Chứng kiến sự biến hóa của võ giả Ma tộc này, Dương Khai ngoài mặt vẫn giữ vẻ lãnh đạm, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc.
Những hoa văn này trước đó hắn từng thấy trên không ít tộc nhân Ma tộc, nhưng cũng có nhiều người không hề có, ví dụ như Lệ Dung, Hoàn Nhi. Ít nhất thì trên phần da thịt lộ ra bên ngoài, Dương Khai chưa từng thấy những hoa văn này.
Giờ xem ra, không phải họ không có, mà giống như gã võ giả Ma tộc này, có thể tùy ý ẩn hiện.
Một khi hoa văn này hiển hiện, công lực của tộc nhân Ma tộc sẽ tăng vọt một cảnh giới!
Chứng kiến khí thế mạnh mẽ của đồng bọn, đám người Phan Lãng lộ vẻ mặt hờ hững, nhìn Dương Khai như thể hắn chắc chắn sẽ bị đánh bại.
Dương Khai hít sâu một hơi, không hề né tránh, ngược lại với dự đoán của chúng, hắn dũng mãnh lao thẳng tới.
Hắn muốn kiểm tra xem, công lực của gã võ giả Ma tộc này đã tăng lên đến mức nào.
Ầm...
Tiếng nổ lớn vang vọng, một luồng sóng xung kích rõ rệt quét ra bốn phía lấy hai người vừa va chạm làm trung tâm. Dương Khai bay ngược lại, lộn mấy vòng giữa không trung mới đứng vững được.
Còn gã võ giả Ma tộc kia cũng không ngừng lùi về phía sau, dù đã cố gắng đứng vững, nhưng lùi lại vài chục bước thì ngã nhào, thở hổn hển từng hơi.
Đám Phan Lãng không khỏi trợn tròn mắt, nhìn Dương Khai như thể không tin vào mắt mình.
Dù ở Tiểu Huyền Giới rất ít khi có con người xuất hiện, nhưng bọn chúng cũng biết, thể chất của Cổ Ma tộc vượt xa tất cả chủng tộc khác, ngay cả những kẻ thuộc Ma tộc khác cũng không thể sánh bằng.
Nhưng giờ đây, đồng bọn của gã va chạm trực diện với một tên con người lại bất phân thắng bại.
Phan Lãng cáu tiết, phẫn nộ quát lớn:
- Ngươi đang làm cái quái gì vậy, ngay cả một tên con người cũng không hạ gục nổi?
Gã võ giả Ma tộc ngã nhào kia lại bò dậy, lắc đầu, không chút quan tâm đến thương thế của bản thân, bực bội nói:
- Thể chất của tiểu tử này cũng thật phi phàm.
- Phi phàm đến đâu thì có thể sánh bằng Cổ Ma tộc chúng ta không?
Phan Lãng hung tợn nói:
- Ngươi còn một cơ hội để chứng tỏ bản thân. Nếu còn thất bại nữa, ngươi sẽ mất tư cách đồng hành cùng ta, đến khi đó ngươi sẽ bị giáng xuống làm một tộc nhân bình thường mà thôi.
- Yên tâm, lần này thuộc hạ nhất định sẽ xử lý hắn thỏa đáng!
Võ giả Ma tộc nọ trịnh trọng gật đầu. Vừa dứt lời, hoa văn trên mặt gã lại biến hóa bất thường, những hoa văn này dường như đang lan rộng, bao trùm toàn bộ khuôn mặt gã, khiến gã trông như vừa đeo thêm mặt nạ. Nét mặt cứng đờ, nhưng hai tròng mắt đỏ ngầu lại tản ra sát khí lạnh lẽo.
Hai lần trước đều bị đẩy lùi, đã khiến gã thật sự nổi giận rồi.
Dương Khai lơ lửng giữa không trung, vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt, nhưng trong lòng lại không khỏi sửng sốt.
Cho tới giờ, hắn mới ý thức được thể chất cường hãn của tộc nhân Ma tộc trong Tiểu Huyền Giới này. Gã tộc nhân Ma tộc giao chiêu với hắn này, tu vi chỉ là Thần Du Cảnh thất tầng, tương đồng với hắn, nhưng lại còn có thể không ngừng nâng cao khí thế và công lực. Thủ đoạn này quả thực khiến người ta kinh hãi.
Tu vi gã như vậy, nếu đổi thành võ giả loài người ở bên ngoài có đẳng cấp tương đương, e rằng chỉ cần ăn một đòn của Dương Khai đã không thể gượng dậy nổi, nhưng gã liên tục bị trọng thương hai lần mà vẫn kiên cường đứng vững.
Trong thân thể Cổ Ma tộc dường như ẩn chứa tiềm năng cực kỳ đáng sợ!
Mà từ thái độ và lời lẽ của đám Phan Lãng, Dương Khai cũng ý thức được rằng, võ giả Cổ Ma tộc đều hiếu chiến khát máu. Đồng bọn chúng bị hắn đánh gãy xương sườn, chúng chẳng những không lo lắng chút nào, ngược lại còn kích động thúc giục gã lấy lại thể diện.
Chủng tộc này, quả nhiên khác xa so với loài người. Dương Khai lặng lẽ lắc đầu.
Bên kia, võ giả Ma tộc lại đánh tới. Tiếng nổ trầm đục vang lên dưới chân gã, thân hình lực lưỡng lập tức biến mất trong tầm mắt Dương Khai.
Tốc độ nhanh đến cực hạn khiến bóng gã trở nên mờ ảo.
Phan Lãng khẽ gật đầu, nói:
- Thi triển Ma Vân cấp độ hai, tên tiểu tử loài người này chắc chắn sẽ phải chịu đòn!
Gã vừa dứt lời, lại một tiếng va chạm mạnh với mặt đất truyền ra.
Gã võ giả Ma tộc vừa biến mất bỗng hiện ra, một chân giơ cao, đạp trên vai Dương Khai. Vẻ mặt gã nham hiểm, ánh mắt tràn đầy sự oán độc và bất phục, bộc phát sức mạnh toàn thân.
Phiến đá mười mấy trượng bên dưới Dương Khai nháy mắt liền nát vụn, nhưng hắn vẫn bất động như núi, lãnh đạm nhìn gã võ giả Ma tộc kia. Trước ánh mắt kinh ngạc của gã, hắn tóm lấy mắt cá chân gã rồi xoay tròn vài vòng như chong chóng, hung hăng ném lên cao.
Gã võ giả Ma tộc đó gào thét thảm thiết, chân nguyên ầm ầm bùng phát từ các huyệt đạo trong người, cốt để ngăn cản thế bay. Gã còn chưa kịp ổn định lại thì lồng ngực đã trúng phải những đòn đánh liên hoàn nặng nề.
Chật vật quay đầu lại nhìn, chỉ thấy tên tiểu tử loài người đó đã áp sát mình, thừa dịp gã chưa kịp ổn định trọng tâm bèn ra tay tấn công!
Hai nắm đấm của hắn đã nhanh đến mức không thấy rõ quỹ tích, quyền ảnh bay ngập trời.
Từng luồng chân nguyên tinh thuần nóng bức bùng phát từ nắm đấm của hắn, xung đột với ma khí, khiến ma khí của gã bỗng nhiên nảy sinh cảm giác sợ hãi theo bản năng!
Rầm rầm rầm...
Tiếng nổ liên tiếp vang lên. Dương Khai tấn công mạnh mẽ, ngoài mặt dù không biểu hiện gì, nhưng trong lòng lại vô cùng khâm phục gã võ giả Ma tộc này.
Màn tấn công liên hoàn này, võ giả Siêu Phàm Cảnh loài người chắc chắn sẽ không chịu nổi, nhưng với gã võ giả Ma tộc này lại không thành vấn đề gì.
Đến khi rơi xuống mặt đất, gã võ giả Ma tộc này mới trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn Dương Khai, đôi tay vẫn vươn ra níu chặt lấy áo Dương Khai, có vẻ quyết không chịu thua.
Dương Khai lại giáng thêm một quyền vào thẳng mặt gã.
Mấy chiếc răng văng ra, cú đấm này như cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà. Khi hắn thu tay lại, gã võ giả Ma tộc kia mềm nhũn không động đậy được nữa, Ma Vân trên mặt cũng nhanh chóng biến mất.
Dương Khai chậm rãi đứng lên, ngẩng đầu nhìn lướt qua đám người Phan Lãng cách đó không xa với ánh mắt u ám.
Mặc dù đồng bọn bị đánh tả tơi như vậy, chúng cũng không định ra tay cứu viện, chỉ đứng ở một bên khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng lúc này, cả Phan Lãng lẫn những tên tộc nhân Ma tộc khác, trên mặt đều lộ vẻ vô cùng kinh ngạc. Chúng không hề ngờ rằng, tên võ giả loài người này lại có chiến lực mạnh mẽ đến thế, hơn nữa còn dùng phương thức chiến đấu trực diện, khốc liệt rất hợp ý bọn chúng.
- Thật thú vị, xem ra bọn ta đều đã coi thường ngươi rồi!
Phan Lãng vỗ tay.
- Có điều, kẻ ngươi vừa đánh bại, chỉ là tên yếu nhất trong bọn ta. Tiếp theo đây ngươi sẽ không may mắn như vậy nữa đâu.
Nói xong, Phan Lãng đưa mắt ra hiệu cho một gã võ giả Ma tộc khác, người đó lập tức bước ra.
- Khỏi phải phiền phức thế, các ngươi lên hết đi!
Dương Khai lắc lư hai vai. Đã mấy tháng chìm đắm trong luyện đan, không động thủ với ai, giờ đánh được một trận liền sảng khoái hết sức. Chiến ý trong người hắn đang bốc cháy hừng hực, thậm chí sức mạnh trong hắn lại đang rục rịch manh động.
Hắn rất thích chiến đấu! Nhất là đối đầu với những đối thủ mạnh, cảm giác này khiến hắn cảm thấy cực kỳ khoan khoái.
Phan Lãng cười ha hả:
- Bọn ta sẽ không chèn ép ngươi đến mức đó đâu. Nếu là một trận chiến sinh tử, thì khỏi cần nói nhiều, nhưng đây chỉ là một màn giáo huấn ngươi, chưa cần tất cả bọn ta phải ra tay.
- Vậy ư?
Dương Khai hít sâu một hơi, công lực toàn thân hung mãnh bùng phát, không chút kiêng dè. Hắn không phí lời nữa, bóng hắn khẽ lay động rồi lao về phía đám võ giả Ma tộc kia.
Chân nguyên cực nóng trong nháy mắt tràn ngập, dưới sự khống chế chuẩn xác của Dương Khai, đòn tấn công của hắn đánh về phía năm sáu người còn lại cùng một lúc.
Phan Lãng cáu tiết quát:
- Đúng là không biết trời cao đất dày!
Giữa tiếng gầm của gã, cổ năm sáu tên kia đều nổi lên Ma Vân, dần lan lên và bao trùm cả khuôn mặt.
Tuy ngoài miệng gã thốt lời lẽ khinh thường, nhưng đám Phan Lãng cũng hiểu Dương Khai không phải kẻ dễ đối phó. Chỉ cần có chút bất cẩn thì sẽ bị hắn quật ngã ngay, nên chúng vừa ra tay đã vận dụng hết toàn lực.
Hơn nữa, điều khiến Phan Lãng chú ý nhất là hình như chân nguyên của tên võ giả loài người này khắc chế ma khí của chúng, giúp hắn dễ dàng đối phó với tộc nhân của mình hơn rất nhiều.
Một trận hỗn chiến nhanh chóng diễn ra. Dương Khai một mình đối đầu với đám đông, không hề sợ sệt, mà ngược lại còn tỏ ra hưng phấn, chiến ý dâng cao.
Hắn đã nín nhịn quá lâu. Nếu không thừa dịp này giải tỏa sự buồn tẻ của mấy tháng qua, thì sớm muộn gì cũng có ngày hắn phải tìm người để động thủ.
Trò khiêu khích của đám Phan Lãng đã gãi ngay đúng chỗ ngứa của hắn rồi.
Đủ các loại võ kỹ tinh diệu tỏa sáng rực rỡ trong thạch thất. Dương Khai cũng đã hoàn toàn lĩnh giáo được chiến lực dũng mãnh của Cổ Ma tộc. Thời gian trôi qua từng chút một, cuộc chiến đôi bên cũng dần dần ngừng lại.
...
Ngay khi Hoàn Nhi mở cửa thạch thất ra, đồng tử nàng lập tức co rút lại. Chứng kiến cảnh tượng tan tành trong thạch thất, nàng nhất thời sững sờ ngay tại chỗ.
Trong mấy tháng qua, tên dị tộc Dương Khai này biểu hiện khá an phận, cũng không có ý muốn chạy trốn, nên Hoàn Nhi cũng không cần giám sát hắn mọi lúc mọi nơi.
Song, không ngờ lần này lại xảy ra chuyện lớn đến vậy.
Sáu bảy tên tộc nhân, không ngã rạp thì cũng bò lết chật vật trên mặt đất. Trong thạch thất khắp nơi đều lưu lại dấu vết chiến đấu, còn có vết máu loang lổ.
- Sao lại thế này?
Hoàn Nhi sợ hãi kêu lên, vội vàng xông vào tra xét tình trạng các tộc nhân. Tra xét một hồi, nàng phát hiện bọn họ ai cũng bị thương nặng. Thảm nhất là một tên xương cốt nửa thân trên đều bị đánh nát, thương thế như vậy dù có thể chất cường hãn của Cổ Ma tộc, muốn hồi phục hoàn toàn tối thiểu cũng phải mất nửa năm. Còn tên bị thương nhẹ nhất cũng bị gãy hơn mười cái xương, trên người khắp chỗ đều là vết thương, da thịt bong tróc, vô cùng thê thảm.
- Phan Lãng?
Khi kiểm tra tới người cuối cùng, Hoàn Nhi liền đưa hai tay che miệng lại.
Ngẩng đầu lên nhìn, Hoàn Nhi lập tức phát hiện, Dương Khai đang khoanh chân tĩnh tọa trên cao, trên người hắn cũng có vài dấu vết chiến đấu.
Mặc dù rất ghét Phan Lãng, nhưng dù sao gã cũng là tộc nhân của mình. Vừa nhìn Dương Khai đã đủ biết hắn chính là kẻ gây ra thương tích cho bọn chúng, Hoàn Nhi ắt phải muốn hỏi cho rõ ràng.
Còn chưa kịp chạy lại, bên tai nàng chợt vang lên tiếng của Lệ đại nhân:
- Không được quấy nhiễu hắn, hình như hắn sắp đột phá rồi. Gọi người đến im lặng khiêng đám Phan Lãng ra ngoài đi.
- Nhưng mà đại nhân, ở đây...
- Chuyện xảy ra ta đã biết rồi, là đám Phan Lãng khiêu khích trước, không phải lỗi của hắn!
- Tiểu nữ biết rồi.
Ngơ ngác nhìn Dương Khai, đôi mắt ngập tràn vẻ khó tin. Nghe giọng điệu Lệ đại nhân, thì hình như đúng là hắn đã đả thương đám Phan Lãng.
Tên tiểu tử loài người này, mạnh đến vậy sao?
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang