Tại Phượng Hoàn Lâu, Dương Khai nhắm mắt dưỡng thần, hấp thu toàn bộ năng lượng nhện mẫu lưu lại, công lực được tăng cường, có thêm cảm ngộ sâu sắc về thiên đạo và võ đạo.
Một mùi hương phảng phất nơi đầu mũi, Dương Khai chậm rãi mở mắt, phát hiện tiểu nha đầu Bích Lạc đang quỳ trước mặt mình, trong đôi mắt là ánh nhìn khác thường, tò mò quan sát hắn.
- Làm gì vậy?
Dương Khai có chút cảnh giác. Nha đầu này vẫn luôn có địch ý với mình, sao bỗng nhiên lại trông sùng bái đến thế, khiến Dương Khai không khỏi cảm thấy lạ lẫm.
- Ta mới phát hiện, ngươi thật sự rất lợi hại.
Bích Lạc líu ríu đứng lên.
- Rốt cuộc ngươi đã một mình giết nhện mẫu như thế nào? Nó là một thất giai yêu thú đó, đại nhân của ta cũng nói, ngay cả khi người ra tay toàn lực e rằng cũng không làm gì được. Lôi Đình Thú Vương và nhện mẫu cũng chỉ là có quan hệ hợp tác, chứ chưa từng có ai thu phục được nó. Ngươi nói cho ta nghe đi, rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì mà lấy được cả yêu đan của nó?
Dường như sau khi Dương Khai cứu được Phiến Khinh La, khúc mắc của Bích Lạc đối với Dương Khai cũng lập tức tan thành mây khói.
Dương Khai nhíu mày, không trả lời, mà hỏi:
- Đại nhân của ngươi hiện tại thế nào rồi?
- Tất cả đều ổn. Tuy thể chất Độc Quả Phụ vẫn còn, nhưng độc tố trong cơ thể đại nhân hình như đã được giải trừ rồi.
Bích Lạc nhoẻn miệng cười rạng rỡ, khiến Dương Khai sáng rực hai mắt. Bích Lạc vốn là một nữ tử quyến rũ, có lẽ do quanh năm suốt tháng sống cạnh Phiến Khinh La và bị ảnh hưởng, cộng thêm cũng tu luyện mị công, nên tuy rằng kém sắc hơn Phiến Khinh La, nhưng không phải nữ tử bình thường nào cũng có thể so sánh được.
- Đại nhân đang cố gắng đột phá, đợi đến lúc người xuất quan, công lực sẽ tiến thêm một bước nữa.
- Thế thì tốt rồi.
Dương Khai yên tâm.
- Chuyện này coi như đã giải quyết xong.
Suy nghĩ một lúc, hắn lại nói:
- Ừm, nếu nàng đang bế quan, vậy thì ta không đợi nữa. Ta phải nhanh chóng trở về Trung Đô để xem xét tình hình. Đợi nàng xuất quan, ngươi giúp ta nói với nàng một tiếng.
- Ngươi không thể đi!
Bích Lạc bỗng nhiên vọt tới, nắm chặt cánh tay Dương Khai.
Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng:
- Ta ở lại đây làm gì? Ở đây cũng đâu còn chuyện gì cần đến ta nữa.
- Dù sao thì ngươi cũng không được đi. Sau khi đại nhân xuất quan, người đầu tiên đại nhân muốn gặp nhất định là ngươi! Nếu ngươi đi, đại nhân sẽ đau lòng lắm.
- Ngươi đừng làm trò vô vị như vậy chứ.
Dương Khai cảm thấy đau đầu.
Bích Lạc đảo mắt, bỗng nhiên cười yêu kiều:
- Nếu ngươi không đi, ta sẽ cho ngươi xem thứ này rất hay.
- Thứ gì?
Bích Lạc chợt đỏ mặt, lập tức đứng phắt dậy, thân thể mềm mại khẽ động, xiêm y hóa thành từng sợi vải rũ rượi, cơ thể trắng như tuyết, hoàn mỹ phô bày ra trước mắt Dương Khai, tỏa ra vẻ đẹp diễm lệ tựa ngọc tinh xảo, động lòng người.
Đôi gò bồng đào trắng nõn căng tròn, ngạo nghễ hút hồn, vùng bụng bằng phẳng không chút thịt thừa, nơi cỏ thơm ẩn hiện, khơi gợi vô vàn hoang tưởng, đôi chân thon dài thẳng tắp thẹn thùng khép hờ, một hương thơm mê hoặc không thể che giấu.
Nàng cứ như thế đứng thẳng trước mặt Dương Khai, trên người không một mảnh vải che thân, đường cong mê hồn, đủ để cho bất cứ một nam nhân nào cũng phải sôi sục khí huyết, tinh mỹ tựa như một tác phẩm nghệ thuật, khiến người ta không khỏi nảy sinh dục vọng muốn giày vò thỏa thích.
Khuôn mặt xinh đẹp của nàng ửng đỏ, cái cổ trắng nõn thoáng hồng, nàng khẽ cắn môi, không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Khai.
- Đẹp không?
Bích Lạc nói lí nhí như muỗi kêu.
Thần sắc Dương Khai chấn động, vẻ kinh hãi trên mặt nhanh chóng bị thay thế bằng tia dục vọng nóng bỏng.
Tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt, ánh mắt hắn liền sáng tỏ trở lại, nhếch miệng mỉm cười quái dị:
- Ngươi không phải chỉ thích nữ nhân sao? Tình huống này có vẻ không đúng lắm. Sao lại phát tình với ta?
Bích Lạc nhăn nhó:
- Ờ... Thực ra thì nam nhân cũng không tệ. Cả nam lẫn nữ ta đều không kén chọn, không được sao?
Dương Khai tối sầm mặt.
- Được rồi, được rồi.
Bích Lạc chợt bĩu môi.
- Đại nhân đã dặn, tình trạng hiện giờ của người không tiện hầu hạ ngươi, nên bảo ta đến đây thay thế. Một là để giải sầu cho ngươi trong mấy ngày này, hai là để cảm tạ những gì ngươi đã làm cho người. Sau khi đại nhân xuất quan, người sẽ đích thân ra trận.
Lúc đang nói, nàng không nhăn nhó nữa, mà bạo gan đẩy Dương Khai xuống. Tư thế phóng khoáng, nàng cưỡi lên người hắn, cười hì hì, ngón tay vuốt nhẹ trên đôi môi đỏ mọng, vẻ phóng đãng hiện rõ:
- Ngươi muốn chơi thế nào? Hôm nay mặc sức cho ngươi giày vò, muốn làm gì thì cứ làm.
Dương Khai vươn một tay ra hất nàng xuống. Hắn xách tấm đệm trên giường phủ lên người nàng, rồi lặng lẽ leo xuống.
- Ngươi...
Bích Lạc ngẩn người, ngạc nhiên nhìn Dương Khai.
Lần trước hắn làm khách ở Phượng Hoàn Lâu, rõ ràng chính nàng không muốn, nhưng lại bị hắn ép ăn thứ đó. Bây giờ nàng chủ động quyến rũ thì hắn lại thờ ơ?
Có phải đàn ông hay không vậy?
- Không có hứng.
Dương Khai khẽ lắc đầu.
Tô Nhan bị Mộng Vô Nhai kéo đi tha hương, cũng không biết tình hình bên đó thế nào nữa. Hơn nữa còn quá nhiều việc cần giải quyết, Dương Khai thật sự không có tâm trạng nào để trêu hoa ghẹo nguyệt, nhất là với nha đầu Bích Lạc này, khẩu vị quái dị khác với người thường. Nếu để nàng bò lên rồi, chỉ e sẽ chẳng khác gì con sên bám dai không dứt.
- Yêu nữ...
Dương Khai khẽ gọi.
Giọng nói của Phiến Khinh La nhanh chóng vang lên trong đầu:
- Tên tiểu khốn kiếp này, sao đột nhiên lại đứng đắn như vậy?
Thần thức của nàng vẫn luôn chú ý mọi động tĩnh bên này, Dương Khai sao lại không biết chứ?
- Trước giờ ta vẫn luôn rất đứng đắn.
Dương Khai hừ một tiếng.
Phiến Khinh La cười khanh khách, rõ ràng không tin tưởng hắn.
Một lúc sau, Phiến Khinh La mới thở dài buồn bã:
- Ngươi muốn đi sao?
- Ừ.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.
- Đi đi, sau khi ta xuất quan, chắc chắn sẽ đi tìm ngươi.
- Chỉ e ngươi tìm không được đâu, nơi ta muốn đến không ở thế giới này.
Phiến Khinh La nói:
- Một thế giới thượng đẳng hơn?
- Ngươi biết sao?
Dương Khai kinh ngạc.
- Có nghe Dương Bách nói qua một chút, không hiểu rõ lắm. Tuy nhiên... trong cơ thể ngươi có Truy Hồn Ấn của ta, cho dù ngươi có đi đến chân trời góc biển, ta cũng sẽ tìm được ngươi.
Phiến Khinh La cười đắc ý.
Dương Khai nhếch miệng:
- Nếu ngươi có thể tìm được thì cứ việc. Ta đi đây, ngươi hãy tự bảo trọng!
Nói xong, hắn liếc mắt nhìn Bích Lạc đang nằm nghiêng trên giường, bắn ra một tia năng lượng, hóa thành cây roi dài quất vào mông nàng.
Bích Lạc kêu lên, mặt lập tức ửng hồng, trông cực kỳ hưng phấn.
Dương Khai cười ha hả, phi thân ra ngoài cửa sổ, chốc lát đã không còn thấy bóng dáng.
Bích Lạc đứng dậy, lấy chăn quấn quanh người, đứng tựa vào cửa sổ nhìn theo hướng Dương Khai biến mất, thì thào:
- Đại nhân, để hắn đi như vậy có ổn không?
- Ngươi chủ động quyến rũ mà cũng không giữ được hắn, nhất định hắn còn có việc quan trọng hơn. Tên khốn kiếp này, nhìn thì háo sắc, kỳ thực thân thể nữ nhân với hắn mà nói, bất quá chỉ là một vị thuốc. Chỉ dựa vào thân thể, không thể giữ được hắn đâu. Trong lòng hắn có ta, nhưng không đủ phân lượng. Rồi sẽ có một ngày ta chiếm được vị trí đủ quan trọng trong tim hắn, hắn mới có thể bất chấp tất cả vì ta.
- Tình yêu thật phiền toái.
Bích Lạc hậm hực.
- Ừm, hình như hắn để lại ít đồ cho ngươi đó, ngươi tự mình xem thử đi.
Phiến Khinh La căn dặn, rồi lại thu liễm tâm thần, tiếp tục bế quan.
Bích Lạc nghe vậy thì ngớ người, quay đầu lại nhìn thì thấy bên giường có một bình nước, trong lòng nàng tràn đầy nghi hoặc.
...
Trung Đô.
Thành Trung Đô to lớn, hơn một nửa vẫn là một đống hoang tàn. Tuy rằng võ giả các thế lực lớn trong thiên hạ đã không quản ngàn vạn dặm tìm đến đây trợ giúp công việc trùng kiến, bởi linh khí tại Trung Đô dày đặc, nhưng ít nhất cũng phải tốn hơn mười năm mới có thể khôi phục một phần cảnh tượng xưa.
Các cường nhân của Bát đại gia đều ra quân tham dự công việc trùng kiến.
Tám vị gia chủ trẻ tuổi, cùng với các cường nhân tiền bối chỉ huy trấn thủ, tất cả đều đâu vào đấy.
Thư Ức Mộng cũng đang bận rộn, trên đầu quấn một chiếc khăn lụa, thoạt nhìn trông như nàng thôn nữ kiều diễm.
- Gia chủ, người đâu cần đích thân làm việc. Người cứ đứng một bên quan sát là được, nhỡ làn da mịn màng này có chuyện gì thì biết làm sao?
Một vị lão bà Thu gia khuyên Thư Ức Mộng.
Thư Ức Mộng lắc đầu cười:
- Không sao đâu, dù sao ta cũng rảnh rỗi, nếu không làm gì... lại dễ suy nghĩ lung tung.
- Gia chủ lại đang nhớ đến tiểu tử Dương gia kia chứ gì?
Lão bà đó hừ hừ, bỗng nhiên lại thở dài:
- Tráng niên mất sớm, quả là trời xanh đố kỵ anh tài.
- Bà bà!
Thư Ức Mộng oán trách, giọng khẳng định:
- Hắn chưa chết đâu.
Miệng lão bà mấp máy, bà muốn khuyên giải nhưng không biết nên nói như thế nào.
Hơn nửa năm qua, tiểu tử Dương gia kia bặt vô âm tín. Nếu quả thật còn sống, lẽ ra đã sớm xuất hiện rồi.
Đa phần mọi người đều cho rằng hắn đã chết.
Chỉ có những người trẻ tuổi trong Dương gia, vẫn tin chắc Dương Khai còn sống, chỉ có điều không biết đã lưu lạc đến chân trời góc bể nào rồi.
Tuổi trẻ thật là tuyệt, có thể tin tưởng một người không chút hoài nghi. Lão bà không khỏi thổn thức.
Bỗng nhiên, một tiếng ưng gáy vang vọng, xen lẫn niềm vui mừng khôn xiết. Nghe thấy tiếng ưng gáy, Thư Ức Mộng ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên bầu trời có một con Kim Vũ Ưng đang bay vút ra khỏi Trung Đô, sau một luồng kim quang, nó biến mất tăm.
Muốn tìm kiếm Dương Khai, họ đã dùng đến sức mạnh của Kim Vũ Ưng Dương gia.
Nhưng mười mấy con Kim Vũ Ưng tìm kiếm suốt nửa năm, cũng không thu được kết quả gì.
Duy chỉ có Kim Vũ Ưng của Dương gia, từ sau khi Dương Khai mất tích, nó vẫn luôn bay quanh Trung Đô, cho tới hôm nay, nó mới có động tác khác.
- Ưng nhi làm sao thế?
Lão bà Thu gia kinh ngạc.
Thư Ức Mộng sững sờ đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt bỗng sáng rực, thần sắc kích động:
- Hắn đã trở lại! Hắn đã trở lại!
Nói xong, nàng lao vút đi đuổi theo Kim Vũ Ưng.
- Chẳng lẽ hắn thật sự chưa chết?
Vẻ mặt lão bà đầy chấn động, bà thả thần thức ra, nhưng không tìm thấy khí tức đặc biệt nào.
Cách đó ba mươi dặm, Dương Khai nheo mắt nhìn một luồng sáng đang lao đến từ phía Trung Đô. Hắn bật cười ha hả, rồi hướng về phía đó.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay