Đã quyết định giúp Dương Khai một tay, Hạ Ngưng Thường đương nhiên không dám để lộ sơ hở, chỉ có ép Dương Khai dùng toàn lực ứng phó mới có thể giúp hắn đột phá.
Vì thế, ngay từ chưởng đầu tiên này, Hạ Ngưng Thường liền tung ra sát chiêu.
Sức lực của Dương Khai đang ở Thối Thể cảnh tầng chín, vậy nên Hạ Ngưng Thường cũng chỉ vận dụng sức mạnh tương đương Khai Nguyên cảnh tầng hai, tầng ba.
Đang vào lúc then chốt, Dương Khai bỗng tâm sinh cảnh triệu, khiến toàn thân hắn bất giác ớn lạnh, trong lòng dấy lên cảm giác sinh tử tồn vong.
Trong lúc nghi hoặc, một luồng chưởng phong gào thét từ bên cạnh ập tới.
Có kẻ đánh lén mình! Dương Khai chợt bừng tỉnh, không hề sợ hãi mà ngược lại còn mừng rỡ nhảy vọt lên, quay phắt đầu lại, trở tay tung một quyền.
Đang lúc không biết làm sao để trút bỏ ý chí chiến đấu sục sôi trong lòng, không ngờ lại có kẻ tự tìm đến! Giờ đây hắn chẳng còn bận tâm rốt cuộc là ai muốn đánh lén mình nữa, chỉ muốn được đại chiến một trận cho thỏa.
Một tiếng va chạm vang vọng, nguyên khí cuồn cuộn, Dương Khai lùi lại mấy bước. Hạ Ngưng Thường vận dụng một chiêu không phiên, vững vàng hạ thân, trong đôi mắt đẹp ánh lên vẻ kinh ngạc.
Dù mình chỉ vận dụng sức mạnh tương đương Khai Nguyên cảnh tầng ba, nhưng cũng không đến mức bị hắn đánh trả ngang tài ngang sức như vậy. Đáng lẽ ra phải chế ngự được hắn mới phải.
Sau một chiêu giao thủ, nhờ ánh trăng sáng vằng vặc, Dương Khai đã nhìn rõ dáng hình của kẻ vừa đến. Đó là một nữ tử, chỉ có điều khăn đen che mặt nên không thể nhìn rõ dung mạo.
- Sao lại là một tiểu cô nương!
Dương Khai nhíu mày, khẽ lẩm bẩm một câu đầy bất mãn.
Hạ Ngưng Thường nghe hắn nói vậy liền tức giận đến run rẩy. Nàng cắn răng khẽ bay tới, nguyên khí trong lòng bàn tay cuồn cuộn, hóa thành Mạn Thiên Chưởng Ảnh bao phủ lấy Dương Khai.
Câu nói vừa rồi quả thực khiến nàng tức đến phát điên!
Dương Khai gầm nhẹ một tiếng, dốc hết sức lực, nguyên khí nóng bỏng lưu chuyển theo quyền phong, chỉ trong chớp mắt đã giao thủ cùng Hạ Ngưng Thường. Mặc dù đối phương chỉ là một nữ tử, nhưng Dương Khai cũng không hề nương tay, bởi thực lực của người này rõ ràng cao hơn hắn một bậc, hơn nữa mỗi chiêu xuất ra đều đầy sát khí, hắn nào dám có chút sơ suất.
Dương Khai và Hạ Ngưng Thường xuất chiêu thần tốc như điện quang hỏa thạch, khó phân thắng bại. Nhưng tình thế rõ ràng bất lợi cho Dương Khai, chiêu thức của hắn thế đại lực trầm, lực sát thương tuy mạnh nhưng lại thua xa sự biến hóa linh hoạt của Hạ Ngưng Thường. Hắn xuất hai chiêu, Hạ Ngưng Thường liền xuất ba chiêu, hơn nữa thân hình nàng nhẹ nhàng uyển chuyển, di chuyển liên tục, chỉ coi Dương Khai như một con khỉ để trêu đùa.
Dương Khai có thể nói là luôn luôn kinh ngạc và vô cùng phẫn nộ! Hắn có thể nhận thấy sức lực đối phương chỉ cao hơn mình một chút, nhưng không ngờ rằng, thực ra đối phương chỉ là đang áp chế thực lực thật của mình trong lúc giao đấu với hắn. Đối mặt với một kẻ địch như vậy, có thể đánh trúng mới là chuyện lạ.
Dưới chiếc khăn che mặt màu đen, một nụ cười dần hiện lên trên khóe môi nhỏ nhắn của Hạ Ngưng Thường, dù khuôn mặt nàng vẫn đang giận dỗi. Nàng thầm nghĩ: Ai bảo ngươi ăn nói lung tung, đáng đánh!
Chỉ có điều sau chốc lát, Dương Khai đã bị đánh đến toàn thân đau đớn. Cùng với cơn đau đớn quen thuộc đang lan tràn, huyết dịch trong cơ thể hắn lại một lần nữa hưng phấn lên, chảy cuồn cuộn như đại giang chi thủy. Lắng nghe kỹ, thậm chí còn có thể nghe thấy âm thanh của sự chuyển động. Cơ thể hắn nóng dần lên, sức lực cũng dần trở nên mạnh mẽ.
Ánh mắt Hạ Ngưng Thường khựng lại, nàng phát hiện nguyên khí sôi sùng sục trong cơ thể tên sư đệ này càng ngày càng mạnh mẽ, sức lực của hắn cũng dần dần đột phá Thối Thể cảnh để đạt đến trình độ Khai Nguyên cảnh. Hơn nữa vẫn chưa dừng lại mà còn đang từ từ tăng lên một cách ổn định.
Quyền kình mang theo nguyên khí nóng bỏng kia càng đánh càng nhanh, càng đánh càng mạnh. Hạ Ngưng Thường dường như sắp không chịu nổi, định vận dụng thêm sức lực của mình nhưng lại có chút không cam lòng, đành tiếp tục cắn răng chống đỡ.
- Ai phái ngươi đến giết ta?
Trong lúc giao chiến kịch liệt, Dương Khai đột nhiên sắc mặt âm trầm hỏi, giọng trầm xuống.
Hạ Ngưng Thường không đáp, dốc hết sức lực để hóa giải chiêu thức của Dương Khai.
Đánh đến lúc này, sức lực Dương Khai dường như đã ngang bằng với mình. Mình lại không chiếm chút ưu thế nào, một khi bị quyền phong của hắn lướt qua thì mình chỉ có thể dùng chút tâm trí để hóa giải luồng Dương khí thuần khiết xâm nhập vào người.
Hạ Ngưng Thường không khỏi kinh hãi, nàng phát hiện mình đã đánh giá quá thấp mức độ tinh thuần của Chân Dương Kính Khí này. Loại tinh thuần này nếu là võ công bình thường thì không thể tu luyện được.
Lại một lần chính diện giao phong nữa. Dương Khai và Hạ Ngưng Thường cùng xuất chưởng, cả hai đều không ai chịu lùi bước.
Nheo mắt nhìn nữ tử trước mặt, Dương Khai nhìn lên trán nàng, ở đó có một ấn ký mờ nhạt. Vẻ mặt có chút ngạc nhiên, Dương Khai nói:
- Ta phát hiện ngươi… rất giống một vị sư tỷ của ta!
Hạ Ngưng Thường đang mải ngăn cản Dương khí của Dương Khai xâm nhập vào người, khi nghe hắn nói vậy có chút bất thần, thầm nghĩ: Mình bị bại lộ lúc nào vậy? Nàng đâu biết được chính do ấn ký mờ nhạt trên trán mình mới khiến Dương Khai nghi ngờ.
