Ngoài hai đám người này, không ít đệ tử Lăng Tiêu Các cũng tụ tập ở vòng ngoài, chỉ trỏ bàn tán.
Mang theo chút nghi hoặc, Dương Khai chen vào đám đông, từ từ tiến đến chỗ bọn Lý Vân Thiên.
Khi lại gần hơn, Dương Khai thấy Tô Mộc đang mặt mũi bầm dập, dáng vẻ thê thảm, giao chiến với một thiếu niên trạc tuổi. Thiếu niên này vẻ mặt bình thản, toàn thân không một vết thương, trên môi còn nở nụ cười khinh miệt, vừa ung dung ứng phó công kích của Tô Mộc, vừa buông lời khiêu khích. Tô Mộc gầm lên giận dữ, mỗi lần hùng hổ lao tới đều bị đối phương dễ dàng hóa giải.
Quan sát một lúc, Dương Khai khẽ chau mày, hắn phát hiện ra điểm bất thường. Công kích của Tô Mộc không phải không trúng thiếu niên kia, mà căn bản là không có chút tác dụng nào. Nắm đấm của y nện lên người đối phương nhưng hắn ta đến mày cũng không nhíu, ngược lại, mỗi khi Tô Mộc trúng đòn thì chắc chắn sẽ bị thương nhẹ.
Nguyên khí dao động từ chiêu thức của hai người không chênh lệch là bao. Nói cách khác, thực lực hai người không hơn kém nhau nhiều, tại sao khi giao đấu lại có khoảng cách lớn như vậy?
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Dương Khai vỗ vai Lý Vân Thiên hỏi.
Lý Vân Thiên quay đầu lại, mừng rỡ reo lên:
- Dương sư huynh!
Tiếng hô này khiến đám người Triệu Hổ cũng nhận ra Dương Khai, bọn họ chào một tiếng rồi lại quay đầu tiếp tục giằng co với đám người kia.
- Sao Tô Mộc lại không phải đối thủ của hắn?
Dương Khai nêu ra nghi vấn của mình.
- Thực lực hai người họ đáng lẽ phải ngang nhau chứ?
Lý Vân Thiên vội gật đầu, vẻ mặt phẫn uất nói:
- Vâng, Tô Mộc hiện giờ là Khai Nguyên cảnh tầng hai, còn kẻ đó đã đạt đến Khai Nguyên cảnh tầng ba. Nếu thật sự công bằng quyết đấu, cho dù Tô thiếu không phải đối thủ của hắn thì hắn cũng chẳng dễ chịu gì. Nhưng kẻ này thực sự bỉ ổi vô sỉ, đồng môn tỷ thí mà lại mặc Phòng Ngự bí bảo, Tô thiếu làm sao thi triển được?
Dương Khai nghe vậy, sắc mặt trầm xuống:
- Phòng Ngự bí bảo?
- Đúng thế.
Lý Vân Thiên nghiến răng nói:
- Hắn là cháu ruột của Đại trưởng lão, tên là Ngụy Trang, bộ Phòng Ngự bí bảo đó chính là do Đại trưởng lão ban cho.
- Lại một tên nhị thế tổ à?
Dương Khai mơ hồ hiểu ra. Đằng sau Tô Mộc cũng là một vị trưởng lão, nhưng Ngụy Trang này lại là cháu ruột của Đại trưởng lão. Cả hai đều có chỗ dựa, thân thế địa vị cũng ngang nhau. Người khác không dám động đến Tô Mộc, không có nghĩa là hắn cũng không dám, chỉ có điều đồng môn tỷ thí mà lại mặc Phòng Ngự bí bảo thì quả thật có chút quá đáng.
- Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão trước giờ vẫn không hòa thuận, cho nên Tô thiếu và tên Ngụy Trang này cũng nhìn nhau không vừa mắt. Lần này hắn nắm được cơ hội, chắc chắn sẽ hung hãn dạy cho Tô thiếu một bài học.
Lý Vân Thiên thầm nóng lòng.
Dương Khai “ồ” một tiếng:
- Thì ra là một cuộc nội chiến vô vị.
- Dương sư huynh, huynh nghĩ cách cứu Tô thiếu ra đi. Huynh cũng biết tính khí của thiếu gia rồi, cứ đánh thế này chắc chắn sẽ bị trọng thương.
Dương Khai vẻ mặt thản nhiên:
- Đệ tử đồng môn tỷ thí, đấu không lại người ta thì phải chịu đòn, đệ tử Lăng Tiêu Các chẳng lẽ còn sợ điều này?
- Nhưng trận đấu này vốn không công bằng. Ngụy Trang dựa vào uy năng của bí bảo.
Dương Khai cười nhạt:
- Thế giới này vốn không có công bằng! Cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi tôn. Lẽ ra các đệ phải hiểu điều này từ lâu rồi chứ.
Lý Vân Thiên ngẩn người, không nói được gì nữa.
Đệ tử đồng môn tỷ thí, bọn họ đúng là không thể xen vào. Tuy mấy ngày trước Dương Khai ra tay mạnh mẽ, nhưng quy tắc tông môn rành rành ra đó, sao có thể trông chờ hắn cứu Tô Mộc như lần trước được.
Trong sân, Tô Mộc đã lảo đảo sắp ngã, chiêu thức xuất ra cũng không còn bao nhiêu sức lực. Ngụy Trang thì cười ha hả, vẻ mặt vô cùng đắc ý, y vỗ ngực nói:
- Tô Mộc, đừng khách khí, cứ tới đây mà đánh. Hôm nay bản thiếu gia đứng yên tại chỗ, nếu ngươi đánh cho ta thấy đau được thì ta sẽ chủ động nhận thua.
Ánh mắt Tô Mộc đã có phần mờ mịt, hai nắm đấm máu thịt bê bết. Bộ Phòng Ngự bí bảo trên người Ngụy Trang không chỉ có năng lực phòng hộ mà còn có tác dụng phản chấn nguyên khí. Mỗi quyền Tô Mộc đánh ra, chính y lại phải chịu hơn nửa sức mạnh phản lại, khiến hai nắm tay bị thương nặng.
Nghe Ngụy Trang nói vậy, Tô Mộc nhổ một ngụm máu, khinh bỉ nói:
- Có bản lĩnh thì cởi cái mai rùa của ngươi ra, bản thiếu gia không đánh cho ngươi phải bò thì sẽ làm cháu ngươi!
Sắc mặt Ngụy Trang lạnh đi, khuôn mặt bỗng trở nên dữ tợn, hắn cười nham hiểm:
- Gan cũng không nhỏ! Dám chiếm tiện nghi của ta! Ngươi sẽ phải trả giá cho lời nói của mình!
Ngụy Trang rõ ràng đã bị chọc giận, hắn lao tới tung một quyền quét ngang mặt Tô Mộc. Tô Mộc yếu ớt đưa tay đỡ, nhưng sức lực không bằng đối phương, sao có thể chống đỡ nổi. Má y lập tức trúng một quyền sưng vù lên, cả người bị đánh cho lảo đảo quay nửa vòng.
Ngụy Trang khí thế hùng hổ, được đà lấn tới. Hắn liên tục đá Tô Mộc ngã xuống đất, song quyền cùng lúc tung ra, hung mãnh giáng xuống.
Tô Mộc gắng sức phản kháng nhưng vô ích. Bí bảo trên người Ngụy Trang rõ ràng có tác dụng không nhỏ, với sức của Tô Mộc thì không thể nào phá vỡ được.
- Gọi một tiếng “ông nội”, bổn thiếu gia sẽ tha cho ngươi!
Ngụy Trang đánh một trận hả hê rồi dừng tay uy hiếp.
Tô Mộc lạnh lùng nhìn hắn, nở một nụ cười khinh bỉ.
Lần trước suýt bị Thành Thiếu Phong dùng đá đập chết mà Tô Mộc còn không khuất phục, lần này sao y có thể thỏa hiệp?
- Ngươi dám cười ta?
Ngụy Trang ra tay không chút nể nang, mấy quyền đánh xuống khiến Tô Mộc bay mất một chiếc răng, máu mũi tuôn trào, trông vô cùng thê thảm.
Tên Ngụy Trang này ra tay còn độc ác hơn cả Thành Thiếu Phong hôm đó.
- Tô thiếu!
Đám người Lý Vân Thiên thực sự không thể đứng nhìn được nữa, vội vàng tiến lên một bước, nhưng vì quy tắc tông môn nên không thể xông vào ứng cứu.
Ngụy Trang dừng tay, cười nhạt nhìn đám người Lý Vân Thiên, hì hì nói:
- Muốn cứu nó sao?
Đám người Lý Vân Thiên không đáp, chỉ thở hổn hển, vẻ mặt đầy căm phẫn.
- Ta hỏi các ngươi có muốn cứu nó không?
Ngụy Trang tát vào mặt Tô Mộc một cái, rồi lại hung tợn hỏi.
Thấy Tô Mộc lại bị đánh, đám người Lý Vân Thiên mới vội vàng gật đầu, chỉ sợ hắn lại hạ độc thủ.
- Muốn thì quỳ xuống! Ngoan ngoãn dập đầu vài cái, nếu hôm nay bổn thiếu gia tâm trạng tốt thì sẽ tha cho nó!
Ngụy Trang không làm gì được Tô Mộc liền chuyển mục tiêu sang đám người Lý Vân Thiên. Dù sao bọn họ cũng là thủ hạ của Tô Mộc, sỉ nhục bọn họ cũng chính là sỉ nhục Tô Mộc.
Nghe hắn nói vậy, đám người vây xem bỗng xôn xao cả lên. Sắc mặt đám người Lý Vân Thiên càng thêm xám xịt, cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Tô Mộc giãy dụa nhìn đám người Lý Vân Thiên, khóe mắt như muốn nứt ra, gằn từng chữ:
- Đừng nghe nó!
“Bốp” một tiếng, Tô Mộc lại ăn thêm một cái tát.
Đám người Lý Vân Thiên kinh hãi, biết rằng nếu cứ chần chừ, Tô Mộc sẽ còn bị hành hạ. Bọn họ căm hận nhìn Ngụy Trang, vẻ mặt đầy đau khổ và khuất nhục, rồi từ từ quỳ xuống.
Dương Khai kinh ngạc nhìn họ, không ngờ bọn họ lại có thể vì Tô Mộc mà làm đến mức này. Nam nhi gối vàng, sao có thể tùy tiện quỳ gối? Nếu không phải tình huynh đệ sâu đậm, ai lại cam tâm chịu nhục vì người khác?
Dương Khai vốn nghĩ rằng đám người Lý Vân Thiên chẳng qua chỉ đi theo tên nhị thế tổ Tô Mộc để dựa hơi, giờ xem ra không phải vậy.
Ngụy Trang híp mắt lại, rồi đột nhiên cúi xuống nhìn Tô Mộc, nói:
- Thật không nhìn ra, lũ chó ngươi dạy dỗ cũng rất nghe lời đấy chứ.
Hai hàng nước mắt uất hận chảy ra từ khóe mắt Tô Mộc! Dù bị Ngụy Trang đánh cho thành đầu heo, y cũng không rơi một giọt lệ, vậy mà giờ đây, khi thấy đám người Lý Vân Thiên quỳ trên đất, hai hàng nước mắt đó lại không kìm được mà tuôn rơi.