Bị một cường nhân Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh như Chử Kiến truy sát, Dương Khai không hề tỏ ra hoang mang, ngược lại còn tỉnh táo để cò kè với Hàn Phi, lợi dụng việc cứu mạng nàng để bắt nàng thay đổi địch ý với hắn.
Bên dưới dung nham, Chử Kiến lao lên dẫn đầu, thân hình lực lưỡng bộc phát sức mạnh kinh người, rẽ dòng dung nham nóng chảy sang hai bên. Dù tốc độ của y nhanh đến cực hạn, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Dương Khai và Hàn Phi đâu, đành phải dùng thần thức để tìm kiếm vị trí chính xác của họ.
- Con người, ngươi không thoát nổi đâu, ngoan ngoãn giơ tay chịu trói sẽ đỡ phải nếm trái đắng! Bằng không, nếu để ta bắt được, ngươi sẽ bị lột mấy lớp da! – Chử Kiến vừa truy đuổi, vừa gào rít.
Dương Khai mặc kệ y, cắm đầu lặn sâu xuống dưới. Lúc này mà dừng lại mới thật sự là thất sách.
Bất luận thế nào, hắn cũng không muốn rơi vào tay hạng người như Chử Kiến.
Rất nhanh, hắn và Hàn Phi đã đến được nơi hắn tu luyện trong suốt một tháng qua.
Đến đây, trạng thái của Hàn Phi quả nhiên đã tệ hơn hẳn. Dù được bao bọc trong chân nguyên của Dương Khai, nhưng ma khí của nàng vẫn trôi nổi bất định một cách rõ ràng và bắt đầu bài xích dương khí xung quanh theo bản năng, thậm chí nàng còn để lộ thần sắc hoảng hốt, lo sợ.
Lúc nãy Hàn Phi cũng đã nói, về cơ bản thì nơi này chính là điểm cực hạn của nàng, nếu đi xuống sâu hơn nữa thì nàng cũng không chịu nổi.
Nói cách khác, đến vị trí này, sinh tử của nàng đã hoàn toàn nằm trong tay Dương Khai. Nếu Dương Khai muốn giết nàng, chỉ cần vứt nàng lại đây. Bất kể là Chử Kiến đang theo sát sau lưng hay dương khí ở nơi này, cũng đều đủ để đoạt mạng một Hàn Phi đang bị trọng thương.
Bởi thế, sao nàng có thể không căng thẳng cho được?
Dương Khai liếc nhìn nàng, nhếch miệng cười, tăng thêm lượng chân nguyên bao bọc quanh nàng, không hề có ý định vứt bỏ.
Nhận ra điều này, Hàn Phi bất giác thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn hắn có chút lãnh đạm nhưng tâm trạng lại vô cùng phức tạp.
- Con người, ngươi đã chọc giận ta thành công rồi đấy. Ta quyết định, phải khiến ngươi sống không bằng chết! – Tiếng gào rú của Chử Kiến vọng lại từ phía trên. Thấy Dương Khai có vẻ không chịu thỏa hiệp, y cảm thấy mất mặt hơn bao giờ hết, nào còn để ý đến chuyện khác, chỉ muốn tóm được Dương Khai rồi tra tấn hắn một phen để giải tỏa cơn tức tối trong lòng.
Dứt lời, y lại tăng tốc độ lên một bậc, cắm đầu cắm cổ truy kích.
Dương Khai khẽ biến sắc, vội vàng tăng tốc, nhưng tu vi của hắn không bằng Chử Kiến, khoảng cách giữa hai bên dần dần được rút ngắn.
Hơn nữa, dường như do khí thế của cường nhân như Chử Kiến phóng thích đã khiến Hỏa Sơn mất đi thế ổn định, dung nham bên dưới đang trào ngược lên trên, ngăn cản tốc độ của Dương Khai.
Hai mươi trượng, ba mươi trượng, năm mươi trượng...
Càng đi xuống, dương khí xung quanh càng mạnh, không khí càng nóng bức. Dương Khai đổ mồ hôi đầm đìa, Hàn Phi đang được hắn kẹp trong tay cũng ướt sũng, mồ hôi từ trên trán lăn xuống, men theo chiếc cổ thon trắng ngần, chảy vào lồng ngực.
- Sắp đến cực hạn rồi sao? – Hàn Phi chợt lên tiếng hỏi, với nhãn lực của nàng, tất nhiên có thể nhìn ra Dương Khai đang khá chật vật.
Dương Khai im lặng không đáp.
- Đúng là đen đủi, không ngờ lại phải chết cùng một tên loài người như ngươi! – Hàn Phi thở dài u ám, như thể rất tiếc nuối cho cuộc đời mình.
- Ngươi im đi! – Dương Khai gầm lên. Hắn không ngờ đến lúc này rồi mà nữ nhân này vẫn còn kỳ thị mình.
Lúc ở Ma Thần Bảo, hắn cũng đã nhận ra, không ít tộc nhân Cổ Ma đều coi thường hắn. Hiện tại Hoàn Nhi khá hòa nhã với hắn, nhưng ban đầu nàng cũng chẳng xem hắn ra gì.
Dường như trong mắt các tộc nhân Cổ Ma, con người hay những chủng tộc khác đều là loài hạ đẳng, chỉ có tộc Cổ Ma bọn họ mới là huyết thống cao quý. Trong ánh mắt mỗi người nhìn hắn, đều rõ rành rành sự kiêu ngạo và khinh miệt.
Ánh mắt đó khiến Dương Khai khó chịu vô cùng.
Hàn Phi lại càng thể hiện rõ ràng hơn. Từ lần đầu gặp mặt cho tới tận bây giờ, nàng luôn tiếp xúc với hắn bằng thái độ cao cao tại thượng.
Dương Khai không biết nàng có cái gì để mà đắc ý lên mặt.
Dứt lời, có tiếng “soạt” nhỏ vang lên, một đôi cánh đột ngột dang rộng sau lưng Dương Khai.
Đôi cánh vừa dang ra, tốc độ của Dương Khai lại tăng thêm một bậc. Hơn nữa, dưới sự điều khiển của hắn, đôi cánh to lớn hoa lệ đó phủ xuống, bao bọc lấy cả hắn và Hàn Phi.
Sức nóng kinh người lập tức giảm đi đáng kể.
- Thiên đạo pháp tắc? – Đồng tử Hàn Phi co rụt lại kịch liệt, ngơ ngác nhìn đôi Dương Viêm Chi Dực đang ôm trọn lấy mình, nàng la lên thất thanh.
Từ đôi cánh hoa lệ này, nàng cảm nhận được một nguồn sức mạnh và huyền cơ bí ẩn mà không ai có thể lý giải nổi.
Huyền cơ này, sức mạnh này, không phải thứ Dương Khai có thể tu luyện ra được, mà là thiên đạo pháp tắc hắn có được từ một cơ duyên đặc biệt nào đó.
- Không ngờ ngươi lại... – Hàn Phi bất giác đưa tay che miệng kinh ngạc, không biết nói gì thêm.
- Ngươi cũng tinh mắt đấy. – Dương Khai nhạo báng. – Không sai, đây quả thực chính là sức mạnh từ thiên đạo pháp tắc.
- Vận may của ngươi đúng là đáng ganh tỵ. – Hàn Phi yếu ớt nói, vươn tay ra vuốt ve đôi cánh, nhưng nào ngờ vừa chạm vào, liền có tiếng “xèo xèo” vang lên trên tay nàng.
Khí dương nguyên chứa trong đôi cánh này cũng là khắc tinh tuyệt đối với ma khí của nàng, tuy nó không làm nàng bị thương, nhưng cũng sẽ thanh tẩy ma khí của nàng.
Rút tay về, Hàn Phi khẽ cắn môi, cảm ứng một lúc, nàng liền mừng rỡ nói:
- Tốc độ của Chử Kiến chậm lại rồi.
- Hẳn là hắn sắp đến cực hạn. – Dương Khai cười ha hả.
- Nhưng hắn chỉ cần án ngữ bên trên, chúng ta vẫn không thể ra ngoài được, sớm muộn gì cũng bị hắn tóm. – Hàn Phi chán nản nói.
- Ngươi nghĩ Lệ đại nhân sẽ không để ý tới động tĩnh của hắn sao? – Dương Khai cười nhạt. – Ngươi ở bên Lệ đại nhân nhiều năm như vậy, mà xem ra vẫn chưa hiểu con người bà ta. Bà ta nhân từ, nhưng không có nghĩa là bà ta ngu muội. Chử Kiến dám dẫn người đến đây hạ thủ với chúng ta, cho dù Lệ Dung có biết được tin này ngay lập tức thì nhanh nhất cũng phải mất mấy ngày mới tới. Bà ấy sẽ đến cứu chúng ta, chúng ta chỉ cần trốn tránh một thời gian là được.
Hàn Phi liền đỏ mặt, không nói gì thêm.
Thân là một trong Tứ đại thống lĩnh, nếu là bình thường, chuyện đơn giản thế này nàng có thể nghĩ thông suốt. Nhưng sự cố hôm nay vượt ngoài dự liệu, khiến nàng lúc này chẳng còn cách nào suy nghĩ một cách bình tĩnh được nữa.
- Con người, rồi ngươi sẽ phải hối hận! – Phía trên bỗng vọng lại tiếng gào rít bất cam của Chử Kiến. – Hàn Phi, nếu không muốn chết thì hãy giao tên con người đó ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng!
Chẳng ai thèm để ý đến y. Bởi vì lúc Chử Kiến la hét dụ hàng, cả Dương Khai và Hàn Phi đều phát giác ra, y đã dừng lại rồi.
Dù là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, ở trong môi trường khắc chế này, y cũng không thể đi quá sâu.
Như nhìn thấy hy vọng sống, Hàn Phi liền rạng rỡ ra mặt.
- Thả ta xuống đi. – Chợt, nàng nhận ra, mình vẫn luôn bị tên loài người này kẹp trong tay mà không hề phản kháng.
- Thương thế của ngươi... – Dương Khai liếc nhìn nàng.
- Đừng có đánh đồng ta với loài người yếu ớt các ngươi. Tộc Cổ Ma ta...
Chẳng đợi nàng nói hết, Dương Khai liền thả nàng ra. Có lẽ đã nhận ra ác cảm của Dương Khai, Hàn Phi không nói tiếp nữa, mà bám sát bên cạnh hắn để yên vị trong hai lớp bảo vệ của chân nguyên và Dương Viêm Chi Dực.
Phía trên cứ liên tục văng vẳng tiếng gào thét của Chử Kiến. Dung nham càng lúc càng bất ổn. Cả Dương Khai và Hàn Phi đều sốt ruột thả thần thức tìm kiếm lối ra.
Chợt, Hàn Phi mừng rỡ chỉ về một hướng, kinh ngạc kêu lên:
- Bên này!
Dương Khai giật mình, cảm ứng thử phía nàng chỉ, rồi mỉm cười, xoay người bay về hướng đó.
Một lát sau, dung nham quấn quanh họ đã biến mất, hai người luồn vào trong một thông đạo.
Thông đạo tối đen như mực, lại khô ráo lạ thường. Hơn nữa, nhiệt độ trong này không khó chịu như trong dòng dung nham kia.
Bên dưới Hỏa Sơn lại có một nơi như thế này, Dương Khai không kìm được vui mừng khôn xiết.
Ngồi xuống đất thở hổn hển, cả hai người đều mừng rỡ và phấn khích khi tìm được cơ hội sống trong đường cùng.
Từ từ làm quen với bóng tối, Dương Khai quan sát xung quanh, phát hiện bên tay trái, dòng dung nham nóng chảy vẫn đang dâng lên, còn bên tay phải thì lại là một thông đạo sâu không thấy đáy.
- Phải đi vào trong thôi, ngộ nhỡ dung nham tràn vào đây... – Dương Khai không yên tâm, liền đề nghị. Lúc này, dung nham đang chực chờ phun trào, khi đó, tất sẽ tràn vào thông đạo.
Hàn Phi đồng ý, cũng không phản bác, bèn đứng dậy một cách khó nhọc, theo sau lưng Dương Khai.
Giữa bóng tối đen ngòm đưa tay không thấy năm ngón, Hàn Phi không dám đi cách hắn quá xa, dù gì thì dương khí ở đây vẫn rất dày đặc, nàng cần đến chân nguyên của Dương Khai để ngăn chặn dương khí ăn mòn mình.
Có tiếng “lộp độp” truyền đến, đó là âm thanh máu từ vết thương của Hàn Phi rơi xuống đất. Giữa thông đạo tĩnh mịch này, âm thanh đó nghe chói tai đến lạ.
Dương Khai cũng không mấy quan tâm. Với trạng thái trước đó của Hàn Phi và thể chất mạnh mẽ của tộc Cổ Ma, vết thương cỡ này chưa đủ để lấy mạng nàng.
Họ men theo thông đạo đi vào trong, qua đủ mọi khúc quanh co uốn lượn và một khoảng thời gian không thể đếm được, Dương Khai chợt phát hiện, mình vừa đặt chân đến một hang động đá vôi ngập tràn năng lượng.
Hang động này rộng lớn, cao chót vót, không có chút ánh sáng nào, Dương Khai cũng không nhìn rõ bên trong ra sao, nhưng khi thả thần thức ra xem thử thì không hề phát giác ra chút khí tức sinh vật nào.
Điều này làm hắn nhẹ lòng hơn.
Hắn biết, ở một nơi đặc biệt thế này, rất có khả năng có những loài sinh vật kỳ dị sinh sống. Những sinh vật này thường rất ghê gớm, nếu lúc này gặp phải chúng thì cả hắn và Hàn Phi đều không có sức chống cự.
- Nghỉ ngơi một chút đi. – Dương Khai khẽ thở phào một hơi.
Hàn Phi gật đầu, theo Dương Khai tìm tới một chỗ, khoanh chân ngồi xuống.
Lúc nàng ngồi xuống, còn kéo theo cả Dương Khai, khiến hắn bất đắc dĩ phải ngồi xuống bên cạnh nàng.
Nhận ra dụng ý của nàng, Dương Khai không kìm được phì cười.
Nữ nhân này rõ ràng không thể rời khỏi vòng chân nguyên bảo vệ của hắn, nhưng lại ngại nói ra, chỉ đành muối mặt dùng đến hành động này.
Không thật thà chút nào. Dương Khai thầm nghĩ.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa