Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 68: CHƯƠNG 68: TỘI MUỐN GÁN, SỢ GÌ KHÔNG CÓ CỚ?

Thanh âm vừa dứt, một thân ảnh đã đột ngột xuất hiện trước mặt Dương Khai. Người này không nói một lời, tung một chưởng vỗ thẳng vào vai hắn. Một luồng kình lực vô cùng mạnh mẽ truyền đến, khiến Dương Khai kêu lên một tiếng đau đớn rồi văng thẳng ra ngoài.

- Dương sư huynh!

Đám người Lý Vân Thiên đại kinh thất sắc, vội vàng lao lên đỡ lấy Dương Khai.

Dương Khai gắng gượng đứng dậy, ho khan vài tiếng, đưa mắt quan sát kẻ vừa đến. Chỉ thấy một thanh niên đang đứng cạnh Ngụy Trang, sắc mặt hung tợn, ánh mắt âm hiểm nhìn chằm chằm vào mình. Một tay y đỡ lấy Ngụy Trang đang lảo đảo, miệng hỏi:

- Trang thiếu gia, ngài không sao chứ?

Ngụy Trang nhìn Dương Khai bằng ánh mắt oán độc, thân hình khẽ chao đảo rồi lắc đầu:

- Không sao!

- Không sao thì tốt, tại hạ đến muộn rồi!

Người thanh niên này không khỏi thở phào một hơi. Thực lực của y tuy cao hơn Ngụy Trang, nhưng dù sao cũng chỉ là người của Đại trưởng lão, luận về thân phận địa vị đương nhiên không thể sánh bằng Ngụy Trang.

- Cũng không muộn!

Ngụy Trang cười nhạt, giọng điệu đầy ẩn ý:

- Tào sư huynh, ngươi là đệ tử Chấp Pháp Đường, thông thạo quy tắc tông môn. Ta hỏi ngươi, nếu có kẻ dám hành hung giết người trong tông môn thì phải chịu tội gì?

Sắc mặt Tào Chính Văn lạnh như băng, đáp lời:

- Tùy tình hình nặng nhẹ. Nhẹ thì phế chân tay, trục xuất khỏi Lăng Tiêu Các. Nặng thì giết tại chỗ để răn đe!

Ngụy Trang cười ha hả, giơ tay chỉ thẳng vào Dương Khai:

- Vừa rồi, kẻ này có ý đồ giết ta. Tào sư huynh, ngươi xem mà xử lý đi!

Có chỗ dựa, Ngụy Trang đâu còn vẻ nhún nhường cầu toàn như lúc nãy nữa.

Tào Chính Văn lớn tiếng quát:

- Lời này là thật sao?

Ngụy Trang cười khẩy:

- Lúc Tào sư huynh đến đây chẳng phải đã chứng kiến tất cả rồi sao?

Tào Chính Văn nghe vậy liền gật đầu:

- Đúng vậy, vừa rồi đệ tử này quả thật đã cầm hung khí đâm vào ngực Trang thiếu gia. Nếu tại hạ không kịp thời ngăn cản, e rằng Trang thiếu gia đã gặp phải độc thủ. Kẻ này gan to bằng trời, dám làm càn giữa ban ngày ban mặt!

Hai người một xướng một họa, phối hợp vô cùng ăn ý, trong nháy mắt đã gán cho Dương Khai tội danh hành hung giết người.

- Nói láo!

Lý Vân Thiên gầm lên:

- Vừa rồi rõ ràng là Dương sư huynh và Ngụy Trang đang tỷ thí, làm gì có chuyện nghiêm trọng như các ngươi nói? Các ngươi muốn đổi trắng thay đen như vậy, rốt cuộc là có ý gì?

Tào Chính Văn lạnh lùng hừ một tiếng:

- Chỉ đơn giản là tỷ thí thôi sao?

Triệu Hổ nói:

- Nếu không tin, ngươi có thể hỏi các sư huynh đệ đang xem náo nhiệt ở đây, bọn ta cũng có thể làm chứng. Hơn nữa, việc này là do Ngụy Trang gây sự trước, Dương sư huynh chỉ bị cuốn vào thôi.

- Nhân chứng? Kẻ nào làm chứng?

Ngụy Trang nghiêng đầu, cười nhạt nhìn khắp bốn phía.

Các đệ tử Lăng Tiêu Các đang vây xem lập tức như ong vỡ tổ, kẻ trước người sau nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Bọn họ ít nhiều đều đã nghe qua chuyện tranh giành giữa các vị trưởng lão, đương nhiên không dại gì mà can thiệp vào chuyện trước mắt. Bất kể đắc tội với bên nào, sau này họ cũng đừng mong sống yên ổn ở Lăng Tiêu Các.

Thấy cảnh đó, Lý Vân Thiên tức đến nghiến răng, nhưng vẫn ngoan cố nói:

- Bọn ta đã chứng kiến toàn bộ sự việc, biết rõ từng chi tiết. Bọn ta chính là nhân chứng!

Tào Chính Văn lắc đầu:

- Các ngươi tụ tập đông người ẩu đả, vốn đều có tội, sao có thể làm chứng được?

- Tụ tập đông người ẩu đả?

Triệu Hổ nhảy dựng lên, giận dữ hét:

- Rõ ràng là Ngụy Trang sai thuộc hạ đến khiêu chiến bọn ta, tụ tập ẩu đả ở đâu ra? Tào Chính Văn, đừng tưởng mình là đệ tử Chấp Pháp Đường thì muốn làm gì thì làm. Lăng Tiêu Các này còn chưa tới phiên ngươi làm chủ!

- To gan!

Tào Chính Văn quát lớn:

- Chấp Pháp Đường đại diện cho quy tắc của Lăng Tiêu Các, luôn công bằng chính trực. Ngươi dám nghi ngờ quyền uy của Chấp Pháp Đường, tội lại thêm một bậc!

- Tội muốn gán, sợ gì không có cớ?

Dương Khai xua tay ngăn đám Lý Vân Thiên tranh cãi, nhìn Tào Chính Văn cười khẩy:

- Công bằng chính trực? Hôm nay ta xem như đã được mở mang tầm mắt rồi.

- Hừ!

Tào Chính Văn lạnh lùng ra lệnh:

- Bắt tất cả lại cho ta, chờ Trưởng Lão Hội nghị sự rồi xử trí!

Vù vù, tiếng tay áo phần phật truyền đến, hơn chục đệ tử Chấp Pháp Đường từ bốn phía lao ra. Những người này thực lực thấp nhất cũng là Khai Nguyên cảnh ngũ tầng trở lên, đám người Lý Vân Thiên làm sao là đối thủ? Tất cả đều bị áp chế xuống đất, khống chế một cách thuần thục. Dương Khai không phản kháng, bởi hắn biết phản kháng cũng vô ích.

- Cứ chờ đấy!

Tên tiểu nhân Ngụy Trang đắc ý, đi đến trước mặt Dương Khai, cười lạnh.

- Dẫn đi!

Tào Chính Văn ra lệnh, đám đệ tử Chấp Pháp Đường lập tức áp giải đám người Lý Vân Thiên đi.

Liếc thấy Tô Mộc vẫn nằm bất tỉnh dưới đất, Tào Chính Văn cau mày. Y không coi đám Dương Khai ra gì, nhưng thân phận của Tô Mộc lại đặc biệt, y không dám động vào. Suy nghĩ một lát, y nói:

- Đưa Tô sư đệ đến chỗ Nhị trưởng lão.

- Vâng!

Một tên đệ tử đáp lời, bước ra khỏi hàng, ôm Tô Mộc dậy rồi vội vàng rời đi.

- Trang thiếu gia vất vả rồi!

Tào Chính Văn hạ giọng nói.

Ngụy Trang nheo mắt, nghiến răng ken két:

- Tên Dương Khai đó, tuyệt đối không thể tha cho hắn. Hôm nay hắn đã làm nhục ta, thù này không trả không phải quân tử! Ngươi biết phải làm thế nào rồi đấy!

Tào Chính Văn có chút chần chừ:

- Trang thiếu gia, sự việc hôm nay không nhỏ, chắc chắn sẽ kinh động đến Trưởng Lão Hội. Nếu lúc này động thủ, e là không ổn. Chi bằng đợi các trưởng lão đưa ra quyết sách rồi hành động cũng chưa muộn.

- Nhưng ta nuốt không trôi cục tức này!

Sắc mặt Ngụy Trang vô cùng tức tối.

- Yên tâm, tại hạ sẽ thay thiếu gia dạy cho hắn một bài học, để hắn biết kết cục của việc đắc tội với ngài.

- Đừng đánh chết, ta muốn tự tay kết liễu hắn.

- Như thiếu gia mong muốn!

Đám người Dương Khai bị giam vào sâm ngục của Lăng Tiêu Các. Nơi đây âm u ẩm ướt, hàn khí nặng nề, chuột bọ gián muỗi khắp nơi, không khí tràn ngập một mùi hôi thối nồng nặc, hoàn cảnh vô cùng tồi tệ.

Sâm ngục là nơi Lăng Tiêu Các dùng để giam giữ các đệ tử phạm tội. Đám người Lý Vân Thiên chưa bao giờ tưởng tượng có ngày mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Trong lòng ai nấy đều ngũ vị tạp trần.

- Dương sư huynh, lần này đã liên lụy đến huynh rồi!

Lý Vân Thiên ngồi cạnh Dương Khai, áy náy nói.

Dương Khai cười ung dung:

- Chuyện này không liên quan đến các đệ, là ta tự mình xen vào. Ta không thể trơ mắt nhìn chó nhà cắn nhau như vậy được.

- Chó cắn nhau…

Lý Vân Thiên suýt sặc, lời này chẳng phải mắng luôn cả bọn họ sao?

- Nói hoa mỹ một chút là nội chiến, còn nói khó nghe thì chẳng phải là chó cắn nhau sao?

Dương Khai khẽ cười.

- Cũng phải. Nhưng Dương sư huynh yên tâm, Tô thiếu chắc chắn sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu. Chỉ cần chờ thêm vài canh giờ, Tô thiếu sẽ đến cứu chúng ta ra thôi!

Lý Vân Thiên suy nghĩ khá đơn giản.

Dương Khai trở mình, đổi một tư thế thoải mái hơn rồi hỏi:

- Kể ta nghe xem, vì sao Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão lại có xích mích?

Lý Vân Thiên khẽ thở dài:

- Chuyện này có liên quan đến Chưởng môn của chúng ta.

- Ồ? Nói nghe xem.

Lý Vân Thiên kể:

- Lần trước Tô thiếu cũng đã nói cho huynh nghe về hai đồ đệ của Chưởng môn. Kể từ lần Chưởng môn xuống núi bắt Nhị đệ tử về đày vào Khốn Long Giản, ngài cũng ít khi xuất hiện. Ngay cả những sự việc trong Các cũng không còn quản tới. Những năm gần đây, mọi việc đều do Đại trưởng lão thay mặt xử lý, có lẽ là lâu ngày sinh dã tâm, bây giờ Đại trưởng lão đã tự cho mình là Chưởng môn thực sự. Nhị trưởng lão không vừa mắt, cho rằng Đại trưởng lão đã đi quá giới hạn, coi thường quy củ, vì thế mà hai bên xảy ra xung đột.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!