Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 639: CHƯƠNG 639: CÙNG MA TỘC KHIÊU VŨ

Trong bóng đêm vô tận, Dương Khai dần dần tỉnh lại.

Cảnh tượng trước đó chợt lóe lên trong đầu, Dương Khai lập tức biến sắc, lén lút thả thần thức thăm dò bốn phía, hòng tìm hiểu nơi mình đang ở.

Song, thần thức chỉ vươn ra được hơn mười trượng, liền bị một sức mạnh vô hình ngăn chặn.

Nơi đây dường như có một lớp kết giới vây chặt lấy hắn.

Bất đắc dĩ thu hồi thần thức, Dương Khai chậm rãi mở to mắt. Ánh sáng màu da cam rọi vào mắt, hắn phát hiện mình đang bị nhốt trong một thạch thất, bốn bề là tường đá lạnh lẽo. Trên trần, một hòn đá lớn bằng quả trứng ngỗng tản ra ánh sáng dịu nhẹ, giúp tầm nhìn không bị hạn chế quá mức.

Khoanh chân ngồi xuống, vận công điều khí, Dương Khai nhận ra mình không hề bị thương. Không chỉ vậy, chân nguyên cũng chẳng có dấu hiệu bị phong bế, hắn liền thấy nhẹ lòng.

Hắn biết rõ mình đã bị Bối Quan Nhân bắt, nhưng vị cao thủ Thánh cấp điên cuồng trong truyền thuyết đó không hề gây hại tới hắn, điều này càng khiến Dương Khai thêm khó hiểu.

Giữa bao nhiêu người như vậy, tại sao Bối Quan Nhân chỉ bắt mỗi mình hắn? Hơn nữa, từ đầu đến cuối, Dương Khai chỉ lén lút sử dụng thần thức một lần trước mắt mọi người.

Chau mày ngẫm nghĩ, Dương Khai chợt có một suy đoán, chỉ là hắn không biết liệu suy đoán này có chính xác hay không.

Hắn cứ ngồi yên tại chỗ, vừa điều khí, vừa lẳng lặng chờ đợi.

Hắn biết, Bối Quan Nhân không giam cầm, cũng không làm khó hắn, mà chỉ bắt hắn lại, nhất định là có ý đồ nào đó. Hơn nữa, chắc chắn y sẽ còn xuất hiện. Trước khi chưa rõ chuyện gì đang diễn ra, Dương Khai sẽ không hành động khinh suất, mà chọn cách chờ đợi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, rất lâu sau, từng âm thanh ken két vọng lại từ xa.

Dương Khai mở to mắt, ánh mắt sáng quắc.

- Dường như Quan Nô tiền bối lại đưa một người tới nữa, nghe nói tên này trẻ lắm, không biết có bản lĩnh gì không đây.

- Mặc kệ hắn, dù gì thì ta cũng không ôm ấp hy vọng gì lớn. Nếu hắn không có bản lĩnh, thì qua mười năm, sẽ phải chết ở đây, cũng chẳng liên quan đến chúng ta.

- Ừ, có điều Lệ đại nhân dường như rất muốn hoàn thành tâm nguyện của tổ tiên. So ra thì Chử đại nhân lại rộng lượng hơn. Thật ra ở lại đây cũng đâu có gì là không tốt.

- Suỵt, đừng lắm lời, tai vách mạch rừng, để ai nghe được là ngươi chết chắc.

Giọng của hai gã nam nhân truyền rõ mồn một vào tai Dương Khai, khiến sắc mặt hắn càng thêm cổ quái.

Hắn còn tưởng người đang đến là Bối Quan Nhân, nhưng giờ xem ra, không hề như mình nghĩ.

Không lâu sau đó, thạch thất kín mít này chợt vang lên tiếng kèn kẹt. Một cánh cửa đá bên cạnh được mở ra, hai gã đàn ông, một cao một thấp đứng ngay cửa, chăm chú nhìn Dương Khai với thần sắc nham hiểm, lạnh băng.

Cảm nhận được khí tức của chúng, Dương Khai liền nhướn mày.

Hắn phát hiện, khí tức của hai người này rất khác với những người hắn từng gặp, khí của chúng u ám và tà ác.

Cụ thể thì hơi giống khí của Địa Ma, cũng khá giống khí tức của hắn sau khi nhập ma. Có điều, bất kể là so với Địa Ma hay là với hắn, khí của chúng vẫn yếu ớt hơn nhiều.

Ma khí?

Dương Khai kinh ngạc.

Nhìn lại tướng mạo của chúng, dường như cũng hơi khác với người thường: mũi khoằm, mắt lươn, vừa nhìn là biết hạng gian xảo thâm độc. Trên người chúng, còn có lác đác những đường hoa văn rực rỡ.

Thấy những đường hoa văn này, sắc mặt Dương Khai lại càng thêm quái dị.

Vì nếu hắn thi triển nhập ma, toàn thân, trừ khuôn mặt, cũng sẽ phủ đầy những đường hoa văn như vậy. Dương Khai biết rất rõ, những hoa văn này ẩn chứa năng lượng vô cùng lớn.

Đăm chiêu suy tư, mặt không lộ chút biểu cảm, Dương Khai chỉ im lặng nhìn hai tên đó.

- Tỉnh rồi sao?

Tên cao hơn khẽ cười một tiếng.

- Tỉnh rồi thì đứng dậy, theo bọn ta ra ngoài, đại nhân muốn gặp ngươi!

Dương Khai nhíu mày, không nói gì.

Hai gã này, tu vi đại khái chỉ khoảng Thần Du Cảnh tứ tầng, ngũ tầng. Với trạng thái hiện tại của Dương Khai, muốn giết chết chúng, chẳng tốn chút sức lực, tùy tiện ra tay cũng đoạt mạng chúng được. Nhưng trước khi chưa làm rõ chuyện hiện tại, Dương Khai không định động thủ.

Hai tên này phân công rõ ràng, một trước một sau, kẹp chặt Dương Khai ở giữa, thỉnh thoảng còn liếc nhìn hắn, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Theo chúng ra ngoài, Dương Khai âm thầm quan sát xung quanh.

Ra khỏi thạch thất là một thông đạo dài, dọc đường đi lên, có rất nhiều bậc thang. Dường như hắn bị nhốt ở dưới lòng đất.

Đi mãi một hồi lâu mới qua hết những bậc thang đó, đặt chân lên mặt đất rắn chắc.

Ánh sáng hắt đến, Dương Khai nheo mắt, ngẩng đầu nhìn. Hắn không khỏi sững sờ vì phát hiện, cảnh tượng vừa lọt vào tầm mắt rất quen thuộc.

Đêm ngày bất phân, nhật nguyệt vô quang, thiên địa hỗn độn...

Dương Khai bất giác dừng chân.

Trong đời mình, hắn đã từng hai lần đặt chân đến một nơi như thế này.

Một lần là ở Truyền Thừa Động Thiên gần Lăng Tiêu Các, lần thứ hai là khi hắn theo Lăng Thái Hư vào kỳ địa ở U Minh Sơn để khổ luyện.

Lần nào cũng như lần nào, không gian xung quanh đều rất giống với lần trước.

Thành thử lần này, Dương Khai cứ tưởng mình đã trở về Truyền Thừa Động Thiên hoặc kỳ địa ở U Minh Sơn, nên hơi thất thần.

- Dừng lại làm gì? Đi mau!

Gã sau lưng quát lên, vẻ mặt bực bội.

Dương Khai nhíu mày, bình tĩnh lại, nhìn quanh quất xung quanh. Hắn phát hiện gần đó, có rất nhiều người đang nhìn hắn đầy hiếu kỳ, chỉ trỏ thì thầm.

Những người này, bất kể là nam hay nữ, thì làn da để trần bên ngoài ít nhiều cũng có những đường hoa văn với màu sắc khác nhau.

Những người này rốt cuộc là ai?

Dương Khai thầm đặt nghi vấn.

Hắn cũng chẳng nổi giận, nghe tên kia quát lên, Dương Khai lại sải bước đi tiếp, song lại quan sát đám đông xung quanh một cách tò mò hơn.

Rất nhanh, hắn được hai gã kia giải tới một tòa đại điện rộng lớn. Bên ngoài đại điện, Dương Khai đã nhạy bén nhận ra, lối kiến trúc nơi đây có phần khác biệt, mang vẻ tùy tiện, phóng khoáng.

Trong đại điện, cũng có những cây trụ khổng lồ, bề mặt khắc vô số hoa văn quỷ dị.

Ở vị trí chính giữa, một mỹ phụ khoác y phục triều đình, phong tư trác tuyệt, dáng vẻ đoan trang. Hơi thở bà sâu lắng, trong thân thể mềm mại ẩn chứa nguồn sức mạnh kinh người khiến Dương Khai phải kiêng dè. Dưới trướng bà, đông đảo nhân sĩ đứng thành hai hàng, lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Đến khi thấy Dương Khai bước vào, tất cả bọn họ đều bất giác sáng rực hai mắt, còn mỹ phụ kia thì ánh lên tia hy vọng trong đôi mắt.

Dương Khai lặng lẽ lắc đầu khó hiểu. Nơi đây, hắn không thấy Bối Quan Nhân đâu, hoàn toàn khác với dự tính của hắn.

Hắn những tưởng vị đại nhân mà hai tên áp giải mình nhắc đến chính là Bối Quan Nhân, nào ngờ lại là một mỹ phụ chín chắn, đoan trang thế này.

Hơn nữa, Dương Khai không hề nhìn thấy bất kỳ hoa văn nào trên cơ thể những người đang có mặt trong đại điện.

