Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 64: CHƯƠNG 64: KHAI NGUYÊN CẢNH

Thấy Hạ Ngưng Thường ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, Chưởng môn không khỏi mỉm cười:

- Mộng Vô Nhai thật có phúc khi nhận được một đồ đệ ngoan như ngươi.

Nghĩ đến hai tên đồ đệ của mình, Chưởng môn lại không khỏi âm thầm thở dài.

Hạ Ngưng Thường hiển nhiên cũng biết chuyện cũ của Chưởng môn, thấy sắc mặt ông đượm buồn, nàng cũng không biết an ủi thế nào, chỉ đành im lặng đứng bên.

Chưởng môn lặng lẽ đưa tay lên, khẽ đẩy một cái về phía Dương Khai. Trong phút chốc, Hạ Ngưng Thường cảm giác đất trời nơi đó dường như bị ngăn cách, một bàn tay vô hình khổng lồ đã che đậy mọi sự dò xét từ bên ngoài.

- Động tĩnh đột phá lần này của tiểu tử kia e là không nhỏ, ta che chắn một phen, tránh phiền phức không đáng có, cũng để người khác không thể dò xét.

Chưởng môn giải thích một câu.

Trong lòng Hạ Ngưng Thường cảm thấy có chút kỳ quái. Vị Chưởng môn vốn thần long thấy đầu không thấy đuôi này, sao hôm nay lại quan tâm đến Dương Khai như vậy? Dù nghi hoặc nhưng nàng cũng không dám hỏi nhiều.

Một già một trẻ cứ thế đứng cách đó trăm trượng, lặng lẽ quan sát tình hình của Dương Khai.

Thiên địa năng lượng cuồn cuộn rót vào cơ thể, gột rửa tôi luyện từng tấc da thịt của Dương Khai. Dù không cảm nhận được nguyên khí dao động nơi đó, nhưng bằng mắt thường cũng có thể thấy trong phạm vi vài chục trượng quanh Dương Khai, cuồng phong gào thét, thanh thế quả thật kinh người.

Chỉ là đột phá Khai Nguyên Cảnh thôi mà, sao lại có thể như vậy được? Hạ Ngưng Thường trăm điều không thể lý giải.

Thời gian dần trôi, thân thể Dương Khai từ từ phồng lên như một quả khí cầu bị thổi căng. Thân hình vốn gầy gò bỗng chốc trở nên to lớn dị thường. Đó là do thiên địa năng lượng rót vào quá nhiều.

Ngay lúc Hạ Ngưng Thường đang âm thầm lo lắng cho hắn, thân hình hắn lại đột ngột co rút, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Dù Chưởng môn đã dùng thủ đoạn ngăn cách, Hạ Ngưng Thường vẫn cảm nhận được một luồng nguyên khí dao động kinh người từ phía đó truyền đến.

Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn còn ở phía sau. Sau khi luồng thiên địa năng lượng này bị Dương Khai hấp thu hoàn toàn, từ bên dưới Khốn Long Giản trước mặt hắn lại bất ngờ tuôn ra từng luồng năng lượng màu đỏ rực mắt thường cũng có thể thấy rõ.

Những luồng năng lượng này tựa như những dải lụa đỏ rực, từ dưới Khốn Long Giản bay lên, chui vào cơ thể Dương Khai qua từng lỗ chân lông.

Dương nguyên khí! Hạ Ngưng Thường chợt hiểu ra. Lần đầu tiên Dương Khai hấp thu là thiên địa năng lượng, lần thứ hai này lại là Dương nguyên khí. Tuy đây cũng là một loại thiên địa năng lượng, nhưng dù sao cũng mang thuộc tính đơn nhất.

Đợi đến khi Dương Khai hấp thu hết toàn bộ Dương nguyên khí, tình hình nơi đó mới dần bình ổn trở lại.

- Được rồi.

Chưởng môn khẽ mỉm cười, phất tay hóa giải cấm chế nơi đó, rồi thân hình chợt lóe lên rồi biến mất không thấy tăm hơi. Một giọng nói nhàn nhạt vọng đến bên tai Hạ Ngưng Thường:

- Gửi lời hỏi thăm của ta đến sư phụ ngươi.

- Vâng!

Hạ Ngưng Thường cung kính đáp một tiếng, sau đó mới cẩn thận dò xét thành quả đột phá của Dương Khai.

Chỉ nhìn thoáng qua, Hạ Ngưng Thường liền ngây cả người.

Khai Nguyên Cảnh tầng hai!

Nàng gần như cho rằng mình cảm ứng sai, không yên tâm dò xét lại lần nữa, cuối cùng phát hiện Dương Khai thật sự đã đạt đến trình độ Khai Nguyên Cảnh tầng hai.

Lần đột phá này, hắn không chỉ vượt qua một đại cảnh giới, mà trên cơ sở đó còn đột phá thêm một tiểu cảnh giới nữa. Chẳng lẽ mình đang nằm mơ?

Bản thân Hạ Ngưng Thường có thể chất đặc thù, từ khi tu luyện đến nay cũng tiến triển thần tốc, nhưng mỗi lần đột phá đều là từng bước một, chưa bao giờ có chuyện một lần đột phá hai tầng. Hôm nay tận mắt chứng kiến Dương Khai làm được chuyện kinh người này, sao nàng có thể không kinh ngạc?

Trong lúc nàng còn đang sững sờ, Dương Khai đang khoanh chân ngồi ở phía xa đột nhiên lẩm bẩm một câu:

- Hóa ra là vậy!

Vừa dứt lời, nguyên khí trên người hắn lại dao động kịch liệt, rồi vững vàng dừng lại ở… Khai Nguyên Cảnh tầng ba!

- Quái vật!

Hạ Ngưng Thường có chút dở khóc dở cười, lòng tự tin của nàng lần đầu tiên bị đả kích nặng nề.

Nàng tiếp tục đứng đó thêm nửa canh giờ nữa, sau khi xác định Dương Khai không còn đột phá bất thình lình, mới lặng lẽ rời đi.

Dương Khai ngồi bên Khốn Long Giản suốt một đêm, nhưng không tu luyện Chân Dương Quyết, mà chỉ chuyên tâm lặng lẽ cảm ngộ những thu hoạch sau lần đột phá đêm qua.

Đêm qua, có hai loại năng lượng rót vào cơ thể hắn. Một loại là thiên địa vĩ lực, nhưng luồng năng lượng này không hề được dung nạp vào đan điền, ngoài một phần dùng để tôi luyện cơ thể, phần còn lại đã bị bộ xương vàng của mình hấp thu hết.

Luồng thứ hai là Dương nguyên khí được hấp thu từ dưới Khốn Long Giản. Luồng năng lượng này đã trở thành của riêng hắn, hóa thành năm giọt Dương dịch, lẳng lặng nằm trong đan điền.

Suy nghĩ cả đêm, Dương Khai cuối cùng cũng nghĩ thông suốt.

Ngạo Cốt Kim Thân có thể giúp mình tăng sức chiến đấu khi bị thương hoặc đau đớn, nhưng sức mạnh tăng lên này cũng cần năng lượng để chống đỡ chứ không thể tự dưng mà có. Nếu vậy, việc nó có thể hấp thu thiên địa vĩ lực cũng là điều dễ hiểu.

Những năng lượng trời đất này được nó hấp thu, đến lúc mình cần, nó sẽ trả lại. Đây chính là sự huyền diệu của Ngạo Cốt Kim Thân, cũng là lý do căn bản giúp nó có thể nâng cao sức chiến đấu của mình.

Từ trước đến nay, Dương Khai vẫn luôn cho rằng mình chỉ có thể hấp thu năng lượng thuộc tính dương, dù sao hắn tu luyện cũng là Chân Dương Quyết. Bây giờ xem ra, chuyện này rất đáng để thử nghiệm.

Nếu mình thật sự có thể hấp thu những năng lượng khác ngoài thuộc tính dương, e rằng tốc độ tu luyện sau này sẽ càng nhanh hơn.

Phát hiện này khiến Dương Khai có chút vui mừng. Chân Dương Quyết tuy bá đạo nhưng cũng có mặt hạn chế. Nếu suy đoán của mình là đúng, sau này sẽ không còn bị giới hạn bởi môi trường tu luyện nữa.

Dương Khai thở ra một hơi dài rồi đứng dậy, chuyên tâm cảm nhận một chút. Mình thật sự đã đột phá, hơn nữa còn là đột phá đến Khai Nguyên Cảnh tầng ba.

Nghĩ đến hai luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể đêm qua, Dương Khai liền cảm thấy nhẹ nhõm.

Nguyên khí sơ khai trong người chính là Khai Nguyên Cảnh. Dù trước đó cơ thể Dương Khai đã có không ít nguyên khí, nhưng ý nghĩa của lần đột phá này cũng không hề tầm thường.

Nguyên khí trong cơ thể hình thành Đại Chu Thiên, như một cây cầu nối liền trời đất, tốc độ vận chuyển của Chân Dương Quyết lại một lần nữa tăng nhanh.

Hơn nữa, sau khi đột phá đến cảnh giới này, ở một mức độ nào đó, việc tu luyện sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với khi ở Thối Thể Cảnh. Đương nhiên, tiền đề là phải có điều kiện tu luyện tốt.

Trở về từ Khốn Long Giản, Dương Khai cảm thấy thân tâm sảng khoái. Sự đột phá của một đại cảnh giới khiến hắn cảm thấy thế giới trong mắt mình đã có chút đổi khác, tai thính mắt tinh hơn không biết bao nhiêu lần.

Trong phạm vi năm mươi trượng, ngay cả hơi thở của người khác hắn cũng có thể mơ hồ cảm nhận được.

Đang định đi về phía căn nhà gỗ, Dương Khai đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết. Hắn dừng bước lắng nghe một lát, rồi không khỏi bật cười.

Sao Tô Mộc lại bị người ta đánh thế này?

Nhưng đây là chuyện nội bộ tông môn, nếu bị đánh thì chắc là do tỷ thí khiêu chiến, tài nghệ không bằng người khác, cũng chẳng trách ai được.

Dù sao cũng không có việc gì, Dương Khai quyết định đến xem náo nhiệt.

Trong Lăng Tiêu Các, chỉ cần có người khiêu chiến, nơi nào cũng có thể trở thành chiến trường. Nơi Tô Mộc bị đánh cách chỗ Dương Khai không xa, chỉ đi một đoạn là tới.

Ở đó, không ít người đang tụ tập vây xem. Dương Khai đưa mắt nhìn qua, thấy rõ đám người chia thành hai phe rõ rệt, giương cung bạt kiếm, chiến ý sục sôi. Lý Vân Thiên, Triệu Hổ và những người hắn quen biết đều ở đó, chỉ là sắc mặt ai nấy đều có chút tức giận, đang đối đầu với đám người kia.

Tình hình này có vẻ không đúng! Dương Khai nhíu mày. Tỷ thí cọ xát giữa các đệ tử trong tông môn, dù thắng hay thua cũng tuyệt đối không đến mức này. Vẻ mặt căm phẫn của đám người Lý Vân Thiên trông như sắp lao vào đánh hội đồng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!