Đến giờ khắc này, Ngụy Trang vừa đau lòng lại vừa khiếp sợ.
Khiếp sợ vì không ngờ Tú Vân Tỏa Tử giáp của mình lại chẳng thể chống đỡ nổi một chiêu của đối phương. Đau lòng vì bộ Phòng Ngự bí bảo này đã bị phá một lỗ, hoàn toàn mất đi hiệu lực.
Phẫn nộ tột cùng, Ngụy Trang quay phắt lại, nhằm thẳng Dương Khai lao tới, miệng gầm lên:
- Dám hủy bí bảo của ta, ta phải giết ngươi!
Ngụy Trang cũng là Khai Nguyên Cảnh tam tầng, dốc toàn lực bộc phát, thực lực đương nhiên không tầm thường. Nhưng Dương Khai khi còn ở Thối Thể Cảnh tam tầng đã có thể trảm sát địch nhân Khai Nguyên Cảnh ngũ tầng, một kẻ tam tầng nhỏ nhoi như y thì đáng là gì?
Chờ Ngụy Trang lao đến trước mặt, đao phiến trong tay tung hoành, vạch ra vô số đường bén ngọt.
Ngụy Trang hung hăng lao tới, chỉ cách Dương Khai ba tấc nữa, nhưng không tài nào chém xuống được. Bởi y cảm nhận được trên ngực mình truyền đến một luồng hơi nóng rực.
Đôi mắt run rẩy cúi xuống, y liền thấy thanh đao phiến màu đỏ trong tay Dương Khai, tựa như linh xà phun tín, lúc ẩn lúc hiện, đang chạm ngay vào vị trí trái tim mình.
- Phòng Ngự bí bảo, cũng chẳng có gì đặc biệt.
Dương Khai cười khẩy, mắt đảo qua, chỉ thấy bộ Tú Vân Tỏa Tử giáp trên người Ngụy Trang đã thủng một lỗ lớn.
Dương Khai cũng hơi bất ngờ, hắn không thể ngờ Dương dịch của mình khi huyễn hóa thành đao phiến lại có thể sắc bén đến mức này.
Nói cho cùng, nếu thực sự tỉ thí với Ngụy Trang, dù mình có thể thắng cũng tuyệt đối không dễ dàng như vậy. Hiện tại, chẳng qua hắn cũng chỉ dựa vào sức mạnh của Dương dịch mà thôi.
Nhưng đối phương đã dựa vào Tú Vân Tỏa Tử giáp, tại sao mình lại không thể vận dụng Dương dịch?
- Ngươi thử làm ta bị thương xem?
Da mặt Ngụy Trang co giật, nhìn Dương Khai với vẻ hung tợn. Ngay cả khi tính mạng nằm trong tay Dương Khai, y cũng không hề sợ hãi. Y là cháu ruột của Đại trưởng lão. Thân phận tôn quý, cả Lăng Tiêu Các này không một ai dám động vào y.
- Tiểu tử, e là ngươi không biết, gia gia của ta là Đại trưởng lão, dám làm ta bị thương thì ngươi chết chắc!
Sắc mặt Ngụy Trang đanh lại, uy hiếp.
Dương Khai vẫn bất động, đao phiến đỏ rực trên tay hắn lúc ẩn lúc hiện càng thêm nguy hiểm, hồng quang trong mắt cũng mãnh liệt hơn rất nhiều.
- Ai chết trước ai còn chưa biết đâu.
Dương Khai hứng thú đánh giá Ngụy Trang, miệng cười quái dị, ngón tay chậm rãi vận sức.
Một tia máu đỏ tươi từ ngực Ngụy Trang thấm ra, mặt y trắng bệch, không kìm được kêu lên một tiếng đau đớn. Trong khoảnh khắc bị thương, y cảm thấy một luồng nguyên khí nóng rực đang tràn vào cơ thể, thiêu đốt khiến da thịt đau nhức.
- Ngươi dám…
Ngụy Trang nhìn Dương Khai không tin vào mắt mình. Dù thế nào y cũng không thể tin được rằng trong Lăng Tiêu Các này lại có người dám đả thương mình.
- Dám hay không thì cũng đã làm rồi, ngươi nói xem ta có dám không?
Dương Khai tiếp tục dùng sức, đao phiến ngập sâu thêm nửa tấc, máu tươi không ngừng tuôn ra. Toàn thân Ngụy Trang run lên bần bật, miệng hùm gan sứa nói:
- Ngươi không sợ gia gia ta giết ngươi sao!
- Đệ tử trong tông so tài, sinh tử tự phụ!
Dương Khai hừ lạnh một tiếng.
- Bản lĩnh ngươi không bằng người khác, bị giết cũng chẳng trách được ai. Đại trưởng lão thì đã sao? Lăng Tiêu Các đâu phải của một mình lão.
Ngụy Trang hoảng sợ, y nhìn gã đồng môn điên cuồng đến mất trí này, một luồng hàn ý dâng lên từ đáy lòng, toàn thân lạnh toát.
Đang định mở miệng thì bị Dương Khai chặn lại:
- Trước khi ngươi kịp thốt ra hai chữ "nhận thua", ta đã giết ngươi rồi. Vì vậy tốt nhất đừng có ý nghĩ này.
Sắc mặt Ngụy Trang trắng bệch. Vừa rồi y thực sự đã muốn nhận thua. Đệ tử tông môn so tài, hễ bên nào cảm thấy thực lực không đủ có thể nhận thua, bên kia không được phép đuổi cùng giết tận.
Nhưng lúc này, y không dám nói ra hai chữ đó. Y không hề thấy chút đùa cợt nào trong mắt đối phương. Đó là ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
- Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?
Ngụy Trang cắn răng hỏi.
- Không muốn thế nào cả, chỉ là ta thấy ngươi không bằng Tô Mộc. Ngươi thắng được y cũng chỉ là nhờ vào sức mạnh của bí bảo mà thôi!
Dương Khai khẽ lắc đầu.
- Ta không bằng y?
Ngụy Trang như mèo bị giẫm phải đuôi, gầm lên:
- Ta không bằng y ở điểm nào? Thực lực của ta cao hơn y, xuất thân cũng tốt hơn y. Ta không bằng y ở điểm nào?
Dương Khai nghiêng đầu xem xét:
- Ngươi không tin? Ta sẽ cho ngươi xem.
Dứt lời, tay Dương Khai lại dồn thêm sức. Ngụy Trang không chịu nổi, gầm nhẹ một tiếng, trong phút chốc, sắc mặt càng thêm khó coi, toàn thân lảo đảo.
Dương Khai chậm rãi quay đầu lại, dò xét đám thủ hạ của Ngụy Trang. Vừa rồi bọn chúng còn đang quyết sinh quyết tử với đám người Lý Vân Thiên, nhưng sau khi Ngụy Trang rơi vào thế bị động, bọn chúng cũng chẳng dám hó hé gì nữa, lúc này chỉ biết ngơ ngác nhìn sang.
- Muốn cứu thiếu gia Ngụy Trang của các ngươi không?
Dương Khai hỏi lớn.
Không ai dám trả lời. Tất cả bọn chúng đều bị gã điên Dương Khai làm cho khiếp sợ. Những kẻ có mặt ở đây đều là thiếu niên mười mấy tuổi, nào có ai từng chứng kiến cảnh tượng hung tàn như vậy.
- Muốn cứu y, hãy ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầu nhận sai! Nếu tâm trạng ta tốt, có thể tha cho y một mạng.
Sắc mặt Dương Khai lạnh lùng.
Cả đám người mặt mày tái đi. Lời này… không phải vừa rồi Ngụy Trang đã nói với đám thủ hạ của Tô Mộc sao?
Đám người của Tô Mộc nghe câu này xong lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu với Ngụy Trang. Chẳng lẽ chúng ta cũng phải nối gót bọn họ?
Ở đây có bao nhiêu người đang chứng kiến, nếu quỳ xuống dập đầu thật thì còn mặt mũi nào nữa. Sau này làm sao còn có thể diện ở lại Lăng Tiêu Các? Nhưng nếu không quỳ, sau này Ngụy Trang trách tội thì phải làm sao?
Mỗi người một tâm trạng, tâm tư dao động, không biết phải làm thế nào.
- Các ngươi muốn y chết.
Dương Khai khẽ thở dài, đao phiến trong tay lại nhích thêm một chút, cắm sâu hơn vào người Ngụy Trang.
Ngụy Trang hồn bay phách lạc. Y có thể cảm nhận rõ ràng, vũ khí sắc bén trên tay Dương Khai chỉ cần đâm sâu thêm một chút nữa là sẽ xuyên thẳng vào tim mình.
Đây chính là đòn tấn công trí mạng.
Ngụy Trang không muốn chết, cả người mồ hôi ướt đẫm, giọng khản đặc gào lên với đám thủ hạ:
- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh quỳ xuống cho ta! Ta mà chết thì các ngươi cũng đừng hòng sống sót!
Đám người này lúc này mới run lên, cuống quýt quỳ rạp xuống đất.
Đám người của Lý Vân Thiên chứng kiến cảnh này mà lòng dâng lên cảm xúc khó tả. Bao ấm ức lúc nãy dường như tan thành mây khói theo cái quỳ này, trong lòng sảng khoái không gì tả xiết.
Dương Khai quay đầu nhìn Ngụy Trang, thản nhiên nói:
- Bây giờ đã biết ngươi và Tô Mộc chênh lệch ở đâu chưa?
Ngụy Trang nghe xong, mặt ngẩn ra. Ngay sau đó, ánh mắt y biến đổi, liếc nhìn đám thuộc hạ bằng ánh mắt vừa độc địa vừa oán hận.
Để cứu mạng Tô Mộc, đám người của Lý Vân Thiên đã tự nguyện quỳ xuống chịu nhục. Nhưng đám thuộc hạ của y thì sao? Nếu không phải mình lên tiếng quát tháo, lấy tính mạng ra uy hiếp, e rằng chúng đã chẳng miễn cưỡng làm theo.
So sánh hai bên, sự chênh lệch giữa Ngụy Trang và Tô Mộc đã quá rõ ràng. Về phẩm cách, Ngụy Trang quả thực kém xa Tô Mộc.
- Bây giờ thì hài lòng chưa?
Ngụy Trang cố ra vẻ mạnh mẽ, lạnh lùng nhìn Dương Khai.
Dương Khai nheo mắt lại, thần sắc âm tình bất định.
Ngụy Trang sợ đến biến sắc, giọng run rẩy:
- Ngươi sẽ không…
Nhưng Dương Khai còn chưa kịp đáp lời, một tiếng gầm giận dữ đã từ xa vọng tới:
- Tất cả dừng tay cho ta