Kể từ ngày nhìn thấy Kim Nhân Độc Nhãn trong thức hải của Dương Khai, bị con mắt độc nhất ấy bắn ra kim quang, Lệ Dung đã bắt đầu hoài nghi.
Bà phát hiện, Kim Nhân Độc Nhãn này mang lại cho mình một cảm giác rất tương đồng với những ghi chép trong điển tịch của tổ tông.
Vì vậy, sau khi Dương Khai rời đi, Lệ Dung lập tức tìm đọc lại điển tịch, và phát hiện quả nhiên đúng như bà nghĩ. Kim Nhân Độc Nhãn kia thật sự có lai lịch kinh thiên.
Việc phái Đoạn Nha, một cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh, đi bảo vệ Dương Khai, thậm chí lần này còn yêu cầu đích thân Hàn Phi xuất động hộ tống hắn đến Hỏa Sơn, tất cả đều là để đảm bảo an toàn cho hắn.
Trước khi tra ra chân tướng, bà không muốn thấy tên nhân loại này phải chịu bất kỳ tổn hại nào. Còn về phỏng đoán trong lòng, bà không hề nói cho bất kỳ ai, kể cả tứ đại thống lĩnh như Hàn Phi và Hoa Mặc.
Bởi vì bà không dám chắc chắn, bà cần thời gian để quan sát Dương Khai, để nghiệm chứng xem dự đoán của mình có chính xác hay không.
Nhưng Chử Kiến ra tay đã phá tan hy vọng của bà, khiến bà tức giận khôn nguôi.
Bây giờ lại hay tin Hàn Phi và Dương Khai đều bình an vô sự, Lệ Dung đương nhiên không kìm được vui mừng, phấn chấn lao về phía đó. Với tu vi hùng mạnh của bản thân, bà xé toang những nguy hiểm nơi tử địa miệng núi lửa, chỉ để đến đó nhanh hơn một chút, để kịp thời ứng cứu.
Hoa Mặc theo sát phía sau, trong lòng kinh hãi vô cùng.
Lão phát hiện hành động lần này của Lệ đại nhân có chút thất thố. Bà vì một nhân loại mà lại không màng đến an nguy của chính mình.
Bên kia Hỏa Sơn, Dương Khai từ trên không trung rơi xuống, cắm đầu xuống đất, lăn vài vòng mới dừng lại, chật vật đứng dậy, lau đi vết máu bên khóe miệng, ánh mắt vừa cảnh giác vừa nặng nề.
Đám Cổ Ma tộc nhân đuổi theo đánh giá hắn với vẻ kinh ngạc, một người trong đó gật đầu nói:
- Không ngờ thân thể của tên dị tộc nhân này lại chẳng hề thua kém tộc ta. Rơi từ trên cao xuống như vậy mà cũng không hề tổn thương gân cốt.
- Nghe nói ở Ma Thần Bảo, hắn đã đánh trọng thương Phan Lãng và đám thủ hạ của y.
- Thật sao?
- Vậy thì thú vị thật.
Đám người bàn tán qua lại, cũng không vội vàng ra tay với Dương Khai, ngược lại còn tấm tắc lấy làm lạ.
Một bóng người quỷ dị xuất hiện giữa không trung, từ trên cao nhìn xuống Dương Khai, khí tức hùng mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng tỏa ra từ trên người y.
Chử Kiến!
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, quay đầu nhìn về phía không xa, chợt phát hiện Hàn Phi vốn đang cầm chân y để kéo dài thời gian lúc này đã nằm trong vũng máu, đôi mắt khép hờ, mặt trắng bệch, miệng khẽ mấp máy.
Cách quá xa, Dương Khai không nghe được nàng nói gì, nhưng từ khẩu hình cũng đoán được nàng đang bảo mình mau trốn đi.
- Đại nhân!
Đám Cổ Ma tộc nhân đều hành lễ.
Chử Kiến khẽ gật đầu, nhìn Dương Khai cười gằn:
- Nhân loại các ngươi có câu, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Ta hy vọng ngươi đừng phản kháng. Hàn Phi không bảo vệ được ngươi, Lệ Dung cũng không bảo vệ được ngươi đâu!
- Ha ha…
Đứng giữa đường cùng, Dương Khai lại bật cười.
- Ngươi đắc ý cái gì?
Chử Kiến hừ lạnh, vẻ mặt không vui.
Dương Khai từ từ giơ một tay lên, chỉ ra sau lưng Chử Kiến, nói:
- Hình như Lệ Dung đến rồi. Lời này, ngươi tự mình nói với bà ta đi.
Sắc mặt Chử Kiến biến đổi, vội quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy bóng dáng Lệ Dung đang nhanh chóng tiếp cận. Gương mặt Lệ Dung tràn ngập vẻ lo lắng, người còn chưa tới, tiếng quát đã vọng đến:
- Chử Kiến, nếu ngươi nghe ta lần này, mọi lỗi lầm trước kia, chuyện cũ sẽ cho qua. Nhưng nếu hắn mất một cọng tóc, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!
- Lệ đại nhân!
Chử Kiến hừ lạnh, cất giọng nói:
- Chử Kiến ta đã đến nước này thì không còn đường lui nữa! Hôm nay không phải ngươi chết, thì là ta vong!
Nói xong, y mặc kệ Lệ Dung đang bay tới, xoay người nhìn chằm chằm Dương Khai với ánh mắt sâm lãnh.
Câu nói vừa rồi của Lệ Dung càng khiến Chử Kiến cảm thấy tên nhân loại này chiếm một vị trí không tầm thường trong lòng bà.
Y căn bản không cần giao đấu với Lệ Dung, chỉ cần bắt được tên nhân loại này, y chắc chắn có thể giành được thắng lợi!
Chử Kiến gần như đã nhìn thấy cảnh tượng Lệ Dung cúi đầu xưng thần trước mặt mình, còn mình thì nắm trong tay Ma Thần Bảo, thống trị cả Tiểu Huyền Giới.
Tương lai tốt đẹp khiến tâm trạng y kích động, thần sắc hưng phấn. Chỉ cần nhất thống Tiểu Huyền Giới, y có thể khôi phục lại bản tính của tất cả tộc nhân. Ngày rời khỏi nơi này chính là thời khắc chấn động thiên địa.
Giọng nói tựa ảo mộng, đất trời bỗng nhiên vang động.
- Nhập ma!
Âm thanh của Dương Khai trầm thấp, ngón giữa tay phải điểm lên trán mình, âm thanh lạnh lẽo tựa cơn gió buốt thổi về từ Cửu U Luyện Ngục, khiến người ta không rét mà run.
Thiên địa rung chuyển, ai nấy đều sinh ra ảo giác tinh thần bất ổn.
Bầu trời hỗn độn, bỗng nhiên xuất hiện một lốc xoáy khổng lồ, bên trong lốc xoáy đó ẩn chứa khí tức hủy diệt.
Gió thổi mây vần, một cảm giác còn kinh hoàng hơn cả khi Hỏa Sơn phun trào bỗng nhiên ập tới.
Nửa thân trên trần trụi của Dương Khai bỗng nhiên xuất hiện từng đường ma văn đen nhánh, phức tạp. Những đường vân này tựa như những con linh xà đang trườn khắp nửa thân trên, khắc sâu vào da thịt hắn.
Chỉ trong nháy mắt, khí tức toàn thân Dương Khai liền thay đổi, trở nên cực kỳ hung tàn, thô bạo, khát máu và tà ác.
Hắn buộc phải thi triển đòn sát thủ cuối cùng của mình trước khi Lệ Dung đuổi tới. Hắn có thể tranh thủ một chút thời gian để chạy trốn.
Chỉ cần Lệ Dung đến kịp, hắn sẽ không còn nguy hiểm bị Chử Kiến bắt giữ.
Nếu có thể, Dương Khai không muốn thi triển Nhập Ma trước mặt tộc nhân của Cổ Ma nhất tộc, vì thủ đoạn này rất giống với Ma Thần Biến của bọn họ. Trong đó rốt cuộc có huyền bí sâu xa gì thì Dương Khai không thể hiểu hết, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng nếu thi triển Nhập Ma, mình sẽ gặp phiền phức.
Không chừng sẽ khiến bọn họ hiểu lầm mình đã học lén Ma Thần Biến.
Đối với Cổ Ma tộc mà nói, đây là một điều cấm kỵ không được phép xâm phạm.
Nhưng bây giờ, hắn không thể quan tâm nhiều đến vậy.
Thế nhưng, Dương Khai nhanh chóng phát hiện ra, lần thi triển Nhập Ma này không giống với những lần trước.
Từng luồng năng lượng kỳ dị từ trong cơ thể các Cổ Ma tộc nhân ở bốn phía tuôn ra, chảy hết vào cơ thể Dương Khai. Tình huống này, ngay cả cường giả Nhập Thánh nhị tầng cảnh như Chử Kiến cũng không ngoại lệ.
Thậm chí Hàn Phi ở cách đó mấy chục trượng cũng vậy. Vốn đã bị trọng thương, năng lượng tự thân lại bị rút đi một phần, Hàn Phi lập tức hôn mê.
Chỉ trong chốc lát, những Cổ Ma tộc nhân vây quanh Dương Khai đều cảm thấy thực lực của mình đã suy giảm không ít.
Ngược lại là Dương Khai, cảm thấy một luồng sức mạnh cực đại đang tuôn trào trong cơ thể, thần sắc không khỏi vui mừng, khẽ nắm chặt tay, dường như có thể nắm cả đất trời trong lòng bàn tay.
Giờ khắc này, hắn cảm thấy mình không gì là không thể!
- Ma Thần Biến?
Chử Kiến kinh hô liên tục, ánh mắt run rẩy nhìn Dương Khai. Lúc này, da thịt trên cơ thể trần trụi của tên nhân loại này, ngoài khuôn mặt ra, tất cả đều bị Ma Văn bao phủ. Đây chính là Ma Thần Biến chuẩn mực nhất.
Hơn nữa, trình độ thi triển Ma Văn của hắn còn vượt xa mình mấy bậc.
- Sao có thể?
Chử Kiến ngây người.
Ma Thần Biến là võ kỹ mà chỉ có Cổ Ma tộc mới có thể thi triển, ngay cả các Ma tộc nhân khác cũng không thể bắt chước. Dù sao thì thứ gọi là Ma Văn này là thiên bẩm, Ma tộc nhân khác không có Ma Văn, đương nhiên không thể thi triển Ma Thần Biến.
Nhưng tại sao tên nhân loại này lại làm được? Hơn nữa, Ma Thần Biến của hắn dường như còn mạnh hơn bất kỳ ai, vô cùng sâu sắc.
Trong mơ hồ, có một luồng sức mạnh áp chế bản thân tỏa ra từ trên người tên nhân loại kia.
Chử Kiến bỗng nhiên phát hiện ra Ma Văn trên người mình lại tựa như tuyết gặp nắng gắt, nhanh chóng tan biến không còn dấu vết, khí huyết suy giảm, chiến lực tụt dốc, tâm trạng rơi xuống vực sâu.
Chử Kiến kinh hãi, Lệ Dung cũng hoảng sợ.
Nhưng niềm vui mừng lại nhiều hơn.
Mỹ phụ vội vàng bay đến, đôi mắt ngập tràn quang mang khác thường, nhìn chằm chằm Dương Khai, lồng ngực phập phồng dữ dội, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng mà mình mong đợi từ rất lâu, tinh thần kích động vạn phần.
Hoa Mặc theo sau bà, hai mắt trợn tròn, dáng vẻ ngây ngốc.
Khi tiếp cận Dương Khai khoảng trăm trượng, Lệ Dung và Hoa Mặc bỗng nhiên kêu lên một tiếng trầm đục, hoàn toàn không tự chủ được mà rơi xuống.
Bởi vì từ phía đó truyền đến một luồng sức mạnh áp chế bọn họ vô cùng, khiến họ căn bản không thể tiếp tục tiến về phía trước.
Cơ thể của mỗi Cổ Ma tộc nhân đều khẽ run rẩy, nhìn Dương Khai như nhìn thấy thiên địch của mình, trong lòng tràn ngập sợ hãi.
- Quả nhiên… quả nhiên… quả nhiên là ta không hề nhìn lầm.
Lệ Dung thì thào, khóe mắt ươn ướt, tựa như gánh vác trọng trách ngàn năm.
- Lệ đại nhân… Chuyện gì vậy? Tại sao hắn có thể thi triển Ma Thần Biến, hơn nữa tại sao Ma Thần Biến của hắn lại khắc chế chúng ta như vậy?
Hoa Mặc kinh hãi, vội hỏi.
- Đây là món quà mà Đại Ma Thần ban tặng cho Cổ Ma chúng ta, chắc chắn là lời cầu nguyện của tổ tông chúng ta đã linh nghiệm, Đại Ma Thần mới phái ngài ấy đến cứu vớt tộc ta!
Lệ Dung tỏ ra vô cùng thành kính.
- Đại Ma Thần?
Hoa Mặc nghe vậy liền biến sắc.
Đại Ma Thần, có địa vị chí cao vô thượng trong lòng tộc nhân Cổ Ma.
- Nhưng Lệ đại nhân, bây giờ thuộc hạ không thể ngưng tụ được lực lượng.
Thần sắc Hoa Mặc trầm trọng.
- Không chỉ ngươi không thể ngưng tụ lực lượng, mà tất cả Cổ Ma tộc nhân trước mặt ngài ấy đều không thể! Không ai được phép xâm phạm uy nghiêm của Đại Ma Thần!
Lệ Dung cố gắng ưỡn thẳng thân hình yêu kiều, đứng trước gió, nhìn Dương Khai, vẻ mặt cung kính vạn phần.
- Vậy Chử Kiến…
Thần sắc Hoa Mặc khẽ động.
- Y cũng không ngoại lệ.
Lệ Dung cười lạnh một tiếng, không nói thêm nữa, yên lặng quan sát sự phát triển của tình thế.
Bên kia, Dương Khai bỗng nhiên gầm lên một tiếng.
Lúc này, hắn đang trải nghiệm một sự khoái trá chưa từng có, không biết tại sao lần này sau khi thi triển Nhập Ma, tâm trạng của hắn lại khác biệt đến vậy.
Hắn cảm thấy mình như đang đứng sừng sững trên mây, thản nhiên nhìn xuống chúng sinh bên dưới.
Chử Kiến và đám Cổ Ma tộc nhân vốn gây ra áp lực cực lớn, thậm chí là tuyệt vọng trước kia, bây giờ trong mắt hắn chẳng qua cũng chỉ là một đàn kiến, sinh tử chỉ nằm trong một ý niệm của hắn.
Hắn không hiểu vì sao mình lại có tâm trạng như vậy, vốn dĩ hắn thi triển Nhập Ma cũng chỉ là để cố gắng kéo dài thời gian chờ Lệ Dung đuổi tới, nào ngờ lại sinh ra biến cố thế này.
Tất cả Cổ Ma tộc nhân đều đang run rẩy. Dương Khai thu liễm tâm thần, nhìn đám người Lệ Dung và Hoa Mặc đang đứng cách đó trăm trượng, kỳ quái phát hiện ra họ chỉ dừng ở đó, không có ý định lại gần.
Nhưng ánh mắt mà mỹ phụ Lệ Dung nhìn mình có chút khác biệt so với lúc trước.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa