Bên ngoài Liệt Hỏa Thành, Bối Quan Nhân đang chậm rãi tiến đến, theo sau là mấy mươi vị cường giả.
Toàn bộ võ giả trong Liệt Hỏa Thành đều đang nín thở chờ đợi.
Dương Khai sau khi nghe Vân Huyên giảng giải về Bối Quan Nhân, vẻ mặt nghi hoặc hỏi:
- Tại sao y phải làm như vậy?
- Có thể là để bồi thường! - Kỷ Viêm thần sắc u ám chen lời.
- Bồi thường? Bồi thường cái gì? - Dương Khai nheo mắt.
- Bồi thường tổn thất cho những nơi y dừng chân! - Kỷ Viêm hít sâu một hơi, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng và kiêng kị. - Bối Quan Nhân dừng chân ở đâu, nơi đó sẽ sinh linh đồ thán, hoang vắng tiêu điều, trong phạm vi trăm dặm suốt mười năm không một mống sinh cơ.
Dương Khai bàng hoàng.
Kỷ Viêm day trán:
- Mong rằng y chỉ đi ngang qua chứ không ở lại Liệt Hỏa Thành.
Nếu Bối Quan Nhân thật sự ở lại, chỉ e phạm vi trăm dặm quanh Liệt Hỏa Thành chắc chắn sẽ bị hủy diệt trong phút chốc.
Dương Khai giờ đã hiểu vì sao đám võ giả xung quanh lại có vẻ mặt hưng phấn chờ mong, còn Kỷ Viêm lại lo lắng đến vậy. Y là thành chủ Liệt Hỏa Thành, tất nhiên không muốn thành trì mình trấn thủ bị hủy hoại theo cách này.
Trong lúc họ đang nói chuyện, bỗng nhiên có tiếng kinh hô vang lên:
- Dừng lại rồi, hắn dừng lại rồi!
Kỷ Viêm rùng mình, mặt xám như tro.
Chuyện y lo lắng nhất đã xảy ra. Bối Quan Nhân không biết từ nơi nào đến, cũng không biết muốn đi về đâu, vậy mà lại cố tình chọn dừng chân ở gần Liệt Hỏa Thành.
Đám đệ tử Độc Ngạo Minh bên cạnh Kỷ Viêm đều biến sắc.
- Kỷ thúc... - Vân Huyên khẽ gọi.
Kỷ Viêm chăm chú nhìn về phía Bối Quan Nhân, không đáp lời, chần chờ một lúc lâu mới quát to:
- Các ngươi mau quay về thành, thông báo sơ tán mọi người, bảo họ mang theo đồ đạc có giá trị, nhanh chóng rời đi!
- Thành chủ...
- Nhanh lên, chậm trễ sẽ không kịp đâu, ta đi kéo dài thời gian! - Nói xong, Kỷ Viêm liền phi thân ra ngoài, đuổi theo mấy chục người đang bám theo Bối Quan Nhân.
Vẻ mặt Vân Huyên đầy chua xót và bất lực. Bối Quan Nhân đã dừng lại, vậy có nghĩa là không lâu nữa Liệt Hỏa Thành sẽ trở thành tử địa, đây là một tổn thất cực lớn đối với Độc Ngạo Minh.
Dương Khai vẫn luôn quan sát gã quái nhân vác quan tài đỏ sau lưng, thần thức cảm ứng được người này toàn thân bao trùm bởi tử khí và mùi xác chết. Hơn nữa, xét từ vô số u thịt và mụn mủ trên người, đáng lẽ y không còn chút khí tức sinh mệnh nào mới phải.
Nói cách khác, y vốn đã là một người chết.
Thế nhưng, ẩn chứa trong cơ thể y lại là một sức mạnh khổng lồ, đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải run sợ.
Khi Kỷ Viêm phi thân đuổi theo mấy chục người kia, đôi mắt đáng sợ to như chuông đồng của Bối Quan Nhân nhìn xuống phía dưới, dường như có chút hài lòng với nơi này, cứ thế đáp thẳng xuống.
Ầm...
Mặt đất chấn động dữ dội, vô số vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan ra. Bối Quan Nhân đáp xuống đất, lẳng lặng đứng yên, hai mắt nhắm nghiền lại như đang nghỉ ngơi.
Rất nhiều võ giả đều rục rịch, vẻ mặt đầy thèm thuồng, âm thầm ngưng tụ sức mạnh, nhưng vì e ngại thân phận của mấy chục người theo sau Bối Quan Nhân nên không dám động thủ.
Kỷ Viêm cũng đã đuổi kịp mấy chục người đó, bọn họ dường như có quen biết nhau nên chỉ chào hỏi qua loa rồi trầm giọng bàn bạc.
- Bọn họ là ai vậy? - Dương Khai hỏi.
- Đều là cao thủ của một vài thế lực gần đây. Hứa Kỳ của Lôi Quang Thần Giáo, tu vi Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh. Trâu Hưng của Huyền Thiên Minh, tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh. Diêu Địch của Chiến Hồn Điện, cũng là tu vi Siêu Phàm tam tầng cảnh... - Vân Huyên dùng ánh mắt ra hiệu về phía những người đó, kể một lượt lai lịch của mấy cao thủ có công lực rất mạnh.
- Những người khác ta cũng không quen, nhưng chắc chắn không phải hạng vô danh tiểu tốt. - Vân Huyên hít nhẹ một hơi. - Hẳn là họ đều nghe phong thanh về việc Bối Quan Nhân xuất thế nên mới bám theo tới đây.
- Bọn họ cũng có hứng thú với những khoản bồi thường của Bối Quan Nhân sao? - Dương Khai ngạc nhiên, trong đó có đến mấy người là cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh, thân phận và thực lực đều siêu phàm, đáng ra không nên để ý đến chút lợi lộc này mới đúng.
- Bọn họ quả thật không hứng thú với khoản bồi thường, nhưng lại rất để tâm tới bí mật to lớn về thân thế của Bối Quan Nhân. Bất cứ ai cũng đều muốn vạch trần thân thế và bí mật của y, thứ họ nhắm tới chính là bản thân Bối Quan Nhân.
Dương Khai khẽ gật đầu, có chút hiểu ra.
Kỷ Viêm vẫn đang bàn bạc cùng đám người đó với thái độ cung kính. Y tuy là thành chủ Liệt Hỏa Thành dưới trướng Độc Ngạo Minh, nhưng tu vi chỉ có Siêu Phàm nhất tầng cảnh, đứng trước mặt đám cao thủ này cũng không dám thất lễ.
Bàn bạc hồi lâu, Trâu Hưng của Huyền Thiên Minh gật đầu nói:
- Nếu đã vậy, chúng ta hãy đợi thêm một canh giờ, mong Kỷ thành chủ hãy nắm bắt thời gian.
Diêu Địch của Chiến Hồn Điện cũng cười mấy tiếng quái gở:
- Trời cao có đức hiếu sinh, tất nhiên bọn ta sẽ không làm quá mức, Kỷ thành chủ mau đi đi.
- Đa tạ chư vị! - Kỷ Viêm vô cùng cảm kích, vội vàng bay trở về sắp xếp mọi việc trong thành.
Liệt Hỏa Thành có rất nhiều võ giả, nhưng đại đa số công lực không cao, nơi này mà xảy ra biến cố, bọn họ khó lòng trốn thoát kịp.
Kỷ Viêm giải thích rõ mọi điều thiệt hơn, ai muốn đi thì lập tức đi ngay, ai không muốn thì y cũng đành chịu. Y tuy là thành chủ nhưng cũng không thể ra lệnh cho những võ giả không thuộc Độc Ngạo Minh được.
Một canh giờ nhanh chóng trôi qua.
Không gian đất trời xung quanh lấy Bối Quan Nhân làm trung tâm đã bị vây kín bởi vô số người, từng cặp mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào y như nhìn một miếng bánh thơm ngon nóng hổi.
Kỷ Viêm lo lắng quay lại, quan sát tình hình bốn phía rồi bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.
Y đã làm tất cả những gì mình nên làm, những người còn ở lại đây chắc chắn sẽ không đi nữa, Kỷ Viêm cũng đành bó tay.
- Vân cô nương, ba người không được rời ta quá xa. Bối Quan Nhân tuy sẽ không ra tay với con người, nhưng nơi y xuất hiện đều rất nguy hiểm. - Kỷ Viêm trầm giọng dặn dò, Vân Huyên trịnh trọng gật đầu.
Trong mấy chục cường giả đó, Trâu Hưng bỗng nhiên bước ra, dừng trước mặt Bối Quan Nhân, dõng dạc nói:
- Chư vị hẳn đã nghe qua truyền thuyết về Bối Quan Nhân rồi đúng không? Ha ha, hôm nay cơ duyên đã ở trước mặt, tuyệt đối không thể bỏ qua. Ai muốn được lợi thì bây giờ có thể động thủ, bọn lão phu sẽ lược trận cho các ngươi!
Trâu Hưng của Huyền Thiên Minh vừa lên tiếng đã giật dây, mê hoặc đám võ giả xung quanh động thủ, hiển nhiên không có ý tốt. Đa số mọi người đều hiểu rõ, nhưng khi nhớ tới truyền thuyết kia, vẫn có người không kìm nén được, liền tung võ kỹ và bí bảo của mình ra.
Hơn mười luồng hào quang ẩn chứa những đòn tấn công bất phàm ập thẳng về phía Bối Quan Nhân đang nhắm mắt dưỡng thần. Những đòn đánh này tối thiểu cũng là chiêu toàn lực của cao thủ Thần Du cảnh, nhưng đánh vào người Bối Quan Nhân lại như ném đá xuống biển rộng, chẳng có chút tác dụng gì.
Mà Bối Quan Nhân cũng không hề có phản ứng, chỉ dùng thân thể hứng chịu những chiêu thức đó với vẻ mặt thờ ơ, vẫn nhắm mắt dưỡng thần như trước.
Mười mấy người ra tay lùi về phía sau vài bước, cảnh giác một lúc lâu cũng không thấy Bối Quan Nhân có phản ứng gì, bèn vui mừng khôn xiết. Thì ra lời đồn không phải nói suông, bất kể người ta có tấn công thế nào, Bối Quan Nhân cũng sẽ không ra tay với ai hết.
Rất nhanh, có thêm nhiều người thi triển những đòn tấn công che trời phủ đất nhằm vào Bối Quan Nhân.
Rầm rầm rầm...
Mặt đất gào thét dữ dội, từng khe nứt toác ra, mặt đất xung quanh Bối Quan Nhân bị phá tan nát trong tức khắc. Năng lượng hỗn loạn vần vũ bên cạnh y, sản sinh ra một lực phá hoại ngoài sức tưởng tượng.
Nhưng Bối Quan Nhân vẫn bất động.
Tất cả võ giả vây quanh đều đã xuất thủ, tung hết toàn lực.
Cuối cùng, Bối Quan Nhân cũng chậm rãi mở mắt, từ mũi phì ra luồng khí trắng rõ rệt. Y thở dốc nặng nề, và cùng với hơi thở hổn hển của y, không khí khắp trời đất chợt như ngừng trệ.
Thế công của mọi người dần chậm lại, họ lo lắng đề phòng, sợ Bối Quan Nhân sẽ phản kích. Nhưng điều khiến họ an tâm là mặc dù bị tấn công đến mức đó, Bối Quan Nhân vẫn không trả đòn, chỉ đứng thẳng ở đó, hai mắt mông lung quan sát tất cả, dường như còn có vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Dương Khai kinh hãi, tới giờ phút này hắn mới ý thức được điểm đáng sợ của Bối Quan Nhân.
- Đây là một vị cao thủ Thánh cấp? - Dương Khai quay đầu nhìn Vân Huyên.
- Đúng vậy! - Vân Huyên gật đầu.
Dương Khai liền nheo mắt lại.
Một vị cao thủ Thánh cấp lại luân lạc tới bước đường này, không biết rốt cuộc y đã gặp phải biến cố gì, quả đúng là thế sự vô thường.
- Đám người đó sao vẫn chưa động thủ? - Nguyễn Tâm Ngữ nhìn đám người Lôi Quang Thần Giáo và Huyền Thiên Minh, khẽ giọng hỏi.
- Bọn họ đang đợi! - Kỷ Viêm thở dài. - Phòng ngự của cao thủ Thánh cấp, kể cả họ cũng phải tốn sức lắm mới có thể phá vỡ. Hiện giờ có nhiều người như vậy giúp đỡ, tất nhiên họ vui vẻ ngồi mát ăn bát vàng rồi. Tuy nhiên, họ sắp ra tay rồi đấy.
Vào chính lúc này, đám người bám theo Bối Quan Nhân rốt cục đã có hành động.
Diêu Địch của Chiến Hồn Điện quan sát một lúc rồi mở miệng nói:
- Cũng kha khá rồi, chúng ta cũng nên xuất lực thôi, bằng không người hay tin kéo đến sẽ ngày càng nhiều, chuyện này khó mà xử lý ổn thỏa được.
- Cũng được. - Hứa Kỳ khẽ gật đầu.
- Giải quyết xong sớm một chút để còn về bẩm báo, bám theo hắn cả một tháng, bộ xương già này mệt rã rời rồi.
- Động thủ thôi! - Trâu Hưng cũng gật đầu đồng ý.
Ba người thống nhất ý kiến, những người khác tất nhiên cũng không nhiều lời nữa, đều xuất ra bí bảo của mình.
Từng luồng khí tức mênh mông cuồn cuộn thổi ra, vô số bí bảo, võ kỹ nhắm vào người Bối Quan Nhân như mưa sao băng, hung mãnh hơn thế công của đám người ô hợp vừa rồi vô số lần.
Ầm ầm...
Mặt đất nứt toác, cả một khu vực trăm dặm rung chuyển ầm ầm.
Dưới thế công kích như vậy, cuối cùng Bối Quan Nhân cũng có phản ứng. Không ít vết thương toác ra trên thân thể y, những u thịt và mụn mủ đó vỡ tung trong nháy mắt, từ đó trào ra thứ chất lỏng đặc sệt màu xanh biếc.
Thứ chất lỏng này vừa xuất hiện, mọi người đều cảm nhận được một luồng khí tức tử vong đập vào mặt.
Xoẹt xoẹt...
Những nơi chất lỏng xanh đó chảy qua, mặt đất liền mất hết sức sống, bị nhuộm thành màu xanh lục trong phút chốc, cảnh tượng kinh hãi đến cực điểm.
Hơn nữa, thứ chất lỏng này khuếch tán với tốc độ cực nhanh, hung mãnh lan rộng hệt như bùng nổ.
Vài võ giả ở gần chưa kịp tránh né đã bị thứ chất lỏng này bám phải, chưa kịp kêu lên một tiếng, người họ đã hóa thành một vũng máu, xương cốt không còn.