Trong trận doanh của Bát đại gia, đôi mắt của hai vị cường giả Siêu Phàm Cảnh đỏ ngầu, đầy vẻ thù hận và kiêng kị, nhìn chằm chằm vào những người của Dương Khai.
Họ là Hoàng Hiểu và Khương Triết.
Hơn mười ngày trước, hai người hốt hoảng chạy đến Trung Đô bẩm báo lại những gì mình đã trải qua với Bát đại gia. Nhưng điều khiến họ thất vọng là người của Bát đại gia căn bản không tin lời họ.
Cao thủ võ giả trong phủ Dương Khai có bao nhiêu, trình độ như thế nào, Bát đại gia rõ hơn ai hết. Tuy nhiên, những thông tin này đã từ nửa năm trước, và hoàn toàn không khớp với những gì Hoàng Hiểu và Khương Triết kể, đột nhiên xuất hiện chín vị huyết thị Siêu Phàm Cảnh.
Điều này thật không thực tế.
Dù Hoàng Hiểu và Khương Triết thề thốt như thế nào, luôn miệng bảo những gì mình nói không giả dối, nhưng người của Bát đại gia vẫn không tin lời bọn họ, cứ cho rằng họ lấy cớ này để thoái thác việc điều động quân tinh nhuệ của gia tộc đến cứu viện.
Vì nguyên nhân này, hai người Hoàng Hiểu và Khương Triết chịu đủ nghi ngờ, không những không được Bát đại gia trọng dụng mà các thế lực nhất đẳng lúc trước đến cứu viện cũng xa lánh bọn họ.
Món nợ này, hôm nay Dương Khai phải trả.
Nếu không phải thủ đoạn của Dương Khai tàn nhẫn, hạ lệnh kích sát tinh nhuệ của hai gia tộc họ, bọn họ sao có thể sa cơ đến nông nỗi này?
Tuy hai người phẫn nộ, nhưng cũng may là đầu óc còn tỉnh táo, biết thực lực của hai người mình không thể nào làm gì được phủ Dương Khai.
Liếc nhìn nhau, cười u ám, lặng lẽ đi dọc theo bên hông, tiến đến bên cạnh hai vị cường giả Siêu Phàm Cảnh.
Cũng như Hoàng Hiểu và Khương Triết, hai vị Siêu Phàm Cảnh cũng thù hận nhìn chằm chằm Dương Khai, trong ánh mắt hiện lên sát cơ ngút trời, cơ hồ có mối hận không đội trời chung với Dương Khai.
- Hướng huynh, Nam huynh, tên tiểu tử đó là hung thủ đã giết người kế thừa của hai nhà các huynh. Hôm nay kẻ thù gặp mặt, chẳng lẽ hai người không có suy nghĩ gì sao?
Hoàng Hiểu nói với giọng điệu kỳ quái.
Hướng Ninh nghe ra ý đồ xúi giục trong lời nói của y, không khỏi hừ lạnh một tiếng:
- Mối thù không đội trời chung của Hướng gia và Nam gia ta với Dương Khai, nếu có cơ hội, đương nhiên sẽ lấy tính mạng của hắn, không cần Hoàng huynh phải bận tâm.
Hướng gia, Nam gia là nhất đẳng thế gia, đương nhiên cũng nhận lệnh triệu tập của Bát đại gia đến Trung Đô cứu viện, là một trong số ít ỏi các đại thế lực đã đến Trung Đô.
Mấy ngày nay chiến đấu liên tục, hai nhà tổn thất không ít. Gia chủ Hướng gia Hướng Ninh và Gia chủ Nam gia Nam Hi Lâu cũng không khỏi lo lắng, muốn rút khỏi Trung Đô nhưng lại không dám. Hôm nay nhìn thấy hung thủ giết hại Hướng Sở và Nam Sênh, hai vị Gia chủ đều nổi cơn thịnh nộ.
Nam Hi Lâu quay đầu nhìn Bát đại gia, sắc mặt âm trầm, nói:
- Không biết thái độ của Bát đại gia với Dương Khai như thế nào.
Hoàng Hiểu cười lạnh:
- Dương Khai và Bát đại gia vốn đã có hiềm khích từ lâu, đây là điều ai cũng biết. Hai vị còn lo lắng điều gì nữa?
Khương Triết cũng cười lạnh, nói:
- Kẻ thù ngay trước mắt, chẳng lẽ hai vị còn muốn nuốt hận?
Hướng Ninh và Nam Hi Lâu cùng hừ lạnh. Tuy họ cũng muốn tự tay tru sát Dương Khai, báo thù rửa hận cho Hướng Sở và Nam Sênh đã chết. Nhưng họ cũng không phải kẻ ngu dại, đương nhiên nhìn ra Thiên Hành Cung bao bọc phủ Dương Khai chắc chắn không hề đơn giản.
Vầng sáng tựa kết giới kia, e rằng với thực lực của hai người họ thì không thể nào phá giải được.
Không phá được kết giới thì đương nhiên không thể nào báo thù rửa hận.
Đang lúc do dự thì bên Dương Khai chợt hành động.
Hắn cứ như vậy không chút kiêng dè, ngang nhiên bước ra khỏi kết giới, ba vị huyết thị cùng đám người Địa Ma, Lý Nguyên Thuần, Lã Tư theo sát phía sau, vô số cường giả Thần Du Cảnh cũng đã nện bước theo sau.
Động thái này khiến mọi người đều kinh ngạc.
Cơ hồ mọi người đều không nghĩ Dương Khai to gan như vậy, lại dám đi vào chiến trường hỗn loạn này.
Nhìn khắp bốn phía, quan sát một lượt, Dương Khai dặn dò:
- Giết đi!
Ra lệnh một tiếng, những cao thủ Thần Du Cảnh kia nhất tề lao tới các võ giả Thương Vân Tà Địa đang đứng sững sờ tại chỗ. Trong nháy mắt, thế cục giằng co lập tức bị phá vỡ.
Bên phủ Dương Khai có khoảng năm trăm vị cao thủ Thần Du Cảnh, mạnh như hổ xuống núi, khí thế hào hùng. Những võ giả Thương Vân Tà Địa tinh thần rệu rã kia căn bản không có sức chống đỡ, chỉ một lần giao chiến đã binh bại như núi đổ, liên tục lùi về sau.
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng, máu đỏ tung tóe.
Dương Khai cảm nhận được Kim Nhân Độc Nhãn trong thức hải lại một lần nữa sản sinh sức hút kỳ lạ, hấp thụ năng lượng thần thức tan rã của các cao thủ Thần Du Cảnh đã ngã xuống vào thức hải của hắn.
Cả người phấn chấn, Dương Khai lộ vẻ vui mừng, lặng lẽ đứng tại chỗ, hưởng thụ quá trình hấp thu này.
Đám huyết thị vẫn không hề động, chỉ thủ hộ bên cạnh Dương Khai để đề phòng cường giả Siêu Phàm Cảnh của Thương Vân Tà Địa gây bất lợi cho Dương Khai.
Sau khi chứng kiến tình cảnh này, các Gia chủ Bát đại gia đều lần lượt lộ vẻ kỳ quái. Họ không ngờ Dương Khai lại chủ động xuất kích, hơn nữa còn trực tiếp hạ sát thủ với Thương Vân Tà Địa!
- Khai chiến!
Dương Ứng Hào phấn chấn cao giọng quát:
- Phối hợp cùng Dương Khai, tiêu diệt toàn bộ đám tà ma này cho ta!
Nghe thấy mệnh lệnh của lão, những cao thủ Bát đại gia kia và các đại thế lực đến cứu viện cũng ào ào hành động. Nhân lúc các võ giả phủ Dương Khai đang khuấy đảo chiến trường, họ cũng tiến lên phía trước, khí thế như cầu vồng.
- Cơ hội đến rồi Hướng huynh, Nam huynh.
Hoàng Hiểu cười khẩy, trong lời nói lộ rõ thâm ý.
Hướng Ninh và Nam Hi Lâu liếc nhìn nhau, tuy trong ánh mắt còn chút kiêng dè và lo lắng hậu họa, nhưng mối thù giết con cũng hừng hực bốc cháy, gần như muốn thiêu rụi lý trí của họ.
Một lúc sau, thần sắc hai người mới trở nên kiên định, thân hình khẽ động, đã không còn thấy bóng dáng.
Quân tinh nhuệ của Hướng gia và Nam gia cũng xông lên cùng Gia chủ của mình.
Hoàng Hiểu và Khương Triết lặng lẽ đứng tại chỗ, cười quái dị không ngừng, trên mặt lộ rõ vẻ đắc ý và vui mừng khi người khác gặp họa. Họ biết, Hướng Ninh và Nam Hi Lâu đã bị họ xúi giục, chỉ e là muốn ngay lập tức lĩnh giáo sức mạnh đáng sợ của phủ Dương Khai.
Mười mấy ngày nay, Hướng Ninh và Nam Hi Lâu sỉ nhục, coi khinh họ khắp mọi nơi, khiến họ một bụng oán hận. Còn hôm nay, cục tức này cuối cùng cũng được phát tiết.
Hoàng Hiểu và Khương Triết chỉ cảm thấy sảng khoái toàn thân.
- Dương Khai, nạp mạng!
Đột nhiên, một tiếng gầm truyền vào tai Dương Khai.
Đang hấp thu năng lượng thần thức của các cao thủ đã ngã xuống, Dương Khai nghe thấy tiếng gầm thì quay đầu lại, chỉ nhìn thấy hai vị cường giả Siêu Phàm Cảnh bay từ bên đó tới, sát cơ ngút trời lao vào mình.
Điều này khiến hắn rất khó hiểu, không rõ mình đã đắc tội gì với họ.
Thần sắc không đổi, thậm chí ngay cả thân thể cũng không hề nhúc nhích, hắn chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ.
Phát giác ra ý trào phúng trong mắt Dương Khai, tia lo lắng cuối cùng trong lòng Hướng Ninh và Nam Hi Lâu cũng tiêu tan, trong đầu duy chỉ còn suy nghĩ giết chết Dương Khai để báo thù cho Hướng Sở và Nam Sênh đang quay cuồng.
Đám người Đồ Phong chỉ yên lặng nhìn Hướng Ninh và Nam Hi Lâu đang lao tới. Đợi khi khoảng cách của họ tới gần, họ mới đột nhiên ngưng tụ lực lượng, chân nguyên điên cuồng bộc phát.
Cảm nhận được trong chân nguyên ập tới từ phía trước có chứa đựng lực sát thương cực lớn, Hướng Ninh và Nam Hi Lâu suýt chút nữa đã trợn tròn mắt.
Sức mạnh đó không hề thua kém họ, thậm chí còn mạnh hơn.
Mắt long sòng sọc, Hướng Ninh và Nam Hi Lâu còn không kịp nhận ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền bị quay mấy vòng trên không, rồi bị đám người Đồ Phong, Ảnh Cửu đè xuống đất, không thể động đậy.
Tròng mắt gần như muốn lồi ra ngoài.
Các Gia chủ Bát đại gia đều há hốc mồm trợn mắt. Khi đám huyết thị chưa hành động, bọn họ vẫn chưa phát giác ra sự cường đại thực sự của ba mươi người kia. Nhưng một khi họ động thủ, các Gia chủ Bát đại gia mới kinh ngạc phát hiện ra, những người này không còn là Thần Du Cảnh nữa, mà là những cường giả Thần Du Chi Thượng thực sự.
- Quả nhiên!
Trên khuôn mặt Đường chủ Huyết Thị Đường Phong Thắng ngập tràn vẻ vui mừng, y ngoác miệng cười lớn.
Dù có suy đoán, nhưng khi sự thực bày ra trước mắt, Phong Thắng vẫn không tin nổi. So với nỗi sợ hãi trong lòng, y càng vui mừng hơn vì những huynh đệ tỷ muội này đã tiến xa hơn, đạt đến cảnh giới cao hơn mình.
Trong niềm vui mừng, Phong Thắng cũng âm thầm cảm thấy ngưỡng mộ họ.
- Hướng Gia chủ, Nam Gia chủ, các ngươi làm gì vậy?
Lã Tư kinh hãi tột độ, vội vàng hỏi.
- Hướng Gia chủ, Nam Gia chủ?
Dương Khai nghe lão gọi như vậy, lập tức hiểu vì sao hai người này lại có địch ý với mình.
Hướng Ninh và Nam Hi Lâu sắc mặt xám như tro. Tuy bị đám huyết thị đè xuống đất, hình tượng mất sạch, nhưng họ vẫn kiên cường ngẩng đầu lên, vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ nhìn chằm chằm Dương Khai không ngừng.
- Tiểu công tử, hai kẻ này xử lý ra sao?
Đồ Phong hỏi.
- Giết.
Trong đôi mắt Dương Khai hiện lên ý lạnh băng. Khi chưa biết thân phận của họ, Dương Khai còn chưa động sát cơ. Nhưng sau khi biết được thân phận của họ, Dương Khai không muốn để họ sống trên đời này nữa.
Vẻ mặt Hướng Ninh và Nam Hi Lâu không thể tin nổi, không ngờ với thân phận địa vị của hai người bọn họ, tên tiểu tử Dương Khai này lại dám ra mệnh lệnh như vậy.
Hướng Ninh gào lên:
- Dương Khai, mọi việc đừng làm quá đáng, sau này còn dễ gặp mặt.
Dương Khai cười quái dị không ngừng:
- Ta không cần nương tay, vì sau này chúng ta sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau nữa. Hơn nữa, trên đời này cũng sẽ không còn Hướng gia và Nam gia nữa!
Sắc mặt Hướng Ninh và Nam Hi Lâu đột nhiên trở nên trắng bệch.
Đồ Phong và Ảnh Cửu cũng không chút chần chừ, chân nguyên hung mãnh bùng phát, hai vị Gia chủ nhất đẳng thế gia Siêu Phàm Cảnh lập tức mất mạng.
Hai cỗ năng lượng thần thức, khác hẳn lúc nãy, bị Dương Khai hấp thu vào thức hải dưới sự dẫn dắt của Kim Nhân Độc Nhãn. Cảm nhận được sự khổng lồ của hai cỗ năng lượng này, Dương Khai lộ vẻ kinh hỉ.
Ngước mắt nhìn lên, cách trăm trượng, Dương Khai lạnh lùng nhìn Hoàng Hiểu và Khương Triết đang vui sướng khi người gặp họa ở phía bên kia, rồi vẫy tay nói:
- Giết luôn hai tên kia cho ta!
Lần trước, vì đang thăm dò ảo diệu của Kim Nhân Độc Nhãn, hắn đã để hai kẻ này chạy thoát, Dương Khai có chút hối hận. Bây giờ lại gặp lại, Dương Khai sao có thể bỏ qua cho chúng.
Năm vị huyết thị ứng tiếng mà động. Hoàng Hiểu và Khương Triết thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã bị các huyết thị bao vây. Lực chiến bất địch, trước sau chưa tới mười hơi thở, cả hai đều mất mạng.
Tuy đám huyết thị tấn thăng lên Siêu Phàm Cảnh trong thời gian ngắn ngủi, nhưng có lão già kỳ quái Mộng Vô Nhai chỉ dạy, công lực mà họ có thể phát huy, thậm chí còn mạnh hơn cả Siêu Phàm Cảnh bình thường.
Lấy năm địch hai, Hoàng Hiểu và Khương Triết làm sao có thể là đối thủ?
Sau khi hai kẻ này chết, Dương Khai chau mày, bước về phía đó. Khi cách khoảng hai mươi trượng, hắn mới cảm nhận được hai cỗ lực lượng khổng lồ bay vào thức hải của mình.
Hai mươi trượng… hẳn là khoảng cách xa nhất mà Kim Nhân Độc Nhãn có thể phát huy tác dụng hấp thu năng lượng thần thức.
Dương Khai vô tình phát hiện ra bí mật này.
- Khốn kiếp!
Diệp Cuồng Nhân rống lên không ngừng. Các Gia chủ Thất đại gia khác cũng há hốc mồm trợn mắt.
Họ vốn cho rằng Dương Khai đến Trung Đô là để liên thủ với Bát đại gia chống lại sự xâm nhập của Thương Vân Tà Địa, lại không ngờ ngay cả những cường giả đến cứu viện Bát đại gia, hắn cũng tàn nhẫn không bỏ qua.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