Nam Bắc bất tương vọng – Thiên hạ đệ nhất thành.
Những mỹ từ này vốn là dùng để hình dung sự rộng lớn của Trung Đô, nhưng theo cuộc xâm lấn quy mô lớn của Thương Vân Tà Địa, những lời vinh danh này cũng đã trở thành hiện thực nghiệt ngã.
Quả đúng là Nam Bắc bất tương vọng.
Phương Bắc Trung Đô đã bị Thương Vân Tà Địa chiếm đoạt. Phía Nam, Bát Đại Gia lấy Dương Khai làm trụ cột, phòng thủ phản công, ý đồ đẩy lùi Dương Bách và năm vị Tà Vương.
Cuộc chiến giằng co gần nửa năm trời, cục diện vẫn giằng co bất phân thắng bại.
Về đẳng cấp cao thủ, Thương Vân Tà Địa với Dương Bách ở Siêu Phàm Cảnh tam tầng, chiếm ưu thế tuyệt đối.
Nhưng về số lượng cao thủ của Bát Đại Gia lại vượt trội hơn hẳn. Dù nửa năm nay không ít cường nhân Siêu Phàm Cảnh đã ngã xuống chiến trường, nhưng sự chênh lệch này vẫn không hề bị rút ngắn.
Hai bên đều không thể làm gì đối phương, chỉ có thể giằng co lẫn nhau, không ai chịu buông tha Trung Đô.
Ba ngày một trận chiến nhỏ, năm ngày một trận đại chiến, điều này đối với các võ giả của Bát Đại Gia và Thương Vân Tà Địa đã là chuyện cơm bữa. Chiến đấu cho tới bây giờ, mọi người thậm chí đã có phần hiểu rõ đối phương.
Giờ khắc này, ở ranh giới phân chia Nam Bắc Trung Đô lại đang diễn ra một trận chiến kịch liệt.
Liên tục có người ngã xuống, liên tục có người dũng mãnh lao vào chiến trường, tình hình ngày càng nghiêm trọng.
Tuy nhiên, hai bên cuối cùng vẫn có chút kiềm chế, ra trận chỉ có cao thủ Thần Du Cảnh, còn cường nhân Siêu Phàm Cảnh đều trấn thủ phía sau, chỉ huy điều động.
Dù là cường nhân Siêu Phàm Cảnh, sau khi trải qua giằng co lâu như vậy cũng sẽ lộ vẻ mệt mỏi bất lực, không thể từng giây từng phút tự mình liều mạng nơi chiến trường.
Thương Vân Tà Địa bên này, năm vị Tà Vương hờ hững nhìn chăm chú vào chiến cuộc thảm khốc. Quỷ Vương và Độc Vương lại âm thầm cười quái dị, tựa hồ rất vui mừng với cảnh máu tanh này, không hề để ý tới sinh tử của những kẻ dưới trướng, không ngừng đưa người ra trận trợ uy.
Phía bên Bát Đại Gia, Diệp Cuồng Nhân, Khang Nhuệ, Cao Mặc, Mạnh Tây Bình đều tròng mắt đỏ ngầu, vẻ mặt không đội trời chung với Thương Vân Tà Địa, dốc toàn bộ quân tinh nhuệ trong gia tộc nhập chiến trường với thế muốn nhất quyết phân cao thấp với Thương Vân Tà Địa.
Bốn vị này chính là Gia Chủ đương nhiệm của Diệp Gia, Khang Gia, Cao Gia, Mạnh Gia trong Bát Đại Gia.
Nửa năm trước, Thương Vân Tà Địa xâm lược, trạm đầu tiên chính là Chiến Thành.
Cao Gia Cao Nhượng Phong thảm tử dưới tay Quỷ Vương và Độc Vương. Diệp Gia Diệp Tân Nhu và Khang Gia Khang Trảm bị bắt giữ, cho tới hôm nay vẫn bị giam cầm ở phía Thương Vân Tà Địa, sống không bằng chết.
Lần đó, duy có Mạnh Thiện Y thông minh lanh trí kịp thời ứng biến, ngụy trang thành đệ tử bình thường tránh được một kiếp nạn. Tuy nhiên, cũng vì độc khí và quỷ khí ảnh hưởng nên nàng trở thành phế nhân, được cao thủ Mạnh Gia đưa về Trung Đô. Mạnh Gia vẫn dùng thiên tài địa bảo để chữa trị kéo dài tính mạng, nhưng đến bây giờ vẫn không có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp.
Bốn người thừa kế của bốn đại gia tộc, hoặc tử, hoặc phế, hoặc bị bắt. Thân là phụ thân của bọn họ, nỗi phẫn nộ lại càng thêm sâu sắc. Nửa năm qua đại chiến, bốn vị Gia Chủ này cũng vô cùng kích động, biểu hiện so với bốn Gia Chủ khác càng thêm hiếu chiến.
Trận chiến hôm nay chính là lấy bốn Gia Chủ này làm chủ lực, Bát Đại Gia hợp lực hướng Thương Vân Tà Địa gây áp lực chiến đấu.
Bỗng nhiên, trong lúc chiến đấu cả hai bên đều cảm nhận được một luồng khí tức cực mạnh từ phía chân trời nhanh chóng tiếp cận.
Cảm nhận được luồng khí tức này đến gần, tất cả mọi người không tự chủ được dừng động tác lại, kéo dài khoảng cách với địch thủ, ngẩng đầu nhìn về phía xa kia.
Một điểm đen nhỏ bé hiện lên trong tầm mắt mọi người, khoảng cách thật sự quá xa nên tạm thời không ai nhìn ra đó rốt cuộc là thứ gì.
Chờ giây lát, khi đã nhìn rõ hình dáng, mọi người không khỏi giật mình đứng nguyên tại chỗ.
Bởi vì, đó chính là một tòa phủ đệ.
Tòa phủ đệ lơ lửng trên trời, nhanh chóng bay về phía này như một tòa thành lũy di động, khí thế ngút trời.
Bên ngoài phủ đệ được bao bọc bởi một kết giới hình cung điện, hoa văn trên kết giới tràn ngập các loại màu sắc, trang nghiêm rộng lớn, lưu động từng đạo hoa văn sáng ngời. Năng lượng mạnh mẽ dao động, đúng là truyền tới từ đây.
- Đây là cái gì?
Âm Minh Quỷ Vương nhìn một hồi, có chút không hiểu.
Võ giả tu luyện tới Chân Nguyên Cảnh có thể bay, nhưng chưa từng nghe nói phủ đệ cũng có thể bay.
- Quỷ Vương, ngươi không thấy tầng kết giới bên ngoài kia rất quen sao?
Tuyệt Diệt Độc Vương đôi mắt xanh biếc như toát ra quỷ hỏa, trên mặt thoáng hiện vẻ suy tư.
Nghe y nói vậy, Quỷ Vương ngẫm nghĩ một chút, chợt kinh hãi:
- Ngươi nói là…
- Không sai biệt lắm, nó chính là từ phương đó bay tới.
- Vật kia có thể bay?
Quỷ Vương thất thanh hét chói tai. Dũng mãnh như y, có thể coi là người kiến thức rộng rãi, nhưng cảnh tượng trước mắt này lại khiến y khó lòng chấp nhận.
- Dù sao đó cũng là một loại bí bảo thần kỳ, chúng ta không biết tác dụng cũng là điều đương nhiên.
Thiểm Điện Ảnh Vương bỗng chen lời nói.
- Yêu nữ kia đâu? Chủ Thượng không phải đã để nàng ta giám sát động tĩnh bên kia sao? Xảy ra chuyện lớn như vậy sao không thấy bẩm báo gì?
- Ha ha, yêu nữ kia cũng chẳng phải một lòng với chúng ta.
Độc Vương âm trầm mỉm cười, trong lời nói lộ ra thâm ý.
- Biết ngay mà.
Lôi Đình Thú Vương hừ lạnh:
- Thế nào cũng có một ngày ta phải để cho con tiện nhân đó quỳ dưới háng ta thần phục.
Năm vị Tà Vương chỉ trỏ tòa thành khổng lồ đang di chuyển, không ngừng thảo luận. Bát Đại Gia cũng không ngừng suy đoán.
Toàn bộ bọn họ đều không biết tình hình bên Chiến Thành như thế nào, Dương Khai Phủ bỗng nhiên xuất hiện như vậy tự nhiên khiến bọn họ lo lắng, sợ đây là viện quân của Thương Vân Tà Địa.
Chỉ có Dương Ưng Hào nhìn tòa thành đang di động, trên mặt lộ ra thần sắc ngưng trọng.
Y đã sớm từ chỗ Dương Gia biết được Dương Khai Phủ bình an vô sự. Tuy rằng vẫn không rõ Dương Khai rốt cuộc dùng thủ đoạn gì có thể bảo vệ phủ mình bình an vô sự, nhưng kỳ lạ là Dương Ưng Hào lại cảm thấy hắn có khả năng đó.
Hiện giờ nhìn thấy cảnh này, tất cả hoang mang lập tức đã được giải tỏa.
Rất nhanh chóng, Dương Khai Phủ bay tới Trung Đô thành, rất nhiều bóng dáng đứng trước phủ đệ cũng khắc sâu vào tầm mắt mọi người.
Sau khi thấy rõ bộ dạng những người này, Bát Đại Gia chợt phát ra tiếng kinh hô.
- Là Dương Khai, là vị công tử nhỏ tuổi nhất Dương Gia, Dương Khai!
- Không ngờ hắn không chết! Không phải nghe nói toàn bộ Chiến Thành đã không còn ai sống sao?
- Phủ đệ này đã xảy ra chuyện gì? Sao lại có thể bay lên?
- Hắn dẫn theo rất nhiều người.
Dương Khai dẫn đầu, đứng ở phía bên ngoài phủ đệ, từ trên cao nhìn xuống quan sát Trung Đô. Phía sau hắn, mười ba vị Huyết Thị Dương Gia Siêu Phàm Cảnh xếp thành một hàng như những vì sao xoay quanh mặt trăng, phụ trợ phía trước hắn.
Xa hơn về phía sau, Địa Ma, Lăng Thái Hư, Lã Tư, Lý Nguyên Thuần bốn vị Siêu Phàm Cảnh.
Xa hơn nữa là vô số cao thủ Thần Du Cảnh.
Bên cạnh Dương Ưng Hào, Đường Chủ Huyết Thị Đường, Phong Thắng nhìn chăm chú mười ba vị Huyết Thị từng tham dự Đoạt Đích Chi Chiến, chân mày cau lại, nhẹ giọng nói với Phó Đường Chủ Huyết Thị Đường, Chu Phong:
- Sao cảm giác khí tức của Đồ Phong, Vũ Tiên bọn họ có chút khác trước?
- Nghe nói bọn họ đều đã đạt tới Thần Du Cảnh cửu tầng, chắc là vì đã thăng tiến.
Chu Phong cũng hơi nghi hoặc.
- Không.
Phong Thắng lắc đầu.
- Tất cả bọn họ đều cho ta cảm giác áp lực rất lớn, đây không phải là Thần Du Cảnh cửu tầng có thể làm được.
Phong Thắng thân là Đường Chủ Huyết Thị Đường, tất nhiên đã sớm là cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong. Đồ Phong bọn họ nếu chỉ có Thần Du Cảnh cửu tầng, y không thể nào cảm thấy áp lực như vậy.
Dương Khai Phủ được kết giới Thiên Hành Cung bao vây, ngăn cách thần thức của bất kỳ kẻ nào. Phong Thắng cũng không biết Đồ Phong bọn họ rốt cuộc tu vi như thế nào, chỉ có điều mơ hồ cảm thấy không hề đơn giản.
Không phải là đã đạt tới Thần Du Cảnh cửu tầng rồi chứ? Phong Thắng vốn trầm tĩnh từ trước tới nay, bị ý nghĩ này làm cho hoảng sợ, lại chậm rãi lắc đầu, âm thầm cảm thấy không thực tế.
- Dương huynh, đây là ý gì?
Mạnh Tây Bình cùng những người khác nhìn Dương Ưng Hào, hy vọng y có thể đưa ra một câu trả lời.
- Muốn biết thì hãy tự đi hỏi hắn.
Dương Ưng Hào thản nhiên đáp, lão cũng không biết tại sao Dương Khai đột nhiên lại tới Chiến Thành.
- Không phải là tới trả thù đấy chứ?
Diệp Cuồng Nhân nói ra suy nghĩ trong lòng.
Nghe y nói vậy, sắc mặt các Gia Chủ Bát Đại Gia đều trở nên khó coi.
Cũng không phải là không thể. Nửa năm trước, Bát Đại Gia dùng đủ mọi thủ đoạn đối phó với Dương Khai, cảnh tượng vẫn hiện ra như mới trước mắt hắn. Chẳng qua hắn chỉ là một cường nhân chưa đến hai mươi tuổi, tuổi trẻ khí thịnh, huyết khí phương cương, việc ghi nhớ để trả thù cũng không thể tránh khỏi.
Nếu hắn thừa dịp cục diện Bát Đại Gia lúc này để liên kết với Thương Vân Tà Địa thì…
- Hắn dám làm thế, ta sẽ khiến hắn sống không bằng chết!
Cao Mặc hừ lạnh.
Khang Nhuệ nói:
- Dương huynh, nói gì thì hắn cũng là người Dương Gia, việc này ngươi phải quản.
- Ta quản thế nào? Bảy Gia tộc các ngươi lúc đó liên kết tấn công hắn, Dương Gia ta không quản không hỏi. Nếu hôm nay hắn thực sự muốn báo thù thì ta cũng vẫn vậy.
- Các ngươi cũng lo lắng thái quá rồi.
Mạnh Tây Bình cười lạnh:
- Dương Khai trong tay mặc dù có không ít cao thủ lợi hại, nhưng chỉ dựa vào chút thực lực của hắn thì có thể làm được chuyện gì? Nếu thực sự muốn trả thù Bát Đại Gia cũng chỉ là tự tìm đường chết. Hơn nữa, cha mẹ hắn không phải ở Dương Gia sao?
Dương Ưng Hào bỗng nhiên nghiêng đầu liếc nhìn Mạnh Tây Bình, ánh mắt hiện vẻ cảnh cáo:
- Đừng chủ ý động tới cha mẹ hắn, nếu chọc giận hắn thì chuyện gì hắn cũng có thể làm được.
Mạnh Tây Bình âm thầm lắc đầu, cảm thấy Dương Ưng Hào có chút chuyện bé xé ra to rồi, chỉ là một đệ tử trẻ tuổi Dương Gia mà phải như vậy sao?
Trong lúc nói chuyện, Dương Khai Phủ đã dừng ngay vị trí giữa Trung Đô, lập tức chậm rãi đáp xuống.
Một lúc lâu sau, nương theo một tiếng nổ vang dội, Dương Khai Phủ, vốn ở trăm dặm bên ngoài Chiến Thành, một lần nữa tọa lạc tại Trung Đô.
Mộng Vô Nhai thở mạnh, mồ hôi trên đầu túa ra như được giải thoát.
Lấy sức mạnh Thần Du Cảnh đỉnh phong khu động nghịch thiên bí bảo như Thiên Hành Cung này, đối với Mộng Vô Nhai cũng tiêu hao khá nhiều sức lực. Cũng may là chỉ bay có mấy trăm dặm, xa hơn chút nữa chỉ sợ lão ta cũng chịu không nổi.
- Mộng Chưởng Quầy vất vả quá.
Dương Khai trịnh trọng nói.
Mộng Vô Nhai "ừ" một tiếng, lập tức điều hòa hơi thở.
Phủ đệ rơi vào giữa, phía trước là Bát Đại Gia, phía sau là Thương Vân Tà Địa, giống như một thanh đao nhọn, hoàn toàn chia cắt trận doanh hai phe, không hề cố kỵ.
Thái độ cuồng vọng như vậy, chẳng những tỏ vẻ Dương Khai không coi trận chiến giữa hai bên ra gì, đồng thời cũng cho thấy thái độ của hắn: hắn sẽ không nhân nhượng dựa vào bất kỳ bên nào.
- Thú vị thật.
Vài vị Tà Vương âm thầm cười, hăng hái đánh giá đám người đứng đầu bên phía Dương Khai.
- Càn rỡ!
Vài vị Gia Chủ Bát Đại Gia cùng hừ lạnh, càng ra vẻ không chào đón Dương Khai.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang