Chỉ trong chưa đầy ba giây sau khi các cường nhân Siêu Phàm Cảnh xuất thủ, đã có đến mười mấy võ giả không kịp né tránh, chết thảm ngay tại chỗ.
Hơn nữa, cường độ tấn công càng lớn, chất lỏng màu xanh biếc từ cơ thể Bối Quan Nhân trào ra càng dữ dội!
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng không ngừng, vẻ phấn chấn cùng hy vọng của đám võ giả đã tan biến không còn chút nào. Họ dốc hết sức bình sinh thi triển thân pháp, tháo chạy ra xa, gào thét trốn thoát.
Kỷ Viêm vung tay lên, một luồng chân nguyên tinh thuần bao bọc lấy đám người Dương Khai, nhanh chóng phi thân lên không trung cao trăm trượng. Lão lạnh lùng quan sát phía dưới, khẽ hừ một tiếng: "Vô tri! Cứ ngỡ Bối Quan Nhân không ra tay thì sẽ không gặp nguy hiểm sao?"
Y hiển nhiên đã biết rõ, nếu Bối Quan Nhân bị tấn công đến một mức độ nhất định, sẽ xảy ra biến cố như vậy, nhưng không phải tất cả mọi người đều hay biết điều đó.
Đám người Hứa Kỳ, Trâu Hưng cũng không vì cái chết của đám võ giả mà dừng tay. Sống chết của bọn họ chẳng liên quan chút nào đến mình, họ vẫn tiếp tục tấn công dữ dội, không ngừng nghỉ, khiến chất lỏng xanh biếc khuếch tán càng lúc càng rộng và mãnh liệt.
Rất nhanh, một phạm vi rộng mấy dặm lấy Bối Quan Nhân làm trung tâm đã bị nhuộm một màu xanh biếc đáng sợ.
Dương Khai nhanh chóng nhận thức được sự tàn khốc của thế giới này. Đối với những cường nhân cao cao tại thượng này mà nói, để đạt được mục đích, họ hoàn toàn không quan tâm đến tính mạng của người khác.
Có rất nhiều võ giả bị chất lỏng xanh biếc bám dính và chôn vùi trong đó, cũng có không ít người nhận ra điều bất ổn, đã mau chóng thoái lui, giống như Kỷ Viêm, phi thân lên không trung.
Mấy chục cường nhân nọ công kích càng thêm mãnh liệt, điên cuồng trút đòn vào Bối Quan Nhân.
"Sắp được chưa?" Trâu Hưng vừa toàn lực tấn công, vừa nhìn chằm chằm Bối Quan Nhân bên dưới, lẩm bẩm một câu, vẻ mặt đầy chờ mong.
"Hẳn là sẽ nhanh thôi." Diêu Địch cũng gật đầu, thầm chú ý.
Quả nhiên, phía dưới, Bối Quan Nhân dường như đã hứng chịu quá nhiều thương tổn, cuối cùng cũng có động tác khác. Hai bàn tay to lớn dị thường chậm rãi giơ cao lên, giọng nói như sấm rền, chậm rãi nhưng chói tai, thốt ra từ miệng y: "Lấy đi... Lấy đi..."
Như tiếng gào thét bất lực, lại như tiếng khóc lóc âm trầm, khiến lòng người tê tái.
Trên bầu trời, đột nhiên xuất hiện những phù văn và hoa văn trận pháp thần kỳ, lưu quang rực rỡ muôn màu. Những phù văn này phức tạp thần bí, không ai có thể hiểu được ý nghĩa của chúng.
Nhưng khi những phù văn này vừa xuất hiện, hai mắt đám cường nhân Siêu Phàm Cảnh đều sáng rực, chăm chú nhìn không chớp mắt, tựa hồ muốn khắc ghi từng đường nét phù văn này vào sâu trong trí óc, để sau khi trở về sẽ cẩn thận nghiên cứu thêm.
Ngay sau đó, phù văn lóe sáng, những đạo năng lượng bắn ra từ hư không, vô số bí bảo hình thù kỳ dị, đan dược, công pháp, võ kỹ đồng loạt xuất hiện.
Tất cả bí bảo, đan dược, công pháp võ kỹ từ những phù văn này mà ra, bắn ào ra bốn phía theo quỹ đạo hình quạt.
Nhìn thấy cảnh tượng này, cả đám võ giả đang tháo chạy lập tức phấn khởi, vội vàng thi triển thân pháp đuổi theo một luồng hào quang trong số đó.
Đây là lễ bồi thường cho nơi Bối Quan Nhân nghỉ ngơi bị phá hủy. Mặc dù không ai biết y làm thế nào để triệu hoán những bảo bối này đến, nhưng trong số đó có rất nhiều hảo phẩm cấp bậc cao.
Có vài tia sáng bay về phía đám người Dương Khai, các đệ tử Độc Ngạo Minh hướng ánh mắt mong chờ nhìn Kỷ Viêm. Lão không nói lời nào, nhẹ nhàng gật đầu.
Các đệ tử Độc Ngạo Minh mừng rỡ ra mặt, phi thân lao ra ngoài, hòng chặn những luồng hào quang này lại, xem có thể vớt vát được thứ gì tốt hay không.
Dương Khai hờ hững nhìn, không hề có ý đi tranh đoạt, còn Nguyễn Tâm Ngữ và Vân Huyên lại nóng lòng muốn thử vận may.
Nơi này dị bảo xuất thế khắp trời, hiếm ai có thể thờ ơ nổi, việc họ động lòng cũng là chuyện dễ hiểu.
Rất nhanh, những dị bảo do Bối Quan Nhân triệu hoán đã bị tranh đoạt hết, nhưng dưới những đòn tấn công mãnh liệt của đám Siêu Phàm Cảnh, y lại phất tay lần nữa, tiếp tục hét lớn hai chữ đó, không ngừng triệu hoán bảo vật.
Không khác gì lần trước, không ít hào quang bắn xuống. Lúc này Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ không thể kiềm chế được nữa, liền nhảy ra khỏi phạm vi bảo hộ của Kỷ Viêm, lao nhanh về phía một luồng sáng.
Dương Khai lắc đầu khẽ thở dài, liền phóng thần thức, ngưng tụ thần lực, ngăn chặn luồng sáng đó giúp hai nàng.
Rất nhanh, hai nàng thu gọn bảo vật không rõ tên vào tay, thích thú bay trở lại.
"Được cái gì vậy?" Dương Khai cười hỏi.
"Hình như là một quyển công pháp, không biết có hữu dụng hay không." Vân Huyên giơ vật phẩm trong tay lên. "Những thứ Bối Quan Nhân triệu hoán đến, có rất nhiều thứ bị hỏng hóc, vô dụng đấy."
"Còn có chuyện như vậy sao?" Dương Khai ngạc nhiên hỏi.
"Ừ, hình như những vật này đều đã tồn tại từ rất lâu rồi." Vân Huyên khẽ cười nói.
Hai người đang nói chuyện, Dương Khai bỗng cảm giác được có điều gì đó bất thường. Nhíu mày, hắn tập trung ánh mắt nhìn xuống phía dưới, không khỏi giật mình.
Hắn phát hiện, giữa vô vàn chất lỏng xanh biếc đó, Bối Quan Nhân đang nhìn chằm chằm vào mình, đôi mắt vốn mơ màng ấy lại hiển hiện sắc thái hưng phấn lạ thường.
Rất nhiều người đều nhận ra điểm dị thường của Bối Quan Nhân. Đám người Hứa Kỳ, Trâu Hưng cũng dừng tay, hướng ánh mắt theo Bối Quan Nhân, quan sát Dương Khai, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Trâu huynh, chuyện này là sao vậy?" Hứa Kỳ nhíu mày hỏi. "Tại sao y lại nhìn chằm chằm tiểu tử của Độc Ngạo Minh kia?"
"Điều này lão phu cũng không hiểu, hắn có gì đặc biệt sao?" Trâu Hưng phóng thần thức quét một vòng trên người Dương Khai, lắc đầu khó hiểu.
Lão không hề phát hiện Dương Khai có điểm nào đặc biệt cả.
Trên khoảng không ấy, những người bên cạnh Dương Khai cũng nhận ra điểm dị thường.
Vân Huyên khẽ hỏi: "Dương Khai, có phải y đang nhìn ngươi không?"
"Chắc vậy!" Dương Khai gật đầu, tự nhiên cảm thấy rợn người.
Bị một vị cao thủ Thánh cấp thần bí, thần trí mơ hồ, lai lịch bất minh nhìn chằm chằm thế này, bất cứ ai cũng không tránh khỏi cảm giác bất an. Dương Khai cảm thấy khó hiểu vô cùng, không rõ tại sao hắn lại bị Bối Quan Nhân chú ý như vậy, từ đầu đến giờ hắn chỉ vận dụng một chút thần thức mà thôi.
"Tìm... thấy... rồi..." Bối Quan Nhân vẫn giọng điệu thong thả trầm ổn ấy. Khi nói, cái miệng to lớn dữ tợn ngoác rộng ra, để lộ hàm răng hình răng cưa mọc lởm chởm. Tựa như y đang cười tươi, không một tiếng động, nhưng đã đủ khiến người ta kinh hãi rồi.
Ngay sau đó, khí tức toàn thân của Bối Quan Nhân bỗng nhiên biến đổi. Y chậm rãi ngồi xuống, hai cẳng chân gập cong lại.
"Y muốn làm gì vậy?" Có người kêu lên thất thanh.
Trong truyền thuyết, Bối Quan Nhân chưa từng có động tác như thế. Hôm nay đột nhiên có sự thay đổi, khiến mọi người đều ngơ ngác, không hiểu ra sao.
"Tránh xa ta ra!" Dương Khai lập tức biến sắc. Trong khoảnh khắc nhìn thấy động tác của Bối Quan Nhân, hắn liền có cảm giác nguy hiểm như bị tử thần kìm hãm, vội vàng hét lên, đồng thời thi triển thân pháp, cấp tốc tháo chạy.
Vù...
Bối Quan Nhân cũng phi thân khỏi mặt đất, giống như mũi tên rời cung, tốc độ nhanh đến nỗi đám người Trâu Hưng cũng không kịp nhìn rõ.
Chỉ trong chớp mắt, Bối Quan Nhân đã đuổi theo Dương Khai, cái miệng há to, nanh độc, nhìn hắn cười rạng rỡ, đưa hai tay xốc cỗ quan tài đỏ sau lưng lên, nhắm thẳng vào Dương Khai.
Thình lình, một lực hút cực kỳ mạnh xuất hiện từ trong quan tài, hút Dương Khai vào trong.
Dương Khai mặt xám ngắt, cố gắng hết sức cũng không chống cự lại được nguồn sức mạnh kinh khủng từ quan tài.
Không kịp nghĩ được điều gì, Dương Khai liền cảm thấy trước mắt tối sầm, hắn đã bị hút vào trong cỗ quan tài đỏ máu.
Ầm...
Bối Quan Nhân đóng sập quan tài lại, rồi vác lên lưng, không thèm để ý đến bất kỳ ai, y hóa thành một luồng lục quang và biến mất phía chân trời.
Từ khi phát sinh biến cố đến khi Dương Khai bị bắt đi, từ đầu đến cuối chưa đầy ba giây. Đám người Trâu Hưng còn chưa kịp phản ứng, Bối Quan Nhân đã biến mất tăm hơi.
Tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.
Ngẩn người hồi lâu, Vân Huyên mới thét lên một tiếng, thi triển thân pháp, đuổi theo.
Nguyễn Tâm Ngữ kéo nàng lại, quát lên: "Tỷ định làm gì?"
"Dương Khai, hắn..."
"Ta biết hắn bị bắt, nhưng tỷ đuổi theo thì có ích gì?" Nguyễn Tâm Ngữ quát lớn.
Vân Huyên thất thần, liền quay lại đau khổ nhìn Kỷ Viêm: "Kỷ thúc..."
Kỷ Viêm chậm rãi lắc đầu.
Bên kia, mười mấy vị cường nhân kia cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hồi lâu sau, Trâu Hưng mới hỏi: "Chư vị, có ai biết tin tức gì về việc Bối Quan Nhân bắt người không?"
Phần lớn mọi người đều lắc đầu, ra hiệu chưa từng nghe nói. Nhưng Diêu Địch thoáng suy nghĩ một chút, chậm rãi nói: "Ta nghe nói, mười năm trước lúc Bối Quan Nhân xuất thế, cũng đã bắt đi một người."
"Còn có chuyện như vậy ư?" Trâu Hưng nhíu mày lại. "Y bắt ai đi vậy?"
"Cụ thể là ai thì không rõ, ta cũng chỉ nghe qua lời đồn mà thôi."
"Vậy thì lạ thật..." Trâu Hưng không hiểu ra sao, nhìn về phía nơi Bối Quan Nhân biến mất, hồ nghi nói: "Tiểu tử Độc Ngạo Minh đó, có điều gì đặc biệt chăng?"
"Điều này phải hỏi người của Độc Ngạo Minh." Hứa Kỳ liếc mắt nhìn sang phía Kỷ Viêm.
Cân nhắc một chút, chúng nhân đều chạy tới chỗ Kỷ Viêm, bắt đầu hỏi về Dương Khai.
Kỷ Viêm cũng chẳng biết gì về Dương Khai cả. Tuy bởi vì Liệt Hỏa Thành bị hủy, y cũng không vui vẻ gì, nhưng y cũng không dám đắc tội với những người này, chỉ đành hướng ánh mắt về phía Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ.
Vân Huyên trông như hồn bay phách lạc, căn bản không thể vặn hỏi được điều gì. Nguyễn Tâm Ngữ cũng không biết nhiều về Dương Khai, dĩ nhiên không thể đưa ra câu trả lời.
Cả bọn đều cảm thấy mơ hồ vô cùng.
"Chư vị tiền bối, hắn bị Bối Quan Nhân bắt đi, liệu có gặp nguy hiểm gì không?" Vân Huyên bỗng nhiên hỏi.
Trâu Hưng chậm rãi lắc đầu: "Không biết được, dù sao đây cũng là lần đầu tiên ta gặp chuyện này."
Hứa Kỳ trầm ngâm một lát rồi nói: "Tuy Bối Quan Nhân không ra tay với người khác, nhưng ở cạnh y cũng rất nguy hiểm. Tử khí và độc khí trong cơ thể y, đến cường giả Siêu Phàm Cảnh bình thường cũng khó lòng ngăn nổi, chứ đừng nói đến Thần Du Cảnh. Tiểu tử kia chỉ e là lành ít dữ nhiều."
Vân Huyên mặt trắng bệch.
"Cô nương có quan hệ gì với hắn?" Diêu Địch hướng ánh mắt sáng quắc nhìn Vân Huyên.
"Hắn... hắn và tiểu nữ chỉ là bằng hữu mà thôi."
Vân Huyên buồn bã, nghĩ tới khả năng Dương Khai gặp nguy hiểm đến tính mạng, nàng liền không kìm được nước mắt.
"Chư vị, nếu tiện thì chi bằng chúng ta hãy tới Độc Ngạo Thành nghỉ ngơi một lát, cùng thương nghị xem rốt cuộc chuyện này là như thế nào." Kỷ Viêm ngẫm nghĩ một chút, liền đưa ra lời mời.
Liệt Hỏa Thành bị hủy, y cũng phải quay về Độc Ngạo Minh bẩm báo. Mà những người này đều là cường nhân của các thế lực lớn, mượn việc này để lôi kéo chút ít quan hệ, về sau sẽ có lợi cho bản thân.
Vừa hay chúng nhân đều muốn tìm hiểu rõ bí mật của Dương Khai, họ bàn bạc một lát, liền nhận lời mời, theo Kỷ Viêm tiến về Độc Ngạo Thành.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe