Quả nhiên như Dương Khai đã dự đoán, tộc nhân Ma Thần Bảo bị phong ấn tại Tiểu Huyền Giới quá lâu, khiến Tinh Thạch trở thành vật phẩm cực kỳ khan hiếm đối với họ. Dù Thiên Địa Linh Khí nơi này không hề loãng, nhưng có Tinh Thạch hỗ trợ tu luyện sẽ giúp tộc nhân Ma tộc tăng tiến công lực nhanh chóng hơn. Đáng tiếc, trải qua bao nhiêu năm, lượng Tinh Thạch dự trữ của Ma Thần Bảo ngày càng cạn kiệt. Mấy chục khối Tinh Thạch mà Lệ Dung sai Hoàn Nhi đưa cho Dương Khai đã là những khối cuối cùng bà có thể lấy ra.
Chính vì vậy, khi biết Dương Khai sở hữu Tinh Thạch, tên Phan Lãng kia không thể không động lòng tham.
– Chỉ là một tên võ giả Nhân tộc ti tiện, có tư cách gì được sử dụng Tinh Thạch chứ?
– Ngươi muốn làm gì?
Tên Ma tộc bên cạnh lập tức ý thức được điều bất ổn.
– Phan Lãng, ngươi chớ nên vọng động. Khoảng thời gian này Lệ đại nhân vô cùng chiếu cố tên Nhân tộc đó, không ai được phép làm khó dễ hắn.
– Ai nói ta muốn làm khó dễ hắn?
Phan Lãng hừ lạnh một tiếng.
– Mà có ai thấy ta làm khó dễ hắn sao?
Tên võ giả Ma tộc kia tỏ vẻ do dự, vò đầu bứt tóc, sắc mặt chần chừ lưỡng lự.
Phan Lãng âm trầm nhìn về phía thạch thất, bật ra vài tiếng cười quái dị.
*
Bên trong thạch thất, Dương Khai đợi Hoàn Nhi chỉ huy đám tỳ nữ đặt thức ăn xuống hết, rồi mới thản nhiên ngồi vào bàn, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Hoàn Nhi bĩu môi khinh thường, vẻ mặt đầy căm giận. Nàng không hiểu vì sao, từ hai tháng trước, Lệ đại nhân dường như rất quan tâm tên võ giả Nhân tộc này, ban cho hắn những đặc ân khiến không ít tộc nhân phải đỏ mắt thèm muốn. Nàng từng hỏi Lệ đại nhân nguyên do, nhưng bà không nói.
– Thật không thể chịu nổi ngươi!
Hoàn Nhi bĩu môi, sự đố kỵ không thể che giấu.
Dương Khai vẫy tay:
– Lại đây ăn cùng ta, nhiều thế này một mình ta ăn không hết được.
– Ai thèm chứ!
Hoàn Nhi hầm hừ xoay người bước ra ngoài. Dương Khai mơ hồ nghe được tiếng nuốt nước bọt của nàng, không nhịn được bật cười.
Nhìn thái độ mấy ngày nay của Hoàn Nhi, có thể đoán được những món ăn nàng mang tới đều là thượng phẩm. Dương Khai tinh tường cảm nhận được, sau khi dùng những món này, cơ thể hắn đã có những thay đổi rất nhỏ, đang phát triển theo chiều hướng tích cực.
Rất nhanh, Dương Khai đã ăn hết sạch. Hoàn Nhi lại dẫn tỳ nữ đến thu dọn sạch sẽ rồi rời đi. Dương Khai duỗi lưng nghỉ ngơi một lát, rồi hăng hái vùi đầu vào thế giới của thuật Luyện Đan.
*
Không biết đã qua bao lâu, Dương Khai đang chuyên tâm Luyện Đan trong thạch thất, chợt thần sắc khẽ động, vểnh tai lắng nghe. Hắn nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ bên ngoài, cùng tiếng hít thở bị kìm nén, đang lén lút tiến vào thạch thất.
