Đối mặt với đòn tấn công này, Hàn Phi mặt đầy cảnh giác, tập trung toàn bộ tinh thần, tìm kiếm sơ hở trong chiêu thức của Chử Kiến.
Còn Dương Khai được nàng bảo vệ bên cạnh cũng chợt có ảo giác như bị ngạt thở. Dưới sức ép của chiêu thức này, dường như đến cả ý nghĩ phản kháng hắn cũng không thể nảy sinh.
Không rõ tu vi của Chử Kiến là Nhập Thánh Cảnh bậc mấy, nhưng chênh lệch với Dương Khai quả thực như trời với đất. Dù y không nhắm vào Dương Khai, nhưng chỉ riêng khí thế đó thôi cũng đủ khiến hắn chật vật rồi.
Nắm đấm tựa núi cao giáng xuống, Hàn Phi kéo Dương Khai luồn lách né tránh, mỗi bước chân đều vô cùng cẩn trọng. Giữa quyền kình bùng nổ đó, hai người như chiếc thuyền độc mộc giữa sóng to gió lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể lật úp.
- Hàn Phi, ngươi không phải là đối thủ của ta, hãy ngoan ngoãn giơ tay chịu trói đi, ta có thể ban cho ngươi một cái chết toàn thây! - Chử Kiến vừa tấn công vừa gầm lên, cốt để làm Hàn Phi phân tâm.
Cả hai đều là cường giả Nhập Thánh Cảnh, dù công lực có chênh lệch, nhưng Chử Kiến muốn hạ được Hàn Phi cũng phải tốn chút sức lực. Hơn nữa, y còn phải cẩn thận khống chế lực đạo để không đả thương nhầm Dương Khai, bởi thế mà cảm thấy vô cùng bó tay bó chân.
Hàn Phi im lặng, nghiến chặt răng, thân hình mềm mại uyển chuyển giữa phong ba bão táp.
Tấn công một lúc lâu mà vẫn chưa chạm đến được vạt áo của Hàn Phi, Chử Kiến dần mất kiên nhẫn, hai mắt đỏ ngầu, cảm thấy mất mặt trước bao nhiêu thuộc hạ, y tức giận gầm lên:
- Là ngươi tự chuốc lấy! Ma Thần Biến!
Giữa tiếng gầm điên cuồng, trên mặt y tức thì hiện lên những Ma Văn màu đen phức tạp, khí huyết và sức chiến đấu tăng vọt.
Hàn Phi cũng không dám chần chừ, lập tức thi triển Ma Thần Biến, trên gương mặt nàng cũng phủ đầy Ma Văn màu hồng. Ngay lúc đó, đất trời phảng phất một mùi hương hoa thoắt ẩn thoắt hiện.
Từng cánh hoa vô danh ngưng tụ bằng chân nguyên từ trên trời rơi xuống, ào ạt lao về phía Chử Kiến như bầy châu chấu.
Chử Kiến không thèm né tránh, y tung nắm đấm ra, những cánh hoa đó lập tức vỡ tan thành tro bụi.
- Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh? - Hàn Phi kinh hãi thốt lên. - Hóa ra ngươi vẫn luôn che giấu tu vi thật!
Chử Kiến cười lớn:
- Trước khi chết biết được chân tướng, cũng không muộn!
Giữa tiếng cười ngạo nghễ, một cây trường mâu ngưng tụ từ ma khí đen kịt bắn ra từ tay y, vèo một tiếng, đâm xuyên qua bụng Hàn Phi. Nàng kêu lên một tiếng trầm đục rồi thổ huyết, khí tức trên người tụt xuống nhanh chóng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lảo đảo rơi xuống miệng núi lửa.
Dồn hết toàn lực, Chử Kiến chỉ tung một đòn đã đánh Hàn Phi trọng thương.
Chênh lệch về công lực của các thống lĩnh rất khó nhận ra, Chử Kiến đã dám nảy sinh dị tâm thì tất nhiên cũng có chỗ dựa.
- Ngươi chạy đi... - Lúc rơi xuống, Hàn Phi còn ghé sát tai khẽ dặn hắn một tiếng, dùng hết sức lực cuối cùng quẳng Dương Khai ra ngoài.
Dương Khai vùng vẫy dưới sức ép của hai cường giả Nhập Thánh Cảnh, đến cựa quậy còn không nổi. Dù đã nghe thấy lời căn dặn của Hàn Phi và biết phải lập tức rời đi, nhưng lực bất tòng tâm.
Chử Kiến sẽ không giết hắn, thậm chí còn cần hắn như Lệ Dung. Nhưng kẻ như Chử Kiến, vừa nhìn đã biết là hạng qua cầu rút ván, hợp tác với y không an toàn bằng Lệ Dung.
Dương Khai biết rõ điều đó, nhưng toàn thân hắn không còn chút sức lực nào, chỉ đành bất lực bay ra ngoài dưới ánh mắt tuyệt vọng của Hàn Phi.
- Bắt hắn lại! - Chử Kiến không thèm nhìn Hàn Phi lấy một cái, liền quát đám thuộc hạ bên cạnh.
Một tên võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong đứng gần nhất lập tức lao tới, chặn ngay trước mặt Dương Khai, một tay tóm lấy cổ hắn, ánh mắt khinh bạc, cười gian trá:
- Nhân loại, từ nay về sau, ngươi hãy ngoan ngoãn tận sức vì Chử đại nhân đi!
Mặt Dương Khai xám xịt, hắn thở hổn hển, xương cốt toàn thân vang lên những tiếng răng rắc.
Dưới áp lực tuyệt vọng đó, Ngạo Cốt Kim Thân của hắn dường như có phản ứng khác thường.
Áp lực càng lớn, phản ứng của Ngạo Cốt Kim Thân cũng càng mạnh.
Dương Khai chợt nhớ lại, năm đó, sở dĩ hắn có được Ngạo Cốt Kim Thân chính là vì không chịu khuất phục trước nghịch cảnh.
Hơn nữa, qua vô số trận chiến tuyệt vọng, hắn đã lĩnh ngộ được một bí mật của Ngạo Cốt Kim Thân.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Dương Khai khẽ nhếch mép, gầm lên:
- Bất Khuất Chi Ngạo!
Mọi xiềng xích và áp lực đang đè nặng trên người hắn tức thì vỡ tan. Giây phút này, Dương Khai lại nắm quyền điều khiển cơ thể mình, sự tự do đã trở về.
Áp lực và khí thế của cường giả Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh Chử Kiến vẫn bao trùm như núi cao, nhưng Dương Khai đã không còn kiệt sức như lúc nãy nữa.
- Ta sẽ không tận lực vì bất kỳ ai! - Dương Khai nhếch miệng cười với tên võ giả Ma tộc, một giọt Dương Dịch chợt xuất hiện trên tay và hóa thành lưỡi dao sắc bén dưới sự khống chế của hắn.
Vù...
Lưỡi dao Dương Dịch xuyên thủng lồng ngực tên võ giả Ma tộc. Gã trợn trừng mắt, sững sờ nhìn Dương Khai, rõ ràng vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Xoẹt xoẹt...
Chân Dương nguyên khí tinh thuần dị thường, khắc tinh của ma khí, bắt đầu thanh tẩy ma khí trong cơ thể gã.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ miệng gã, cơn đau thấu xương và Chân Dương nguyên khí khắc chế khiến gã hoảng loạn tột độ, sức mạnh toàn thân không thể ngưng tụ nổi, ngã nhào xuống miệng núi lửa.
- Sao có thể? - Chử Kiến cũng ngẩn ra trong chốc lát, không ngờ dưới áp lực của mình, tên nhân loại này vẫn còn sức chiến đấu!
Đến khi nhìn thấy thuộc hạ của mình bị đả thương một cách khó hiểu, y lập tức nổi giận:
- Ngươi thật đáng chết!
Vừa quát, Chử Kiến vừa dang rộng hai bàn tay, chụp về phía Dương Khai.
Dương Khai chợt thấy tóc gáy dựng đứng, hắn có thể giết chết một tên Thần Du Cảnh đỉnh phong ngay tức thì cũng chỉ nhờ ra tay bất ngờ khi đối phương không cảnh giác. Nhưng đứng trước thế tấn công của cường giả Nhập Thánh Cảnh này, bản năng mách bảo hắn một mối nguy hiểm chết người đang cận kề.
Hắn vung tay lên, mười mấy giọt Dương Dịch bắn ra từ đầu ngón tay, hóa thành những cây trường mâu màu hoàng kim vô cùng vững chắc, phóng về phía bàn tay đang mở rộng của Chử Kiến.
Vù vù vù...
Thế tấn công của Chử Kiến bị cản lại trong chớp mắt. Thứ Chân Dương nguyên khí tinh thuần đến vậy, ngay cả y cũng không dám xem thường. Ma khí ủ trong lòng bàn tay lập tức bị thanh tẩy gần hết, cả lòng bàn tay cũng bị bỏng rát.
Một giọt Dương Dịch là kết tinh từ chân nguyên toàn thân của Dương Khai. Mười mấy giọt Dương Dịch đồng nghĩa với việc, trong nháy mắt, hắn đã bộc phát chân nguyên cả thảy mười mấy lần. Đòn tấn công tầm cỡ đó dĩ nhiên vô cùng lợi hại.
Tung ra Dương Dịch xong, Dương Khai chẳng thèm ngoái đầu lại nhìn, liền xoay người bay xuống dưới trong cơn thịnh nộ của Chử Kiến.
Trước khi Hàn Phi rơi vào dung nham, hắn vươn tay bắt lấy nàng, kẹp nàng trong tay, vận chân nguyên bao bọc lấy hai người rồi lao thẳng vào trong dung nham.
Bõm...
Hai người biến mất không tăm tích.
- Đuổi theo cho ta! - Chử Kiến nổi điên, dẫn đầu truy đuổi.
Đám thuộc hạ của Chử Kiến nhìn nhau, cắn răng đuổi theo một cách bất đắc dĩ. Quả thật chúng rất hiếu chiến, nhưng bảo chúng chui đầu vào nơi khắc chế mình thì ít nhiều cũng phải do dự và sợ hãi.
Dưới dung nham, Dương Khai men theo đường cũ, đưa Hàn Phi lao xuống như bay.
Tựa trong vòng tay hắn, thần sắc Hàn Phi đầy phức tạp, nàng nhìn Dương Khai không chớp mắt, cõi lòng ngổn ngang.
Nàng không ngờ, mình lại được tên nhân loại này cứu.
Nếu không nhờ hắn đột nhiên bộc phát ngay thời khắc cuối cùng, e là lần này nàng đã không còn đường sống. Chử Kiến thật sự muốn giết nàng, vì mục đích thống nhất Ma Thần Bảo, y buộc phải trừ khử kẻ khác phe, không thể nào nương tay với nàng được.
Sao tên tiểu tử này... lại làm được việc đó?
Dưới áp lực cuồng bạo ấy mà hắn vẫn có thể hành động, thật sự quá sức tưởng tượng. Ngay lúc ném hắn đi, chính Hàn Phi cũng đã tuyệt vọng rồi.
Nhìn từ một bên, tên nhân loại này thần sắc lạnh lùng, không hề sợ hãi, mà trong đôi mắt hắn, Hàn Phi còn nhạy bén nhận ra một tia hưng phấn ẩn hiện.
Dường như hắn rất thích thú với cuộc sống mạo hiểm và kích thích này.
Quái thai! Hàn Phi thầm nghĩ, rồi chợt nghiêm mặt lại:
- Nhanh lên, Chử Kiến đuổi theo rồi!
Khí tức hung bạo phẫn nộ truyền đến từ bên trên, Chử Kiến đã nổi điên thật rồi.
Nếu tên nhân loại này trốn thoát khỏi tay mình, chắc mình cũng sẽ nổi điên. Chẳng hiểu sao Hàn Phi lại nghĩ vậy.
- Ta biết. - Dương Khai hờ hững gật đầu, hỏi: - Giới hạn của ngươi là nơi ngươi tạo không gian cho ta tĩnh tọa đúng không?
- Tầm đó, ta vẫn có thể xuống sâu hơn một chút. - Hàn Phi yếu ớt trả lời.
- Vậy ngươi nghĩ giới hạn của Chử Kiến ở đâu?
- Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh thì chắc phải xuống thêm trăm trượng nữa! Dù sao thì dương khí ở đây cũng quá nồng, khắc chế Cổ Ma tộc chúng ta vô cùng.
- Vậy thì hắn không đuổi theo nổi đâu, ha ha. - Dương Khai nhếch miệng cười đầy tự tin.
Mắt Hàn Phi chợt sáng lên, nàng bỗng nhớ ra, trước khi nàng đến đón hắn, hình như tên tiểu tử này đã thử đi xuống đáy. Tuy không biết hắn có thể xuống sâu đến mức nào, nhưng nghe giọng điệu và biểu hiện lúc này của hắn, chắc chắn là có thể đi xuống sâu hơn nữa.
Nàng lập tức tràn trề hy vọng.
Ngẫm một lúc lại nói:
- Ngươi trụ được không?
- Không biết, cứ thử thôi, vẫn tốt hơn là bị hắn bắt.
- Thật ra thì... hắn sẽ không giết ngươi đâu. Ngươi có bị hắn bắt cũng không nguy hiểm đến tính mạng, cần gì phải mạo hiểm như vậy?
- Ta tin tưởng Lệ Dung hơn một chút. Nếu ta đoán không sai, giả sử ta bị Chử Kiến tóm được, đợi sau khi lợi dụng ta xong, chắc chắn hắn sẽ giết ta.
- Ngươi cũng biết người biết ta đấy! - Hàn Phi khẽ gật đầu.
- Ngươi và Hoa Mặc cũng nghĩ như vậy, đúng không? - Dương Khai cười u ám hỏi.
Hàn Phi giật thót mình, nhìn Dương Khai đầy kinh ngạc.
- Quả đúng là vậy! - Dương Khai hít sâu một hơi, sắc mặt trầm xuống.
- Quả thật bọn ta đã từng nghĩ vậy, nhưng vẫn chưa quyết định. Vì Cổ Ma tộc chúng ta không cần phải nợ ơn nhân loại! - Hàn Phi lạnh lùng đáp. Dù tình thế chật vật, nàng vẫn không hề nhượng bộ, có gì nói đó.
- Ý nghĩ này của ngươi đủ cho ta có lý do để giết ngươi ngay bây giờ, hòng diệt trừ hậu họa. - Dương Khai cười khẩy.
- Tùy ngươi! - Hàn Phi quay đầu sang hướng khác.
- Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi đâu. Dù ngươi đã bị thương, nhưng ta muốn giết ngươi vẫn có chút khó khăn.
- Nói sao thì ngươi vẫn khá biết điều! - Hàn Phi hậm hực.
- Có điều, qua chuyện hôm nay, ta thấy ngươi nên suy xét lại việc có nên lấy oán trả ơn hay không. Nếu ngươi còn dám nghĩ vậy, ta tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình. Ta không giết ngươi, không phải vì ta mềm lòng, mà vì hiện giờ ta là kẻ bị khống chế.
Hàn Phi bĩu môi, không nói gì nữa. Nàng nhận thấy, với kiểu nói chuyện của tên nhân loại này, nàng không thể nào chiếm thế chủ động được. Cứ như thể hắn hiểu rõ nội tâm, đọc thấu suy nghĩ của nàng vậy.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn