏ mặc không quan tâm, chỉ là không rõ ai đang giao thủ với nàng.
Sau khi ra khỏi phủ đệ, Dương Khai mới phát hiện có một đám người đang tụ tập cách phủ đệ chừng trăm trượng.
Số người không ít, nhìn sơ qua cũng phải hơn trăm người, tất cả đều là cao thủ Thần Du Cảnh, đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trên không trung, có ba người đang bao vây tấn công Phiến Khinh La. Ba người này, ai nấy đều là cường giả Siêu Phàm Cảnh, phong tỏa mọi đường lui của Phiến Khinh La, ra tay vô cùng ác liệt.
Tuy Yêu Nữ Mị Vương hiện giờ cũng đã tấn thăng Siêu Phàm Cảnh, nhưng dù sao tuổi đời còn trẻ, bên cạnh còn phải bảo vệ Bích Lạc, làm sao địch lại ba người bọn họ? Sau một hồi đại chiến, nàng đã rơi vào thế hạ phong, thế công như tơ nhện giăng đầy trời bao bọc lấy mình và Bích Lạc, nhưng vẫn không thể ngăn được nhịp độ tấn công của ba người kia.
- Yêu nữ, bó tay chịu trói đi, có thể tha cho ngươi một mạng!
Trong ba người, một lão giả da vàng bủng gầm lên.
- Không ngờ lại gặp được Yêu Mị Nữ Vương đại danh đỉnh đỉnh ở đây. Thật là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, có được lại chẳng tốn chút công phu!
Một lão giả khác cười lạnh liên hồi, tỏ rõ ý muốn bắt sống Phiến Khinh La.
- Hai vị, chớ làm tổn hại đến tính mạng của ả, bắt sống ả làm vật trao đổi cũng dễ đàm phán với Tà chủ hơn!
Người thứ ba cao giọng nhắc nhở.
- Không giết được, yêu nữ này thủ đoạn ghê gớm lắm.
Lão giả da vàng bủng kia căm tức vô cùng. Tuy lấy ba chọi một, nhưng lão phát hiện yêu nữ này thủ đoạn biến hóa khôn lường, ba người nhất thời không làm gì được nàng. Hơn nữa, nếu không phải nàng cần bảo vệ thiếu nữ bên cạnh, e rằng với thực lực của yêu nữ này, nàng có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào.
- Đại nhân, người không cần lo cho tiểu nhân.
Bích Lạc cắn môi, lo lắng không thôi. Nàng cũng nhận ra mình đang là gánh nặng cho Phiến Khinh La. Sao nàng có thể nhẫn tâm nhìn Phiến Khinh La vì mình mà rơi vào hiểm cảnh?
Không đợi Phiến Khinh La đáp lời, thân hình nàng chợt nhoáng lên, thoát ra khỏi phạm vi bảo vệ của Phiến Khinh La.
- Bích Lạc!
Phiến Khinh La kinh hãi hô lên, dù tay mắt lanh lẹ nhưng vẫn không thể bắt nàng lại được.
Lão giả da vàng bủng kia lạnh lùng nhìn chằm chằm Bích Lạc đang lao về phía mình, chỉ tung ra một chưởng. Bích Lạc vốn đang giương nanh múa vuốt như một con cọp con liền bị đánh hộc máu, bay ngược ra ngoài.
Nàng chỉ có tu vi Thần Du Cảnh tầng một, căn bản không thể đỡ nổi một đòn của cường giả Siêu Phàm Cảnh.
Trong nháy mắt, lục phủ ngũ tạng của nàng như đảo lộn, khí huyết cuộn trào, sắc mặt tái nhợt, ý thức đã trở nên mơ hồ.
Trong hơn trăm người đang quan chiến, lập tức có một vị Thần Du Cảnh bay ra, định bắt lấy Bích Lạc.
Không đợi y đến gần, một bóng người đã lao ra như tia chớp, đoạt lấy Bích Lạc ngay trước khi y kịp động thủ.
Cao thủ Thần Du Cảnh kia nhíu mày, cảm thấy thực lực của người mới tới chỉ có Thần Du Cảnh tầng bốn, liền hừ lạnh một tiếng, quát:
- Buông ra!
Vừa nói, y liền tung một chưởng, chân nguyên hung mãnh bùng phát, hạ thủ không chút lưu tình.
Dương Khai nhíu mày, cảm nhận được uy lực ẩn chứa trong chiêu thức của đối phương, cũng không hề do dự, lật tay đánh trả một chưởng.
Quyền chưởng va chạm, Dương Khai vẫn bất động như núi, ngược lại đối phương là Thần Du Cảnh tầng bảy lại kêu lên một tiếng thảm thiết rồi lảo đảo ngã vào trong đám người.
Biến cố này khiến những người quan chiến đều chấn động. Tất cả đều kinh ngạc nhìn Dương Khai đột ngột xuất hiện với vẻ mặt lạnh lùng.
Đa số những người này đều không biết Dương Khai. Nhưng nếu hắn ra tay cứu Bích Lạc, bọn họ đương nhiên nghĩ hắn cùng một giuộc với Phiến Khinh La.
- Dương công tử?
Một trong ba người đang bao vây tấn công Phiến Khinh La nhìn thấy Dương Khai, liền cao giọng hét lên. Vừa hét, người đó vội vàng nhảy ra khỏi vòng chiến.
Dương Khai quay đầu, thản nhiên liếc nhìn y, không khỏi có chút ngạc nhiên:
- Lã trưởng lão?
Người này lại chính là cường giả Siêu Phàm Cảnh Lã Tư của Lã gia. Cả hai đều vô cùng kinh ngạc khi chạm mặt nhau ở đây.
Lã Tư không biết trong Chiến Thành còn có phủ đệ của Dương Khai. Dương Khai cũng không biết vì sao Lã Tư lại chạy đến nơi này.
Bên này hai người nói chuyện, trận chiến bên phía Phiến Khinh La cũng dừng lại.
Yêu Mị Nữ Vương cảnh giác nhìn ba người, thân hình khẽ nhoáng lên, liền đến bên cạnh Dương Khai, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ lo lắng, nhìn Bích Lạc rồi hỏi:
- Nàng ấy sao rồi?
- Không nguy hiểm đến tính mạng.
Dương Khai lắc đầu, cùng Phiến Khinh La bay đến trước phủ, giao Bích Lạc cho Đường Vũ Tiên vừa chạy ra, bảo nàng đưa vào trong cứu chữa.
Xử lý xong việc này, Dương Khai mới quay đầu lại đánh giá đám người đột nhiên xuất hiện ở Chiến Thành.
Lúc này, đám người đó đều kinh ngạc nhìn phủ đệ của Dương Khai, vẻ mặt không thể tin nổi. Bọn họ chỉ biết Chiến Thành đã sinh linh đồ thán, bị phá hủy hoàn toàn. Nhưng hôm nay mới phát hiện ra nơi đây còn có một tòa phủ đệ nguyên vẹn. Trong phủ đệ, còn có bóng dáng của vô số cao thủ đang sống.
Thần sắc Lã Tư lóe lên, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, thái độ bất giác dịu đi rất nhiều. Còn hai vị cường giả Siêu Phàm Cảnh kia thì vừa kiêng dè vừa phẫn nộ nhìn Dương Khai.
Thu Ức Mộng cũng đi ra, sau khi nhìn thấy Lã Tư thì kinh ngạc hỏi:
- Lã Tư, sao ngươi lại đến đây?
- Thu tiểu thư.
Lã Tư khẽ gật đầu ra hiệu.
- Lã mỗ nhận được lệnh chinh triệu của Bát đại gia, gấp rút chạy đến Trung Đô tiếp viện. Gần tới nơi thì nhìn thấy bên này có dị tượng thiên địa nên đến xem, không ngờ lại gặp một vị Tà Vương.
Vừa nói, ánh mắt y đảo qua lại giữa Phiến Khinh La và Dương Khai. Rõ ràng y không hiểu tại sao hai người này lại có vẻ quan hệ không bình thường.
- Thì ra là vậy.
Thu Ức Mộng khẽ gật đầu.
Từ khi Thương Vân Tà Địa xâm lấn trên quy mô lớn đến nay đã hơn nửa năm. Bát đại gia tuy đã hai lần phát lệnh chinh triệu đến các đại thế lực, nhưng người hưởng ứng chẳng có bao nhiêu.
Nhưng Lã gia là thế lực do một tay Thu gia nâng đỡ. Dù Lã gia không tình nguyện cho lắm, e là cũng phải dẫn tinh nhuệ của gia tộc đến Trung Đô cứu viện.
- Hai vị này là…
Thu Ức Mộng nhìn hai cường giả Siêu Phàm Cảnh còn lại.
Lã Tư giới thiệu:
- Vị này là Hoàng trưởng lão Hoàng Hiểu của Hoàng gia, vị này là Khương trưởng lão Khương Triết của Quang Minh Phủ, đều cùng Lã mỗ đến Trung Đô.
Thu Ức Mộng thản nhiên gật đầu. Hoàng gia, Quang Minh Phủ cũng giống Lã gia, đều có mối quan hệ thân thiết với Bát đại gia ở Trung Đô. E là cũng chính vì nguyên nhân này, đối mặt với lệnh chinh triệu của Bát đại gia nên họ đành phải cắn răng dẫn người tới.
Hoàng Hiểu và Khương Triết chào hỏi Thu Ức Mộng, thái độ cũng coi như hòa nhã, nhưng khi nhìn về phía Dương Khai, vẻ mặt lại đầy chán ghét và khinh miệt.
Sau đoạt đích chi chiến, Bát đại gia đã cực lực bôi nhọ Dương Khai, nói hắn câu kết với yêu tà, muốn làm loạn ở Trung Đô. Tin tức này đã truyền khắp thiên hạ, bây giờ Hoàng Hiểu và Khương Triết lại nhìn thấy dáng vẻ thân mật, thái độ mờ ám của Dương Khai và Phiến Khinh La, liền liên tưởng đến tin tức trước kia, lập tức cho là thật.
Bọn họ cho rằng hắn quả thật đã là đồng bọn của yêu tà.
- Thu tiểu thư, sao các người lại ở đây?
Lã Tư vô cùng nghi hoặc. Nếu không phải lần này bị dị tượng thiên địa kia thu hút, e là bọn họ cũng không biết trong Chiến Thành còn có nhiều người sống sót như vậy.
- Lánh nạn.
Thu Ức Mộng cười một tiếng.
- Lánh nạn?
Lã Tư ngạc nhiên.
- Đúng, chính là ở đây lánh nạn.
Hoàng Hiểu hừ lạnh nói:
- Thu tiểu thư, nơi này có thể lánh nạn sao? Nơi này e là đã thành hậu phương của Thương Vân Tà Địa rồi.
Thần sắc Thu Ức Mộng không đổi, mỉm cười nói:
- Hoàng trưởng lão sao lại nói vậy?
Hoàng Hiểu chỉ tay về phía Phiến Khinh La và Dương Khai nói:
- Một vị là Tà Vương của Thương Vân Tà Địa, một vị là tiểu công tử Dương gia câu kết với yêu tà. Thu tiểu thư, người còn trẻ không hiểu chuyện, nhưng đừng để gian nhân che mắt, tránh ôm hận cả đời.
- Bị gian nhân che mắt?
Thu Ức Mộng buồn cười liếc nhìn Dương Khai, rồi nói:
- Đa tạ Hoàng trưởng lão nhắc nhở. Tuy ta không có kiến thức sâu rộng như Hoàng trưởng lão, nhưng cũng biết rõ mình đang làm gì.
Sắc mặt Hoàng Hiểu âm trầm, thầm lắc đầu, cảm thấy Thu Ức Mộng có lẽ đã bị Dương Khai mê hoặc, bây giờ hoàn toàn không nhìn rõ thế cục nữa rồi.
Phủ đệ nhỏ bé này có thể tồn tại trong thời loạn đã là một kỳ tích. Hoàng Hiểu cảm thấy sở dĩ nó có thể tồn tại được, chắc chắn là vì Thương Vân Tà Địa có quan hệ với Dương Khai. Nếu không cả Chiến Thành đều bị phá hủy, cớ sao lại giữ lại nơi này?