Dương Khai lập tức cảnh giác. Hắn đã ở đây hơn mấy tháng, dù nhiều võ giả Ma tộc khinh thường hắn, nhưng chưa từng có ai dám đến gây sự. Sao hôm nay lại có kẻ phá lệ? Hơn nữa, còn không ít người, khoảng sáu bảy tên, đều là võ giả Thần Du Cảnh, kẻ cầm đầu có tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong.
Phát giác điều này, Dương Khai thần sắc không hề thay đổi, vẫn bình thản rót Chân Nguyên vào lò Luyện Đan, cô đọng dược liệu bên trong.
*Két* một tiếng, cửa đá bị đẩy mở. Sáu bảy bóng người nối đuôi nhau bước vào. Vừa vào trong, bọn họ nhanh chóng đóng cửa lại.
Dương Khai ngẩng đầu liếc mắt một cái, nhìn thấy kẻ cầm đầu là một thanh niên mũi khoằm, vẻ mặt u ám, đang nhe răng cười nham hiểm nhìn mình. Hắn ta đầy vẻ khinh miệt, giống như phần lớn tộc nhân Ma Thần Bảo, đều coi thường Dương Khai.
Dương Khai ngó lơ, lặng lẽ lắc đầu, không thèm để ý đến gã.
– Ồ, Phan Lãng, tên Nhân tộc này thú vị đấy, hắn chẳng hề sợ chúng ta kìa.
Một tên võ giả Ma tộc ngạc nhiên thốt lên.
– Ha ha, hắn nghĩ Lệ đại nhân sẽ bảo vệ hắn, đương nhiên là không cần sợ chúng ta rồi.
Phan Lãng cười khẩy, vừa nói vừa tiến về phía Dương Khai. Khi tới trước mặt, gã ngồi xổm xuống, nhếch mép mỉm cười châm chọc, nhìn hắn chằm chằm.
Dương Khai không hề phản ứng, vẫn ngồi rót Chân Nguyên vào lò Luyện Đan trước mặt, điều khiển hỏa lực.
Thái độ coi thường này khiến Phan Lãng tức tối. Gã vươn tay ra vỗ mạnh lên lò Luyện Đan, Chân Nguyên rót vào, khiến dược liệu bên trong lập tức hóa thành than.
– Nhân loại, ngươi ngạo mạn quá mức rồi.
Phan Lãng nhếch miệng cười, vẻ mặt đầy khiêu khích.
– Có việc gì thì nói, không được phá hỏng dược liệu của ta!
Dương Khai hít nhẹ một hơi, lạnh nhạt nhìn gã.
– Dược liệu ở đây đều là bảo vật của Ma Thần Bảo ta, không phải đồ của ngươi.
Phan Lãng hầm hừ.
Dương Khai nhíu mày, gương mặt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Nhìn qua là đủ biết tên thanh niên này cố ý đến gây hấn. Dương Khai không muốn làm lớn chuyện nên kiên nhẫn đối phó, hắn lạnh lùng nói:
– Rốt cuộc có chuyện gì?
– Không có gì, ta chỉ nghe nói, ngươi là Luyện Đan Sư à?
Phan Lãng đứng dậy, quan sát xung quanh một chút. Khi nhìn thấy bình ngọc đặt ở một bên, hai mắt gã sáng rỡ:
– Đây chính là Đan Dược ngươi luyện chế ra sao?
Tất cả Đan Dược Dương Khai luyện chế trong thời gian qua đều được đặt trong bình ngọc này. Hắn vốn có ý giữ lại làm của riêng, dù sao nguyên liệu đều do Ma Thần Bảo cung cấp, có thể dùng chúng để nâng cao thuật Luyện Đan của mình đã là thỏa mãn rồi. Nếu Lệ Dung cần, Dương Khai sẽ không ngần ngại đưa hết cho bà. Hơn nữa, đó đều là Đan Dược Địa Cấp và Thiên Cấp, cấp bậc không quá cao. Không ngờ, Phan Lãng lại chú ý đến ngay.
Mấy tên tộc nhân Ma tộc phía sau gã xông tới, cầm lấy bình ngọc mở ra hít hà một hơi, vui sướng nói:
– Cấp bậc không thấp, Thiên Cấp đối với chúng ta vẫn còn chút tác dụng.
Phan Lãng vung tay lên:
– Lấy hết đi.
Mấy tên Ma tộc hí hửng, lập tức phân chia Đan Dược trong bình ngọc.
– Những thứ này đều phải đưa cho Lệ đại nhân của các ngươi, các ngươi lấy hết, ta làm sao ăn nói với bà ấy?
Dương Khai nhíu mày.
– Ta không quan tâm ngươi giải thích ra sao. Nói ngươi đã dùng hết cũng được, luyện chế thất bại cũng được, lý do ngươi tự nghĩ đi. Phan Lãng cười nhạt. – Không chỉ lần này, mà cả những lần luyện chế sau nữa, Đan Dược luyện ra phải để lại một nửa cho ta, bằng không... Hê hê.
Hàm ý uy hiếp đã quá rõ ràng.
– Việc này nếu để Lệ đại nhân biết, chỉ e ngươi sẽ gặp rắc rối lớn đấy.
Dương Khai bật cười.
– Nếu ngươi dám nói ra, ta sẽ khiến ngươi chết không có đất chôn.
Phan Lãng hừ lạnh. Thấy Dương Khai trầm mặc, gã cho rằng hắn đã sợ hãi, đắc ý nói:
– Nhân loại, ta còn nghe nói Lệ đại nhân thưởng cho ngươi không ít Tinh Thạch. Ngoan ngoãn lấy ra đây nếu ngươi không muốn nếm trái đắng.
Vừa nói, gã vừa nghênh ngang đưa tay về phía Dương Khai.
Dương Khai khẽ gật đầu, chậm rãi đứng dậy:
– Ta hiểu rồi, quả nhiên các ngươi tới để gây hấn với ta.
– Đúng thế thì sao nào? Phan Lãng cười gằn. – Một tên Nhân loại, có tư cách gì hưởng thụ đặc ân như vậy? Phan Lãng ta là trụ cột tương lai của Ma Thần Bảo, chỉ ta mới có tư cách hưởng thụ!
– Chỉ dựa vào chút thực lực đó của ngươi?
Dương Khai lắc đầu, cựa cổ nói:
– Cũng hay. Đã mấy tháng trời rồi không động thủ với ai, hiếm có người tự dâng tận cửa cho ta giãn gân cốt, không thể phụ ý tốt của các ngươi được.
Phan Lãng ngẩn người, kinh ngạc nhìn Dương Khai, một lúc lâu sau mới phản ứng lại:
– Ngươi muốn đấu với bọn ta?
Dương Khai gật đầu.
Đám tộc nhân Ma tộc cười ồ lên như thể vừa nghe chuyện tiếu lâm. Phan Lãng cười đến mức không thở nổi, chỉ vào Dương Khai và hỏi đồng bọn:
– Nghe rõ không? Hắn muốn đấu với chúng ta, ha ha, một tên Nhân loại lại đòi đấu với tộc Cổ Ma chúng ta, đúng là không biết chữ chết viết thế nào.
– Để ta dạy bảo hắn một chút vậy.
Phía sau Phan Lãng, một võ giả Ma tộc thân thể cường tráng bước tới, mỉm cười nói:
– Nhân loại từ trước tới nay vốn xấc láo, không nhìn nhận được thế cuộc trước mắt.
– Vậy hãy cho hắn nhớ lâu hơn!
Phan Lãng thu lại nụ cười, giọng nói lạnh lẽo.
Tuy Lệ đại nhân đối đãi với Dương Khai không tệ, nhưng dù sao hắn cũng là Dị Tộc. Hơn nữa, những Luyện Đan Sư từng tới nơi này đều đã bị không ít tộc nhân Ma tộc giáo huấn, nhưng Lệ đại nhân chưa bao giờ để ý, chỉ cần không đánh chết người thì sẽ không có vấn đề gì. Do vậy, bọn chúng chẳng khác nào chó cậy thế chủ, cho rằng Dương Khai cũng chẳng khác gì những Luyện Đan Sư trước kia.
Gã võ giả Ma tộc vạm vỡ chỉ vào Dương Khai, ngoắc tay, khinh miệt nói:
– Ta cho ngươi ra tay trước!
– Vậy ngươi hết cơ hội rồi!
Dương Khai cười nhạt.
Lời vừa dứt, trong thạch thất bỗng vang lên một tiếng nổ thật lớn. Gã võ giả Ma tộc vạm vỡ bay ngược về sau như tên bắn, tông mạnh vào vách đá cách đó mấy chục trượng, khiến vách đá lõm sâu vào. Xung quanh xuất hiện những vết rạn nứt như mạng nhện. Lực đàn hồi khiến gã võ giả Ma tộc này ngã nhào xuống đất, lăn vài vòng mới dừng lại được.
Phan Lãng và đám tộc nhân Ma tộc co rụt đồng tử, nụ cười chợt cứng đờ trên môi. Nhìn lại Dương Khai, thần sắc bọn chúng trở nên ngưng trọng hơn hẳn. Chiêu vừa rồi không chỉ cực nhanh, mà lực đạo còn lớn đến khó tin, gần như ngang bằng với võ giả Ma tộc bọn chúng.
– Cũng có chút bản lĩnh đấy chứ?
Phan Lãng kinh ngạc, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, không thèm lo lắng cho đồng bọn của mình.
– Chẳng trách mà ngươi xấc xược đến vậy.
– Quả thật không tồi!
Những tên khác đều gật đầu tán thành.
Dương Khai nhíu mày, nhìn về phía gã võ giả Ma tộc bị đánh bay ra ngoài, thần sắc hồ nghi. Hắn biết rất rõ lực đạo xuất thủ của mình. Ăn một đòn như vậy, với tu vi của gã Ma tộc kia, hẳn phải hôn mê tại chỗ, nhưng sự thật không phải vậy. Gã võ giả Ma tộc bị đánh văng chỉ ho khan vài tiếng, lảo đảo một chút rồi lại đứng lên. Thần sắc gã thoáng vẻ đau đớn, nhưng phần nhiều là phẫn nộ.
– Cảm giác thế nào?
Phan Lãng dõng dạc hỏi.
Gã võ giả Ma tộc kia sờ khắp cơ thể mình, trầm giọng nói:
– Gãy một cái xương sườn, nhưng không có gì đáng ngại!
– Không sao thì cho hắn đổ máu chút đi, không thể để hắn coi thường chúng ta được!
Phan Lãng hầm hừ nói.
– Ta cũng đang tính làm vậy!
Gã võ giả Ma tộc đó đáp lời. Cơ thể lực lưỡng bộc phát tốc độ không tưởng, tiến gần Dương Khai như tia chớp.
Giữa đòn tấn công chớp nhoáng, Dương Khai nhìn thấy rất rõ, mặt gã bỗng nhiên nổi lên vài đường hoa văn đen kịt, khiến gương mặt vốn đã dữ tợn càng thêm phần điên loạn. Mấy đường hoa văn đó xuất hiện vô cùng quỷ dị, như rắn bò trên mặt gã. Hoa văn vừa xuất hiện, khí thế của gã võ giả Ma tộc này bỗng biến đổi, công lực đột nhiên tăng lên cả một cấp bậc.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa