Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 581: CHƯƠNG 581: KẺ HỦY MỘT CỦA TA, TA ĐOẠT BA CỦA KẺ ĐÓ

Trong chốc lát, bốn vị cường giả Siêu Phàm Cảnh đã ngã xuống. Đây không chỉ là đả kích nặng nề vào lực lượng Trung Đô, mà còn giáng một đòn chí mạng vào sĩ khí toàn quân.

Điều khiến Bát đại gia bàng hoàng hơn cả là, đến giờ phút này, họ vẫn mịt mờ về lập trường của Dương Khai.

- Mười bảy vị Thần Du Chi Thượng!

Mạnh Tây Bình lắp bắp, sững sờ nhìn đội hình dũng mãnh bên cạnh Dương Khai, hai mắt thất thần.

Mười ba vị huyết thị, cùng Địa Ma, Lăng Thái Hư, Lý Nguyên Thuần, Lã Tư, tổng cộng mười bảy vị cường giả Thần Du Chi Thượng.

Con số khổng lồ ấy khiến Bát đại gia hổ thẹn khôn cùng. Gia tộc bọn họ khổ tâm bấy nhiêu năm, cũng chỉ vỏn vẹn bốn năm vị cao thủ đỉnh phong như vậy. So với Dương Khai phủ, quả là một trời một vực.

Công lực của những người này sao đột nhiên tăng tiến thần tốc đến vậy? Mọi người đều không tài nào lý giải.

- Ảnh Cửu theo ta, những người khác tự do hành động.

Dương Khai dặn dò, lập tức dẫn Ảnh Cửu xuyên qua chiến trường hỗn loạn, tanh máu.

Mười sáu vị Siêu Phàm Cảnh còn lại không một lời, lao thẳng vào đám đông Thương Vân Tà Địa.

Đám võ giả Bát đại gia kinh hãi, chần chừ một hồi lâu, cuối cùng cũng phối hợp cùng các cường giả Dương Khai phủ, triển khai bao vây tiễu trừ Thương Vân Tà Địa.

- Tất cả mọi người đều lui hết đi.

Dương Bách bỗng nhiên hiện thân, khẽ dặn dò Ngũ Đại Tà Vương lui binh.

Sắc mặt Ngũ Đại Tà Vương cũng chẳng khá hơn các gia chủ Bát đại gia là bao. Sau khi chứng kiến số lượng và cấp bậc của võ giả Dương Khai phủ, Ngũ Đại Tà Vương cũng cảm thấy tình hình bất ổn.

Giằng co với Bát đại gia suốt thời gian dài như vậy, nay bỗng xuất hiện biến cố cực lớn từ Dương Khai phủ, e rằng cục diện giằng co này sẽ bị phá vỡ.

Dương Khai phủ đứng về bên nào, bên còn lại chắc chắn sẽ bại vong.

Ngũ Đại Tà Vương thầm cảm thấy bất an. Dương Khai không chỉ hạ sát thủ với người của Thương Vân Tà Địa, mà còn ra tay tàn độc với người Trung Đô. Hắn dường như không hề nể mặt bất kỳ bên nào, kẻ nào chọc giận hắn, hắn liền sát phạt.

Nghe thấy mệnh lệnh của Dương Bách, năm vị Tà Vương không dám chần chừ.

Một thanh âm nặng nề vang vọng, tựa như tiếng kèn hiệu.

Người của Thương Vân Tà Địa vừa đánh vừa lui theo tiếng kèn hiệu, dần dần biến mất không còn tăm hơi.

Võ giả Dương Khai phủ và người của Bát đại gia truy sát một trận, nhưng cũng không dám tùy tiện tiến sâu, lần lượt rút quân về phủ.

Từ khi Dương Khai xuất hiện, trước sau chưa đầy một chén trà, trận chiến này đã kết thúc. Hai bên đều chịu tổn thất cực kỳ thê thảm. Ngược lại, võ giả Dương Khai phủ nhập cuộc sau này lại không một ai tổn thất, cùng lắm cũng chỉ bị thương nhẹ.

Ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, thần thái ung dung trở về phủ.

Dương Khai lượn vài vòng trên chiến trường, hấp thu toàn bộ năng lượng thần thức của các cao thủ Thần Du Cảnh đã ngã xuống, lúc này mới cùng Ảnh Cửu quay về phủ.

Hắn trực tiếp bế quan thanh tẩy và hấp thu, thậm chí không chào hỏi bất kỳ ai.

Thái độ coi thường Bát đại gia như vậy khiến mọi người đều thầm cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

- Dương huynh, tên tiểu tử Dương gia nhà huynh có phải hơi khinh thường người khác quá rồi không?

Sau khi thu binh, Khang Nhuệ phẫn nộ nhìn Dương Ứng Hào.

- Nó có tư cách đó.

Dương Ứng Hào khẽ hít sâu một hơi khí lạnh.

- Nhưng nói cho cùng, nó vẫn là người của Dương gia huynh. Huynh không thể lấy thân phận gia chủ ra áp chế nó một chút ư?

- Nực cười, sự việc đã đến nước này, ngươi nghĩ nó còn chịu nể mặt Dương gia ta sao?

Dương Ứng Hào hừ lạnh một tiếng.

- Haizz. Nói chung là chúng ta đã sai.

Mạnh Tây Bình thở dài.

- Lúc đầu chúng ta không nên nhằm vào nó để moi móc bí mật trong tay nó như thế. Nếu lúc đó…

- Bây giờ nói những điều đó còn ý nghĩa gì?

Diệp Cuồng Nhân lạnh lùng liếc Mạnh Tây Bình.

- Hiện giờ cục diện đã rõ ràng. Nếu chúng ta có thể có được sự ủng hộ của Dương Khai, không tới nửa tháng là có thể đánh bại Thương Vân Tà Địa. Ngược lại, nếu Thương Vân Tà Địa có được sự ủng hộ của Dương Khai, thì Trung Đô này….

Sẽ diệt vong!

- Nhưng lúc nãy nó đã sát hại bốn người của Hướng gia, Nam gia, Hoàng gia và Quang Minh Phủ. Chuyện này xử lý thế nào đây?

Cao Mặc chau mày hỏi.

- Đây không phải chuyện nhỏ. Dù sao thì những người này cũng nhận lệnh chinh triệu của Bát đại gia đến đây cứu viện Trung Đô. Nếu xử lý không tốt, chỉ khiến thiên hạ thất vọng về Bát đại gia ta.

Chúng nhân lập tức chìm vào suy tư, ý thức được mức độ rắc rối của sự việc.

Theo lý mà nói, Dương Khai sát hại bốn người kia, Bát đại gia nhất định không thể buông xuôi. Dù là giả bộ, cũng phải có lời giải thích với thế lực thiên hạ. Nhưng nếu hoàn toàn trở mặt với Dương Khai, hậu quả cũng không phải là điều họ có thể gánh chịu.

- Tên tiểu tử này rốt cuộc là người như thế nào vậy?

Hoắc Chính lão gia lộ vẻ khó hiểu.

- Sao có thể hành sự đến mức này?

Nghe lão nói vậy, bảy người đều đổ dồn ánh mắt về phía Dương Ứng Hào.

Dương Ứng Hào thản nhiên nói:

- Đừng nhìn ta, ta không hiểu nhiều về nó. Ta chỉ biết tính nó rất bướng bỉnh, lúc ở Dương gia đã vô cùng cường thế, tuyệt đối không chịu thua thiệt.

- Gọi phụ mẫu nó tới hỏi xem sao. Chắc là họ hiểu nó hơn chúng ta.

Khang Nhuệ đột nhiên đề nghị.

- Chủ ý này không tồi. Dù tên tiểu tử đó có tàn nhẫn đến mấy, khinh thường Bát đại gia đến đâu, cũng sẽ để ý đến phụ mẫu mình chứ?

Dương Ứng Hào trầm ngâm, gật đầu:

- Gọi họ đến cũng được, nhưng các ngươi nhớ rằng, tuyệt đối không được gây bất lợi cho họ.

- Điều này đương nhiên bọn ta biết. Dương huynh lo lắng thái quá rồi.

Chúng nhân đều gật đầu.

Vào lúc này, ai còn dám đắc tội với Dương Khai?

Hai vợ chồng Dương tứ gia vẫn luôn ở Dương gia, không hề bị phái đi ứng chiến với Thương Vân Tà Địa. Đây cũng là sự sắp đặt của Dương Ứng Hào. Dù Dương tứ gia thỉnh chiến nhiều lần nhưng y cũng không đáp ứng.

Cũng coi như là một chút đền bù của Dương Ứng Hào dành cho Dương Khai.

Cho người gọi hai vợ chồng Dương tứ gia đến.

Dương Ứng Phong chắp quyền nói:

- Gia chủ, cho gọi ta và nội tử đến có chuyện gì vậy?

Ông và Đổng Tố Trúc không hề hay biết hôm nay Dương Khai đã đến Trung Đô, hơn nữa lúc nãy còn đại chiến một trận với hai bên, đương nhiên trong lòng nghi hoặc, còn cho rằng Dương Ứng Hào muốn để họ xuất chiến.

- Không có gì ghê gớm.

Dương Ứng Hào khẽ ho một tiếng.

- Chỉ là chư vị gia chủ muốn hiểu thêm một chút về tính cách và con người Dương Khai.

- Khai nhi?

Dương tứ gia nhướn mày, vẻ mặt hồ nghi khó hiểu.

- Có phải Khai nhi đã xảy ra chuyện gì không?

Đổng Tố Trúc căng thẳng, vội hỏi.

Dương Ứng Hào lắc đầu:

- Dương Khai bình an vô sự, đệ muội không cần lo lắng.

- Không có chuyện gì, sao chư vị lại muốn tìm hiểu Khai nhi?

Đổng Tố Trúc cảnh giác vạn phần, quan sát bốn phía. Đột nhiên phát hiện ra các gia chủ ngày thường cao cao tại thượng, khi đối mặt với hai vợ chồng mình, thần sắc lại có chút câu nệ, thậm chí còn có vài người mỉm cười với bà.

Điều này, bình thường không thể thấy. Trong lòng Đổng Tố Trúc thầm hoài nghi, nghĩ không ra ngọn nguồn.

Dương Ứng Hào bất đắc dĩ, chỉ có thể kể tóm tắt lại một lượt chuyện vừa xảy ra.

- Nghịch tử này…

Dương tứ gia giận dữ mắng mỏ.

- Đã tới Trung Đô rồi, sao không về gia tộc? Chẳng lẽ còn ghi hận chuyện Bát đại gia không công bằng với nó?

Sắc mặt tám người lập tức xấu hổ vô cùng.

Dương tứ gia dường như làm bộ trách móc Dương Khai, nhưng ai cũng nghe ra lão đang trút bầu bất mãn thay con trai mình.

Nếu không phải trước kia Bát đại gia không công bằng với hắn, hắn thân là người của Dương gia, liệu có thể chỉ lo cho bản thân mình thôi sao?

- Chư vị gia chủ thứ lỗi, khuyển tử tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, phạm phải sai lầm lớn, ngày khác ta gặp nó, nhất định sẽ giáo huấn nó đàng hoàng.

- Không cần như vậy đâu.

Khang Nhuệ vội nói. Lỡ đâu bị Dương tứ gia giáo huấn mà thẹn quá hóa giận, Dương Khai trở mặt với Bát đại gia thì lại to chuyện.

- Hôm nay chúng ta chỉ muốn biết thêm về con người Dương Khai. Hai vị thân là người dưỡng dục nó, há chẳng phải hiểu nó hơn ai hết?

- Cái này à…

Dương tứ gia chần chừ một lát.

- Nói ra thì e chư vị chê cười. Ta cũng ít tiếp xúc với khuyển tử, kỳ thực không hiểu nó lắm.

- Ta hiểu!

Đổng Tố Trúc giơ tay lên, duyên dáng nói.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía bà, vẻ mặt chờ đợi.

Đổng Tố Trúc liền thao thao bất tuyệt về những chuyện vặt vãnh khi Dương Khai còn nhỏ. Bát đại gia nghe vậy, thần sắc kỳ quái.

Nói chừng một canh giờ, tám người cũng không nghe ra được tin tức gì đáng giá, còn những chuyện Dương Khai trải qua mấy năm nay thì họ hoàn toàn không biết.

- Được rồi…

Thấy Đổng Tố Trúc còn muốn nói, Dương Ứng Hào vội cắt lời bà.

- Nói chung, chúng ta đã hiểu.

Đổng Tố Trúc cười hì hì:

- Con trai ta không phải là người xấu, từ nhỏ ta đã dạy dỗ nó: nhân kính nhất xích, ngã kính nhất trượng; kẻ hủy một của ta, ta đoạt ba của kẻ đó!

Tám vị gia chủ đột nhiên ngưng trọng thần sắc, nhìn chăm chú Đổng Tố Trúc với vẻ ngoài ngây thơ, khờ dại.

Đổng Tố Trúc vui mừng không sợ hãi, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.

Dương tứ gia đứng nguyên tại chỗ như trời trồng, không nói tiếng nào.

- Chúng ta đã hiểu.

Khang Nhuệ khẽ gật đầu, thần sắc trịnh trọng.

- Nếu chư vị đã hiểu, vậy hai vợ chồng ta xin cáo lui.

Dương tứ gia cáo lỗi một tiếng, rồi cùng Đổng Tố Trúc ung dung rời đi.

Sau khi hai vợ chồng Dương tứ gia rời đi, tám người mới chợt liếc nhìn nhau. Lúc này mới phát giác ra, vị Tứ phu nhân thoạt nhìn tưởng chừng còn trẻ con này cũng không phải là người đơn giản. Chuẩn tắc hành sự của Dương Khai bây giờ, ít nhiều có liên quan đến sự dạy dỗ trước kia của bà.

- Nhân kính nhất xích, ngã kính nhất trượng sao?

Mọi người chìm vào suy tư.

Tại Dương Khai phủ.

Lần này hấp thu với quy mô lớn, lại dùng Kim Nhân Độc Nhãn thanh tẩy, Dương Khai bế quan hai ngày, cuối cùng đã đạt đến Thần Du Cảnh ngũ tầng, hoàn toàn xóa bỏ khoảng cách với Tô Nhan.

Tu vi đạt đến cảnh giới này, Dương Khai không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Từ khi biết Tô Nhan đến nay, công lực của nàng vẫn luôn vượt trội hơn hắn. Thân là nam nhân, đương nhiên Dương Khai muốn vượt qua nàng.

Đây không phải là ganh đua, cũng không phải là tư tưởng đại nam tử muốn gây chuyện, mà là Dương Khai biết, tiềm lực của Tô Nhan vô tận, nếu mình trì trệ bất tiến, chỉ có thể kém nàng càng lúc càng xa.

Sau khi xuất quan, Dương Khai một lần nữa dẫn các cường giả trong phủ tấn công Thương Vân Tà Địa.

Nhưng vì lần trước đã chịu thiệt, Thương Vân Tà Địa đã sớm có bố trí phòng bị. Cuộc tấn công của Dương Khai phủ không đạt được tác dụng là bao, chỉ kích sát được mấy Thần Du Cảnh và một vài yêu thú mà thôi.

Thu hoạch quá ít ỏi.

Dương Khai cũng không nóng nảy. Tác dụng cực đại của Kim Nhân Độc Nhãn, hắn chỉ có thể coi như bổ trợ cho việc tu luyện tự thân. Muốn trở nên mạnh mẽ, vẫn phải dựa vào việc tu luyện bền bỉ, không ngừng nghỉ của bản thân.

Nhiều lần xuất kích, một là để có được năng lượng thần thức của những Thần Du Cảnh sau khi chết, hai là để rèn luyện bản thân.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!