Hoàng Hiểu, vị Trưởng lão Hoàng gia này, vốn đã tự cho mình là đúng, suy nghĩ như vậy cũng khó tránh khỏi. Thu Ức Mộng cũng chẳng muốn giải thích nhiều với lão.
Trong thiên hạ, hiện tại chỉ có Dương Khai phủ mới là nơi trú ẩn an toàn nhất.
- Hoàng Trưởng lão, tin đồn… không thể tin hoàn toàn.
Lã Tư đột nhiên xen vào, dường như muốn biện hộ cho Dương Khai.
Hoàng Hiểu và Khương Triết của Quang Minh Phủ nhìn hắn với vẻ kỳ lạ, có chút không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy.
Lã Tư nói:
- Lão phu từng có quen biết với vị Dương công tử này, dám đảm bảo, hắn không phải người gian tà, mặc dù vô cùng quỷ quyệt.
Hắn hiển nhiên vẫn còn để bụng chuyện trước kia Dương Khai làm khách ở Lã gia đã lấy đi Dương Tinh Ngọc Sàng mà hắn ngồi tu luyện.
Tuy cũng vì mối giao tình với Dương Khai, hắn có thể lấy được một viên Huyền Đan từ chỗ Tiêu Phù Sinh, giải trừ được khó khăn của bản thân trong nhiều năm, nhưng giá trị của Dương Tinh Ngọc Sàng cũng quả thực phi phàm.
- Lã Trưởng lão quá khen.
Dương Khai cười ha hả.
- Lã Trưởng lão nói hắn không cấu kết yêu tà?
Hoàng Hiểu hừ lạnh một tiếng.
- Được, lão phu biết rõ nhãn lực của Lã Trưởng lão, lão phu tin tưởng lời Lã Trưởng lão, nhưng hiện tại cảnh tượng này ngươi giải thích thế nào?
Lời này là hỏi Dương Khai.
- Ta phải giải thích với lão điều gì.
Dương Khai cười lạnh một tiếng, thầm cảm thấy lão Hoàng Hiểu này đúng là buồn cười. Tiếp nhận mệnh lệnh chiêu binh của Bát Đại Gia, không vội vã đến Trung Đô tiếp viện mà ngược lại còn ở đây phân định cao thấp với mình, bộ dạng không chịu bỏ qua.
Thật là có chút không thể nói lý lẽ.
Dương Khai thầm suy nghĩ, đại khái cũng đã hiểu vì sao lão lại làm như vậy.
Trung Đô bên đó thật sự quá nguy hiểm, Hoàng Hiểu này cũng không cam tâm tình nguyện qua đó, nửa đường gặp chuyện đương nhiên sẽ giằng co không dứt, kéo dài bước chân và tốc độ đến Trung Đô. Nếu như ở đây lập công lớn, nói không chừng đến Trung Đô sẽ được Bát Đại Gia trọng dụng, nếu như vậy sẽ tốt cho cả lão và Hoàng gia.
Ít nhất, sẽ không bị làm vật hy sinh của Bát Đại Gia.
Coi ta làm vật đổi chác ư? Dương Khai trong đầu lóe lên suy nghĩ này liền cảm thấy không vui.
- Dương công tử nếu không muốn giải thích cũng được.
Hoàng Hiểu khẽ vuốt râu, chỉ tay vào Phiến Khinh La quát:
- Chỉ cần bắt được yêu nữ này, phế bỏ tu vi của ả, lão phu liền tin tưởng ngươi không cấu kết Thương Vân Tà Địa, thế nào?
- Lão là thứ gì chứ?
Dương Khai cười. Hoàng Hiểu nhìn bộ dạng xem chừng thực sự muốn gây sự với mình rồi.
Đối với những người dẫn quân đến Trung Đô tiếp viện, Dương Khai cũng có sự kính trọng nhất định, dù sao bọn họ cũng là vì thiên hạ, trong lòng có đại nghĩa.
Nhưng Hoàng Hiểu này lại không được chừng mực như vậy, chỉ làm Dương Khai cảm thấy chán ghét, nhất là ý đồ và mục đích của lão lại cũng không đơn thuần như vậy.
- Quả nhiên như vậy, Lã huynh còn gì để nói không?
Hoàng Hiểu quay đầu nhìn Lã Tư.
Lã Tư khẽ thở dài lắc đầu không nói. Hoàng Hiểu vẫn một mực khẳng định Dương Khai cấu kết yêu tà. Lão có nói gì cũng vô ích, huống chi Lã Tư cũng có chút hiểu được động cơ và dụng ý của Hoàng Hiểu.
Trong khoảng thời gian này, quân tinh nhuệ của ba nhà Lã gia, Hoàng gia, Quang Minh Phủ hội tụ một chỗ. Tuy nói tốc độ tiến quân không chậm nhưng cũng không phải quá nhanh. Tất cả mọi người muốn kéo dài thời gian để đợi xem trước khi mình đến Trung Đô, chiến cục có chuyển biến gì không.
Tất cả mọi người mong ước trên đường phát hiện chút tình huống, xảy ra chút sự việc. Nhưng trên đường đi cơ bản không gặp chuyện gì, mắt thấy sắp đến Trung Đô rồi, đột nhiên ở Chiến Thành phát hiện Dương Khai và Yêu Mị Nữ Vương, tự nhiên muốn làm lớn chuyện.
- Lã huynh, Khương huynh, Thương Vân Tà Địa hoành hành thiên hạ, tàn phá chúng sinh, nơi đây lại xuất hiện một vị Tà Vương, ta càng không thể bỏ qua.
Hoàng Hiểu bỗng cao giọng quát.
Lã Tư sợ hãi cả kinh:
- Hoàng huynh, ngươi muốn làm gì?
- Làm gì?
Hoàng Hiểu cười lạnh liên tục.
- Tất nhiên là phải bình định nơi đây, giam giữ yêu nữ và tên bại hoại Dương gia cấu kết yêu tà, mang đến Trung Đô để Bát Đại Gia xử trí!
Nghe lão nói càn như vậy, Dương Khai không khỏi nhướng mày, trên mặt lộ ra thần sắc cổ quái.
Chẳng những Dương Khai có biểu hiện này, trong phủ những người nghe được chuyện vội vã chạy ra, tất cả đều có thần sắc cổ quái, kinh ngạc nhìn Hoàng Hiểu.
Dương Khai phủ dễ gì để những người này nuốt trọn sao? Chẳng lẽ bọn họ không rõ trong phủ ẩn chứa sức mạnh như thế nào?
Lúc trước ngay cả tám vị cường giả Phong Thần Điện tiến tới đều không làm gì được Dương Khai phủ, Hoàng Hiểu lại tự tin như vậy?
Suy nghĩ cẩn thận, mọi người lập tức hiểu rõ.
Nửa năm trước Thất Đại Gia liên quân mạnh mẽ, cứng rắn xuất kích, tám vị cường giả Phong Thần Điện đại chiến với ba vị Siêu Phàm Cảnh của Dương Khai phủ, toàn bộ người trong Chiến Thành rõ như ban ngày, nhưng ngày thứ hai Thương Vân Tà Địa liền xâm chiếm quy mô lớn.
Trong Chiến Thành sinh linh lầm than, ngoại trừ Dương Khai phủ ra không còn người sống, chỉ sợ tin tức chiến đấu trong đêm đó chưa kịp truyền ra ngoài.
Khiến Hoàng Hiểu nghĩ nơi này chẳng qua chỉ là một phủ đệ của công tử Dương gia tham gia Đoạt Đích Chi Chiến.
Một phủ đệ của công tử Dương gia, tụ tập không ít cường giả thì có bao nhiêu nội tình? Hoàng gia lần này đến đều là tinh nhuệ, còn có cường giả Siêu Phàm Cảnh trấn thủ.
Trong suy nghĩ của Hoàng Hiểu, chỉ cần đối phó được Phiến Khinh La thì càng dễ dàng đánh bại nơi đây.
- Hoàng huynh, không thể manh động, việc này còn phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn.
Lã Tư quá đỗi sợ hãi, vội vàng khuyên can. Lã gia trong Đoạt Đích Chi Chiến đã nhìn người không chuẩn, không liên minh với Dương Khai đã chịu nhiều thiệt thòi. Đến nay đánh giá của Lã Tư đối với Dương Khai cũng khá cao, cũng không muốn cùng hắn phát sinh xung đột.
Đề nghị này của Hoàng Hiểu vừa thốt ra, Lã Tư liền cảm thấy không ổn.
- Lã huynh!
Hoàng Hiểu thất vọng nhìn Lã Tư.
- Ta không biết ngươi đang lo lắng chuyện gì, nhưng ngươi đừng có lo chuyện bao đồng. Giam giữ tên bại hoại Dương gia này và yêu nữ kia coi như đã lập công lớn. Cơ hội tốt như vậy bày ra trước mắt, ngươi còn muốn để nó tuột mất sao?
Nói xong nhìn Khương Triết của Quang Minh Phủ, trầm giọng nói:
- Khương huynh, ý ngươi thế nào?
Khương Triết nét mặt bất động, nghe Hoàng Hiểu hỏi gật đầu nói:
- Ta tự nhiên cùng tiến thoái với Hoàng huynh.
Hoàng Hiểu cười ha hả:
- Vẫn là Khương huynh dễ nói chuyện. Nếu Lã huynh không tham dự, công lao này liền do hai nhà chúng ta chia đều.
- Nếu thế thì tốt quá.
Khương Triết khẽ vuốt cằm.
Hai người bộ dạng nhất định phải đạt được, giống như đã đánh bại Dương Khai phủ, bắt được Dương Khai và Phiến Khinh La đi tranh công rồi.
Thu Ức Mộng thần sắc lạnh lùng, nghiêm nghị khẽ nói:
- Hai vị tiền bối, các ngươi gây sự ép người như vậy, phủ đệ chúng ta không thù không oán với hai người.
Hoàng Hiểu lắc đầu nói:
- Thu tiểu thư, ngươi đã bị kẻ gian lừa gạt, không cần nói giúp bọn họ. Tuy nhiên ngươi cứ yên tâm, chúng ta sẽ không làm khó dễ cho ngươi, Hoàng gia ta và Quang Minh Phủ chỉ cần bắt được yêu nữ và tên bại hoại Dương gia kia thôi.
- Các ngươi không có bản lĩnh đó đâu, hãy nhanh chóng rút lui, nếu chậm e rằng các ngươi muốn đi cũng không đi nổi.
Thu Ức Mộng trong lòng gấp gáp, vừa âm thầm nhìn Dương Khai vừa nói.
Nàng thật sự không muốn nhìn thấy người của Hoàng gia và Quang Minh Phủ lao vào chỗ chết. Dù nói thế nào quân tinh nhuệ của hai nhà này cũng phải gấp rút tiến vào Trung Đô tiếp viện, nếu bị tổn thất ở đây thì sự tồn tại của bọn họ sẽ không có một chút giá trị nào.
Tính tình Dương Khai, Thu Ức Mộng hiểu rất rõ. Hoàng Hiểu luôn miệng nói hắn là tên bại hoại Dương gia, lời lẽ lăng mạ khó nghe như vậy đã làm Dương Khai tức giận, nếu tiếp tục dây dưa, Dương Khai e rằng sẽ thực sự hạ thủ.
- Chúng ta đi không được?
Hoàng Hiểu cười ha hả.
- Bọn ta không có ý định đi.
- Thu Ức Mộng, lui ra đi.
Dương Khai thần sắc lãnh đạm, nhẹ giọng ra lệnh.
- Dương Khai!
Thu Ức Mộng túm lấy cánh tay hắn, chậm rãi lắc đầu ra hiệu hắn không nên manh động.
- Ta sẽ không chủ động ra tay với bọn họ, nhưng nếu bọn họ muốn chết ta cũng không ngăn được.
Dương Khai hừ lạnh.
- Trâng tráo!
Hoàng Hiểu nổi trận lôi đình, thần sắc âm u lạnh lẽo, quay đầu nhìn Lã Tư nói:
- Lã huynh, Hoàng mỗ hỏi ngươi một lần cuối cùng, ngươi có muốn tham gia hành động lần này không? Nếu không tham dự thì công lao sẽ chia đều cho ta và Khương gia, cũng không chia cho Lã gia huynh.
Lã Tư thần sắc chần chừ do dự hồi lâu mới chủ động lui lại vài chục bước, biểu thị thái độ của mình.
Lão luôn cảm thấy lần này có chút không ổn, trong lòng hoảng loạn, dường như sắp xảy ra chuyện đại sự mà mình không thể lường trước.
Nhìn thấy Lã Tư tỏ thái độ, Hoàng Hiểu không khỏi bĩu môi, thầm cảm thấy Lã Tư người này thật nhát gan.
Dương Khai tuy là dòng chính Dương gia nhưng chuyện hắn cấu kết yêu tà gây tai họa Trung Đô nửa năm trước đã truyền khắp thiên hạ, hiện giờ lão lại tận mắt thấy Dương Khai có quan hệ thân mật với Yêu Mị Nữ Vương này, hiển nhiên là thật sự đã sa vào con đường tà ma.
Ở đây bắt hắn chẳng những không đắc tội Dương gia ngược lại còn có lợi.
Lã Tư đã không nắm chắc, Hoàng Hiểu lúc này chỉ cười nhạt, duy trì thái độ trung lập.
- Nếu đã vậy thì Khương huynh, chúng ta lên đi.
Hoàng Hiểu cười lạnh, chậm rãi giơ tay quát lớn:
- Hoàng gia và Quang Minh Phủ mọi người nghe lệnh, theo ta tiến đến bắt yêu nữ và tên bại hoại Dương gia, ngoại trừ Thu tiểu thư, nếu có ai phản kháng giết không tha.
Lệnh vừa ra, Hoàng gia và Quang Minh Phủ mọi người đều nhất tề xông về phía Dương Khai phủ. Hoàng Hiểu và Khương Triết lại xung trận đi trước, khí thế như cầu vồng, thẳng hướng về hai người Dương Khai và Phiến Khinh La.
Dương Khai thần sắc tự nhiên, vẫn đứng yên tại chỗ.
Bên cạnh, Thu Ức Mộng sắc mặt trầm xuống, nhìn đám người hùng hổ xông tới.
- Cũng không phải ta không cho bọn họ cơ hội, là chính bọn họ muốn tìm cái chết.
Dương Khai nhìn Thu Ức Mộng thản nhiên nói.
Thu Ức Mộng đã không còn muốn nói chuyện, quay đầu đi không dám nhìn, nàng đã có thể tiên đoán được kết cục của đám người xâm phạm.
Những Thần Du Cảnh Hoàng gia và Quang Minh Phủ khoảng cách càng lúc càng gần, dường như mỗi người đều sát khí đằng đằng.
- Giết sạch không cần nể tình.
Dương Khai lạnh lùng quát.
Người khác không khách khí với hắn, hắn cũng sẽ không khách khí.
Phía sau hiện ra chín bóng người, chín vị Huyết Thị lôi đình xuất động, nghênh đón đối phương. Không hề có chiêu thức nào quá đáng, cũng không có bí bảo nào, chín vị Huyết Thị chỉ phát huy sức mạnh bản thân, nhưng lại như hổ lao vào bầy dê.
Đám người Hoàng gia và Quang Minh Phủ hùng hổ xông tới, khí thế như cầu vồng, nhưng lại bị chặn đứng trong nháy mắt, tựa như Trường Giang Hoàng Hà bị đứt đoạn.
Dao động mãnh liệt truyền ra, trong phút chốc đã có một loạt người ngã xuống.
Hoàng Hiểu và Khương Triết hai người dẫn đầu lại kêu thảm thiết, văng ra ngoài.
Lã Tư và đám người của Lã gia cách đó hơn mười trượng, mọi người đều trợn tròn mắt, vô cùng khiếp sợ nhìn cảnh giết chóc, biểu hiện phức tạp.
Chín vị Siêu Phàm Cảnh cùng ra tay, Lã Tư gần như mất đi khả năng suy nghĩ và hô hấp.