Thấy Nhện mẫu cả gan xuất thần hồn, khóe miệng Dương Khai nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
Hắn nghiêm nghị quát khẽ:
- Nhện mẫu, tốt nhất ngươi đừng vọng tưởng giở trò trong thức hải của ta. Cảnh giới của ta tuy không bằng ngươi, nhưng thần thức của ta mạnh hơn Thần Du Cảnh bình thường rất nhiều, chớ tự rước lấy khổ.
Nghe hắn cảnh cáo, nỗi băn khoăn cuối cùng trong lòng Nhện mẫu cũng tan biến, ả đáp lời:
- Yên tâm đi, nếu ngươi đồng ý, ta còn muốn giao hòa thần hồn của hai ta nữa kìa. Có điều, ngươi không chịu thì ta cũng chẳng miễn cưỡng.
Dương Khai khẽ gật đầu, mở ra phòng ngự thức hải.
Ngay sau đó, thần hồn của Nhện mẫu liền chui vào thức hải của Dương Khai.
Giữa đại dương mênh mông bát ngát, linh thể thần hồn của Nhện mẫu dần dần hiện hình. Khác hẳn với dáng vẻ bên ngoài, lúc này ả mang hình người hoàn chỉnh. Nửa thân trên vẫn là dung mạo mê hồn, nửa thân dưới cũng hết sức kiều diễm, đôi chân thon dài thẳng tắp, nơi riêng tư rậm rạp cứ thế phô bày, toàn thân không một mảnh vải che thân.
Ả duyên dáng đứng giữa thức hải của Dương Khai, ngó nghiêng tứ phía, không hề có chút căng thẳng nào.
Ả là yêu thú thất giai, tương đương với cường giả Siêu Phàm Cảnh của nhân loại. Dương Khai chỉ là Thần Du Cảnh lục tầng, cảnh giới thua xa, nên ả chẳng có gì phải lo sợ.
Linh thể thần hồn của Dương Khai cũng nhanh chóng xuất hiện trước mặt ả. Liếc nhìn ả, Dương Khai nhíu mày, hừ lạnh:
- Đây là hình dạng mà ngươi muốn có?
- Không sai.
Nhện mẫu khẽ gật đầu, nét mặt đầy xuân tình, ả xoay người một vòng, hào quang tỏa sáng, mông căng mẩy, ngực đẫy đà, quyến rũ khôn cùng.
- Sao nào, có động lòng không?
- Phóng đãng!
Dương Khai bĩu môi.
- Hì hì...
Nhện mẫu bật cười, không chút phật lòng.
- Chẳng lẽ Yêu Mị Nữ Vương mang thể chất Độc Phụ kia lại không phóng đãng? Được rồi, đừng nhiều lời nữa, mau cho ta thấy bí mật của Hóa Sinh Trì đi.
Dương Khai khẽ gật đầu:
- Thực ra ta cũng chẳng muốn phí lời với ngươi.
Vừa nói, hắn vừa bật cười dữ tợn.
Nhện mẫu sững người, nhìn xoáy vào Dương Khai. Vẻ mặt quỷ dị này của hắn khiến ả lập tức nhận ra điều gì đó. Ả vẫn ung dung, lạnh lùng nói:
- Thì ra đây vẫn là một cái bẫy.
- Không sai.
Đã đến nước này, Dương Khai cũng chẳng cần giả vờ giả vịt nữa.
- Hừ.
Nhện mẫu cười nhạt.
- Ngươi diễn rất đạt, nói nhiều làm nhiều như vậy, cũng chỉ để dụ thần hồn của ta vào thức hải của ngươi mà thôi.
- Giờ mới biết thì đã muộn rồi.
- Ngươi tưởng chỉ dựa vào tu vi hiện tại của ngươi mà có thể làm gì được ta ư? Nếu ta muốn đi, bất cứ lúc nào cũng được.
- Ngươi lầm rồi. Ta đã nói, không có kim cương thì chẳng dám ôm việc gốm sứ. Đã dụ được ngươi vào đây, thì đừng hòng rời đi.
- Không biết trời cao đất dày!
Nhện mẫu hét lên, linh thể thần hồn hóa thành một luồng lưu quang, định thoát khỏi thức hải của Dương Khai.
Ả vừa cử động, đại dương mênh mông lập tức dậy sóng, nước biển cuồn cuộn dâng trào, hóa thành thiên la địa võng chặn hết mọi đường lui của ả.
Linh thể thần hồn của Nhện mẫu tả xung hữu đột, nhưng mãi vẫn không phá được vòng vây của nước biển, ả đành bất đắc dĩ hiện thân, lạnh lùng nhìn Dương Khai, thét lên:
- Thần thức của ngươi sao có thể mạnh đến thế!
Sức mạnh thần thức của gã nam nhân này không hề thua kém ả, thậm chí còn mạnh hơn một bậc. Nếu không phải vậy, ả đâu đến mức không thể đào thoát.