Bên cạnh mỹ phụ, có một thiếu nữ thanh tú, vận váy dài màu vàng nhạt, dung mạo thanh lệ động lòng người. Khi thấy Dương Khai đến, đôi mắt sâu thẳm như ngọc bích của nàng chăm chú nhìn hắn, rồi nói với mỹ phụ bên cạnh:

- Đại nhân, đó chính là người Quan Nô tiền bối bắt về lần này.

Mỹ phụ khẽ gật đầu, nhẹ nhàng hé môi:

- Lại phải làm phiền tiền bối vất vả rồi. Lần này Quan Nô tiền bối không bị thương chứ?

Giọng nói của bà dịu dàng, êm tai không thể nào chê nổi, hệt như cách ăn vận đoan trang của bà. Dường như đây là một người rất điềm tĩnh.

Thiếu nữ lắc đầu:

- Chỉ bị vài vết thương ngoài da thôi ạ. Bọn nhân loại đó thật sự đáng ghét, Quan Nô tiền bối không tiện ra tay, chúng vẫn điên cuồng tấn công. Nếu không thì với công lực của bọn chúng, Quan Nô tiền bối phất tay là có thể tiêu diệt toàn bộ rồi!

- Ai, chúng ta đã làm phiền Quan Nô tiền bối rồi.

Mỹ phụ thở dài.

Những người dưới trướng bà cũng lắc đầu không ngừng, thần sắc đau khổ.

Mỹ phụ gạt bỏ nét ưu tư, nhìn vào Dương Khai, hỏi:

- Nhân loại, ngươi tên là gì?

Dương Khai nhíu mày, dù hắn không hiểu lắm rốt cuộc mình gặp chuyện gì, nhưng qua quan sát dọc đường và vài lời đối thoại vừa rồi của những người này, Dương Khai đã nhanh chóng nhận ra thân phận của họ. Hắn nheo mắt, do dự hỏi:

- Ma tộc?

Chỉ có Ma tộc và Yêu tộc mới gọi hắn bằng hai chữ “nhân loại”! Hơn nữa, trong cơ thể những người này tràn ngập ma khí, đó là thứ năng lượng không hề giống với chân nguyên.

Một tia kinh ngạc lướt qua dung nhan mỹ phụ. Dường như bà không ngờ người được đem về lần này lại nhìn thấu thân phận của mình nhanh đến vậy, hơn nữa còn không hề có chút hoảng sợ.

Trước đây Quan Nô tiền bối cũng từng đem về một số người, có điều đa số đều quỳ xuống van nài, khóc lóc ỉ ôi, cũng có người ra sức phản kháng, chứ chưa từng có ai bình tĩnh như thiếu niên này.

- Quả nhiên các ngươi là Ma tộc!

Dương Khai nhìn sắc mặt bọn họ, càng thêm tin vào phán đoán của mình.

- Chẳng lẽ nơi đây là Ma Cương? Các ngươi bắt ta đến đây có ý đồ gì?

- Hỗn xược!

Thiếu nữ thanh tú không nhịn được quát lên, hung tợn nhìn Dương Khai:

- Hãy cung kính trả lời câu hỏi của đại nhân, đừng hỏi những chuyện vô vị. Nếu còn dám lắm lời, ta sẽ cắt lưỡi ngươi!

Dương Khai cười ha hả.

- Ngươi cười cái gì?

Thiếu nữ càng thêm tức tối, nghiến răng nói với Dương Khai:

- Ngươi tưởng ta đang dọa ngươi sao?

- Ừ.

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Ngươi...

- Được rồi.

Mỹ phụ ngắt lời thiếu nữ đang càn quấy, dịu dàng nhìn Dương Khai, cười khẽ đầy hứng thú:

- Ngươi không sợ chút nào sao?

Dương Khai nhún vai.

- Tại sao ngươi lại nghĩ Hoàn Nhi đang dọa ngươi?

- Rõ ràng rành mạch như vậy còn gì.

Dương Khai bĩu môi.

- Vì các ngươi bắt ta về đây, không những không làm hại ta, cũng chẳng phong ấn chân nguyên và thần thức của ta. Hơn nữa, lúc ta đến đây, rất nhiều người trong các ngươi để lộ vẻ mặt mong đợi. Ta không biết các ngươi đang mong đợi điều gì, nhưng có thể khẳng định là muốn cầu cạnh ta. Nếu đã muốn cầu cạnh, thì lẽ dĩ nhiên sẽ không làm hại ta rồi.

Trong đại điện, không ít người tối sầm sắc mặt ngay tức khắc.

Hoàn Nhi cũng không nhịn được há hốc miệng, ngơ ngác nhìn Dương Khai.

Mỹ phụ chậm rãi đứng dậy, nở nụ cười mỉm:

- Ai cũng bảo nhân loại tinh khôn, xảo quyệt. Quả nhiên danh bất hư truyền.

Chẳng biết câu này là chế nhạo hay mỉa mai, Dương Khai nghe xong, cũng chẳng thoải mái chút nào.

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!