Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 658: CHƯƠNG 658: CHIẾN ĐẤU TRONG TUYỆT VỌNG

Ngọn Hỏa Sơn vốn đã yên lặng suốt nhiều năm bỗng nhiên phun trào dữ dội. Từ miệng núi lửa, từng dòng dung nham kinh hoàng tuôn ra. Giữa không trung, vô số tia chớp lộng lẫy chợt lóe lên, tựa như những con linh xà đang oanh kích, dày đặc đến không sao đếm xuể.

Từng Cổ Ma tộc nhân đang trốn tránh dung nham, vẫn chưa kịp phản ứng liền bị những tia chớp đó đánh trúng, trong nháy mắt hóa thành một đám sương máu, ngay cả xương cốt cũng không còn, chết vô cùng thê thảm.

Phần lớn Cổ Ma tộc nhân sắc mặt hoảng loạn, hai mắt hiện lên vẻ khiếp sợ, vội vàng vận dụng thực lực, theo bản năng tháo chạy tứ phía.

Rắc rắc rắc, dung nham và sấm sét cùng lúc giáng xuống, cả vùng Hỏa Sơn trong nháy mắt trở thành một vùng đất chết.

Thiên uy cuồn cuộn!

Sắc mặt của ba đại thống lĩnh Lệ Dung, Hoa Mặc và Chử Kiến đều thay đổi, ngưng trọng đến cực điểm, không dám dừng lại lâu, đều lao về phía sau. Bọn họ không biết nơi đây đã xảy ra biến cố gì, nhưng thiên uy bực này, ngay cả ba người bọn họ cũng không dám đối đầu.

Trên bầu trời, thiên lôi đùng đùng, dưới Hỏa Sơn, dung nham phun trào.

Thiên uy kinh hoàng như vậy khiến cõi lòng mỗi cường giả Cổ Ma đều chấn động, run rẩy không thôi.

Trong Tiểu Huyền Giới này, họ chưa từng gặp phải nguy hiểm gì quá lớn. Nhưng hôm nay, họ đã được chứng kiến.

Không lâu sau, đám người của Chử Kiến và Lệ Dung đã trốn khỏi Hỏa Sơn đến một vị trí tương đối an toàn cách đó mấy chục dặm. Hai bên cách nhau mấy chục dặm, nhìn biến cố phía Hỏa Sơn, nhất thời không nói nên lời.

Lệ Dung mặt xám như tro tàn. Nếu lúc nãy bà còn ôm một tia hy vọng về sinh tử của Dương Khai và Hàn Phi, thì bây giờ tia hy vọng đó đã bị hiện thực tàn khốc vô tình dập tắt.

Thiên uy như vậy, Lệ Dung cảm thấy Dương Khai và Hàn Phi không thể nào sống sót.

Đúng lúc đó, từ trong Hỏa Sơn hỗn loạn đột nhiên lao ra hai bóng người.

Dưới sự quấy nhiễu của từng dòng dung nham và sấm sét, không ai phát hiện ra sự tồn tại của hai bóng người này. Tất cả mọi người đều bị thiên uy khổng lồ kia thu hút.

Trong nháy mắt ra khỏi Hỏa Sơn, sắc mặt của Dương Khai và Hàn Phi cũng đại biến.

Họ không ngờ sau khi hao tâm tổn sức thoát ra khỏi Hỏa Sơn lại bị một màn như ngày tận thế chào đón. Bốn bề ngập tràn hơi thở chết chóc, khiến người ta không kìm được mà sinh ra cảm giác sợ hãi.

- Mau đi thôi! – Hàn Phi quát một tiếng. Đến đây rồi, nàng không cần Dương Khai che chở nữa, ngược lại vận chuyển chân nguyên, bao bọc lấy Dương Khai, dẫn hắn bay về một hướng.

Dương Khai không chần chừ, vội giơ Cốt Thuẫn lên, rót chân nguyên vào, miệng thú của Cốt Thuẫn há ra dữ tợn. Có nó che chắn ở phía trên, trở thành thành lũy vững chắc ngăn cản những đòn công kích chí mạng.

Ầm ầm ầm…

Sấm sét liên tiếp đánh xuống, đều bị Cốt Thuẫn hấp thu. Nhưng mới tiếp được vài ba tia chớp, Dương Khai liền phát hiện, bí bảo phòng ngự đã được tinh luyện thành Huyền cấp thượng phẩm này lại có dấu hiệu không chống đỡ nổi.

May mà thân pháp của Hàn Phi cực kỳ linh hoạt, dẫn Dương Khai lách qua dung nham và sấm sét, tránh được hết những nơi nguy hiểm.

Một lát sau, hai người cũng đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm.

- Phía trước có người! – Dương Khai nheo mắt lại, quát lạnh một tiếng, lập tức sắc mặt thay đổi: - Là Chử Kiến!

- Tiêu rồi! – Hàn Phi cũng run lên. Nàng không ngờ Chử Kiến lại đứng đợi ở ngoài lâu như vậy.

Ít nhất thì nàng và Dương Khai đã nán lại trong Hỏa Sơn nửa tháng, tên Chử Kiến này lại kiên nhẫn đến thế, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng.

- Chuẩn bị chạy. – Thần sắc Dương Khai âm trầm, khẽ nói bên tai Hàn Phi.

Hàn Phi khẽ gật đầu.

Lúc hai người phát hiện ra Chử Kiến thì đối phương cũng đã nhận ra tình hình bên này. Sau khi nhìn rõ thân hình của Dương Khai và Hàn Phi, Chử Kiến liền tỏ ra mừng rỡ, cười dữ tợn:

- Không ngờ chúng còn sống. Ha ha ha. Đúng là ông trời giúp ta!

Nói xong, y nhìn về phía bên kia Hỏa Sơn, căn bản không nhìn thấy Lệ Dung và Hoa Mặc.

Chử Kiến thầm tính, nếu y không nhìn thấy tình hình bên kia, thì chắc chắn người bên đó cũng không thể thấy được bên này. Điều đó cũng có nghĩa là y hoàn toàn có cơ hội bắt Dương Khai và Hàn Phi trước khi Lệ Dung kịp phản ứng.

Chỉ cần bắt được hai người này, Chử Kiến sẽ có vốn liếng để đối phó với Lệ Dung!

Hình như Lệ Dung quan tâm tên nhân loại này hơn cả Hàn Phi thống lĩnh. Chử Kiến rất muốn biết trong đó có thâm ý gì!

Đối diện cách đó không xa, tên nhân loại đó và Hàn Phi sau khi thoát khỏi vùng nguy hiểm đã đổi phương hướng, đang lao sang bên cạnh, rõ ràng là muốn thoát khỏi tầm mắt của y.

Chử Kiến cười lạnh một tiếng, không hề do dự, lập tức thi triển Ma Thần Biến.

Diện mạo dữ tợn nhanh chóng bị Ma Văn đen kịt bao phủ, trông càng lúc càng khủng khiếp. Tu vi Siêu Phàm Nhị Tầng cảnh đỉnh phong tăng lên cực lớn, một thân khí huyết và lực chiến đấu cũng tăng vọt.

Thân hình nhoáng lên, Chử Kiến đã chặn ngay trước mặt Dương Khai và Hàn Phi, quát lạnh: - Các ngươi thật là mạng lớn. Nhưng lần này thì các ngươi sẽ không còn may mắn như vậy nữa đâu! Hàn Phi, giao hắn ra đây!

Nói xong, bàn tay to lớn liền chộp về phía Hàn Phi.

Hàn Phi hừ lạnh, tiện tay dùng lực đẩy Dương Khai ra xa, đồng thời cũng vội vàng thi triển Ma Thần Biến, ngăn chặn công thế của Chử Kiến.

Dù thực lực hai bên hơn kém nhau một tiểu cảnh giới, nhưng Hàn Phi dùng toàn lực, ít nhiều cũng có thể kéo dài chút thời gian.

Lần trước bị một kích của Chử Kiến làm trọng thương, chẳng qua là do đối phương đột nhiên bộc phát thực lực ẩn giấu khiến Hàn Phi trở tay không kịp mà thôi.

Dương Khai đương nhiên hiểu dụng ý của Hàn Phi, thuận theo lực đẩy của nàng lao đi thật xa. Nhưng ngay sau đó, hắn liền bị hơn mười cường giả của tộc Cổ Ma bao vây.

Những người này đều là thủ hạ của Chử Kiến, kẻ yếu nhất cũng là Thần Du Cảnh đỉnh phong, trong đó thậm chí có hai ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Dương Khai đứng giữa không trung, chau mày quan sát địch nhân bốn phía, trong lòng nặng trĩu. Hắn cảm nhận được áp lực cực lớn từ những người này.

- Nhân loại, đi theo bọn ta một chuyến đi, Chử Kiến đại nhân cần ngươi giúp đỡ! – Một gã cao to Siêu Phàm Tam Tầng cảnh lạnh lùng nhìn Dương Khai, quát.

- Nếu ta nói không thì sao? – Hai mắt Dương Khai nheo lại thành một kẽ hở, hàn quang lóe lên.

- Vậy thì ngươi phải chịu khổ chút rồi. – Gã đó cười khẩy một tiếng, nghênh ngang lướt đến trước mặt Dương Khai, giơ tay chộp lấy hắn.

Bàn tay của y mơ hồ bất định, ập vào tầm mắt Dương Khai. Dương Khai căn bản không nhìn rõ quỹ tích của y, chỉ cảm thấy một màn huyễn ảnh lướt qua trước mắt, bỗng nhiên sinh ra cảm giác nguy hiểm.

Cốt Thuẫn vẫn luôn giơ cao trên tay được Dương Khai chắn ngang phía trước, những luồng uy năng sấm sét mà Cốt Thuẫn vừa mới nuốt vào bỗng nhiên bắn ra vào lúc mấu chốt.

Phụt…

Ánh chớp kinh thiên phun ra từ trong miệng thú đang há ra của Cốt Thuẫn, huyễn ảnh trước mặt bỗng vụn vỡ.

Gã cao to Siêu Phàm Tam Tầng cảnh kia lùi về sau mấy bước, bàn tay mở ra, một luồng năng lượng tràn đầy uy năng tà ác bắn ra từ đầu ngón tay.

Ầm một tiếng, hai luồng năng lượng giao nhau, triệt tiêu lẫn nhau.

Dương Khai đã quyết thì làm tới cùng, ngưng tụ toàn bộ lực lượng thần thức, ngự sử thanh tiểu kiếm thần hồn trong thức hải, hóa thành một đạo quang mang đỏ rực, lao về phía gã đó.

- Thật là khí tức khiến người ta chán ghét! – Cảm nhận được thuộc tính năng lượng thần thức của Dương Khai, sắc mặt gã căm hận, sát tâm đại khởi, đồng thời bộc phát lực lượng thần thức của mình, không hề lùi bước.

Giao phong vô hình chỉ diễn ra trong nháy mắt, Dương Khai tái mặt, phun ra một ngụm sương máu, thân hình hơi lảo đảo.

Lực lượng thần thức của hắn dù có thể so sánh với Siêu Phàm Cảnh bình thường, nhưng vẫn kém hơn cường giả Siêu Phàm Tam Tầng cảnh một chút. Nếu không phải lực lượng thần thức của hắn đặc biệt, chỉ lần va chạm này thôi cũng đủ để hắn hồn bay phách lạc.

Còn vị tráng hán kia, xem ra cũng chịu không ít thiệt thòi.

Y đã quá coi thường lực công kích của hỏa diễm thần thức, sau khi va chạm, hai tay ôm đầu, kêu la không ngừng, vẻ mặt thống khổ.

Hỏa diễm thần thức, tu luyện đến cực điểm có thể phần thiêu vạn vật thế gian. Dù Dương Khai vừa mới bắt đầu tu luyện hỏa diễm thần thức một năm trước đây, nhưng sau khi nuốt hơn mười ngọn hỏa diễm thần thức của người khác, công kích của hắn cũng không thể coi thường.

- Bắt hắn cho ta, ta muốn bóp nát xương cốt toàn thân hắn! – Gã to cao vừa kêu la vừa hạ mệnh lệnh cho tộc nhân của mình.

Hai tay Dương Khai huy động, nhẹ nhàng như bướm lượn, mấy chục giọt Dương Dịch bỗng nhiên xuất hiện xung quanh thân thể, hóa thành từng thanh trường mâu sắc nhọn, nhắm thẳng vào các võ giả Ma tộc đang ập tới từ bốn phương tám hướng.

Vút vút vút…

Dương Dịch trường mâu phóng ra, nhanh như chớp giật.

Đám võ giả Cổ Ma kia lần lượt triển khai thủ đoạn chống đỡ, nhưng dưới sự công kích khắc chế ma khí mạnh nhất này, vẫn có người không thể tránh được.

Nhục thân cường hãn mà chúng vẫn tự hào lại mỏng manh như giấy, bị sự sắc nhọn của Dương Dịch trường mâu xuyên thủng.

Tiếng thét chói tai truyền đến, ma khí và dương khí xung đột kịch liệt, thanh tẩy lẫn nhau. Hai ba cường giả của tộc Cổ Ma đã vì vậy mà bị trọng thương.

Nếu đổi lại là thương thế do công kích khác gây ra, chúng có thể xem thường. Với tố chất thân thể dũng mãnh của chúng thì không cần tới vài ngày là có thể hồi phục.

Nhưng công kích của Dương Dịch này là khắc tinh của chúng, vết thương trên cơ thể vĩnh viễn cũng không thể khép lại, trừ khi chúng hóa giải được Chân Dương chi khí đang ăn mòn cơ thể.

Máu tươi chảy ra, cảnh tượng như suối phun.

Những cường giả Cổ Ma còn lại càng hung bạo tàn khốc, căn bản không để ý đến sinh tử, ồ ạt xông đến chỗ Dương Khai. Từng quyền đầu nặng như vạn quân giáng xuống hắn.

Dương Khai chỉ kịp ngưng tụ hai tầng Dương Dịch hộ thuẫn, liền bị cơn mưa công kích ồ ạt kia đánh cho tan tác.

Trong nháy mắt, hai tầng hộ thuẫn từ Dương Dịch sụp đổ, trước sự liên thủ của hai ba vị cường giả Siêu Phàm Cảnh và bảy tám vị võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong, hắn không thể nào trụ được.

Máu tươi phun ra từng ngụm lớn, thân thể Dương Khai như cánh diều đứt dây, bay ngược ra xa rồi rơi thẳng từ trên không trung xuống.

- Phải bắt sống! – Gã cao to lúc nãy bị tổn thương thần thức trầm giọng quát, những người khác được lệnh, vội vàng đuổi theo sau Dương Khai.

Lúc này, ở phía bên kia Hỏa Sơn, Lệ Dung và Hoa Mặc cuối cùng cũng cảm nhận được sự khác thường ở đây.

- Lệ đại nhân, hình như bên đó đang có giao chiến! – Thần sắc Hoa Mặc cổ quái, lắng tai nghe ngóng một hồi, nói chắc chắn.

- Khí tức này…

Lệ Dung khó khăn dò xét. Vì sự quấy nhiễu của Hỏa Sơn đang phun trào ở giữa và lôi điện trên không trung, bà căn bản không nhìn thấy tình hình đối diện. Thần thức dò xét cũng vô cùng mơ hồ. Nhưng bà vẫn nhạy cảm nhận ra một tia dao động năng lượng quen thuộc, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ vui mừng: - Là Hàn Phi!

- Hàn Phi thống lĩnh chưa chết? – Hoa Mặc cũng phấn chấn.

- Nếu cô ấy vô sự thì tên dị tộc nhân kia chắc chắn cũng không sao! – Lệ Dung nói xong, thân hình yêu kiều hóa thành một đạo lưu quang, vội vàng xông về phía đó.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!