Một lát sau, Kim Vũ Ưng đã xuất hiện trong tầm mắt Dương Khai. Hắn vẫy tay, Kim Vũ Ưng liền đáp xuống vai, thân mật dụi mỏ vào tóc hắn.
- Vẫn là ngươi đánh hơi giỏi nhất!
Dương Khai xoa đầu nó.
Hắn không ngờ, khi trở lại Trung Đô, người đầu tiên ra đón mình lại là con chim ưng này.
Theo sau nó là một bóng hình diễm lệ.
Thu Ức Mộng đẩy tốc độ lên đến cực hạn, gần như theo sát chim ưng, thoáng chốc đã đến trước mặt Dương Khai.
- Lâu rồi không gặp!
Dương Khai vui vẻ chào nàng.
Ánh mắt Thu Ức Mộng tràn ngập những cảm xúc phức tạp, có mừng rỡ, có kinh ngạc, lại có cả lo âu sợ hãi. Nàng dừng chân cách Dương Khai chừng mười trượng, đôi mắt đẹp đã ngấn lệ, ngây ngẩn nhìn hắn.
Nàng không dám tới gần, dường như sợ rằng đây chỉ là ảo giác, nếu đến gần thì tất cả sẽ tan thành mây khói.
- Sao vậy?
Dương Khai mỉm cười.
Thu Ức Mộng hít sâu một hơi, sải bước về phía hắn. Khi đã đến thật gần, gương mặt nàng bỗng hằn lên vẻ vừa giận vừa hờn, nàng chộp lấy cánh tay Dương Khai mà cắn thật mạnh.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ngấn lệ chan chứa tủi hờn. Dần dà, lực cắn cũng lơi đi, thay vào đó là tiếng khóc nức nở không sao kìm được.
Dương Khai thở dài:
- Vừa gặp lại đã đau lòng đến thế, ta có chọc ghẹo gì ngươi đâu.
- Ta... ta tưởng... ta tưởng ngươi chết thật rồi... Nửa năm qua ngươi đã đi đâu?
Cuối cùng, Thu Ức Mộng cũng không nén được nữa mà òa khóc, tiếng khóc như vỡ òa, trút hết mọi lo âu đè nén suốt nửa năm qua. Nàng từ từ ngồi thụp xuống, bờ vai run rẩy, trông đáng thương vô cùng.
Dương Khai có chút bối rối, đợi nàng khóc một lúc cho vơi bớt nỗi lòng rồi mới đưa tay kéo nàng dậy.
Thu Ức Mộng đưa tay lau khóe mắt, giọng vẫn còn nghẹn ngào, khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng, trông có phần ngượng ngùng.
- Đây là lần đầu tiên ta thấy ngươi khóc đấy.
Dương Khai không nhịn được cười lớn.
- Ta còn tưởng là hai người khác nhau cơ đấy, thú vị thật.
- Đồ vô lương tâm!
Thu Ức Mộng lườm hắn một cái sắc lẹm, vừa nín khóc đã bật cười.
Hít một hơi thật sâu, ổn định lại tâm tình, Thu Ức Mộng lại trở về với vẻ điềm tĩnh thường ngày. Có điều, thấy vẻ mặt cười cợt của Dương Khai, nàng liền không khách khí nhấc chân đạp hắn một cái, hừ lạnh một tiếng rồi xoay người đi về phía Trung Đô.
Khóe miệng nàng lại không giấu được ý cười mừng rỡ.
Dương Khai gãi đầu thầm nghĩ, nữ nhân dù có khôn khéo đến đâu, cũng có lúc trở nên yếu đuối.
Dường như động tĩnh của Kim Vũ Ưng đã kinh động đến tất cả mọi người ở Trung Đô, không đợi Dương Khai trở về, một đám người đã từ đó bay như con thoi đến.
Từ xa, Hoắc Tinh Thần nước mắt nước mũi tèm lem gào lên:
- Khai thiếu, Khai thiếu, quả nhiên huynh chưa chết, ta đã nói người tốt đoản mệnh, họa hại di ngàn năm mà!
Dương Khai tối sầm mặt.
Phía sau Hoắc Tinh Thần là hai huynh muội Đổng Khinh Hàn, bốn thiếu nữ của Vạn Hoa Cung, Lạc Tiểu Mạn của Tử Vi Cốc, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ của Ánh Nguyệt Môn, Tả Phương của Vấn Tâm Cung, Trữ Cảnh Sơn của Phi Vũ Các, tỷ muội Hồ gia của Huyết Chiến Bang, Phương Tử Kỳ của Phong Vũ Lâu, Đào Dương của Bảo Khí Tông...
Gần như toàn bộ thế hệ trẻ tuổi trong phủ đều đến đông đủ, ai nấy cũng đều kích động, tươi cười chào đón hắn.
Họ nhanh chóng bay đến trước mặt Dương Khai, Hoắc Tinh Thần không nói hai lời, ôm chầm lấy hắn, xúc động khôn xiết.
- Khai thiếu, cuối cùng huynh cũng về rồi, bọn ta nhớ huynh chết đi được.
Hoắc Tinh Thần thở ra một hơi nặng nề, nói một cách chân thành.
Dương Khai hơi xúc động, đẩy Hoắc Tinh Thần ra, gật đầu nghiêm nghị:
- Ta cũng nhớ mọi người, nào, để ta xem qua nửa năm không gặp, có ai thay đổi gì không.
- Vô sỉ!
Hàn Tiểu Thất của Vạn Hoa Cung đỏ bừng mặt, không kìm được buột miệng.
Bật cười lớn, Dương Khai lướt mắt qua Lạc Tiểu Mạn, làm bộ mặt gian tà:
- Ừm, Tiểu Mạn không chỉ cao hơn, mà chỗ này cũng lớn hơn rồi.
- Đâu có...
Lạc Tiểu Mạn xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.
- Đừng đùa giỡn nữa, về rồi hãy nói.
Thu Ức Mộng trừng mắt nhìn Dương Khai.
Dương Khai mất tích nửa năm, bỗng nhiên trở về Trung Đô, mười ba vị Huyết Thị trong phủ, các gia chủ trẻ tuổi của Bát Đại Gia cùng các trưởng lão đều chấn động, ồ ạt đổ về Dương gia tương kiến.
Trong đại điện Dương gia, vợ chồng Dương Tứ gia nước mắt lưng tròng, nắm chặt tay Dương Khai, như thể sợ hắn lại đột ngột biến mất một lần nữa.
Trong đại điện, người người chen chúc, có tới hơn trăm người của Bát Đại Gia và phủ Dương Khai.
Tất cả những người này đều nhìn Dương Khai đầy tò mò, họ muốn biết nửa năm qua hắn đã ở đâu, vì sao không xuất hiện, càng muốn biết nửa năm trước, dưới lòng đất Trung Đô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tại sao lại có nhiều người mất tích đến vậy, tại sao đến bây giờ, chỉ có một mình Dương Khai trở về.
Vô số câu hỏi lẩn quẩn trong đầu họ, nếu không được giải đáp thì vô cùng khó chịu.
- Lão Cửu.
Dương Chiếu bỗng nhiên đứng lên.
- Đệ đã an toàn trở về, vậy vị trí gia chủ Dương gia...
Dương Khai giơ tay cắt lời y, cười bảo:
- Nhị ca, chí của đệ không ở đây, vị trí gia chủ Dương gia hợp với huynh hơn.
Dương Chiếu chậm rãi lắc đầu:
- Đoạt Đích Chiến, ta đã thất bại thảm hại, có tư cách gì làm chủ Dương gia?
Dương Khai nói:
- Nhị ca, huynh quá khiêm tốn rồi. Bản lĩnh và năng lực của huynh ai cũng rõ, Đoạt Đích Chiến chẳng thể chứng minh được gì cả.
- Nhưng...
- Nghe đệ nói hết đã.
Dương Chiếu khẽ gật đầu.
- Qua một thời gian nữa, đệ sẽ rời khỏi đây, nên đệ không thể ở lại làm gia chủ Dương gia được.
Dương Khai từ tốn nói.
Đổng Tố Trúc run người, nắm chặt tay Dương Khai, nhẹ giọng hỏi:
- Con muốn đi đâu?
Dương Khai đưa tay chỉ lên trời:
- Đến một thế giới ở tầng cao hơn!
Trong điện, tất cả mọi người đều ngơ ngác.
- Nói thế này đi, thế giới của chúng ta không phải là thế giới duy nhất. Còn có những nơi mà chúng ta chưa từng biết đến, cũng giống như trước kia chúng ta chưa bao giờ biết rằng trên Thần Du Cảnh còn có Siêu Phàm Cảnh!
Không ít người lập tức lộ vẻ hứng thú.
- Tà chủ Dương Bách thống lĩnh Thương Vân Tà Địa xâm chiếm Trung Đô, mục đích của y chắc cũng là đi tới nơi đó.
- Điều này thì có quan hệ gì với việc tấn công Trung Đô?
Đổng Khinh Hàn thắc mắc.
- Dưới lòng đất Trung Đô có một địa mạch, trong đó có một đạo môn, đi xuyên qua đạo môn ấy có thể đến được thế giới kia. Đó chính là mục đích thật sự của y.
Dương Khai hít vào một hơi.
- Nửa năm trước, y bày ra cảnh giết chóc, dùng cách huyết tế để đả thông địa mạch dưới lòng đất, tìm được cánh cửa đó. Tám vị lão gia chủ đến ngăn cản, đệ và Địa Ma cũng đuổi tới, thêm vào đó hai sư đồ Mộng chưởng quầy và Tô sư tỷ cũng ở đó. Qua một phen đại chiến, Mộng chưởng quầy đã giết chết Dương Bách. Nhưng trước khi chết, Dương Bách định phá hủy cánh cửa đó để kéo tất cả cùng chết.
Mọi người nín thở im lặng, chăm chú lắng nghe.
Lời nói của Dương Khai lúc này đã giải đáp mối nghi hoặc về chuyện xảy ra dưới lòng đất nửa năm trước!
- Cánh cửa đó đã bị hủy rồi. Vào thời khắc gấp rút, Mộng chưởng quầy đã kéo đồ đệ lão và Tô sư tỷ trốn vào cánh cửa đó, an toàn đến được thượng giới.
Trong giây khắc cuối cùng khi thông đạo hư không sụp đổ, Mộng Vô Nhai đã kịp truyền lại cho hắn một ít thông tin, qua đó, Dương Khai mới biết bọn họ đã an toàn qua được thông đạo.
- Còn đệ chậm một bước, cuối cùng bị hư không chi lực đẩy đến hải ngoại, đệ đã ở lại đó nửa năm.
Mọi người lập tức hiểu ra, lúc này mới tường tận những khúc mắc trong lòng.
Không ngờ trận chiến dưới lòng đất nửa năm trước lại hung hiểm lạ thường đến thế.
- Tám vị lão gia chủ thì sao?
Có người vội vàng hỏi.
- E là... đã không còn nữa.
Thần sắc Dương Khai có phần ảm đạm.
- Họ chậm hơn ta một bước, ta bị hư không chi lực đẩy đi, còn họ bị năng lượng địa mạch bộc phát tấn công, khó lòng sống sót nổi. Việc này đối với Bát Đại Gia cũng là một tổn thất lớn.
Không ít người đau buồn thương tâm.
- Con sống được là tốt rồi.
Lăng Thái Hư nhẹ nhàng gật đầu.
- Bọn ta đều nghĩ tất cả đã chết rồi, giờ biết có vài người vẫn còn sống, cũng không đến nỗi là tin dữ.
Mộng Vô Nhai vô sự, Lăng Thái Hư cũng mừng cho lão.
Đại điện chìm vào yên tĩnh, một lúc sau, Thu Ức Mộng mới hỏi:
- Dương Khai, ngươi nói ngươi sẽ đi tới thế giới kia, ngươi có biết gì về nơi đó không?
- Biết một chút chứ không quá tường tận.
Dương Khai lắc đầu, khẽ nhếch mép cười, ánh mắt hướng đến một góc khuất trong đại điện, nói một cách đầy ẩn ý:
- Tuy ta không tường tận lắm, nhưng có người biết rất rõ. Thủy Linh, ngươi nói thử xem.
Ở góc khuất đó, Thủy Linh với mái tóc lam nhạt nổi bật đang đứng tựa vào cột, ung dung nhấm nháp một loại hạt nào đó. Vừa thấy Dương Khai hướng mắt về phía mình, nàng không khỏi bĩu môi.
- Nếu ta đoán không sai, hẳn là ngươi đến từ thế giới kia? Giống như Mộng chưởng quầy và Địa Ma.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều nhìn về phía Thủy Linh.
- Liên quan gì tới ta, nhìn ta làm gì?
Thủy Linh có chút không vui, nàng vẫn còn buồn rầu vì trong trận chiến nửa năm trước đã không đi cùng Mộng Vô Nhai, nếu không thì đã an toàn trở về chứ chẳng phải tiếp tục ở lại đây.
- Ta muốn biết thế giới đó như thế nào.
Dương Khai trầm giọng hỏi.
- Như thế nào à?
Thủy Linh nhíu mày.
- Ngươi bảo ta nói, ta cũng chẳng biết nói sao cho rõ ràng.
Trầm ngâm một lúc, nàng tiếp lời:
- Ví dụ thế này đi, ở đây các ngươi có mấy cái gọi là thế gia siêu cấp, tông môn nhất, nhị, tam đẳng gì đó phải không?
Dương Khai gật đầu, ra hiệu cho nàng nói tiếp.
- Nếu lấy các thế lực ở chỗ các ngươi mà so sánh với chỗ ta, Bát Đại Gia Trung Đô cùng lắm chỉ có thể coi là thế lực nhị đẳng thôi.
Tất cả đều biến sắc.
Dương Khai đăm chiêu:
- Vậy Thủy Thần Điện thì sao?
- Miễn cưỡng có thể coi là nhất đẳng.
Dương Khai hít một hơi khí lạnh. Hắn nhận ra mình vẫn còn đánh giá thấp mức độ phức tạp của thế giới đó. Tuy nhiên, khoảng cách xa vời này lại càng khiến hắn thêm mong đợi vào thế giới ấy.