Nhìn đám người Lý Vân Thiên quỳ rạp, vẻ đắc ý trên khuôn mặt Ngụy Trang càng đậm, y cười lớn nói:
- Chỉ quỳ thôi thì không thể hiện thành ý rồi!
Đám người Lý Vân Thiên tái mặt, cắn răng phủ phục dập đầu, trong giọng nói mang theo sự bi tráng khôn cùng:
- Xin Ngụy sư huynh thủ hạ lưu tình!
Ngụy Trang nheo mắt, nụ cười dần thu lại. Nghĩa khí ngút trời của đám Lý Vân Thiên khiến y cũng không kìm được, lộ vẻ xúc động.
- Ngụy Trang!
Tô Mộc nuốt một ngụm máu tươi vào bụng,
- Ta với ngươi, thề không đội trời chung!
- Đúng vậy!
Ngụy Trang nắm chặt hai tay, ra sức ấn lên ngực Tô Mộc.
Phụt một tiếng, Tô Mộc phun ra một ngụm máu tươi, đau đớn ngất đi.
- Tô thiếu!
Đám người Lý Vân Thiên phẫn nộ gầm lên, tuyệt đối không ngờ Ngụy Trang lại dám thất tín trước mặt nhiều người như vậy.
- Một tên cũng không tha!
Ngụy Trang hung tợn ra lệnh, từ người Tô Mộc đứng dậy, đạp mạnh một cước, coi thường như rác rưởi.
Đám đệ tử Lăng Tiêu Các vừa rồi giằng co với đám người Lý Vân Thiên cười lạnh xông lên, chặn ngay trước mặt đám người Lý Vân Thiên, đưa ra lời khiêu chiến!
Trong lòng bọn Lý Vân Thiên đang phẫn nộ ngút trời, không biết phải phát tiết như thế nào, đúng lúc đối phương tự tìm đến, lẽ nào lại không đáp ứng?
Đây là một trận quần ẩu trắng trợn, chẳng qua đôi bên đều có đối thủ cố định mà thôi.
Ngụy Trang cười lạnh, nhìn đám người Lý Vân Thiên, châm chọc:
- Kẻ nào dám không phục, đánh cho đến chết, đánh chết cho ta!
Rõ ràng y muốn giáo huấn bọn người đi theo Tô Mộc, cho bọn chúng biết kết cục khi đi theo nhầm người.
Vì Dương Khai đứng gần đám người Lý Vân Thiên, lúc này không ngờ cũng bị một thủ hạ của Ngụy Trang nhắm đến. Kẻ này chạy đến trước mặt hắn, chỉ kịp tự báo danh, cũng không đợi Dương Khai phản ứng liền ra tay tấn công.
Dương Khai một cước tung ra, thế như sấm sét, đạp vào bụng của kẻ này, kẻ này lập tức quỵ xuống.
Cũng coi như hắn đen đủi, thực lực của hắn chỉ ở khoảng Thối Thể cảnh cửu tầng mà thôi. Theo quy tắc mà nói thì không có tư cách khiêu chiến với Dương Khai, nhưng tự hắn muốn đánh thì không thể trách người khác.
Lách qua chiến trường hỗn loạn, Dương Khai bước từng bước về phía Tô Mộc.
- Hả?
Ngụy Trang nheo mắt đánh giá Dương Khai, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Thủ hạ của Tô Mộc có bao nhiêu tên, ai là ai, đương nhiên là Ngụy Trang rõ như lòng bàn tay. Nhưng y chưa từng nhìn thấy Dương Khai bao giờ, nhất thời không rõ thân phận của Dương Khai cho lắm.
Dương Khai im lặng không nói, gương mặt lạnh lùng tiến đến trước mặt Tô Mộc, đưa tay kiểm tra hơi thở của y, phát hiện Tô Mộc chỉ bị hôn mê, bất giác cũng yên tâm hơn nhiều.
- Ngươi là ai?
Ngụy Trang lập tức không vui. Giữa mình và Tô Mộc có xích mích, vậy mà kẻ này lại dám kiểm tra thương thế của Tô Mộc ngay trước mặt mình, rõ ràng là không coi mình ra gì.
Dương Khai đứng dậy, lẳng lặng nhìn Ngụy Trang.
- Bổn thiếu hỏi ngươi là ai!
Ngụy Trang hất cằm lên, giọng điệu gay gắt hỏi.
- Đệ tử thí luyện Dương Khai, xin chỉ giáo!
Dương Khai chắp tay về phía Ngụy Trang, đây là lễ tiết khi khiêu chiến giữa các đệ tử trong Lăng Tiêu Các.
- Dương Khai?
Ngụy Trang vẻ mặt sững sờ, rồi lập tức tỉnh ngộ lại,
- Ngươi chính là tên Dương Khai mấy ngày nay nổi danh như cồn kia?
- Không dám nhận, nhưng nếu trong tông không có người nào khác tên Dương Khai, thì ta chính là người đó rồi.
- Trò cười! Chỉ là một đệ tử thí luyện hèn mọn, lại cũng dám to gan đến khiêu chiến với bổn thiếu gia! Ngươi có tư cách gì?
Ngụy Trang không ngừng cười lạnh.
- Quy tắc tông môn, chỉ cần thực lực giữa các đệ tử không kém nhau quá ba tầng, đều có thể khiêu chiến với nhau!
- Bổn thiếu gia là Khai Nguyên cảnh tam tầng, ngươi là cái thá gì chứ?
Ngụy Trang khinh miệt nói. Đệ tử thí luyện, là đệ tử chưa đột phá đến Khai Nguyên cảnh. Nếu chưa đột phá thì chắc chắn là kém mình hơn ba tầng.
- Ta cũng là Khai Nguyên cảnh tam tầng!
Dương Khai thản nhiên nói.
Một loạt tiếng nghi ngờ vang lên.
- Không thể nào, Dương Khai đã ở Khai Nguyên cảnh tam tầng sao?
- Không phải nói hắn ba năm mới tu luyện đến Thối Thể cảnh tam tầng sao? Có phải mình nói sai không? Hay là mình nhớ nhầm rồi?
- Kỳ lạ, trong khoảng thời gian lúc Dương Khai khiêu chiến với ta mới chỉ Thối Thể cảnh bát tầng thôi, làm sao mà chưa đến một tháng, hắn đã đến cảnh giới này rồi?
Thế là đủ loại nghi ngờ dấy lên.
Ngụy Trang cũng vô cùng hồ nghi đánh giá Dương Khai, dường như đang suy nghĩ xem lời hắn nói có phải là thật hay không. Nếu đã đến Khai Nguyên cảnh rồi, tại sao vẫn còn là một đệ tử thí luyện?
Y đâu biết rằng Dương Khai cũng chỉ mới đột phá Thối Thể cảnh cửu tầng đến cấp độ này vào đêm qua.
- Bây giờ ta đã có tư cách khiêu chiến với ngươi rồi chứ?
Dương Khai nheo mắt hỏi, trong mắt ẩn chứa hung quang chớp động.
- Nếu ngươi thực sự có thực lực này, thì có tư cách này rồi.
Ngụy Trang gật đầu, cười dữ tợn:
- Nếu ngươi không sợ chết!
Dương Khai cười lạnh, nói:
- Hy vọng ngươi cũng sẽ không sợ chết!
- Khoác lác không biết ngượng!
Ngụy Trang giận dữ, trong lòng nghĩ, trên người ta mặc Phòng Ngự bí bảo, cho dù võ giả Khai Nguyên cảnh đỉnh phong cũng đừng mơ phá vỡ phòng ngự này, chẳng khác nào đã đứng ở vị trí bất bại. Dựa vào Khai Nguyên cảnh tam tầng của ngươi, làm sao có thể thắng được ta?
- Nào, ta cho ngươi đánh thử một quyền?
Ngụy Trang ngang ngược vẫy tay với Dương Khai.
Dương Khai sao phải khách khí? Xông lên trực tiếp đánh một quyền lên ngực y.
Chân Dương nguyên khí cực nóng tuôn trào, chẳng những không thể làm Ngụy Trang bị thương mà ngược lại thân hình Dương Khai bị chấn động, lảo đảo lùi lại mấy bước, cúi đầu nhìn xuống, nắm tay đỏ bừng một mảng, rõ ràng là bị chính nguyên khí của mình làm bị thương.
- Ha ha! Không biết lượng sức!
Ngụy Trang càng thêm đắc ý. Lời còn chưa dứt, thần sắc y lại ngẩn ra, bởi vì y phát hiện hai mắt Dương Khai đột nhiên đỏ ngầu, một luồng nguyên khí mãnh liệt dao động từ trên người hắn truyền đến, mang theo hơi nóng hầm hập.
Trong đôi mắt hắn không hề có ý chùn bước hay hoảng sợ, chỉ có sự hưng phấn khó nhịn. Đôi mắt này, dường như là đôi mắt của mãnh thú khi thấy được con mồi mình thích cùng điềm báo muốn vồ lấy con mồi.
Bất giác, Ngụy Trang chột dạ. Dương Khai đã nhe răng cười độc địa, nhào tới. Một giọt Dương dịch nóng hổi trong đan điền lặng lẽ xuất hiện ở đầu ngón tay, tùy tâm biến hóa, huyễn hóa ra một đao phiến màu đỏ tươi, mỏng như cánh ve.
Hào quang màu đỏ hiện lên, theo âm thanh xoẹt xoẹt nhỏ vang lên, thân hình Dương Khai và Ngụy Trang giao nhau.
Ngụy Trang chỉ cảm thấy vùng bụng chợt lạnh, cúi đầu nhìn xuống, trái tim lập tức chìm xuống tận đáy, khan giọng thét chói tai:
- Tú Vân Tỏa Tử giáp của ta!
Bộ Tú Vân Tỏa Tử giáp mặc trên người này là Phòng Ngự bí bảo Phàm cấp trung phẩm. Tuy cấp bậc không cao, nhưng vô cùng thích hợp với cảnh giới võ công của y. Đại trưởng lão không biết từ đâu mà có được, liền ban tặng cho y. Lúc đó Đại trưởng lão có nói rõ, võ giả Khai Nguyên cảnh, thông thường đều không có cách nào phá được Phòng Ngự bí bảo này, ngoại trừ vận dụng kỹ năng võ công có sát thương cực lớn.
Nhưng hiện tại, bộ bí bảo mà y đặt hết kỳ vọng này lại bị một đệ tử thí luyện Khai Nguyên cảnh tam tầng cắt rách một lỗ chỉ trong một hiệp.
Hắn vừa mới dùng vũ khí gì! Chẳng lẽ vũ khí màu đỏ kia cũng là bí bảo? Mà còn cao hơn một bậc so với Tú Vân Tỏa Tử giáp? Nếu không phải như thế, làm sao có thể có hiệu quả kinh người như vậy?