Dương Khai nhớ rõ trên trán Hạ sư tỷ có đeo một sợi dây chuyền ngọc bích, và nó nằm ngay chính chỗ ấn ký kia.
Đôi mắt căng thẳng của Hạ Ngưng Thường nhấp nháy liên tục, hàng lông mi dài không ngừng run rẩy. Dương Khai cười lớn tiếng, rồi đột nhiên một tay nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh nàng vào lòng, đưa tay lên xé chiếc khăn che mặt của nàng.
Đến tận lúc này Hạ Ngưng Thường mới hồi phục tinh thần. Nàng không muốn gặp Dương Khai với bộ mặt thật. Một là nàng muốn tạo thêm áp lực cho Dương Khai, hai là nàng cũng có chút ngượng ngùng. Dù sao thì sự việc lần trước cũng khiến nàng quá lúng túng rồi, bây giờ sao dám để hắn kéo khăn che mặt của mình ra nữa?
Trong tình thế cấp bách, không còn để ý phải áp chế sức lực của mình, một luồng nguyên khí hung mãnh bạo phát, Dương Khai kêu lên một tiếng quái dị, bị đẩy thẳng ra xa rồi lăn mấy vòng trên đất.
Đến khi bò dậy thì bóng dáng nàng ấy đã biến mất từ lúc nào? Đối phương sớm đã chạy đi đâu mất rồi?
- Lẽ nào là thật?
Dương Khai trầm tư, vừa rồi hắn chỉ thuận miệng nói, nhưng không ngờ đối phương lại phản ứng mạnh như vậy. Hơn nữa, sự bạo phát của luồng nguyên khí cuối cùng kia cũng khiến Dương Khai nhận thấy thực lực đối phương chênh lệch rất lớn so với mình. Nếu nàng ấy thực sự muốn giết mình thì chẳng qua cũng chỉ là chuyện vung tay lên thôi, đâu cần giao chiến kịch liệt với mình lâu như vậy?
Điều đó liệu còn quan trọng nữa không? Dương Khai cảm thấy cùng với trận đấu vừa rồi, gông cùm xiềng xích trên người mình đã bị phá vỡ. Hắn vội khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cảm thụ năng lượng đất trời.
Ngay sau đó, năng lượng đất trời rung chuyển, hung mãnh rót về phía Dương Khai.
Dương Khai hít sâu một hơi, lỗ chân lông toàn thân mở ra, giống như cá voi hút nước. Hắn thu nhận hết năng lượng đất trời vào trong người, dẫn dắt luồng uy năng đất trời khổng lồ này lưu chuyển trong nội thể, tẩy kinh phạt tủy.
Đây là cơ duyên mà mỗi người luyện võ đều có khi đột phá một đại cảnh giới, còn về việc có thể đạt được bao nhiêu lợi ích thì phải tùy vào sự cố gắng của mỗi người.
Cách nơi này trăm trượng, Hạ Ngưng Thường vẻ mặt vẫn đầy sợ hãi, ôm lấy ngực. Nàng không nghĩ Dương Khai sẽ nhận ra thân phận của mình, nhưng may mắn thay, cuối cùng vẫn giúp hắn đột phá được, cũng coi như không phí công.
Đang lúc hoảng loạn, một nhân ảnh vụt qua bên cạnh. Một lão giả ăn mặc giản dị đột nhiên hiện thân, lão giả râu tóc bạc trắng, mặt mày nhã nhặn ôn hòa.
Sau khi nhìn rõ dung mạo đối phương, Hạ Ngưng Thường vội cung kính nói:
- Bái kiến Chưởng môn sư thúc.
Lão giả hòa nhã cười:
- Ngươi không phải đệ tử Lăng Tiêu Các nên không cần đa lễ.
Hạ Ngưng Thường khẽ đáp:
- Nhưng Chưởng môn là hảo hữu của sư phụ, nên tất nhiên cũng là sư thúc của tại hạ.