- Nói cho ta biết cách hóa giải kịch độc trong người Phiến Khinh La, ta sẽ để ngươi đi, bằng không thì hôm nay ngươi phải chôn thây tại đây!
Gương mặt Dương Khai đầy vẻ tàn độc.
- Mơ tưởng hão huyền, cứ chống mắt lên xem ta nuốt chửng ngươi thế nào đi!
Nhện mẫu giương nanh múa vuốt, điên cuồng lao về phía Dương Khai, định giao hòa thần hồn hai bên để quấy nhiễu tinh thần hắn.
Một luồng uy áp kinh thiên động địa bỗng lan tỏa khắp thức hải. Cảm nhận được nó, Nhện mẫu không kìm được nỗi thấp thỏm bất an, ả khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía nguồn phát ra khí tức. Giữa không trung, một con mắt từ từ mở ra, bên trong con mắt ấy là một đồng tử màu hoàng kim, khiến Nhện mẫu thoáng chốc kích động lạ thường.
Vù...
Một luồng kim quang đột ngột bắn ra từ con mắt đó, sượt qua linh thể thần hồn của Nhện mẫu.
Xoẹt xoẹt...
Linh thể thần hồn của Nhện mẫu tựa như tuyết dưới nắng gắt, lập tức bị tịnh hóa mất một phần.
Nhện mẫu kêu lên thảm thiết, nỗi kinh hoàng, hoảng loạn tràn ngập trong mắt ả.
- Đây là cái gì, đây là cái gì?
Nhện mẫu lớn tiếng hỏi.
- Thứ khắc chế được ngươi.
Dương Khai ung dung đáp.
- Nếu bị nó đánh trúng, ngươi sẽ hồn bay phách tán ngay lập tức, tất cả suy nghĩ và ý thức của ngươi đều sẽ tiêu tan. Vừa rồi chỉ là cảnh cáo thôi, ta không có thời gian đùa với ngươi. Bây giờ hãy khai ra bí mật của ngươi, bằng không đừng trách ta không khách khí.
Nhện mẫu nhìn đau đáu vào Dương Khai, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Kim Nhân Độc Nhãn đang mở to, gương mặt hằn lên nét oán hận tột cùng.
Ả thở hổn hển đến mức lồng ngực phập phồng liên tục, xem ra cơn thịnh nộ không hề nhỏ.
- Ta đếm từ một đến ba, nếu không có được câu trả lời, ngươi sẽ chết.
Dương Khai lạnh lùng đưa ra tối hậu thư, giơ một tay lên đếm:
- Một, hai...
- Đợi đã!
Nhện mẫu la lên.
- Ta có thể cho ngươi biết, nhưng ngươi phải hứa, sau khi có được bí mật này, ngươi phải thả ta đi!
- Ta hứa!
Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.
Nhện mẫu nhìn xoáy vào hắn, một lúc lâu sau mới vung tay, một vầng hào quang trắng xóa tách ra khỏi linh thể thần hồn của ả, bay về phía Dương Khai.
Vầng hào quang này chính là năng lượng thần thức chứa đựng bí mật đó. Nhện mẫu đã tách năng lượng này ra, đồng nghĩa với việc ả sẽ đánh mất ký ức về nó.
Đối với ả, việc này cũng gây ra ít nhiều tổn hại.
Dương Khai mừng rỡ, giơ tay triệu nó lại, còn chưa kịp kiểm tra kỹ càng thì Nhện mẫu đột nhiên điên cuồng bổ nhào về phía hắn.
Cơ thể mềm mại quấn chặt lấy hắn, ả cười lớn điên dại:
- Thần thức của ngươi mạnh mẽ như vậy, nếu ta nuốt chửng được linh thể thần hồn của ngươi, đủ để ta hưởng thụ rất lâu đấy. Ha ha, bây giờ chúng ta gần nhau thế này, thứ kim quang đó ngươi còn dám dùng không?
Ả cho rằng chỉ cần làm vậy, Dương Khai sẽ phải bó tay chịu trói.
Cùng lúc đó, uy năng thần thức tà ác vần vũ quanh Dương Khai, bao trùm lấy linh thể thần hồn của hắn cùng một cảm giác lạc lõng như rơi xuống vực sâu.
Dương Khai lạnh lùng nhìn ả, hờ hững nói:
- Nó là vật của ta, sao có thể làm hại ta được? Ngươi thật ngây thơ.
Nụ cười của Nhện mẫu lập tức cứng đờ, trong cặp mắt đang nhìn Dương Khai cuối cùng cũng trào dâng sự hãi hùng.
Xoẹt...
Kim quang mãnh liệt phủ xuống, xuyên thủng cơ thể quyến rũ của Nhện mẫu.
Không gian im phăng phắc, ý thức và tư duy của Nhện mẫu tức khắc vỡ nát, chỉ còn lại một khối năng lượng thần hồn thuần túy.
- Tự tìm đường chết.
Dương Khai lắc đầu. Nếu không phải Nhện mẫu đến phút cuối còn vọng tưởng đối phó với hắn, thì hắn đã thật sự tha cho ả một con đường sống. Dù sao thì giữa hắn và ả cũng không có thù oán gì to tát.
Không yên tâm, hắn kiểm tra qua phần năng lượng ký ức mà Nhện mẫu tách ra, sắc mặt Dương Khai trở nên quái dị.
Nhện mẫu không hề giở trò gian dối, phần năng lượng ký ức này quả đúng là cách để giải quyết vấn đề thể chất của Phiến Khinh La, có điều cách này... lại bắt buộc Nhện mẫu phải chết!
Bắt buộc phải lấy máu và yêu đan của ả cho Phiến Khinh La uống, dĩ độc trị độc, mới có thể giải trừ độc tố trong cơ thể nàng.
Đúng là trời tạo nghiệt còn có thể tha, tự tạo nghiệt thì không thể sống.
Dương Khai lắc đầu lia lịa.
Tạm thời chưa vội hấp thụ năng lượng của Nhện mẫu, Dương Khai vội vàng mở mắt.
Đám nhện khổng lồ đang bao vây quanh hắn dường như đã cảm nhận được cái chết của Nhện mẫu, ngay lúc Dương Khai mở mắt, hắn liền phát hiện chúng đang bắt đầu tấn công mình một cách hung hãn.
Hừ lạnh một tiếng, chân nguyên trong cơ thể Dương Khai bùng phát, từng luồng năng lượng vô song tỏa ra, lũ nhện này đổ rạp xuống như ngả rạ.
Nhện khổng lồ lục giai, cũng chỉ tương đương với võ giả Thần Du Cảnh. Kẻ địch bậc này chẳng là gì trước mặt Dương Khai.
Sau một trận chém giết, lũ nhện tử thương vô số, những con còn lại đều kéo nhau bỏ chạy. Dương Khai không truy kích, mà nhảy thẳng lên tượng nhện, tìm đến con Nhện mẫu đã chết.
Hắn vươn tay cắm vào lồng ngực nó, moi ra một viên yêu đan bảy màu từ vị trí trái tim. Viên yêu đan này ẩn chứa năng lượng khổng lồ, lúc Dương Khai chạm vào, tay hắn liền có cảm giác tê dại, nhìn lại thì thấy cả bàn tay đã nhanh chóng đen kịt.
Độc tính quá mạnh!
Dương Khai khẽ biến sắc, vội vàng ném nó vào không gian Hắc Thư, vận công xua tan độc tố đang xâm nhập cơ thể.
Tiếp đó lấy một ít máu của Nhện mẫu, Dương Khai mới cấp tốc rời đi.
Hai ngày sau, tại Phiêu Hương Thành.
Dương Khai vừa về đến nơi, liền nghe tiếng khóc nức nở từ trong phòng Phiến Khinh La vọng ra.
Hắn biến sắc, vội vàng đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, Bích Lạc gục bên giường Phiến Khinh La khóc như mưa, Vân Lệ và hai nha đầu Nhược Vũ, Nhược Tình đứng bên cạnh cũng khóc sướt mướt.
Cả gian phòng nóng hầm hập như một cái lò nung.
Hơi nóng này phát ra từ cơ thể Phiến Khinh La.
Hơi thở của nàng rất gấp, toàn thân đỏ rực như thanh sắt nung, ý thức đã mơ hồ.
Thấy Dương Khai trở về, Vân Lệ mừng rỡ:
- Dương công tử đã về rồi.
Bích Lạc ngẩn người, vội quay lại, hai mắt sưng đỏ, nhìn Dương Khai đầy hy vọng và lo lắng, môi nàng mấp máy, muốn nói gì đó nhưng mãi chẳng thốt nên lời.
- Tình hình thế nào rồi?
Dương Khai vội hỏi.
Bích Lạc chậm rãi lắc đầu, rồi lại bưng mặt khóc òa lên, rõ ràng tình hình không mấy lạc quan.
- Tránh ra một bên.
Dương Khai đẩy nàng qua, ngồi bên giường Phiến Khinh La, lấy ra yêu đan và máu của Nhện mẫu, rồi đưa tay nắn miệng Yêu Mị Nữ Vương, không nói một lời, liền nhét yêu đan và máu vào miệng nàng.
- Ngươi cho đại nhân ăn cái gì vậy?
Bích Lạc vội vã hỏi.
Dương Khai giải thích ngắn gọn.
Bích Lạc trợn tròn mắt:
- Ngươi giết Nhện mẫu rồi?
- Ừ, hiện giờ chỉ có thể lấy độc trị độc thôi.
Dương Khai khẽ hít một hơi sâu.
- Mong là thành công.
- Nếu đại nhân có mệnh hệ gì... ngươi phải bồi táng!
Bích Lạc uất ức nhìn Dương Khai.
Dương Khai liếc ả một cái, lười biếng để tâm. Hắn leo lên giường đỡ Phiến Khinh La dậy, một tay phủ lên bờ vai nóng như lửa của nàng, vận chân nguyên giúp nàng hóa giải năng lượng trong yêu đan và máu Nhện mẫu.